Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1002:

Hoàng hậu nắm chặt tay Doanh Nhân, hàng mày lá liễu dựng ngược, vẻ mặt trở nên lạnh lẽo, toát ra khí chất băng giá, nhỏ giọng trách mắng:

- Doanh Nhân, con có biết mình đang nói gì không? Con... Sao con có thể thốt ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy? Nếu phụ hoàng con biết con nghĩ như thế, người... Người nhất định sẽ đau lòng lắm!

Hoàng hậu hiển nhiên sợ tai vách mạch rừng, thân thể run rẩy, cảnh giác nhìn bốn phía.

- Vì sao mẫu hậu lại lo lắng có người nghe trộm chứ?

Doanh Nhân nói:

- Trong cung này đều là người của mẫu hậu, lẽ ra mẫu hậu không nên cảnh giác như vậy. Nhưng mỗi lần hài nhi đến, đều thấy mẫu hậu nói chuyện hết sức cẩn trọng. Chẳng lẽ mẫu hậu cảm thấy có kẻ luôn rình rập giám sát người ư?

Hắn nắm chặt nắm đấm:

- Mẫu hậu cảnh giác như vậy là để đề phòng ai?

Giọng hoàng hậu run run:

- Hài nhi, sao con lại trở nên như thế này? Những lời này... Những lời này là ai đã dạy con?

- Mẫu hậu, con đã mười chín tuổi rồi.

Hai mắt Doanh Nhân tỏa sáng:

- Mẫu hậu, nếu con nhớ không lầm thì tổ phụ lâm bệnh qua đời khi phụ hoàng vừa tròn mười tám tuổi. Phụ hoàng chưa đến hai mươi đã kế thừa tước vị Võ Hầu. Thuở thiên hạ đại loạn, phụ hoàng vừa tuổi đôi mươi. Hơn hai mươi tuổi, người đã bắt đầu tranh giành thiên hạ cùng chư hầu. Hài nhi đã mười chín tuổi, sắp tròn hai mươi, cũng không còn là trẻ con nữa.

- Con nghĩ gì thế?

Hoàng hậu nhíu mày nói:

- Có một số việc không nên suy nghĩ quá nhiều. Biết nhiều không hề có lợi cho con.

- Trước đây, hài nhi vẫn ngỡ mẫu hậu và phụ hoàng vô cùng ân ái. Nhưng đột nhiên giờ đây, hài nhi đã hiểu rõ, hóa ra trong lòng mẫu hậu vẫn luôn sợ phụ hoàng.

Hai hàng lông mày Doanh Nhân nhíu chặt:

- Mẫu hậu cẩn trọng như vậy trong cung, có phải đang sợ điều gì chăng?

Giọng hắn tuy nhỏ nhưng lời lẽ lại vô cùng sắc bén:

- Ai cũng nói phụ hoàng đối xử với mẫu hậu rất tốt, nhưng hài nhi bỗng nhiên nghĩ lại, kỳ thực, thời gian phụ hoàng ở cạnh mẫu hậu cũng chẳng nhiều nhặn gì. Những năm gần đây, phụ hoàng mê đắm tu đạo, tuy rằng thỉnh thoảng cũng tới thăm mẫu hậu nhưng lại rất ít khi lưu lại nơi này. Mẫu hậu, người nói cho h��i nhi biết, phụ hoàng có thật sự đối xử tốt với người không? Cậu ở lại Trung Nghĩa biệt viện, phải chăng vì lo sợ sẽ liên lụy đến người? Hai mươi năm người canh giữ Trung Nghĩa biệt viện, đúng là tự nguyện ở lại đó, hay còn ẩn chứa nguyên nhân nào khác?

