(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1017:
Triệu Tín đương nhiên đã sớm nghe danh Sở Hoan. Hắn hiểu rõ, một người trẻ tuổi có thể được Hoàng đế phái đến Tây Quan thì tuyệt đối không hề tầm thường. Ngoại hình có vẻ điềm tĩnh tự nhiên, nhưng trong từng lời nói của Sở Hoan đều ẩn chứa sự sắc bén như lưỡi đao. Biết rằng nếu lúc này cố chấp chống đối, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp, hắn chỉ đành nhắm mắt chấp thuận mà rằng:
– Thưa đại nhân, hạ quan tất yếu sẽ tuân lệnh đại nhân, lập tức đến chỗ Đông Phương tướng quân để yêu cầu trang bị.
– Rất tốt.
Sở Hoan mỉm cười, khẽ gật đầu đáp:
– Triệu đại nhân, Bản đốc mong rằng trong vòng ba ngày ngươi có thể xử lý thỏa đáng việc này, xem như là lập công chuộc tội. Nếu hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi, Bản đốc đương nhiên sẽ mở một con đường, tuyệt đối sẽ không truy cứu chuyện này quá đáng.
Trong lòng Triệu Tín hận đến nghiến răng, thế nhưng trên mặt vẫn chỉ có thể duy trì thái độ cung kính, chắp tay đáp:
– Hạ quan xin đa tạ Tổng đốc đại nhân trước.
– Việc này chưa cần cảm tạ vội. Nếu không đòi lại được vật tư vốn thuộc kho vũ khí Tây Quan đúng hạn, Bản đốc vẫn sẽ không khách khí với ngươi đâu.
Sở Hoan lại nâng chén tr�� lên, không nhìn Triệu Tín, chỉ lạnh nhạt nói:
– Đã đến giờ ngọ thiện, Bản đốc thường ăn uống đạm bạc, không tiện mời Triệu đại nhân ở lại dùng bữa. Triệu đại nhân nên mau chóng đến gặp Đông Phương tướng quân thì hơn.
Triệu Tín ước gì có thể rời đi càng sớm càng tốt, lập tức đứng dậy, chắp tay cáo lui.
Sở Hoan nhìn theo bóng Triệu Tín, bưng chén trà suy tư. Chợt nghe thấy bên cạnh có động tĩnh rất khẽ. Hắn vốn có tính cảnh giác cực cao, tựa như một con sói đơn độc, liếc mắt sang phía tấm bình phong trong đại sảnh, thấy một cái đầu đang lấp ló, dường như đang do dự có nên bước ra hay không. Sở Hoan liếc mắt liền nhận ra đó là Tố Nương, liền đặt chén trà xuống, quay đầu lại cười nói:
– Tố Nương, có chuyện gì sao?
Tố Nương bị Sở Hoan phát hiện, khẽ lúng túng nhưng vẫn bước ra. Lúc này, nàng đã cài một chiếc trâm phượng trên tóc. Đây là kiểu búi tóc của một phu nhân đã có gia thất. Trước kia, tuy Tố Nương trên danh nghĩa đã gả cho Sở Hoan, nhưng vẫn chưa động phòng, cũng chưa từng trang điểm theo kiểu của phụ nhân này. Kiểu búi tóc này kết hợp với y phục của nàng lại càng tôn lên vẻ phong tình quyến rũ của một thiếu phụ.
– Lão gia, cái này… Đây là bánh bao thiếp hấp riêng cho chàng.
Tố Nương bưng một đĩa bánh bao đến. Bánh bao vẫn còn bốc khói nghi ngút, nóng hổi.
– Chàng... Mấy ngày nay chàng vẫn luôn bận rộn bên ngoài, cho nên...
Vừa dứt lời, thấy Sở Hoan đang nhìn chằm chằm vào mặt mình, trái tim nhỏ bé của Tố Nương chợt đập nhanh hơn, mặt nàng nóng bừng, cúi đầu rón rén bước đến gần.
Sở Hoan ôn hòa nói:
– Nàng vất vả rồi.
– Vốn dĩ trong phủ cũng không có bột mì. Đây là thứ vừa được đưa từ Quan Nội tới.
Tố Nương nói:
– Đợt này chàng bận rộn cả ngày bên ngoài, ngay cả một bữa cơm tử tế cũng không ăn được. Giữa trưa rồi, chàng hãy ăn tạm hai cái bánh bao này lót dạ trước đi...
