Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1016:

Triệu Tín nhíu mày lo lắng, cố gắng nở nụ cười gượng gạo nói: – Không biết đại nhân muốn xác định chuyện gì?

Sở Hoan ném một phần hồ sơ từ mặt bàn v��� phía Triệu Tín, Triệu Tín vội vàng giơ tay đón lấy. Hành động này của Sở Hoan khiến Triệu Tín không khỏi cảm thấy có gì đó bất ổn. Đột nhiên Sở Hoan nói: – Đây là lời khai của Thuần Vu Hoàn, Triệu đại nhân có thể xem qua một chút.

Triệu Tín mở hồ sơ ra, liếc mắt vài lượt, lông mày càng nhíu chặt hơn.

Sở Hoan nhấp một ngụm trà. Sau khi đặt chén trà xuống, mới nói: – Cái Triệu đại nhân đang đọc chính là lời khai của Thuần Vu Hoàn. Dựa theo lời hắn nói thì trước khi Triệu đại nhân đảm nhiệm chức chủ sự Binh Bộ ty, Binh Bộ ty vẫn do hắn nắm giữ. Trước khi Sóc Tuyền thất thủ, các nha môn thuộc Sóc Tuyền đều ở thị trấn Bình Nguyên, kho vũ khí khi ấy cũng được đặt tại Bình Nguyên huyện.

– Việc này quả thật đúng là có. Triệu Tín gật đầu nói: – Nhưng những con số được ghi trên đây… – Chẳng lẽ có vấn đề gì sao? Không đợi Triệu Tín nói xong, Sở Hoan đã cắt lời, nói: – Chắc hẳn Thuần Vu Hoàn vốn là người tài cán, nếu không thì lúc trước, Dư lão tướng quân sẽ không giao phó toàn bộ quân giới, trang bị cho Thuần Vu Hoàn quản lý. Khi chiến sự xảy ra, triều đình điều động rất nhiều trang bị, khí giới về phía này. Số lượng vũ khí xuất nhập Bắc Nguyên nhiều đến mức ta không thể nắm rõ con số cụ thể. Nhưng dựa vào lời khai của Thuần Vu Hoàn, ta đã biết con số cụ thể của kho vũ khí sau khi quân Tây Lương rút khỏi Bắc Nguyên trở về Sóc Tuyền.

Sau khi suy nghĩ một chút, Sở Hoan nói tiếp: – Lúc Chu Tổng đốc thu phục Sóc Tuyền, lẽ ra việc đầu tiên cần làm chính là bắt Công Tôn Sở. Nhưng khi đó hắn lại không lập tức bắt kẻ vây cánh của Công Tôn Sở, mà lại là Thuần Vu Hoàn. Bởi vì chuyện quản lý quân giới khá phức tạp. Sau khi hắn bãi bỏ chức quan của Thuần Vu Hoàn, sự vụ của Binh Bộ ty liền rơi vào tay Triệu đại nhân quản lý. Điểm này không sai chứ?

– Quả thật đúng là như vậy. Triệu Tín cảm thấy dường như Sở Hoan đang giăng bẫy, khiến mình không hề hay biết mà đã bị dẫn vào trong vòng vây. – Được rồi. Lúc trở về Sóc Tuyền, Thuần Vu Hoàn vẫn hiểu rất rõ tình huống trong kho vũ khí. Sở Hoan nhìn chằm chằm Triệu Tín, nói: – Đây là con số vũ khí, trang bị trong kho mà Thuần Vu Hoàn đã bàn giao khi ấy.

Triệu Tín liếc qua, thoạt tiên sững sờ, nhưng lập tức hiểu ra, vội vàng dâng lên phần hồ sơ kia.

Sở Hoan nhận lấy, chậm rãi nói: – Trên này nói rất rõ, tổng số binh khí không dưới hai vạn, hơn một vạn tấm khiên, quần áo chiến đấu hai vạn tư ngàn bộ. Đúng rồi, năm ngàn trường cung, năm trăm mũi tên, nỏ. Áo giáp thì giống như Triệu đại nhân nói lần trước, quả là trọng giáp bậc nhất.

