Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 88:

Hạ Lực Hành hơi uể oải đặt túi da lên bàn trà, ngồi dựa lưng vào ghế sô pha. Sau cuộc họp ở tỉnh về, lòng ông bất an. Các hạng mục chỉ tiêu kinh tế cả năm của Lê Dương trong mười hai thành phố cấp ba toàn tỉnh xếp hạng thứ hai từ dưới lên, chỉ tốt hơn Xương Tây tự trị. Lãnh đạo chủ chốt ở tỉnh tuy rằng dùng giọng điệu rất hòa hoãn, nhưng Hạ Lực Hành vẫn cảm nhận được áp lực cực lớn.

Thực tế mà nói, tốc độ phát triển ở địa khu Lê Dương vài năm nay không hẳn là chậm, nhất là sáu huyện phía bắc kinh tế rõ ràng tăng nhanh hơn so với toàn tỉnh, nhưng tình hình ở bảy huyện phía nam lại liên lụy đến sự phát triển của toàn bộ địa khu Lê Dương. Hạ Lực Hành báo cáo với trung ương ý muốn đem Địa khu Lê Dương chia thành hai, được Tỉnh ủng hộ. Mười ba huyện thị, đối với Ủy ban nhân dân Địa khu Lê Dương mà nói, quả thật hơi khó lòng quán xuyến toàn bộ, nhất là khi tình hình ở sáu huyện phía bắc và bảy huyện phía nam khác biệt rõ rệt.

Tuy nhiên, sau khi sáu huyện phía bắc và bảy huyện phía nam tách ra làm hai địa khu, sự phát triển sẽ biến hóa như thế nào, có phải sẽ mang đến cơ hội phát triển mới cho bảy huyện phía nam hay không, Hạ Lực Hành cũng không thể biết được chính xác.

– Lão Hạ, anh về rồi sao?

Vợ Hạ Lực Hành từ phòng bếp đi ra, vẫn còn đeo tạp dề trắng. Nghe thấy tiếng vọng ra từ bếp, Hạ Lực Hành cảm thấy bất ngờ nói:

– Yến Thanh đến sao? Không phải đã nói đi Lĩnh Nam rồi à? Sao chưa gì đã trở lại nhanh như vậy?

– Con bé vừa mới về nhà không lâu, đang giúp tôi nấu ăn đấy.

Vợ Hạ Lực Hành – Bạch Phố là bác sĩ ngoại khoa, vốn giữ chức chủ nhiệm khoa ngoại ở bệnh viện Côn Hồ, là một nhà phẫu thuật nổi danh. Sau đó bà theo chồng đến Lê Dương, cũng tại Bệnh viện Trung tâm Địa khu Lê Dương đảm nhiệm chức chủ nhiệm khoa ngoại.

– Dượng đã về ạ?

Tô Yến Thanh bưng một chén gà hầm nấm từ trong phòng bếp đi ra.

– Yến Thanh, sao nhanh như vậy đã trở lại rồi? Kết quả chuyến đi Lĩnh Nam thế nào rồi?

Trên mặt Hạ Lực Hành hiện lên chút tươi cười. Con bé này luôn có chính kiến riêng, sáng tạo nhanh nhẹn, tính cách độc lập, vẫn là phiền toái lớn nhất của nhà họ Tô. Mùa xuân năm trước đã gặp phải một trận sóng gió, nếu không phải cha cô quyết đoán bay thẳng từ Bắc Kinh tới, buộc phải áp giải cô đến Xương Giang, chỉ sợ còn không biết xảy ra bao nhiêu nhiễu loạn nữa. Cũng bởi vì như thế, khi đó anh em cột chèo mới yên tâm giao phó cô bé cho mình.

– Bây giờ cũng không thể nói rõ được, tài liệu của chúng cháu đều đã gửi lên, họ đã hẹn trước đến Nam Đàm để chúng cháu trình bày xem xét.

Tô Yến Thanh ở trước mặt dượng cũng có vẻ rất thản nhiên,

– Tuy nhiên chắc có thể nắm chắc vài phần.

– Ừm, bên Lĩnh Nam kinh tế tư nhân khá năng động. Hơn nữa lại tiếp giáp với Hồng Kông, cảng biển và doanh nghiệp ở Lĩnh Nam cũng phát triển rất nhanh. Nếu có thể đầu tư vào một hai doanh nghiệp, coi như các cháu đã mở đường cho Nam Đàm rồi.

Hạ Lực Hành gật gật đầu.

Ông ta cũng rõ về hoạt động của Nam Đàm. Trên thực tế ông ta đã cân nhắc Địa khu Lê Dương có phải cũng nên bắt chước Nam Đàm đi đầu một bước hay không. Nhưng cân nhắc mãi, ông ta vẫn cảm thấy không ổn thỏa, khó nắm bắt được ý tứ của cấp trên. Điều này làm cho Hạ Lực Hành không dám lỗ mãng. Vài nhân vật cấp quan trọng ở trung ương thường nói chuyện có hàm nghĩa cũng như ý vị rất sâu xa. Hạ Lực Hành thậm chí đã đem nguyên văn chuyện có liên quan cẩn thận suy xét mấy lần, đúng là vẫn không dám quyết định. Tuy nhiên ở các huyện này, một cấp bậc như ông ta thật ra có thể mạnh dạn thử nghiệm chính sách mới một lần, mặc dù là có vấn đề, cũng có thể sửa chữa lại trong phạm vi địa khu.

– Dượng, dượng không sợ Bí thư Địa ủy sẽ vì việc ủng hộ tự do hóa giai cấp tư sản này mà cách chức dượng sao?

