(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1006:
Đổng Thế Trân nghe Sở Hoan nói vậy, vẻ mặt có chút xấu hổ, nở nụ cười nói:
- Sao đại nhân lại nói như thế, bà cốt Mã kia… chỉ là hạng người phàm tục nơi ph��� thị, đại nhân… đại nhân thân phận tôn quý, sao có thể sánh bằng hạng người ấy được…!
Sở Hoan thở dài:
- Đổng đại nhân, ngài rõ hơn ta, danh tiếng của ta tại Tây Quan thậm chí còn chẳng bằng mấy người phố phường ngài vừa nhắc đến…!
Hắn ra vẻ nghi ngờ:
- Đổng đại nhân, bà cốt Mã này trước kia thường xuyên dẫn người chắn ngang nha môn quan phủ sao?
Đổng Thế Trân giật mình nhẹ, lắc đầu đáp:
- Điều này… trước kia chưa từng xảy ra, kỳ thực… kỳ thực bà cốt này cũng không phải kẻ xấu xa gì…!
- Xem ra vận may của ta thật không tốt.
Sở Hoan thở dài:
- Ta đến Sóc Tuyền chưa bao lâu, bà cốt Mã này dám tụ tập người chặn trước cửa nha môn Tổng đốc. Đổng đại nhân, ngài nói nếu như lúc ấy ta sai ngươi bắt ả lại, có thể gây ra hỗn loạn lớn hay không? Một bà cốt bé nhỏ nơi phố thị, tụ tập người chặn trước cửa phủ Tổng đốc, lá gan của ả ta quả thực không nhỏ chút nào…!
Đổng Thế Trân vẻ mặt xấu hổ, người tập trung dưới thành lúc này càng đông, người người nhốn nháo, hò hét ồn ĩ. Chợt th���y đám người tản ra, đám đông chen chúc tự tách ra một con đường, Hiên Viên Thắng Tài đang quan sát trên đầu thành quay đầu lại nói:
- Đại nhân, người tới rồi!
Sở Hoan chắp tay sau lưng đi tới, từ trên đầu tường quan sát xuống, thấy được một đám người đang đi tới nơi này, phía trước là vài võ sĩ Cận Vệ Quân đang mở đường, ở giữa chính là bà cốt Mã kia. Bà cốt Mã vẫn mặc trang phục kỳ quái, sau lưng ả là hai chiếc cáng, phía sau có hơn mười tráng hán.
Đám người hai bên bàn tán ồn ào, võ sĩ Cận Vệ Quân dẫn bà cốt Mã tới dưới thành. Bà cốt Mã được dẫn tới trước mặt Sở Hoan, liền thấy Cừu Như Huyết từ phía sau đi lên, chắp tay cung kính nói:
- Đại nhân, bà cốt đã được đưa đến.
Sở Hoan gật đầu. Cừu Như Huyết quay đầu lại nói:
- Còn không qua đây xin tội!
Một người lập tức bước tới từ phía sau y, đúng là thủ lĩnh du côn nổi tiếng trong thành Sóc Tuyền, Chúc Thanh Diệp. Y lập tức quỳ xuống trước mặt Sở Hoan, cung kính nói:
- Tiểu nhân Chúc Thanh Diệp, bái kiến Tổng đốc đại nhân. Lần trước kẻ hèn này có mắt như mù, mạo phạm đại nhân, đặc biệt đến đây xin tội với đại nhân, kính xin đại nhân giáng tội!
Sở Hoan thản nhiên nói:
- Chúc Thanh Diệp, ta biết rõ ngươi có chút thế lực ở thành Sóc Tuyền, cũng biết ngươi không làm chuyện đàng hoàng. Ngươi dẫn người đi theo bà cốt Mã tự ý xông vào phủ Tổng đốc, ngươi có biết đây là tội chết không?
Chúc Thanh Diệp cúi đầu nói:
- Tiểu nhân có tội!
Sở Hoan liếc Cừu Như Huyết một cái nói:
- Chẳng qua Cừu Như Huyết nói với ta về ngươi, mặc dù ngươi đã làm không ít chuyện xấu, nhưng cũng là tráng hán có nghĩa khí, không phải là kẻ đại gian đại ác. Tội của ngươi ta tạm thời không trị, chẳng qua cũng sẽ không miễn tội cho ngươi dễ dàng như vậy. Để xem biểu hiện của ngươi sau này, liệu có thể lập công chuộc tội hay không!
