(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1008:
Sở Hoan thích thú nhìn bà cốt Mã, hỏi:
- Ngươi nói ngươi có chứng cứ?
- Vâng…
Bà cốt Mã vội vàng nói:
- Bọn họ để ta vu khống Tổng đốc đại nhân, lúc đầu ta cũng không chịu, chẳng qua họ cam đoan với ta rằng, đại nhân… ngài không có bất kỳ căn cơ nào ở Tây Quan, không cần sợ ngài. Nếu có chuyện gì xảy ra, họ sẽ đứng ra gánh vác cho ta. Hơn nữa trước đó họ cho… cho ta một trăm lạng bạc ròng, số bạc đó vẫn còn trong tay ta…
Sở Hoan nghe vậy, hơi thất vọng:
- Chứng cứ của ngươi là bạc?
- Là bạc họ cho ta.
Bà cốt Mã như tìm được cỏ cứu mạng:
- Đại nhân, ta sẽ cho ngài biết nơi cất giấu số bạc. Nếu các ngài tìm thấy số bạc đó, đó chính là do Đổng đại nhân sai người đưa cho ta. Bọn họ còn nói, chỉ cần khiến cho mọi người tin rằng Tổng đốc đại nhân là Ôn thần, đuổi ngài ra khỏi Tây Quan, sau đó còn có thể cho ta hai trăm lạng bạc ròng…
Đổng Thế Trân thở dài một tiếng, nói:
- Tổng đốc đại nhân, xem ra vu bà này đã phát điên rồi. Ả biết rõ cái chết cận kề, vẫn còn cố tình châm ngòi mối quan hệ giữa ngài và hạ quan. Hiện giờ hạ quan cảm thấy, ả quả thực rất có khả năng bị người khác sai khiến… Đúng rồi, hạ quan nghe nói, Thiên Môn Đạo đồ nhúng tay vào mọi chuyện, nói lời mê hoặc lòng người. Tuy nói Tây Quan hiện giờ vẫn chưa có tung tích của Thiên Môn Đạo đồ, nhưng hạ quan lo lắng, không chừng những yêu đạo tà đồ đó đã lẩn trốn vào cảnh nội Tây Quan của chúng ta…
Sở Hoan ồ một tiếng, hỏi:
- Đổng đại nhân cảm thấy bà cốt Mã này có thể chính là Thiên Môn Đạo đồ?
- Bình thường nàng giả thần giả quỷ, mê hoặc dân chúng, hôm nay lại châm ngòi mối quan hệ giữa hạ quan và đại nhân…
Đổng Thế Trân làm bộ như có suy nghĩ:
- Nghe nói Thiên Môn Đạo ngoài việc mê hoặc dân chúng ta, chiêu thức ưa thích nhất chính là châm ngòi mối quan hệ trong quan phủ. Bà cốt Mã này có thể chính là Thiên Môn Đạo đồ.
Bà cốt Mã lập tức thét to:
- Ta không phải… Ta không phải Thiên Môn Đạo đồ…
Không ít người dưới thành cũng nghe thấy lời bà cốt Mã kêu gào. Lúc này rất nhiều người đã hiểu được, lời nói trước đó rằng Sở Hoan là Ôn thần hoàn toàn là vu khống. Dường như bà cốt Mã này bị người khác sai khiến, hơn nữa rất nhiều dân chúng trước kia tôn kính bà cốt Mã, lúc này càng thêm phẫn nộ. Họ vốn tưởng rằng bà cốt Mã thực sự có thần thông, nhưng khi thấy bộ dạng của bà cốt Mã hiện tại, đây hoàn toàn là vẻ mặt của một kẻ bịp bợm giang hồ. Nhiều năm cúng bái một kẻ lừa đảo như vậy, thậm chí coi ả là Đại sư không gì làm không được, điều này khiến cho mọi người vô cùng tức giận trong lòng.
- Bà cốt Mã, ngươi nói trên bạc có thể có ký hiệu gì?
Sở Hoan nhàn nhạt hỏi:
- Ngươi nói bạc đó là Đổng đại nhân sai người đưa cho ngươi, có chứng cứ nào để chứng minh? Chẳng lẽ trên số bạc đó đều viết tên Đổng đại nhân, hoặc là có ký hiệu gì có thể chứng minh đó là của Đổng đại nhân?
Bà cốt Mã lập tức nghẹn lời.
