(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 69:
Phòng làm việc của Lục Vi Dân được chuyển xuống lầu hai, cùng văn phòng với thư ký Duẫn Hoành của Phó chủ tịch thường trực huyện Tào Cương.
Lục Vi Dân đã đọc m���t tờ báo cũ, bài viết đăng ngày 5 tháng 10 trên Nhật báo Nhân dân. Bài báo do Hiệu trưởng Đại học Bắc Kinh Ngô Thụ Thanh trình bày và phân tích về kinh tế có kế hoạch và điều tiết thị trường. Bài viết này nêu rõ rằng hệ thống kinh tế của chủ nghĩa xã hội khoa học vẫn giữ nguyên, lấy kinh tế có kế hoạch làm chủ đạo, nhưng cũng cần kết hợp với điều tiết thị trường, điều này rất phù hợp với xu thế tư tưởng hiện tại.
Hắn nhận thấy Thẩm Tử Liệt cũng đã đọc bài báo này. Theo một nghĩa nào đó, bài viết này rất có ý nghĩa và mang tính điển hình, đại diện cho một quan điểm trong nền kinh tế quốc nội. Kinh tế có kế hoạch vẫn là thuộc tính bản chất của chủ nghĩa xã hội khoa học. Tuy nhiên, hiện tại nó đã bộc lộ một số điểm không còn phù hợp. Sự phát triển kinh tế trước mắt cần phải thông qua cơ chế vận hành của thị trường để điều tiết và bổ sung. Chỉ như vậy, chủ nghĩa xã hội khoa học mới có thể tiếp tục phát triển.
Phải nắm bắt được tư tưởng và những thay đổi trong suy nghĩ của lãnh đạo mà mình phục vụ, thì mới có thể tham mưu đúng hướng cho họ.
Nói một cách chính xác, thư ký không được coi là người tham mưu và trợ thủ cho lãnh đạo. Nếu bàn về vai trò tham mưu, trợ thủ, thì Phó chánh văn phòng Ủy ban nhân dân, hoặc cán bộ Phòng nghiên cứu chính sách mới miễn cưỡng đạt được danh xưng đó.
Tuy nhiên, Lục Vi Dân lại không nghĩ đến điều này. Nếu có thể giúp lãnh đạo mà mình phục vụ thăng tiến, thì bản thân hắn cũng có thể phát huy được tác dụng và ảnh hưởng lớn.
Tình hình của huyện Nam Đàm không có gì khác biệt so với các huyện nông nghiệp nghèo khó khác trong địa khu. Dân số đông, diện tích lãnh thổ rộng lớn nhưng lại thiếu các cơ sở công nghiệp, phương tiện lạc hậu, và hoàn toàn không thu hút được đầu tư.
Kỳ thực, cũng không thể trách Nam Đàm. Toàn bộ bảy huyện phía nam địa khu Lê Dương, bao gồm cả Hoài Sơn, Phụ Đầu và Phong Châu, huyện nào chẳng như thế. Cải cách mở cửa hơn mười năm, nông thôn đã nhận trách nhiệm giải quyết vấn đề nông dân, nhưng nếu muốn cho nông dân giàu có lên, thì không có công nghiệp chính là lời nói suông.
Lục Vi Dân cảm thấy Thẩm Tử Liệt rất có ý tưởng, nhưng trước đây y chỉ là một Phó chủ tịch thường trực huyện. Hiện tại, khi y đã trở thành người đứng đầu Ủy ban nhân dân huyện, vị trí thay đổi thì ý tưởng tất nhiên cũng thay đổi theo.
Bản thân hắn, thông qua sự kiện cây kiwi, đã khiến Thẩm Tử Liệt phải kinh ngạc. Có thể nói, cảm nhận của đối phương về hắn cũng đã thay đổi. Nếu nói trước đây, khi trò chuyện vẫn còn mang quan hệ cấp dưới và cấp trên, nhiều lắm là cảm thấy viên thư ký này khả năng không tồi, đã học tập vài năm ở địa khu Lĩnh Nam, tư tưởng khá thoáng. Nhưng biểu hiện của hắn trong sự kiện cây kiwi vừa qua thực sự đã đạt được sự thừa nhận của Thẩm Tử Liệt.
Một sinh viên mới tốt nghiệp ra trường như hắn, e rằng càng khiến Thẩm Tử Liệt phải nhìn hắn bằng ánh mắt khác xưa. Nhưng Lục Vi Dân biết rằng nếu muốn tiến thêm một bước, tăng thêm phân lượng trong lòng đối phương, thì hắn còn phải tiếp tục khiến đối phương có cùng nhận thức, thậm chí là phải kinh ngạc vì một điều gì đó.
Vì vậy, khi biết Thẩm Tử Liệt chú ý đến tranh luận về kinh tế có kế hoạch và kinh tế thị trường trong nước, Lục Vi Dân cân nhắc xem mình có thể tham gia tranh luận một phen hay không.
Trong trí nhớ của hắn, năm 1992, sau khi đồng chí Tiểu Bình nam tuần, việc tranh luận về kinh tế có kế hoạch và kinh tế thị trường mới dần dần biến mất khỏi truyền thông chính phủ.