Sở Hoan nheo mắt lại, đặt hồ sơ xuống, hỏi: – Triệu đại nhân thấy có nên tin vào những con số này không? Khóe mắt Triệu Tín khẽ giật giật. Hắn còn chưa nói chuyện thì Sở Hoan đã hơi nghiêng người về phía trước, lại cười nói: – Số lượng đồ vật trong kho vũ khí khi ấy không nhỏ, cũng có rất nhiều người biết điều này. Chỉ cần điều tra thêm một chút nữa là có thể biết được lời Thuần Vu Hoàn nói là thật hay giả. Triệu đại nhân, ngươi thấy sao?

Triệu Tín không thể không đáp lời: – Đại nhân nói đúng. Tuy những gì Thuần Vu Hoàn khai cũng không đúng hoàn toàn, thế nhưng đại khái vẫn là như vậy. Sở Hoan mỉm cười gật đầu, hỏi: – Bản đốc muốn hỏi Triệu đại nhân đôi điều. Các trang bị bên trong kho vũ khí của Binh Bộ ty chủ yếu có công dụng nào?

– Chủ yếu là để cho Cấm Vệ quân thay mới trang bị. Triệu Tín nói: – Ngoài ra, Binh Bộ ty cũng phụ trách việc Châu quân thay mới quân giới. – Thì ra là vậy. Sở Hoan cau mày nói: – Nhưng theo ta được biết thì tình hình Tây Quan sau chiến tranh lại khác. Châu quân và Cấm Vệ quân đều không còn. Như vậy không biết số lượng vũ khí trang bị khổng lồ trong kho đã đi đ��u?

Triệu Tín đã toát mồ hôi trán, do dự hồi lâu không trả lời ngay. Đột nhiên, bên tai hắn vang lên một tiếng "rầm" chói tai. Sở Hoan đập một tay xuống bàn khiến cho Triệu Tín giật mình kinh hãi, suýt nữa thì tè ra quần. Sở Hoan lạnh lùng nói: – Triệu Tín, bản đốc hỏi ngươi, có phải tất cả số trang bị này đều đã bị ngươi tham ô không?

Sắc mặt Triệu Tín biến sắc kịch liệt, hoảng hốt kêu lên: – Đại nhân, không hề có chuyện đó, hạ quan nào có lá gan lớn đến thế. Đây là mấy vạn trang bị, dù lá gan của hạ quan có lớn bằng trời cũng không dám có ý đồ với số trang bị này. Sở Hoan đã không còn giữ vẻ hòa nhã như trước, cười lạnh nói: – Triệu Tín, ngươi cũng biết Đại Tần ta có luật lệ rằng dân chúng không được tàng trữ binh khí trái phép, càng cấm việc mua bán binh khí lén lút. Nếu có người trái lệnh, lập tức xử lý dựa theo tội mưu phản. Lượng quân giới, trang bị khổng lồ trong kho vũ khí biến mất như vậy, nếu như ngươi, chủ sự Binh Bộ ty, không thể đưa ra lời giải thích, bản đốc sẽ quy tội mưu phản cho ngươi, lập tức chém đầu. Ngươi cũng biết, trước khi bản đốc đến Tây Quan này nhậm chức, Thánh thượng đã ban kim kiếm, cho phép tùy cơ ứng biến, có quyền tiên trảm hậu tấu.

Sắc mặt Triệu Tín tái nhợt, vội nói: – Tổng đốc đại nhân, quân giới, trang bị trong kho vũ khí đều đã được giao cho Bình Tây quân. Đại nhân có thể đi tìm Đông Phương tướng quân để hỏi rõ mọi việc. – Đông Phương tướng quân sao? Sở Hoan cười lạnh nói: – Trang bị trong kho vũ khí biến mất, bản đốc chỉ cần tìm ngươi là đủ, tìm hắn làm gì? Hắn là Bình Tây quân, chính là quân đội của triều đình, không thuộc chế độ quân đội địa phương, cũng không bị bản đốc chỉ huy, điểm này, ngươi biết rõ hơn bản đốc. Vừa nãy ngươi cũng nói, quân giới, trang bị trong kho vũ khí chỉ có thể cung cấp cho quân đội địa phương. Bình Tây quân có tư cách gì mà lại có thể điều động khí giới từ kho vũ khí nơi đây? Ngươi phải biết rằng đây là trái với pháp luật triều đình, tự ý điều động quân giới cũng chẳng khác gì mưu phản.

