(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 65:
- Vi Dân, điện thoại của cậu kìa.
Cốc Hoa, đồng nghiệp cùng phòng với Lục Vi Dân, là thư ký của Phó Bí thư Huyện ủy Tần Hải Cơ, lớn hơn Lục Vi Dân sáu tuổi. Anh ta cùng Quách Hoài Chương tốt nghiệp Trường Sư phạm Lê Dương. Chỉ có điều, anh ta không được phân công trực tiếp về huyện mà điều động từ Văn phòng Cục Giáo dục Nam Đàm sang. Trước khi nhậm chức Phó Bí thư Huyện ủy, Tần Hải Cơ từng là Phó Chủ tịch huyện kiêm Cục trưởng Cục Giáo dục. Đại khái, cũng vì có mối quan hệ sâu xa này mà Cốc Hoa mới được điều động từ Phòng Giáo dục huyện về Văn phòng Huyện ủy.
- Cảm ơn anh Cốc.
Lục Vi Dân mỉm cười gật đầu, nhận điện thoại.
- Đại Dân, thành công rồi!
Vừa đặt điện thoại bên tai, Lục Vi Dân đã nghe thấy tiếng nói phấn khích của Tiêu Kính Phong vang lên.
- Ồ, tình hình sao rồi?
Trong lòng Lục Vi Dân cũng mừng khôn xiết. Anh cố gắng kiềm chế cảm xúc. Dù tin chắc sẽ thành công, nhưng dù sao đây cũng là chuyến hàng xa xôi mấy ngàn cây số, phải vận chuyển từ Nam Đàm đến Quảng Châu. Không biết có điều gì phát sinh hay không. Ví dụ như tắc đường, thậm chí tai nạn xe, hoặc bên kia không hoan nghênh mà bội ước. Tóm lại, mọi việc đều có thể xảy ra ngoài dự đoán.
- Tôi đã c��m tiền rồi! Bốn mươi tám ngàn tệ, trừ đi chi phí chuyên chở, khuân vác và vốn ban đầu, tính ra ít nhất có thể kiếm được mười một ngàn tệ.
Giọng nói của Tiêu Kính Phong trong điện thoại vì quá xúc động nên nghe như hơi run run. Hiển nhiên, sự kích thích lớn như thế khiến anh ta không thể kiềm chế được cảm xúc của mình.
- Tốt lắm, chú ý an toàn.
Lục Vi Dân hít một hơi sâu, cố gắng khiến giọng mình bình tĩnh và tự nhiên một chút.
- Anh tính ở bên đó bao lâu?
- Đại Dân, tình hình quá tốt! May mà tôi đã làm thẻ biên phòng. Tôi định đến Thâm Quyến một chuyến. Đó là quê của một người bạn tôi, ở đó anh ấy quen thuộc hơn. Bên đó tôi đã liên hệ được thêm hai mối nữa, lại thêm việc hàng hóa bán ra bên Quảng Châu này cũng ổn. Hơn nữa, con đường tiêu thụ cũng rất tốt. Họ đồng ý nhập thêm 18 ngàn kg nữa. Vì thế nên tôi tính sẽ lập tức quay về, rồi thêm chuyến hàng ở Thâm Quyến này nữa. Tổng cộng năm xe, 30 ngàn kg.
Tiêu Kính Phong đang trong trạng thái phấn khích hào hứng vô cùng, gần như cảm thấy thở không ra hơi.
- Bọn họ c��n đặt cọc trước cho chúng ta nữa cơ!
- Vậy thì tốt. Anh mau chóng quay về xử lý đi. Chú ý đường sá cẩn thận nhé. Bên này tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa thay anh. Chỉ lo anh sẽ vất vả thôi.
Mặc dù Cốc Hoa không chú ý đến mình lắm, nhưng Lục Vi Dân vẫn không muốn bàn luận quá nhiều về chuyện này. Điều này liên quan đến vấn đề gây ấn tượng. Dù hiện tại, trên dưới toàn quốc đang kêu gọi kinh doanh buôn bán, thậm chí còn dấy lên cả một phong trào từ chức đi làm kinh doanh. Nhưng ở Nam Đàm vẫn là một khu vực xa xôi khá bảo thủ. Trào lưu kiểu đó kh��ng thịnh hành ở đây.
- Ha ha, Đại Dân, có vất vả thêm chút cũng chẳng sao. Tôi chỉ sợ không có việc gì làm mà thôi. Cuộc sống như vậy, dù ngày nào cũng như thế, tôi cũng sẽ không biết mệt.
Trong điện thoại, giọng Tiêu Kính Phong tràn đầy hạnh phúc.
Thấy Lục Vi Dân cúp điện thoại, Cốc Hoa mới ngẩng lên nói:
- Vi Dân, lần này cậu làm tốt lắm. Cả huyện người ta đều đang nói về cậu đấy. Ai cũng nói Bí thư Thẩm tuyển được một thư ký tài giỏi.
- Anh Cốc, anh đừng nói thế mà. Tôi ở đây chỉ như xe chỉ luồn kim mà thôi. Người thực sự quyết định vẫn phải là Bí thư Thẩm và Chủ nhiệm Chu. Mặt khác, cũng là do chúng ta may mắn nắm bắt được cơ hội Á Vận Hội lần này, cả nước sẽ chú ý, ai cũng quan tâm. Những thứ ăn theo Á Vận Hội thì cũng đều sẽ là hàng nóng cả. Vì thế nên mình mới được thơm lây.
Lục Vi Dân vừa lắc đầu vừa nói:
- Không phức tạp như mọi người nghĩ đâu.