Nhưng trên thực tế, vào tháng 12 năm 1990, các cấp cao về kinh tế có kế hoạch và kinh tế thị trường đã có kết luận tương đối rõ ràng. Chẳng qua lúc ấy đang có trào lưu phản đối tự do hóa tư tưởng, trào lưu tư tưởng chính trị vẫn còn phong kiến lạc hậu. Đưa ra một quan điểm như vậy sẽ khiến tư tưởng dao động. Cho nên, trung ương cấp cao có ý thức hạn chế quan điểm này trong một phạm vi rất nhỏ.
Tháng 10, khí hậu Xương Giang đã có phần mát mẻ. Đây là mùa dễ chịu nhất trong năm. Chiếc Volga chạy như bay từ Nam Đàm đến Xương Châu. Thẩm Tử Liệt phải đến tỉnh họp vào ngày hôm sau, cuối tuần mới trở về. Vì vậy, Thẩm Tử Liệt cũng bảo Lục Vi Dân về Xương Châu cùng.
Ở huyện có hai chiếc Volga, một chiếc của Bí thư Huyện ủy, một chiếc của Chủ tịch huyện. Còn chiếc xe Thượng Hải thì chủ yếu dùng cho Chủ tịch Hội đồng nhân dân và Chủ tịch Ủy ban Mặt trận tổ quốc. Chiếc xe jeep là xe công tác. Khi lãnh đạo xuống nông thôn, văn phòng Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện sẽ điều xe.
- Bài báo kia cậu cũng xem qua rồi à?
Thẩm Tử Liệt với ánh mắt trầm tĩnh, như thoáng chút suy nghĩ:
- Tôi cảm thấy bài viết thật sự phù hợp với tình hình quốc gia chúng ta. Trung Quốc là một quốc gia xã hội chủ nghĩa. Kinh tế có kế hoạch mặc dù có khiếm khuyết, nhưng nếu vì sự thiếu sót này mà vứt bỏ toàn bộ thì tôi cảm thấy có chút không ổn. Điều tiết thị trường có thể bổ sung cho kinh tế có kế hoạch. Như vậy có thể khiến cho ưu điểm của kinh tế có kế hoạch được phát huy đầy đủ, đồng thời điều tiết thị trường, giải quyết những khó khăn của kinh tế có kế hoạch. Vi Dân, hãy nói suy nghĩ của cậu đi.
- Haha, Chủ tịch huyện, cái nhìn của tôi và ngài có chút không giống nhau.
Lục Vi Dân gãi đầu nói.
- Ồ, hãy nói cho tôi nghe một chút. Hiện tại, vấn đề này cả nước đang tranh luận không ít. Tất cả mọi người đều nghiên cứu thảo luận, đây coi như là trăm hoa đua nở.
Thẩm Tử Liệt cảm thấy hứng thú nói.
- Vâng, Chủ tịch huyện, cái nhìn của tôi là cần tiến thêm một bước, mở ra cải cách mới. Việc kinh tế quốc gia chúng ta dung nhập với hệ thống thị trường quốc tế là một điều tất nhiên. Năm 1986, quốc gia chúng ta đã chính thức yêu cầu khôi phục tư cách thành viên Hiệp định chung về Thuế quan và Mậu dịch (GATT). Tổ công tác năm ngoái đã bắt đầu công việc. Đây là một xu thế không thể ngăn cản. Kinh tế có kế hoạch có tác dụng rất lớn đối với việc xây dựng quốc gia chúng ta, từ việc tập trung lực lượng đến phát triển công nghiệp và cơ sở hạ tầng. Nhưng cùng với sự phát triển kinh tế, đời sống của quần chúng nhân dân ngày càng cần được cải thiện, nhu cầu sử dụng các mặt hàng tiêu dùng cũng ngày càng phong phú. Kinh tế có kế hoạch đã không thể thỏa mãn nhu cầu phức tạp này. Trên thực tế, quốc gia cũng không có khả năng làm được hết thảy mọi việc. Điều này đòi hỏi quy tắc thị trường kinh tế phải điều tiết.
Lục Vi Dân ngừng lại một chút:
- Kỳ thật tôi cảm thấy rất nhiều người vẫn còn tồn tại một nhận thức sai lầm, cho rằng kinh tế có kế hoạch là đặc trưng duy nhất của kinh tế xã hội chủ nghĩa, còn kinh tế thị trường lại là đặc tính của tư bản chủ nghĩa. Quan điểm này chỉ đúng trên bề mặt. Ngay cả chủ nghĩa tư bản cũng có sự khống chế và quy hoạch của quốc gia, còn chủ nghĩa xã hội khoa học cũng có thể thực hành kinh tế thị trường. Kế hoạch và thị trường không có mối quan hệ bản chất với hệ thống xã hội. Chức năng của chính phủ chính là thông qua quy phạm pháp luật để phát triển trật tự kinh tế, đồng thời tiến hành chỉ đạo cần thiết trong các ngành sản xuất trọng yếu. Những việc khác đều nên thông qua thị trường để quyết định.
Mọi chi tiết về bản dịch này đều thuộc về nguồn của chúng tôi, không thể sao chép.