Đổng Thế Trân cười ha ha nói:
- Một kẻ lừa đảo đường phố, lại ở đây ăn nói hồ đồ. Tổng đốc đại nhân, quyết không thể bỏ qua loại người như vậy sao?
Sở Hoan thở dài hỏi:
- Bà cốt Mã, ngươi có thừa nhận, cuộc cá cược giữa ngươi và bản Đốc, ngươi đã thua rồi phải không?
Bà cốt Mã sắc mặt tái nhợt, lạnh run.
- Vốn dĩ theo như giao ước, bây giờ ngươi phải nhảy xuống từ trên tường thành này.
Sở Hoan thở dài:
- Nhưng bản Đốc nghĩ tới, mặc dù ngươi đáng bị trừng phạt, nhưng làm như thế không khỏi quá mức tàn nhẫn… Bản Đốc hỏi ngươi, ngươi có muốn sống hay không?
Bà cốt Mã nghe Sở Hoan nói như vậy, dường như còn chút hy vọng sống sót, lập tức quỳ sụp xuống cầu xin:
- Cầu xin đại nhân rủ lòng thương xót, tha cho ta một mạng, ta sẽ không dám nữa…
Sở Hoan đáp:
- Tha cho ngươi một mạng, cũng rất đơn giản. Trước tiên ngươi nói cho đám người dưới thành biết, cái gọi là "rắn thần dẫn đường" của ngươi, rốt cuộc là chuyện gì?
Bà cốt Mã sững sờ. Hiên Viên Thắng Tài bên cạnh lạnh giọng:
- Còn không mau nói.
Bà cốt Mã bò sát đến gần lỗ châu mai, vươn người ra ngoài, lớn tiếng nói:
- Ta… ta không có thần thông, thực ra… thực ra ta đều lừa gạt mọi người. Cái gọi là "rắn thần dẫn đường"... tất cả đều là giả dối.
Có người dưới thành lập tức hỏi:
- Chúng ta rõ ràng đã thấy rắn thần kia tự mình dẫn đường, chẳng lẽ nó biết nghe lời ngươi ư? Nó là rắn, cho dù nghe lời, làm sao có thể hiểu được tiếng người?
- Có một loại thức ăn, gọi là Xà Trúc Thái, đó là loại cây duy nhất có mùi vị mà loài rắn yêu thích.
Lúc này vì bảo vệ tính mạng, bà cốt Mã không dám tiếp tục giả thần giả quỷ nữa:
- Con rắn đó của ta, được ta huấn luyện để nó càng thích mùi đó hơn. Muốn cho "rắn thần" dẫn đường, chỉ cần trước đó rải nước Xà Trúc Thái xuống. Mùi của nó, chúng ta không để ý sẽ rất khó ngửi thấy, nhưng loài rắn lại vô cùng quen thuộc hương vị Xà Trúc Thái…
Ả vừa nói như vậy, đám người dưới thành liền chợt hiểu ra, có người lớn tiếng nói:
- Đúng đúng đúng, có loại Xà Trúc Thái này! Hóa ra mụ yêu bà này dùng Xà Trúc Thái.
Thân thể bà cốt Mã vẫn còn đang run rẩy, liếc Sở Hoan một cái, thấy Sở Hoan chỉ thờ ơ nhìn mình, đành phải tiếp tục nói:
- Vào đêm trước khi đến phủ Tổng đốc, ta sai người thuê một chiếc xe ngựa, sàn xe ngựa đã được đục lỗ. Từ Thần miếu đến cửa phủ Tổng đốc, trên đường đi, xe ngựa đã rải nước Xà Trúc Thái xuống mặt đất. Khi đó trời đã khuya, nước rải xuống đường lát đá, sẽ khó mà nhìn thấy. Đến sáng ngày hôm sau, nước đã khô cạn, thế nhưng mùi vị vẫn còn lưu lại. "Rắn thần" thích nhất hương vị Xà Trúc Thái, chỉ cần ngửi thấy mùi này, nó sẽ… sẽ đi thẳng theo hương vị đó…
- Tên yêu bà ngươi, tội đáng chết vạn lần! Ngươi lừa chúng ta nhiều năm như vậy, ngươi chết không yên lành…
- Yêu bà, chúng ta còn thờ phụng hương khói của ngươi, hóa ra ngươi đều lừa gạt chúng ta! Mọi người đánh chết mụ yêu bà này…
- Ngươi hại chúng ta theo ngươi cùng đi gây sự ở phủ Tổng đốc. Nếu như không phải Tổng đốc đại nhân rộng lượng bỏ qua, không so đo với chúng ta, chúng ta cũng bị liên lụy vì ngươi mà phải vào đại lao…
- Tổng đốc đại nhân, giết chết mụ yêu bà này! Giết chết mụ yêu bà này…
Quần chúng dưới thành tâm tình kích động. Khi mọi người phát hiện bà cốt mà mình vẫn cúng bái hóa ra lại là một kẻ lừa đảo, nhiều người bị lừa gạt như vậy, có thể tưởng tượng được sự phẫn nộ trong lòng mọi người lớn đến mức nào.