Chúc Thanh Diệp ngẩng đầu nói:
- Tổng đốc đại nhân, mạng này của tiểu nhân là Cừu đại ca ban cho, Cừu đại ca bảo kẻ hèn này giao cái mạng này cho ngài. Bắt đầu từ hôm nay, cái mạng này là của Tổng đốc đại nhân. Tổng đốc đại nhân có lệnh, kẻ hèn này nguyện xông pha khói lửa, không hề chối từ.
Đổng Thế Trân bên cạnh khóe mắt giật giật, liếc nhìn Chúc Thanh Diệp đang quỳ trên mặt đất một cái, trong mắt lộ vẻ âm hiểm, nhưng giờ phút này, y lại không dám nói thêm lời nào.
Lúc này Cừu Như Huyết mới nói:
- Tổng đốc đại nhân, sau khi bà cốt Mã trở lại thần miếu, ta sợ ả biết rõ chắc chắn thua cuộc, sẽ lén lút bỏ trốn, càng sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn…!
Y liếc nhanh Đổng Thế Trân một cái:
- Cho nên hai ngày nay đều canh chừng ả… Hai ngày nay ả mấy lần muốn rời khỏi cửa, đều bị chúng ta chặn lại. Hơn nữa còn có người muốn đến thần miếu tìm ả, thế nhưng vừa nhìn thấy chúng ta liền quay đầu bỏ đi. Ba ngày này ả không thể tiếp xúc với bất cứ ai…!
Sở Hoan gật đầu, nhìn bà cốt Mã một lượt. Lúc này mới đi tới cạnh tường, giơ tay lên, ra hiệu bảo đám người dưới thành yên tĩnh. Đám người dưới thành nhìn thấy Sở Hoan mặc quan phục đứng trên đầu tường ra hiệu, tiếng ồn ào lập tức nhỏ dần. Kỳ thực rất nhiều người ở Sóc Tuyền đều chưa từng nhìn thấy vị Tổng đốc mới của họ, lúc này nhìn thấy vị quan viên trẻ tuổi trên đầu tường, đều hết sức kinh ngạc.
- Chư vị hương thân phụ lão, hôm nay mọi người tới nơi này, ta biết rõ là vì điều gì.
Sở Hoan cao giọng nói:
- Phải chăng mọi người đều biết bà cốt Mã này?
Nói xong, hắn ra hiệu cho Cừu Như Huyết đưa bà cốt Mã tới cạnh tường. Lúc này bà cốt Mã đã sớm không còn vẻ mặt giả thần giả quỷ như trước, sắc mặt tái mét như tro tàn, bước tới cạnh đầu tường. Ánh mắt của chúng dân đều đổ dồn lên người bà cốt Mã. Sở Hoan cười nhạt một tiếng, nói:
- Chư vị hương thân phụ lão, có lẽ mọi người cũng biết, gần đây trời giáng tai họa xuống Tây Quan, dịch bệnh bắt đầu hoành hành. Ngoài thành thiết lập khu vực cách ly dịch bệnh, ta hỏi mọi người, trong khu dịch bệnh kia có người thân của chư vị hay không?
Lời vừa dứt, rất nhiều người phía dưới lập tức lộ vẻ đau thương, có rất nhiều người lộ vẻ hoảng sợ, có người lớn tiếng đáp:
- Tổng đốc đại nhân, tình hình dịch bệnh ngày càng tệ, chúng ta nên làm gì bây giờ? Người nhiễm bệnh bên ngoài thành ngày càng nhiều. Chúng ta nghe nói tình hình dịch bệnh ở các Châu thuộc Tây Quan đều đang gia tăng. Mặc dù trong thành tạm thời vẫn chưa xuất hiện dịch bệnh, nhưng dịch bệnh lan tràn, thành Sóc Tuyền này cũng khó tránh khỏi…!
- Đúng vậy, đại nhân, Sóc Tuyền hiện giờ lương thực, vật tư sinh hoạt đều phải vận chuyển từ nơi khác tới.
Lập tức có người lớn tiếng hô lên:
- Nếu như ngoài thành đều là dịch bệnh, ai dám cam đoan dịch bệnh không lây lan từ bên ngoài vào?