Sở Hoan cầm một cái bánh bao, khẽ trầm ngâm, rồi đột nhiên hỏi:
– Tố Nương, nàng có biết hiện giờ bách tính Tây Quan đang ăn gì không?
– Thiếp... Thiếp chưa từng ra khỏi cửa, nên cũng không biết.
Tố Nương chớp mắt, lắc đầu đáp:
– Nhị... À, Lão gia, thiếp chỉ nghe nói Tây Quan lương thực rất khan hiếm, có rất nhiều người chết đói.
– Đúng vậy.
Sở Hoan ra hiệu cho Tố Nương ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh mình.
– Mấy ngày gần đây ta ra khỏi thành điều tra tình hình dịch bệnh. Ôn dịch đã được khống chế, nhưng ta lại chứng kiến và nghe được rất nhiều chuyện. Việc Tây Quan có rất nhiều người chết đói quả thật không phải nói ngoa. Điều đáng mừng là hiện giờ chính là mùa xuân hạ, cỏ mọc xanh tươi, chim én bay lượn. Rất nhiều dân chúng giờ đây đều phải dùng rau dại và vỏ cây để lót dạ.
Hắn chán nản nói:
– Mới hai ngày trước, ta đến một thôn làng nọ, tận mắt nhìn thấy một bé gái vừa chết đói. Con bé... Con bé mới chỉ năm sáu tuổi... Những nạn dân như vậy, Tây Quan còn rất nhiều...
Tố Nương vốn xuất thân là người nghèo khó, cũng bị xúc động lây, vành mắt liền đỏ hoe, hỏi:
– Vậy thì... phải làm sao bây giờ? Nhị lang, chàng tài năng như vậy, có thể nghĩ ra cách nào cứu giúp họ không?
– Ta vẫn đang có ý nghĩ, nhưng đúng là "không bột khó gột nên hồ".
Sở Hoan chậm rãi nói:
– Triều đình vẫn chưa chuyển lương thực cứu tế tới. Hiện giờ, dân chúng chỉ có thể trông cậy vào cỏ dại và vỏ cây để sống qua ngày. Ai khá hơn một chút thì lên núi săn bắn, hái lượm chút quả dại. Nhưng Tây Quan lại có quá nhiều người...
Hắn dừng lại một chút, khẽ thở dài:
– Cũng may là các châu huyện Tây Quan đã gieo trồng lương thực. Theo lời họ nói, năm nay trời cũng khá ưu ái, tuy không phải mưa thuận gió hòa nhưng hoa màu sinh trưởng cũng không tệ lắm. Chỉ cần cứ thế này, đến mùa thu sẽ có thu hoạch tốt.
Tố Nương nói:
– Đợi đến mùa thu có lương thực, sẽ không còn ai chết đói nữa.
– Chỉ mong là như vậy.
Sở Hoan nói.
– Chỉ là, lương thực ở Tây Quan gieo trồng cũng không nhiều. Hoa màu gieo trồng không nhiều, rất nhiều đất ruộng vẫn còn hoang vu. Đây cũng không phải là điều ta lo lắng nhất...
Tố Nương chớp mắt. Giờ đây nàng không còn như trước, đã biết trang điểm mỗi ngày, đôi mắt trong trẻo nhìn Sở Hoan hỏi:
– Lão gia, điều chàng lo lắng nhất là gì?
– Thổ phỉ.
Sở Hoan nói:
– Loạn phỉ ở Tây Quan rất đông đảo, chúng vào nhà cướp của nhưng lại không phá hoại hoa màu...
– Thế chẳng phải rất tốt sao?
Tố Nương không hiểu, nói:
– Hoa màu mọc lên mới có thể thu hoạch. Bọn chúng không phá hoại hoa màu, vậy cũng không phải là chuyện xấu.
– Giặc cỏ loạn phỉ thực ra đa số cũng là bách tính bình thường, hoàn toàn bất đắc dĩ mới trở thành thổ phỉ.
Sở Hoan nói:
– Trước kia bọn chúng cũng từng trồng hoa màu, đương nhiên có tình cảm với hoa màu, sẽ không dễ dàng phá ho��i. Thế nhưng, đây cũng không phải nguyên nhân chủ yếu nhất. Nguyên nhân chủ yếu là bọn chúng đang chờ hoa màu chín rồi...
Hắn nhìn Tố Nương, nói:
– Chúng ta chờ hoa màu chín, thu hoạch để dân chúng có lương thực mà ăn.
Nhưng thổ phỉ cũng đang chờ lương thực thu hoạch để dốc toàn lực cướp bóc.