Cuối cùng, Triệu Tín cũng đã hiểu rõ ý đồ c��a Sở Hoan. Chiêu này của Sở Hoan hôm nay quả thật đã khiến Triệu Tín không kịp trở tay. Hắn hoàn toàn không có sự chuẩn bị nào, dù lòng hoảng loạn nhưng vẫn cố gắng giải thích: – Đại nhân, hầu hết trang bị trong kho vũ khí đều do triều đình phân phối đến để quân sĩ giao chiến với Tây Lương sử dụng. Tiền thân của Bình Tây quân chính là quân chủ lực do Dư lão tướng quân suất lĩnh để đối kháng Tây Lương.

Sở Hoan giơ tay cắt lời nói: – Bản đốc hiểu ý ngươi. Ngươi cảm thấy triều đình chuẩn bị kho vũ khí cho quân Tây Bắc, đem những vũ khí đó trang bị cho Bình Tây quân là lẽ đương nhiên sao? Triệu Tín cảm nhận được ánh mắt sắc như dao của Sở Hoan, dù kinh sợ nhưng vẫn miễn cưỡng nói: – Quả thật là như vậy. Hạ quan cho rằng việc chuyển giao binh khí cho Bình Tây quân cũng không có gì bất ổn.

Sở Hoan cười lạnh nói: – Triệu Tín, Triệu Tín, hiện tại bản đốc đang cảm thấy rất kỳ quái. Vì sao Chu tổng đốc lại chọn ngươi đảm nhiệm chức chủ sự Binh Bộ ty này? Ngươi thật sự không biết chút gì về sự vụ Binh Bộ ty. Xem ra Chu tổng đốc đã nhìn lầm người rồi. Triệu Tín tức giận, nói: – Hạ quan bất tài, nhưng những lời đại nhân nói, hạ quan khó lòng tiếp nhận. Tuy hạ quan nhậm chức không lâu, nhưng luôn khiêm tốn thỉnh giáo, vẫn thông hiểu mọi sự vụ của Binh Bộ ty.

– Thông hiểu sao? Gương mặt Sở Hoan lộ ra vẻ khinh thường. – Nếu như bây giờ còn có một binh sĩ hay một tốt lính Tây Lương nào còn ở trong Đại Tần ta thì chắc chắn bản đốc sẽ không hỏi đến việc này. Nhưng người Tây Lương đã sớm bị đẩy ra khỏi ranh giới Đại Tần ta, cho nên bản đốc mới hỏi ngươi, số vũ khí trang bị đó đã đi đâu, hay vẫn còn dùng để đối kháng người Tây Lương? Quả thật tiền thân của Bình Tây quân là quân chủ lực đối kháng Tây Lương. Nhưng ngươi đừng quên, khi đó Bình Tây quân đã không còn tồn tại mà chỉ có Tây Bắc quân. Dư lão tướng quân biên chế Bình Tây quân, vốn nhìn thấy cục diện Tây Quan hỗn loạn, muốn dùng Bình Tây quân để chinh phạt loạn phỉ Tây Quan. Bình Tây quân lệ thuộc vào triều đình, không hề bị địa phương quản chế.

Khóe mắt Triệu Tín lại giật giật, hỏi: – Đại nhân, nếu quả thật binh khí trong kho vũ khí do triều đình phân tới, vậy thì điều cho Bình Tây quân diệt cướp cũng không phải là việc đáng trách. – Nha môn các ty thuộc Sóc Tuyền đã xác nhận rằng các nha môn địa phương khác đều đã khôi phục, mỗi người quản lý chức vụ của mình.