Sở Hoan nghiêm nghị nói:
- Mọi người nói không sai, dịch bệnh truyền nhiễm, chúng ta đương nhiên phải nghĩ mọi biện pháp để đối phó.
Hắn chỉ bà cốt Mã bên cạnh:
- Trong các vị có rất nhiều người biết được, bà cốt Mã này tự xưng có thể giao tiếp với thần linh. Theo như lời ả nói, dịch bệnh lan tràn Tây Quan, là bởi vì Ôn Thần xuất hiện. Ả nói Ôn Thần giáng lâm Tây Quan rồi mới có tai nạn như vậy…!
Dưới thành lập tức có người hô:
- Ai là Ôn Thần?
- Tìm ra Ôn Thần, tìm đạo sĩ đuổi Ôn Thần đi!
- Kỳ thực, Ôn Thần theo lời bà cốt Mã này chính là ta.
Sở Hoan cười khổ chỉ vào mũi mình:
- Ý tứ của ả, là ta tới Tây Quan, mới xuất hiện dịch bệnh này.
Mọi người lập tức ngơ ngác nhìn nhau, mặc dù rất nhiều người biết rõ dường như Tổng đốc đại nhân có đánh cược với bà cốt Mã, nhưng rốt cuộc đánh cược điều gì, cũng không phải ai cũng biết.
Mọi người tập trung ở đây hôm nay, rất nhiều người chỉ là đến xem náo nhiệt mà thôi.
- Nói thế thì không đúng.
Trong đám người xuất hiện một âm thanh:
- Nói thật thì, dịch bệnh này đã lan tràn một thời gian, dường như Tổng đốc đại nhân gần đây mới tới nhậm chức…!
Đám đông chen chúc, âm thanh này rất lớn, rất nhiều người cũng nghe được, nhưng trong khoảnh khắc lại không biết là ai đã nói lời này.
Sở Hoan mỉm cười nói:
- Ta và bà cốt Mã đánh cược, ai là Ôn Thần. Kỳ thực cũng dễ phân biệt, Ôn Thần chỉ mang đến bệnh dịch, tai nạn, sẽ không mang tới hạnh phúc. Không biết những lời ta nói có đúng hay không?
Nói xong, hắn nhìn về phía Đổng Thế Trân bên cạnh.
Đổng Thế Trân vội vàng gật đầu nói:
- Đại nhân nói rất đúng, Ôn Thần… Ôn Thần là ác thần, chỉ mang tới tai nạn.
- Như vậy rất đơn giản, nếu như ta có thể đối phó dịch bệnh, thì không phải Ôn Thần, không biết có đúng hay không?
Sở Hoan cười nói:
- Nếu bà cốt Mã là bà cốt, có thể nói chuyện với thần linh, người đời đều nói trời có đức hiếu sinh. Trước đây Tây Quan gặp họa chiến tranh, hiện giờ lại gánh chịu dịch bệnh, ông trời thấy cảnh tượng như thế, sao có thể không giải cứu lê dân bá tánh trong nước lửa?
Hai mắt hắn sắc bén, nhìn bà cốt Mã:
- Ngươi nói có thể nói chuyện với thần linh, thần linh đương nhiên sẽ truyền thụ cho ngươi phương pháp đối phó dịch bệnh?
Thân thể bà cốt Mã run rẩy không tự chủ:
- Ta… đây là đại nạn, thần linh… thần linh cũng không có cách nào… không có cách nào đối phó…!
Sở Hoan cười ha ha nói:
- Theo như lời ngươi nói, nếu như ta có thể đối phó dịch bệnh, chẳng phải còn lợi hại hơn thần linh ư?
Bà cốt Mã biết rõ tình thế hôm nay không ổn, nhìn đám người đông nghịt dưới thành, cắn răng một cái, nhìn Sở Hoan nói:
- Ngươi… ngươi chính là Ôn Thần, ngươi cũng không cách nào… không cách nào đối phó dịch bệnh…!
