Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 75:

An Đức Kiện vừa hút thuốc, vừa cẩn thận đọc bài văn, cũng không chú ý đến việc thư ký Tề bước vào.

Đây là bài văn mà Phó chánh văn phòng Huyện ủy ki��m Chủ nhiệm Phòng Xử lý Nông nghiệp huyện, Chu Du Minh, đã đưa cho ông.

An Đức Kiện từng đảm nhiệm Phó bí thư Huyện ủy kiêm Bí thư Đảng ủy thị trấn Kiều Trang. Khi đó Chu Du Minh vẫn chỉ là một nhân viên công tác bình thường của Ủy ban nhân dân thị trấn Kiều Trang. Trước khi An Đức Kiện được thăng chức làm Phó chủ tịch huyện thì Chu Du Minh đã được đề bạt lên làm Trưởng Phòng Nông nghiệp thị trấn Kiều Trang. Khi An Đức Kiện từ Phó bí thư Huyện ủy được điều đến Nam Đàm làm Chủ tịch huyện, Chu Du Minh cũng được điều đến Huyện ủy đảm nhận chức Phó chánh văn phòng. Lúc đó thì hai người vẫn duy trì mối quan hệ tốt đẹp.

“Triển vọng phát triển sự nghiệp cây kiwi ở Nam Đàm”. Đây là tiêu đề bài văn hơn tám ngàn chữ, thảo luận về tình hình cây kiwi ở Nam Đàm, triển vọng thị trường, xu thế phát triển và những vấn đề còn tồn tại.

Lúc đầu, An Đức Kiện còn tưởng đây là bài báo do Phòng Xử lý Nông nghiệp viết. Nhưng sau này An Đức Kiện biết rằng Phòng Nông nghiệp huyện không thể có người viết ra được như vậy. Đây cũng không phải là bút tích của Chu Du Minh, thậm chí An Đức Kiện còn cho rằng Chu Du Minh cũng chưa chắc đã viết được một bài văn như thế.

Ông ta đã đọc bài văn này hai lần, cảm thấy rất sâu sắc. Tác giả của bài văn chắc hẳn đã phải tốn rất nhiều tâm huyết điều tra, nghiên cứu về hiện trạng canh tác cây kiwi ở Nam Đàm, triển vọng thị trường và những vấn đề còn tồn tại. Nhưng đó không phải là điều An Đức Kiện quan tâm. An Đức Kiện cảm thấy hứng thú nhất là tác giả đã đưa ra một số hướng giải quyết và tư tưởng mới lạ.

Chu Du Minh và Thẩm Tử Liệt có mối quan hệ tốt. Xem ra Thẩm Tử Liệt cũng có ý cuối năm sẽ đề cử Chu Du Minh đến Ủy ban nhân dân huyện đảm nhiệm chức Chánh văn phòng. Chu Du Minh cũng đã vì chuyện này mà tìm đến ông, và An Đức Kiện đương nhiên là đồng ý.

Chu Du Minh tuy rằng năng lực làm việc không cao, nhưng tính cách ôn hòa, giỏi về phối hợp. Trong văn phòng Huyện ủy, y đứng ở vị trí gần cuối. Nhất là khi có một Ủy viên thường vụ Huyện ủy kiêm Chánh văn phòng Huyện ủy như Từ Hiểu Xuân, các Phó ch��nh văn phòng khác đều cảm thấy rất có áp lực. Cho nên Chu Du Minh không muốn tiếp tục ở lại văn phòng Huyện ủy. Hiện tại có cơ hội như vậy, đương nhiên y không muốn bỏ qua.

Sau khi Thẩm Tử Liệt đảm nhiệm chức Quyền Chủ tịch huyện và đã trao đổi một số ý tưởng về công việc, An Đức Kiện cảm nhận được ý đồ của Thẩm Tử Liệt. Tuy nhiên, lúc ấy ông ta chưa tỏ thái độ. Mà lúc này Chu Du Minh lại mang bài văn này đến cho mình, hiển nhiên là một phép thử.

- Tề Phong, cậu đi mời Phó chánh văn phòng Chu đến đây một chuyến.

Sau khi Chu Du Minh đến phòng làm việc, An Đức Kiện đã suy nghĩ thông suốt một vấn đề.

- Du Minh, bài văn này tôi đã xem qua, viết rất hay, rất có lý. Hơn nữa còn đưa ra một số ý tưởng mới mẻ. Sao nào, Phòng Xử lý Nông nghiệp các cậu viết ra bài văn này sao? Phòng Xử lý Nông nghiệp quả thật là có nhân tài.

An Đức Kiện chỉ vào ghế sofa đối diện với mình, ra hiệu đối phương ngồi xuống.

- Haha, Bí thư An, nhân lực Phòng Xử lý Nông nghiệp của chúng tôi chỉ có hai người, làm sao mà viết ra được bài văn như v��y. Đây là tôi lấy được từ Ủy ban nhân dân huyện, do Lục Vi Dân viết.

Chu Du Minh mỉm cười ngại ngùng.

- Ồ, là Lục Vi Dân à?

An Đức Kiện khẽ giật mình. Thực ra, ông ta cũng đã hơi nghi ngờ Lục Vi Dân chính là tác giả.

Sự kiện cây kiwi ở Nam Đàm đã được Ủy ban nhân dân địa khu đánh giá rất cao. Cho rằng, Huyện ủy Nam Đàm đã phòng ngừa chu đáo, nghĩ cho quần chúng nhân dân, xử lý rất tốt việc tiêu thụ cây kiwi, hoàn toàn đối lập với công tác tại huyện Hoài Sơn và Phụ Đầu. Điều này cũng là một trong những nguyên nhân Vương Tự Vinh có thể thăng chức lên làm Bí thư Huyện ủy Hoài Sơn.