– Hả?
Nét mặt Tố Nương thất sắc, vội vàng kêu lên:
– Nhị lang, vậy chàng phải mau nghĩ biện pháp đi. Không thể để bọn chúng cướp hết lương thực được. Nếu bị thổ phỉ cướp hết lương thực, người chết đói sẽ càng nhiều hơn nữa.
Nàng nhất thời lo lắng, cách xưng hô "Nhị lang" cũng bật ra thuận miệng.
Thực ra, cách xưng hô này Sở Hoan và Tố Nương đều ngầm hiểu là nên tránh gọi. Bởi vì gọi "Nhị lang", cả hai đều cảm thấy quan hệ của họ giống như chị dâu với em chồng, có chút lúng túng.
Sở Hoan nói:
– Vì lẽ đó, tình thế rất cấp bách. Quan phủ phải tranh thủ thu hoạch thật tốt, không để thổ phỉ cướp mất lương thực. Số lương thực này là để cứu mạng, không chỉ liên quan đến việc dân chúng có lương ăn hay không, mà còn liên quan đến giống má cho năm sau, tuyệt đối không thể để bọn chúng cướp đi. Nếu lương thực rơi vào tay bọn chúng, thì dù bách tính không muốn, nhưng vì mạng sống cũng không thể không đi theo đám loạn phỉ kia mà tạo phản.
Bỗng hắn vỗ đầu một cái, cười nói:
– Đúng là, nhìn thấy bánh bao, tại sao ta lại nói nhiều lời vô ích như vậy chứ?
Khuôn mặt Tố Nương khẽ ửng đỏ, cúi đầu nói nhỏ:
– Chàng... Chàng có thể kể mọi chuyện với thiếp. Nếu trong lòng chàng... trong lòng có điều không thoải mái thì cũng có thể nói với thiếp...
Sở Hoan cảm thấy dáng vẻ thẹn thùng của nàng thật mê người, hoàn toàn khác hẳn với vẻ thôn phụ trước kia. Xem ra, hoàn cảnh đúng là có thể thay đổi một con người.
– Đúng vậy. Nếu ta không thoải mái sẽ nói hết với Tố Nương.
Sở Hoan cười nói:
– Nhưng tạm thời đừng động đến số bột mì vận chuyển từ Quan Nội tới. Sau này, có khi còn có thể cứu được mấy người.
– Thiếp nghe lời chàng, sau này sẽ không nấu số bột mì này nữa.
Tố Nương nhu thuận nói:
– Mấy cái bánh bao này, Lão gia hãy ăn trước đi...
– Để Lôi nhi ăn đi.
Sở Hoan nói.
– Hắn còn nhỏ tuổi, sức ăn lại lớn, đang tuổi ăn tuổi lớn mà...
Tố Nương nghe thấy Sở Hoan nhắc đến Tần Lôi, trên mặt liền hiện lên vẻ kỳ quái, nói nhỏ:
– Lão gia, đứa nhỏ kia quả thực ăn rất nhiều. Một mình hắn ăn có thể bằng ba người khác cộng lại. Thảo nào sức lực hắn lại lớn đến vậy. Mới hai hôm trước, gã mập kia đã đánh cược với hắn, nói rằng nếu hắn nhấc được khối đá lớn ở hậu hoa viên lên thì về sau sẽ gọi hắn là đại ca....
Sở Hoan biết Tố Nương đang nói đến gã mập Bàn Liễu, liền cười ha hả nói:
– Nàng nói đến khối đá lớn ở hậu hoa viên ư? Cũng chỉ khoảng ba trăm cân, đối với Lôi nhi mà nói thì chẳng đáng là gì. Hắn có thần lực trời sinh, dù là hai tảng như thế cũng có thể nhấc lên dễ dàng.
Tố Nương mỉm cười nói:
– Đúng vậy. Tần Lôi nhấc tảng đá đó lên vô cùng nhẹ nhàng. Bàn Liễu giật mình, muốn giở trò thì lại bị Tần Lôi kéo lại, bắt phải gọi là đại ca. Lúc đó có rất nhiều người chứng kiến, gã mập đành phải gọi Tần Lôi là đại ca trước mặt nhiều người như vậy.
Sở Hoan mỉm cười gật đầu. Tố Nương lập tức nhíu mày, nói:
– Vậy... Chàng để hắn ăn hết ư?