Sở Hoan chắp hai tay sau lưng, nhìn mọi người, cuối cùng nói:
- Chư vị hương thân phụ lão, ta phụng ý chỉ của Thánh Thượng đến Tây Quan nhậm chức, không có nguyên nhân nào khác, chính là muốn bảo vệ dân chúng một phương bình an, mang lại cho mọi người cuộc sống tốt đẹp hơn. Ta không chắc chắn khả năng của mình to lớn đến mức nào, nhưng chỉ cần có thể, sẽ dốc toàn lực bảo vệ chư vị… Ta biết rõ rất nhiều người cảm thấy lời bà cốt Mã có chút đạo lý, cảm thấy ả có thể nói chuyện với thần linh, cho nên có rất nhiều người tin tưởng ả. Nhưng hôm nay ta muốn nói cho mọi người, bà cốt Mã này, chẳng qua là kẻ lừa đảo giả thần giả quỷ mà thôi. Ả căn bản không cách nào nói chuyện với thần linh, tất cả chỉ là ả lừa gạt thế nhân mà thôi.
- Không thể nói bà cốt như thế.
Dưới thành lập tức có người kêu lên:
- Bà cốt có pháp lực, quan phủ cũng không thể khinh nhờn ả.
Lập tức có một nhóm người kêu lên.
Chờ sau khi mọi người yên lặng, lúc này Sở Hoan mới nói:
- Ả nói thần linh không có cách nào đối phó dịch bệnh Tây Quan, điều này chứng minh ả là kẻ lừa đảo. Kỳ thực… ta được thần linh báo mộng, từ miệng thần linh biết được, bà cốt Mã này mới là Ôn Thần, mà thần linh đã dạy phương pháp đối phó dịch bệnh cho ta…!
Mọi người dưới thành nhất thời vẻ mặt khác nhau, có người kinh ngạc, có người hoài nghi, có người xem thường.
Mặc dù trong thành Sóc Tuyền tạm thời không có dịch bệnh lan tràn, nhưng tin tức từ bên ngoài truyền đến rất nhiều. Rất nhiều người biết được, dịch bệnh bùng nổ lần này vô cùng lợi hại, chỉ cần mắc phải dịch bệnh, gần như chắc chắn phải chết. Trước khi Sở Hoan tới, xung quanh Sóc Tuyền cũng đã xuất hiện dịch bệnh. Đổng Thế Trân cũng xử lý kịp thời chuyện này, lập tức hạ lệnh nghiêm khắc kiểm tra người ra vào thành, hơn nữa thiết lập khu vực cách ly dịch bệnh ngoài thành. Vừa có người lây nhiễm dịch bệnh, lập tức đưa vào khu dịch bệnh.
Ngoài ra quan phủ đương nhiên đã tổ chức các đại phu địa phương nghiên cứu phương pháp đối phó dịch bệnh, nhưng đối với dịch bệnh lần này, vô số đại phu đều bùi ngùi thở dài, bó tay không có cách nào.
Đám nha dịch quan phủ lại không buông lỏng điều tra, phàm là tìm được người có tình trạng bệnh dịch, cho dù chưa lây nhiễm cũng sẽ đưa tới khu dịch bệnh. Dịch bệnh đã là tai họa lớn khiến dân chúng Tây Quan biến sắc, còn khiến người ta sợ hãi hơn lũ thổ phỉ hung tàn cướp bóc khắp nơi.
Gia quyến của không ít người trong thành bị đưa tới khu dịch bệnh, mọi người đều hiểu rõ trong lòng, một khi tiến vào khu dịch bệnh, không khác gì bị đưa lên pháp trường, sớm muộn gì cũng phải chết.
Không chỉ dân chúng bình thường, gia quyến của một số đại phu cũng xuất hiện tình trạng bệnh dịch bị đưa tới khu dịch bệnh. Mọi người đều đã tuyệt vọng, cảm thấy tai họa lớn trăm năm của Tây Quan này, không thể xoay chuyển càn khôn. Đám người vừa mới trở về quê hương sau loạn lạc, lại chuẩn bị ly hương một lần nữa, né tránh tai nạn lần này. Thế nhưng mấy ngày nay, bên ngoài truyền tới tin tức, Thiên Sơn và Bắc Sơn hai Đạo đã bố trí cửa khẩu ở biên giới, vì để phòng ngừa dịch bệnh lan tràn tới bản địa, hai Đạo này đã đóng chặt con đường rời khỏi Tây Quan của dân chúng.
Lúc này Sở Hoan nói thần linh báo mộng, chỉ cho hắn phương pháp đối phó dịch bệnh. Ngoài kinh ngạc, có người vui mừng trong lòng, nhưng nhiều người lại cảm thấy Sở Hoan đang khoác lác.
Mọi bản quyền biên dịch cho chương truyện này xin được trân trọng thuộc về truyen.free.