Việc Lục Vi Dân đã phát huy năng lực trong công tác, An Đức Kiện cũng mơ hồ biết được. Chu Du Minh đối với Lục Vi Dân khen không ngớt lời, cho rằng Lục Vi Dân chính là một sinh viên ưu tú nhất trong số những năm gần đây. Điều này cũng đã khiến cho An Đức Kiện có một ít ấn tượng với Lục Vi Dân.

- Tiểu Lục đối với tình hình canh tác cây kiwi ở huyện chúng ta đã tiến hành điều tra tỉ mỉ, kết hợp với địa khu Lê Dương cùng với tình hình canh tác trên toàn tỉnh và cả nước, đồng thời phân tích triển vọng của cây kiwi trên thị trường trong vài năm tới. Tôi cảm thấy quan điểm này rất có giá trị, rất có tính chỉ đạo trong công tác tiêu thụ cây kiwi của chúng ta sang năm.

Chu Du Minh hiện nay còn kiêm luôn chức vụ giám đốc công ty Khai thác và Phát triển Nông nghiệp hiện đại huyện. Đối với chức vụ này, Chu Du Minh thật ra là có chút luyến tiếc. Tuy rằng, hiện giờ mùa tiêu thụ kiwi đã qua đi, công việc của công ty vì vậy mà tạm thời dừng lại. Nhưng thương hiệu cây kiwi Nam Đàm vẫn thuộc về công ty, hơn nữa nhờ hỗ trợ hai huyện Hoài Sơn và Phụ Đầu tiêu thụ kiwi mà công ty đã thu về một khoản phí quản lý không nhỏ. Số tiền này ước chừng hơn năm trăm nghìn, khiến Chu Du Minh vừa hưng phấn vừa bất an trong lòng.

Tất cả đều do Lục Vi Dân chỉ điểm. Cho nên, chỉ cần có cơ hội, Chu Du Minh rất vui lòng vì Lục Vi Dân mà thổi kèn nâng kiệu.

- Lục Vi Dân bản lĩnh không tầm thường. Viết được bài văn này nhanh đến vậy.

An Đức Kiện mỉm cười:

- Xem ra thì Hiểu Xuân đã tuyển được một thư ký giỏi cho Chủ tịch huyện rồi đấy.

Chu Du Minh cũng biết rằng mình không thể che giấu được bất cứ điều gì trước mặt một lão làng quan trường như An Đức Kiện. Hơn nữa, y cũng không có ý định giấu giếm điều gì. Cho nên cũng phụ họa cười theo:

- Bí thư An, Tiểu Lục hành văn rất tốt. Hơn nữa lập luận còn rất vững chắc. Sau một thời gian ngắn nghiên cứu, thu thập tài liệu tỉ mỉ, xác thực, mới viết ra được bài văn này. Thật sự là rất có giá trị. Tôi thấy Chủ tịch huyện Thẩm đối với bài văn này cũng cảm thấy rất có hứng thú, ra chỉ thị cho Phòng Nông nghiệp phải thăm dò chi tiết, lên kế hoạch thời gian, làm tốt công tác tham mưu cho việc tiêu thụ cây kiwi vào năm sau. Vì vậy, tôi đã tự ý mang bài văn này đến cho ngài xem.

Tự ý? An Đức Kiện khóe miệng mỉm cười.

Hiển nhiên là Thẩm Tử Liệt đã phát ra một tín hiệu tương đối rõ ràng. Cuối bài văn còn nêu lên việc tận dụng sườn núi hoang vu của Nam Đàm để phát triển mạnh cây kiwi. Đồng thời dựa vào tài nguyên cây kiwi hiện có, thu hút xí nghiệp chế biến trái cây để tiêu thụ bớt số lượng kiwi trên địa bàn huyện Nam Đàm và các huyện lân cận, giảm bớt áp lực cho việc tiêu thụ cây kiwi ở địa khu Lê Dương. Canh tác cây công nghiệp ở huyện Nam Đàm là ngành sản xuất chính. Một loạt quan điểm này tuy hơi giản lược nhưng lại toát ra ý nghĩa rất rõ ràng.

Ai viết không quan trọng, mặc dù người viết ra bài văn rất đáng khen, nhưng quan trọng nhất là Thẩm Tử Liệt đã chuẩn bị hành động. An Đức Kiện trầm ngâm, thân là Bí thư Huyện ủy, mình nên làm gì lúc này?

Tình hình chính trường trong nước còn có chút mơ hồ. Lúc thì trái, lúc thì phải. An Đức Kiện tự nhận mình có cái nhìn rất chuẩn xác về phương diện này. Lập tức ông ta hiểu ra, đây là Thẩm Tử Liệt đang phát tín hiệu cho mình. Ông ta là Bí thư Huyện ủy, công tác kinh tế danh nghĩa là do Ủy ban nhân dân thúc đẩy, nhưng phương hướng chủ đạo cũng phải do Huyện ủy xác định. Nói cách khác, chính mình cần tỏ cho đối phương thấy quan điểm thái độ của mình.

Thẩm Tử Liệt làm như vậy, khẳng định là đã được sự tán thành của cha vợ. Nhưng An Đức Kiện không cho rằng toàn bộ chiều gió sẽ thổi về phía bọn họ. Ít nhất thì An Đức Kiện trước mắt vẫn chưa nhìn thấy dấu hiệu này, thậm chí còn mơ hồ nhìn thấy được sự tương phản.

Có lẽ ông ta nên trao đổi một chút ý kiến với Thẩm Tử Liệt, để nghe quan điểm của y là gì.

Bản chuyển ngữ này là tài sản riêng của truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ bản gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free