Sắc mặt hoàng hậu hơi tái nhợt, hô hấp trở nên gấp gáp, nói:

- Đừng hỏi nữa. Cho tới hôm nay ta mới biết cậu con còn sống. Con nói không sai. Hai mươi năm trước, ta chia tay cậu con tại Trung Nghĩa biệt viện, tuy rằng không còn gặp mặt nhưng cũng không đứt đoạn liên lạc hoàn toàn như vậy. Lúc mẫu hậu từ biệt cậu, bên người vẫn có bốn tùy tùng, hai nam hai nữ. Họ đều là người hầu cận nhiều năm của mẫu hậu. Ta và nhóm tùy tùng cùng nhau nhập cung... Có họ bên cạnh, dù mẫu hậu không thể rời cung nhưng hàng năm vẫn phái người đến Trung Nghĩa biệt viện thăm cậu, kể cho cậu nghe về sự trưởng thành của con. Điều cậu con muốn biết nhất chính là con có bình an không...

Nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má nàng. Hoàng hậu đưa tay nắm lấy khăn lụa, nhẹ nhàng lau đi.

- Bốn tùy tùng ư?

Doanh Nhân hồi tưởng, chợt hiểu ra:

- Mẫu hậu, người nói chính là Tề bá bá, Diêu cô cô sao?

- Con còn nhớ họ à?

Trong mắt hoàng hậu hiện lên vẻ vui mừng:

- Chính là họ...

- Thảo nào họ đối xử với con tốt như vậy.

Doanh Nhân khẽ thở dài:

- Hài nhi vẫn luôn cho rằng đó là vì mình là hoàng tử, hóa ra là vì họ là tùy tùng theo mẫu hậu vào cung. Nói như thế, họ đều là... Di thần của Đại Hoa?

Hoàng hậu do dự một chút, cuối cùng cũng gật đầu:

- Họ chưa bao giờ quên mình là người Đại Hoa!

- Nhưng sau đó họ đột nhiên biến mất.

Doanh Nhân nhíu mày.

- Hài nhi còn nhớ rõ, người đầu tiên mất tích là Tề bá bá. Ông ấy... dường như đã bặt vô âm tín khoảng bảy tám năm trước... Sau đó là Diêu cô cô. Hai người còn lại rồi cũng không thấy tung tích...

Hắn nhìn hoàng hậu:

- Mẫu hậu, họ đều đi đâu cả rồi?

Trong mắt hoàng hậu lóe lên vẻ đau khổ, muốn nói lại thôi, đứng dậy nói:

- Doanh Nhân, m��u hậu mệt rồi. Con đi về trước đi!

- Mẫu hậu, chuyện đã đến nước này, người còn muốn giấu hài nhi điều gì?

Doanh Nhân cũng đứng dậy, vội vàng kêu lên:

- Bên cạnh người hiện tại chỉ có mình hài nhi, cũng chỉ có hài nhi mới bảo vệ được người. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, người phải nói cho hài nhi biết.

Hắn nắm tay hoàng hậu, trong mắt hiện lên vẻ cầu xin.

- Mẫu hậu, hài nhi đã trưởng thành. Hài nhi muốn biết. Nhóm người Tề bá bá đâu rồi?

Hoàng hậu nhìn vẻ cầu xin trong mắt Doanh Nhân, nét mặt vừa đau khổ, vừa không đành lòng, ngồi xuống một lần nữa, nói nhỏ:

- Doanh Nhân, con phải hứa với mẫu hậu, sau khi mẫu hậu nói cho con biết, con phải quên ngay đi, không được nhớ trong lòng!

- Mẫu hậu nói đi!

- Sau khi mẫu hậu vào cung vẫn liên hệ với cậu con. Hàng năm ít nhất cũng phải có một lần phái người về đưa thư cho cậu con.

Hoàng hậu nói nhỏ:

- Thật ra trong thư cũng không nói gì nhiều, chỉ thăm hỏi sức khỏe lẫn nhau, nhiều nhất là nhắc tới con. C��u con muốn biết tất cả mọi chuyện của con. Mà mẫu hậu lại cố gắng nói cho cậu biết con đang trưởng thành...

Con ngươi Doanh Nhân lóe lên:

- Hóa ra cậu vẫn luôn quan tâm con...

- Người phụ trách liên lạc là Tề bá bá của con.

Hoàng hậu nói:

- Lúc chia tay cậu, cậu đã cố ý để Tề bá bá làm tùy tùng cho ta. Con còn nhớ tên của Tề bá bá không?