Sở Hoan cười nói:
– Cứ cho hắn hết đi. Tâm tính đứa nhỏ này hồn nhiên. Hôm nay nàng cho hắn mấy cái bánh bao này, ngày khác hắn tự khắc sẽ báo đáp lòng tốt của nàng.
Tố Nương do dự một chút:
– Hay là... Chàng ăn một cái, số còn lại... số còn lại thiếp sẽ đưa hắn.
Sở Hoan hiểu rõ tâm ý của Tố Nương. Đây là bánh bao nàng tự tay làm cho mình, nếu hắn không ăn một cái thì quả thực sẽ làm tổn thương tấm lòng của nàng. Hắn cầm một cái, cắn một miếng, cười nói:
– Nàng làm bánh bao lớn thật đấy. Vừa lớn vừa trắng, ăn ngon thật.
Nói đến đây, trong đầu Sở Hoan lại không kìm được mà liếc nhìn về phía ngực Tố Nương.
Tố Nương thấy Sở Hoan ăn bánh bao của mình, ánh mắt hắn lại lướt qua ngực nàng một lượt. Phụ nữ vốn là người mẫn cảm nhất với những chuyện này. Tố Nương sao lại không hiểu tâm tư của Sở Hoan chứ? Trong đầu nàng lập tức nghĩ lại đêm hắn đã lấy đi trinh tiết của mình. Lúc trên giường, chẳng phải Sở Hoan đã từng khen ngực nàng lớn lại trắng, giống như hai cái bánh bao thịt lớn ư? Nhất thời, nàng liền đỏ bừng mặt, vô cùng ngượng ngùng.
Sở Hoan cũng biết những lời này của mình sẽ khiến Tố Nương hiểu lầm, nhưng hắn không giải thích, chỉ thấy dáng vẻ cúi đầu đỏ mặt của tiểu thê tử lại càng thêm mê người.
– Thức ăn trong phủ nếu có thể hạn chế được thì nên hạn chế một chút.
Sở Hoan thấy tiểu thê tử quá đỗi ngượng ngùng, chỉ đành chuyển sang đề tài khác:
– Cũng không phải chắt bóp, chỉ là nếu có thể tiết kiệm được chút lương thực, sau này có khi lại cứu được mạng người. Tuy rằng Tô lão thái gia đã đưa tới không ít lương thực, nhưng cũng nên tiết kiệm. Đỗ tiên sinh không thể ở trong phủ hỗ trợ, mọi chuyện đều phải trông cậy vào nàng.
Tố Nương nói:
– Khi Đỗ tiên sinh còn ở đây, mọi chuyện đều rất ngăn nắp rõ ràng. Nhưng khi Đỗ tiên sinh đi rồi, thiếp vẫn còn rất nhiều việc không làm được. Lão gia, có phải thiếp ngốc quá không?
– Đương nhiên là không phải.
Sở Hoan ôn hòa nói:
– Làm quen một thời gian rồi sẽ thuận lợi thôi.
– Thiếp sẽ tiết kiệm thức ăn một chút. Thế còn tiền công của mọi người, có phải cũng nên giảm bớt một chút không?
– Tiền công thì không nên giảm.
Sở Hoan nói:
– Tuy đều là người dưới trong phủ, nhưng bọn họ đều theo chúng ta từ Quan Nội tới, cũng không dễ dàng gì. Tiền công phát cho bọn họ không thể giảm một đồng nào.
Tố Nương vội gật đầu, bưng khay bánh bao lên, ánh mắt lấp lánh, nhất thời chưa rời đi mà môi mấp máy, dường như muốn nói gì đó rồi lại thôi.
– Tố Nương, nàng có chuyện gì muốn nói phải không?
Sở Hoan nghe lời đoán ý, lập tức nhận ra.
Tố Nương vội đáp:
– Không... Không có gì đâu...
Nét mặt nàng hơi bối rối.
Sở Hoan là người có tâm tư tinh tế đến nhường nào chứ? Tâm sự của Tố Nương, sao hắn lại không thể nhận ra được chứ? Hắn ôn hòa hỏi:
– Có chuyện gì thì nàng cứ nói ra. Chúng ta là phu thê, nàng vừa nói rằng nếu ta không vui có thể kể với nàng. Vậy nàng có tâm sự thì cũng hãy nói với ta.
Tố Nương cắn nhẹ đôi môi đỏ, do dự một lúc mới ấp úng nói:
– Lão gia, thiếp... thiếp có một chuyện... muốn hỏi chàng!
Bản dịch này được tạo ra và giữ quyền sở hữu bởi truyen.free, không được phép sao chép hay phân phối lại.