Tô Yến Thanh nghiêng người liếc mắt nhìn Hạ Lực Hành một cái, như cười như không nói.

– Con bé nghịch ngợm này, lại còn trêu dượng à. Hiện giờ mở cửa, đẩy mạnh cải cách và việc chống tự do hóa tư sản cũng không phải là mâu thuẫn. Tiến thêm một bước, mở rộng đối ngoại thu hút đầu tư này cũng là một chính sách của trung ương. Chúng ta phải tiếp tục quán triệt mà thực thi. Chẳng qua có vài kẻ tự cho mình là thông minh, xuyên tạc ý nghĩa, thích chụp mũ dìm người mà thôi.

Hạ Lực Hành mỉm cười. Con bé kia đến giờ khi đối diện với người khác vẫn còn có vẻ dè chừng, khiến ngay cả ông, một người dượng, cũng chưa từng được cô đối xử ôn hòa hơn.

– Dượng, thực ra quan điểm của dượng và Lục Vi Dân rất giống nhau.

Tô Yến Thanh cũng thản nhiên đưa ra một câu.

– Ồ? Đó có phải là sinh viên vừa mới được phân công về huyện cháu? Người đã bán kiwi?

Hạ Lực Hành đầy hưng thú hỏi, ánh mắt sáng ngời dừng lại nhìn Tô Yến Thanh,

– Dượng đã nghe cháu vài lần nhắc tới hắn. Hắn là người như thế nào? Vừa rồi đi Lĩnh Nam cũng là hắn và cháu cùng đi? Nghe nói cậu nhóc này thể hiện rất xuất sắc.

Mặt Tô Yến Thanh nóng lên, cô tự nhiên hiểu được ẩn ý trong ánh mắt của dượng, cố gắng tự trấn an mình, khiến giọng điệu trở nên bình tĩnh tự nhiên hơn.

– Người kia tư duy rất nhạy bén, rất nhiều ý tưởng, hơn nữa cũng có tầm nhìn xa, làm việc cũng tính toán rất tỉ mỉ, và thật sự có chút không giống với một cán bộ bình thường ở huyện.

– Yến Thanh, hắn và cháu có phải...

Bạch Phố đang ngồi bày đũa ở bàn bên cạnh cũng cảm thấy ánh mắt của chồng mình khác thường, khẽ mỉm cười hỏi.

– Dì Hai! Làm gì có chuyện đó chứ ạ? Mọi người đừng nghe lời đồn mà tin là thật. Cháu và hắn hiện cùng một văn phòng, mỗi ngày đều làm việc cùng một chỗ, ti���p xúc nhiều hơn một chút thôi. Hắn đã có bạn gái ở Xương Châu rồi.

Tính tình Tô Yến Thanh xưa nay vốn phóng khoáng, nhưng ở dưới ánh mắt của dì dượng cũng có chút mất tự nhiên, nhưng vẫn rất bình tĩnh đáp lại.

– Ồ, tận Xương Châu cơ à? Yến Thanh, cháu không tính ở lại Nam Đàm cả đời sao?

Bạch Phố không tán thành, nói:

– Dì nói cho cháu biết, thích người nào, cũng không nên hiền lành mà nhường lại cho người khác. Chỉ cần chưa kết hôn, như vậy đều có thể tự do lựa chọn, nghe dì đi, không sai đâu.

– Bạch Phố, sao em lại dạy con bé như vậy?

Hạ Lực Hành vừa bực mình lại vừa buồn cười. Vợ mình cũng là một người mạnh mẽ. Lúc còn ở bộ đội chính mình và cô nên duyên vợ chồng, cũng chính là bởi thích tính cách mạnh mẽ, sảng khoái, thẳng thắn ở cô ấy.

– Lão Hạ, Yến Thanh cũng đã hai mươi ba, cũng không còn nhỏ, có suy nghĩ của riêng mình. Em chỉ là cổ vũ một chút thôi. Nếu cháu nó thật sự không để ý tới cậu thanh niên kia, ai có thể mạnh mẽ lay chuyển được cháu nó, phải không nào?

Bạch Phố ở trước mặt chồng cũng chưa bao giờ khuất phục.

– Dì Hai, thực sự là không có chuyện này. Lục Vi Dân đúng là rất ưu tú, cũng là người tốt, nhưng cháu và hắn không có cảm giác gì.

Tô Yến Thanh cảm thấy mặt mình thực sự như phát sốt, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, khiến giọng điệu trở nên bình tĩnh tự nhiên hơn.

– Thật ư?

Bạch Phố tương đối hiểu rõ tính tình của cô cháu gái, ánh mắt hồ nghi nhìn Tô Yến Thanh chằm chằm.

– Thật mà, ít nhất hiện tại cháu và cậu ấy vẫn chưa có cảm giác gì. Hơn nữa cậu ấy cũng không có ý đó.

Tô Yến Thanh để ngăn ánh mắt của dì Hai như muốn thiêu đốt mình, giọng nói có vẻ khẩn cầu.

Nhưng thật ra Hạ Lực Hành nhìn ra một vài manh mối, biết loại chuyện này nếu truy hỏi quá sâu sẽ không hay, nên chuyển hướng đề tài:

– Yến Thanh, cháu không phải nói văn phòng công tác chuyên trách của các cháu ở huyện đang gặp khó khăn với ba dự án, tình thế rất khó xử, các lãnh đạo ở huyện lại dường như không cho là vậy? Vậy mục đích ý nghĩa của chuyến đi Lĩnh Nam của các cháu thế nào?

Tác phẩm được chuyển ngữ độc quyền và đăng tải duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free