Doanh Nhân lắc đầu một cái, ảo não nói:

- Hài nhi nhớ đã từng hỏi ông ấy, ông ấy cũng đã nói với hài nhi, nhưng... Hài nhi cũng không nhớ kỹ, quên mất rồi...

- Không nên quên tên ông ấy. Ông ấy là một người trung nghĩa.

Hoàng hậu nói nhỏ:

- Ông ấy từng là tổng quản ngự tiền thị vệ của đế quốc Đại Hoa. Sau khi thành bị phá, ông ấy vẫn luôn hộ vệ chúng ta. Lúc ở kinh thành Lạc An, cậu con khi ấy mới mười tuổi, mà mẫu hậu thì mới sáu tuổi. Chúng ta lưu lạc bên ngoài, gặp phải vô số khổ cực nhưng đều nhờ có Tề bá bá của con mới gặp dữ hóa lành. Cậu con để ông ấy làm tùy tùng của ta chỉ vì Tề bá bá của con là cao thủ võ đạo hàng đầu. Mà ông ấy... Vì vào cung bảo vệ ta... Thậm chí... Thậm chí còn không tiếc tịnh thân... Ông ấy từng nghĩ tới chuyện truyền hết công phu cho con. Thế nhưng... Mẫu hậu lúc đó không hy vọng con bị cuốn vào trong chém giết, vì thế nên...

Nàng khẽ thở dài một tiếng, nói:

- Tên của ông ấy là Tề Bạch Hà. Đừng có quên!

Doanh Nhân trịnh trọng gật đầu, lập tức hỏi:

- Nhưng sau đó ông ấy đi đâu rồi? Vì sao lại không còn thấy ông ấy nữa?

- Ta và cậu con vẫn thuận lợi thông tin cho nhau mười mấy năm.

Hoàng hậu nói:

- Tám năm trước, Tề bá bá của con mang thư của ta tới Trung Nghĩa biệt viện nhưng từ đó trở đi liền bặt vô âm tín. Mấy tháng chúng ta đều không có tin tức. Diêu cô cô của con vẫn yêu mến Tề bá bá. Nàng lo lắng cho ông ấy, khẩn cầu ta cho xuất cung đi tìm. Trong lòng mẫu hậu cũng lo cho ông ấy, tuy cảm thấy có chuyện lạ nhưng cuối cùng vẫn đồng ý cho Diêu cô cô của con xuất cung...

Nói tới đây, nàng ngậm ngùi thở dài:

- Nếu ta biết kết quả, nhất định không để nàng rời đi...

- Chẳng lẽ Diêu cô cô cũng ra đi không trở về?

Doanh Nhân ngẩn ra, nhíu mày nghĩ lại:

- Đúng vậy. Hài nhi nhớ rõ rồi. Mấy tháng sau khi Tề bá bá biến mất thì cũng không thấy tung tích Diêu cô cô nữa.

Hắn lại càng nghi ngờ, hỏi:

- Còn hai người khác thì sao? Họ cũng đã biến mất không dấu vết từ lâu. Mẫu hậu, người có biết họ ở đâu không?

- Không biết.

Hoàng hậu lắc đầu nói:

- Tề bá bá và Diêu cô cô sau khi xuất cung không có tin tức, hai người còn lại cũng đột nhiên biến mất trong cung... Đã nhiều năm trôi qua như vậy...

Lông mi dài của hoàng hậu khẽ chớp, trong đôi mắt ẩn hiện nỗi sợ hãi:

- Cũng chính từ khi đó, ta không còn liên lạc được với cậu con nữa. Những năm gần đây, mẫu hậu cũng không biết cậu còn sống hay chết... Giờ đây mới hay, một năm trước người cũng đã...

Giọng nàng đong đầy bi thương vô hạn.

Doanh Nhân lại cau mày nói:

- Mẫu hậu, con nhớ rõ khi đó Tề bá bá cũng chưa già nua, mới chừng năm mươi tuổi. Võ công của ông ấy chắc chắn không kém... Ông ấy lúc trước đảm nhiệm tổng quản ngự tiền thị vệ Đại Hoa, nếu dựa theo tuổi để tính thì hẳn là rất trẻ trung. Tuổi trẻ như vậy mà có thể trở thành tổng quản ngự tiền thị vệ, võ công ắt hẳn phi thường lợi hại.