Sở Hoan đứng trên tường thành, giơ hai tay lên. Tiếng ồn của mọi người dần dần nhỏ lại. Chờ khi mọi người im lặng, lúc này Sở Hoan mới lớn tiếng nói:
- Kính thưa các vị hương thân phụ lão, hôm nay bản Đốc tới đây, trước mặt mọi người, vạch trần âm mưu của mụ bà cốt Mã, cũng không phải chỉ vì muốn nhằm vào một bà cốt nhỏ bé mà thôi. Không sai, bà cốt Mã mê hoặc lòng người, lừa gạt bá tánh, ả đáng chết. Nhưng mà ta hỏi các vị, bản thân các vị có sai hay không?
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, mà không dám lên tiếng.
- Ta thành thật mà nói, bà cốt Mã có lỗi, các vị cũng có lỗi.
Sở Hoan nghiêm mặt nói:
- Bà cốt Mã chỉ là một kẻ lừa đảo nhỏ bé, vốn không đáng để nhắc đến, nhưng ả lại có thể gây sóng gió ở Sóc Tuyền, ngay cả quan phủ cũng để mặc cho ả tự xưng là Thần. Rất nhiều người còn muốn thờ bái ả làm Thần, tin tưởng ả thật sự có thể giao tiếp với thần linh. Ai cũng biết, vây hãm phủ Tổng đốc, không khác gì tạo phản. Thế nhưng chỉ một bà cốt như vậy, có thể mê hoặc mấy trăm người đi vây hãm phủ Tổng đốc. Các vị hương thân phụ lão, các vị tự hỏi trong lòng, đây chỉ là lỗi lầm của riêng bà cốt đó sao?
Mọi người lập tức đều trầm mặc.
- Chúng ta kính Trời, chúng ta kính Tổ tiên, chúng ta phải giữ vững một tấm lòng chân thành.
Giọng Sở Hoan không quá lớn, nhưng rất vang vọng, thanh âm truyền xuống từ trên tường thành:
- Thế nhưng điều này không có nghĩa là, những kẻ tà đạo ăn nói hồ đồ đó, cũng có thể mê hoặc tâm trí của chúng ta. Chúng ta cũng không thể răm rắp nghe theo, trở thành công cụ cho kẻ khác lợi dụng. Lần trước, mụ bà cốt đó có thể lợi dụng các vị vây hãm phủ Tổng đốc, như vậy sau này nếu có kẻ khác mê hoặc, lợi dụng các vị để tạo phản, chẳng lẽ các vị cũng sẽ bị mê hoặc sao?
- Hôm nay nhân cơ hội này, ta chỉ muốn nói cho các vị biết, mặc dù Tây Quan phải gánh chịu tai ương, nhưng chỉ cần con người vẫn còn, thì sẽ không suy sụp.
Sở Hoan đặt hai tay lên lỗ châu mai:
- Ta hi vọng chúng ta có thể trên dưới một lòng, xây dựng lại quê hương của chúng ta. Mặc dù quá trình này còn rất nhiều khó khăn, chúng ta còn phải gặp phải rất nhiều phiền toái, nhưng chúng ta ôm ấp niềm tin chấn hưng Tây Quan, chắc chắn có thể xây dựng một quê hương giàu có, đông đúc, thái bình cho mình.
- Bản Đốc rất rõ ràng, ta mới đến, căn cơ còn rất nông cạn, hơn nữa tuổi đời còn rất trẻ. Rất nhiều người sẽ hoài nghi ta thật sự có thể dẫn dắt mọi người thoát khỏi vực sâu hay không. Thành thật mà nói với các vị, ta cũng chưa từng nghĩ mình thực sự là một người vô cùng tài giỏi, thực sự có thể được các vị ủng hộ, cùng nhau thoát khỏi khốn cảnh. Nhưng ta sẽ dốc hết sức lực làm những chuyện mình nên làm.