Cốc Hoa có chút cực kỳ hâm mộ nhìn chàng trai bình tĩnh này. Không thể không nói, người này rất biết cách giữ bình tĩnh. Ngay cả một người x��a nay lão luyện thành thục như Chu Du Minh cũng vì chuyện này mà hưng phấn vô cùng. Hiện tại, về cơ bản tất cả sức lực đều đặt ở công ty khai thác nông nghiệp bên kia. Nhóm người bên Cục Thương nghiệp nhìn thấy có lợi ích, liền lập tức cử bốn năm người đến giúp đỡ. Chỉ có chàng trai này lại rất rộng lượng, cứ thế mà buông tay quay về luôn.
- Chủ nhiệm Chu ở bên đó bận tối mắt tối mũi. Vi Dân, sao cậu không sang giúp?
- Ha ha, anh Cốc. Em là người của Văn phòng Huyện ủy. Lúc ban đầu thành lập tổ lãnh đạo mở rộng tiêu thụ, mục đích là để mở ra nguồn tiêu thụ. Hiện tại, việc thành lập công ty khai thác nông nghiệp, con đường tiêu thụ cũng đã rộng mở, đều là nghiệp vụ thường ngày của công ty này. Cục Thương nghiệp chẳng phải đã cử thêm mấy người rồi sao? Người đủ rồi. Chủ nhiệm Chu kiêm Giám đốc công ty khai thác nông nghiệp, thời gian này đương nhiên phải dồn sức lực vào bên đó. Còn tôi, thôi cứ quay về làm công việc của Văn phòng Huyện ủy thôi.
Lục Vi Dân cười cười.
- Hiện tại Chủ nhiệm Chu bận túi bụi. Nghe n��i công ty này giúp Hoài Sơn và Nam Đàm bán kiwi, cũng đều phải thu phí quản lý sao?
Cốc Hoa cũng rất có hứng thú với hình thức điều hành công ty khai thác nông nghiệp hiện đại mà Lục Vi Dân đã tạo ra. Cũng không biết rốt cuộc là do bản thân anh ta có hứng thú, hay là người mà anh ta phục vụ, Phó Bí thư Huyện ủy Tần Hải Cơ, cảm thấy hứng thú.
- Cũng không gọi là phí quản lý. Theo như tôi thấy, đó là việc thu mua theo một giá cả nhất định. Sau khi đóng gói, dán nhãn xong thì xuất hàng theo con đường của chúng ta. Chúng ta cũng sẽ chịu một số rủi ro. Đây là một sự chênh lệch lợi nhuận bình thường. Theo như quy luật kinh tế thị trường, điều này rất bình thường.
Lục Vi Dân kiên nhẫn giải thích.
- Quan điểm này hiện tại người ta vẫn khó chấp nhận, cần phải có một quá trình. Hai huyện Hoài Sơn và Phụ Đầu có rất nhiều người còn có sự bực tức đối với lợi nhuận này. Đương nhiên, bên Nam Đàm này thì cầu còn không được, họ vui vẻ chịu đựng.
- Ha ha, Vi Dân, xem ra cậu học ở Lĩnh Nam quả thực có kiến thức khác hẳn. Ý tưởng như thế, bên này thực sự chẳng ai nghĩ ra nổi.
Lời nói của Cốc Hoa thực sự không có ý nịnh hót mà là nói thật.
- Anh Cốc, đừng khen tôi thế. Tôi cũng chỉ nghĩ ra chút ít, người chủ đạo vẫn là lãnh đạo mà. Thao tác cụ thể như thế nào là do Chủ nhiệm Chu, chứ tôi cũng đâu có giúp được gì nhiều.
Lục Vi Dân vừa lắc đầu vừa nói.
- Vi Dân, cậu cũng thật khiêm tốn. Làm tốt thì cứ nói là làm tốt chứ. Có gì đâu. Đâu phải ai cũng mù điếc, ai cũng nhìn thấy, ai cũng nghe thấy cả mà.
Cốc Hoa cũng bật cười. Bản thân cấp trên của anh ta là Tần Hải Cơ cũng rất không thích Thẩm Tử Liệt, điều này cũng khiến anh ta có chút thành kiến với Lục Vi Dân. Tuy nhiên, Cốc Hoa cảm thấy Lục Vi Dân là người rất hay, hai người làm việc trong cùng một phòng nên nói chuyện rất hợp. Chỉ là thái độ của cấp trên khiến anh ta không dám biểu lộ ra trước mặt ông ấy và mọi người. Chỉ khi có hai người với nhau thì anh ta mới có thể thoải mái nói những lời này.
Từ Hiểu Xuân vừa từ văn phòng đi qua liền đứng ở bên cửa, nghe được đoạn đối thoại giữa hai người. Nghe xong, anh ta liền gật gật đầu.
Lục Vi Dân này xem ra cũng biết điều, không giống như một số người khác, làm được một chút chuyện là liền vênh váo tự đắc.
Mới đến chưa đầy một tháng mà đã gây tiếng vang lớn như thế. Không thể không nói rằng chàng trai này cũng có chút năng lực. Nhưng Thẩm Tử Liệt dường như đánh giá hắn rất cao, cũng có vẻ rất hài lòng về con mắt nhìn người của mình.
Từ Hiểu Xuân mỉm cười. Chính hành động vô tâm của mình, không ngờ lại tạo ra một người như thế này. Có lẽ có những người sinh ra đã là thiên tài rồi.
Mọi con chữ trong bản dịch này đều là thành quả lao động của dịch giả, được gửi gắm riêng đến bạn đọc của truyen.free.