- Đúng là rất lợi hại.

Hoàng hậu gật đầu nói:

- Khi đó mẫu hậu còn nhỏ, chỉ nghe cậu con nói. Tề bá bá của con làm tổng quản ngự tiền thị vệ là bằng bản lĩnh thực sự, đánh bại vô số cao thủ, võ công đạt tới cảnh giới tuyệt diệu!

- Võ công Tề bá bá vốn rất lợi hại, hơn nữa lại phụng lệnh bí mật của mẫu hậu. Ông ấy sống trong cung nhiều năm, không tranh giành thế sự, cớ sao lại có kẻ muốn hãm hại ông ấy? Nếu thật sự có kẻ muốn gây bất lợi cho ông ấy, vậy kẻ đó là ai?

Doanh Nhân cau mày:

- Sau đó tại sao lại không buông tha cho Diêu cô cô? Còn hai người khác cũng biến mất trong cung. Mẫu hậu, người không thấy chuyện này quá đỗi kỳ lạ ư? Từ đó về sau bên cạnh người cũng không còn người thân tín. Hơn nữa... lại chẳng còn cách nào liên lạc với cậu ở ngoài cung nữa. Người nói những chuyện này...

Hai hàng lông mày hắn nhướn lên, nhìn chăm chú vào mắt hoàng hậu:

- Mẫu hậu, có phải người đã sớm đoán ra ai làm rồi không?

- Không đâu...

Hoàng hậu lắc đầu nói:

- Chuyện này... Doanh Nhân, con hãy cứ nhớ kỹ tên Tề bá bá là đủ rồi. Mọi chuyện khác, hãy quên đi. Mẫu hậu... Mẫu hậu thật sự mệt rồi!

Nàng yêu thương vuốt ve mặt Doanh Nhân:

- Trước kia, đi theo hắn, mẫu hậu chỉ cầu mong sau này con được bình an là đủ rồi. Mẫu hậu sẽ nghĩ cách, nhất định tìm cách để con rời khỏi vòng xoáy này.

- Làm sao rời khỏi vòng xoáy được chứ?

Doanh Nhân nhìn hoàng hậu.

- Mẫu hậu có phương pháp gì không?

- Hiện tại con không phải đối thủ của Thái tử.

Ánh mắt hoàng hậu lóe lên vẻ bất đắc dĩ, nói:

- Mẫu hậu sẽ tìm cơ hội nói cho Thái tử biết con... Con không có ý tranh đấu với người. Mẫu hậu sẽ khuyên bảo Thái tử giúp con, để hai huynh đệ các con hóa giải ân oán. Các con... Các con là huynh đệ ruột thịt, sao có thể cốt nhục tương tàn...

- Mẫu hậu sai rồi!

Doanh Nhân lắc đầu:

- Nếu như nửa năm trước, hài nhi có thể thật sự không tranh giành. Cho dù cậu có tới nói chuyện thì hài nhi cũng không muốn tranh đấu. Nhưng... Hiện tại hài nhi hiểu rất rõ. Nếu mình không thể là dao thớt, vậy chỉ còn nước trở thành cá thịt mà thôi...

Hắn hạ thấp giọng nói:

- Phụ hoàng để hài nhi xuất cung lập phủ, chính là để tranh giành cùng Thái tử. Nếu hài nhi lùi bước, Thái tử sẽ không buông tha cho hài nhi, giống như người đã không buông tha tam ca. Mà phụ hoàng cũng sẽ không để hài nhi thoát thân dễ dàng như thế. Tranh chấp với Thái tử là chuyện hài nhi không thể tránh.

Ánh mắt hắn trở nên sắc bén:

- Mẫu hậu, thật ra hài nhi đã không thể lui rồi. Hài nhi cũng chưa hề nghĩ tới chuyện lui bước. Có vài thứ, nếu vốn dĩ thuộc về hài nhi, hài nhi nhất định sẽ đoạt lại!

Bản dịch này, được hoàn thiện độc quyền bởi truyen.free, là món quà tri ân gửi tới quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free