Hắn dừng lại một chút, quét mắt nhìn qua mọi người, bỗng nhiên nhíu mày lại, thần sắc hơi ngơ ngác một chút, nhưng vẻ mặt đó biến mất trong chớp mắt. Ánh mắt chuyển hướng, tiếp tục nói:
- Có lẽ một số người muốn ta rời khỏi nơi này. Hôm nay ta ở đây nói rõ ràng: một số kẻ có ý đồ xấu, muốn giở thủ đoạn sau lưng bản Đốc, bản Đốc tuyệt đối không hề sợ hãi. Bản Đốc dám tới đây làm quan, cũng không sợ người khác cản trở bản Đốc. Muốn bản Đốc rời khỏi Tây Quan, vậy chỉ có một khả năng, đó là dân chúng nơi đây cảm thấy Sở Hoan ta không xứng làm Tổng đốc Tây Quan. Nếu thấy dân chúng nơi này đều mắng Sở Hoan ta, mắng ta là quan hồ đồ, mắng ta là quan tầm thường, cho dù các vị không đuổi ta đi, ta cũng không còn mặt mũi để tiếp tục ở lại…
Mọi người nhìn Sở Hoan trên tường thành, ai cũng không ngờ tới, thân là Tổng đốc đại nhân nơi biên cương, lại thẳng thắn thành khẩn nói ra những lời như vậy. Khi những lời này được nói ra, không ít người cảm thấy vị Tổng đốc trẻ tuổi này cũng không hề cao cao tại thượng, dường như khoảng cách giữa họ và ngài trở nên gần gũi hơn rất nhiều.
- Hôm nay, ta sẽ không để bà cốt Mã nhảy xuống, nhưng tội chết có thể tha, tội sống khó thoát. Ả không thể ở lại Sóc Tuyền này, hôm nay sẽ bị trục xuất ra khỏi Sóc Tuyền.
Sở Hoan thần sắc nghiêm khắc:
- Chuyện bà cốt Mã, nhắc nhở ta và các vị, có một số kẻ nói lời mê hoặc lòng người, chúng ta tuyệt đối không thể tin tưởng mù quáng. Đầu độc dân chúng, bịa đặt gây sự, là điều mà bản Đốc căm ghét nhất. Ta sẽ cố gắng để các vị được ăn no mặc ấm, nhưng đồng thời bản Đốc cũng ở đây nói rõ cho các vị: bản Đốc tuyệt đối sẽ không nương tay đối với những kẻ mê hoặc lòng người đó. Có lẽ các vị hương thân phụ lão biết rõ, triều đình đang chinh phạt Thiên Môn Đạo ở khu vực Đông Nam. Bản Đốc lập lời thề rằng, Thiên Môn Đạo mê hoặc lòng người, độc hại dân chúng, bản Đốc muốn diệt trừ Thiên Môn Đạo. Cho nên, trong cảnh nội Tây Quan, phàm là kẻ mê hoặc lòng người, bản Đốc sẽ không nương tay. Nghe nói Thiên Môn Đạo nhúng tay vào mọi chuyện, nhưng trong cảnh nội Tây Quan, bản Đốc quyết không cho phép chúng xuất hiện. Hễ xuất hiện một tên, giết một tên; xuất hiện một cặp, giết một cặp… Hôm nay, bản Đốc ở nơi này cũng đặt ra một quy củ: sau này phàm là kẻ mê hoặc lòng người, người đầu tiên trình báo, nếu điều tra là thật, sẽ được trọng thưởng. Nhưng nếu có kẻ nào có ý đồ xấu, cảm thấy bản Đốc ở đây nói đùa, muốn gây sóng gió ở Tây Quan…
Tay phải hắn nắm chặt lại, đấm mạnh một quyền lên lỗ châu mai. Một tiếng “rắc” kéo dài vang lên, phiến đá ở lỗ châu mai đó bị đánh nứt, đá vụn rơi xuống từ trên tường thành. Ánh mắt Sở Hoan vô cùng lạnh lẽo:
- Vậy cứ việc thử một lần.
Lời văn này, truyen.free độc quyền chuyển tải.