Sở Hoan chậm rãi nói: – Binh Bộ ty thuộc Sóc Tuyền, kho vũ khí chuyển về Sóc Tuyền, như vậy, Binh Bộ ty lệ thuộc vào nha môn Tổng đốc. Kho vũ khí ấy chính là kho vũ khí địa phương. Tất cả trang bị bên trong kho vũ khí cũng chỉ có thể chuyển giao cho quân địa phương Tây Quan. Chẳng lẽ ngươi còn không rõ điểm này? Sau khi hừ lạnh một tiếng, Sở Hoan nói tiếp: – Triều đình cũng không có ý chỉ rằng Bình Tây quân có thể thuyên chuyển kho vũ khí địa phương. Như vậy, các nha môn địa phương phải dựa theo pháp luật triều đình mà làm. Đông Phương Tín không có quyền tìm đến các địa phương yêu cầu trang bị. Mà ngươi càng không có quyền điều động binh khí trong kho vũ khí. Vậy mà bây giờ, Triệu đại nhân ngươi đã giao hết sạch trang bị trong kho. Bản đốc hỏi ngươi, ngươi có quyền gì mà làm điều đó? Chẳng lẽ ngươi muốn làm phản sao?

Triệu Tín há miệng, nhất thời không biết cãi lại ra sao. – Cho dù triều đình thật sự có ý chỉ rằng Bình Tây quân cần trang bị mới, vậy sau khi ngươi đổi hết trang bị mới để thay trang bị cũ, bây giờ chúng đang ở đâu? Sở Hoan đưa tay ra. – Triệu đại nhân, ngươi chỉ cần cho bản đốc một câu trả lời.

Triệu Tín đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, nói: – Thực ra, Đông Phương tướng quân đã đích thân tìm đến. – Bản đốc không cần biết là ai đã tìm đến. Sở Hoan khoát tay nói: – Đông Phương Tín không bị bản đốc chỉ huy, bản đốc không có quyền đến hỏi chuyện hắn. Dĩ nhiên, hắn cũng không có quyền điều động trang bị từ kho vũ khí địa phương. Đối với bản đốc thì việc Đông Phương Tín đến yêu cầu binh khí cũng chẳng khác gì một người dân thường đến, đều không có tư cách. Triệu đại nhân, nếu như một tên bách tính bình thường, không có tư cách tìm tới, yêu cầu ngươi số lượng khổng lồ như vậy, ngươi cũng có thể thoải mái dâng tặng hết kho vũ khí sao? Bản đốc muốn hỏi ngươi, điều này khác gì với việc mưu đồ tạo phản?

– Ý của đại nhân là gì? – Theo lý mà nói, ngươi đã phạm luật, giờ đây bản đốc có thể trị tội ngươi. Nhưng nếu làm như vậy, e rằng ngươi không phục. Tây Quan trải qua đại chiến, có một số việc vẫn còn khá hỗn loạn. Dù sao thì ngươi cũng là quan mới nhậm chức, để xảy ra sai sót này, bản đốc cũng không thể không cho ngươi một cơ hội.

Sở Hoan dựa lưng vào ghế, nâng chén trà lên, chậm rãi nói: – Bây giờ bản đốc cho ngươi hai lựa chọn. Thứ nhất là thu hồi lại tất cả vũ khí, trang bị đã giao cho Bình Tây quân. Cho dù chỉ là một mảnh vải rách nát, một mảnh sắt vụn, ngươi cũng phải thu hồi lại cho bản đốc. Bản đốc cho ngươi ba ngày. Nếu như đến kỳ hạn, nếu bản đốc không thấy ngươi thu hồi đủ thì bản đốc cũng chỉ có thể báo lên triều đình về tội mưu phản của ngươi mà thôi.

– Vậy lựa chọn thứ hai là gì? – Bản đốc tin rằng ngươi sẽ không chọn cái thứ hai. Sở Hoan nhàn nhạt nói: – Nếu như ngươi không muốn thu hồi vật tư thì bản đốc sẽ nói cho ngươi con đường thứ hai, chính là sẽ tống ngươi vào ngục. Hơn nữa, bản đốc tin rằng chuyện lớn như vậy, người trong Binh Bộ ty cũng không chỉ có một mình Triệu đại nhân liên can vào chuyện này. Công bằng mà nói, bản đốc muốn chỉnh đốn lại Binh Bộ ty. Ngươi đường đường là chủ sự Binh Bộ ty vậy mà lại không xứng chức. Bản đốc nghi ngờ, trong Binh Bộ ty còn có những quan lại cũng không xứng chức.

Sau khi nhấp một hớp trà, Sở Hoan đặt chén trà xuống, lạnh lùng nhìn Triệu Tín, nói: – Triệu đại nhân, lựa chọn của ngươi là gì?

Truyện này được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ chính bản.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free