(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1034:
Mãi đến khi Ngụy Vô Kỵ đứng trước mặt, Sở Hoan vẫn không thể tin mình từng quen biết một người tên Ngụy Vô Kỵ. Khi Ngụy Vô Kỵ dẫn thê tử đến, Sở Hoan quan sát một lượt, cuối cùng trong lòng mới có một ấn tượng mơ hồ, dường như quen biết chàng trai nho nhã lễ độ trước mặt này.
Ngụy Vô Kỵ dường như cũng biết Sở Hoan sẽ không nhớ ra mình ngay, sau khi hành lễ liền mỉm cười nhắc nhở:
– Sở tổng đốc còn nhớ Tần Vân phường ở kinh thành chứ? Khi ấy, Sở tổng đốc mới về kinh nhận chức.
Sở Hoan khẽ suy tư, bỗng chợt nhớ ra. Hai hàng lông mày hắn giãn ra, cười nói:
– Hóa ra là ngươi! Vô Kỵ công tử... Không sai. Ngụy Vô Kỵ, ta nhớ ra ngươi rồi.
Hắn lại quay sang nhìn phu nhân của Ngụy Vô Kỵ. Nàng mặc một chiếc váy nhẹ nhàng, thân mặc chiếc áo màu tím nhạt, trang sức trang nhã, tóc búi cao gọn gàng, trông xinh đẹp mười phần. Sở Hoan suy nghĩ một chút rồi nói:
– Ngươi là... À, là Tử Doanh cô nương?
Lúc này hắn mới nhớ lại thời điểm ở kinh thành, hắn từng làm việc tại Võ Kinh Vệ, từng cùng huynh đệ Võ Kinh Vệ đến hoa phường nghe hát, uống rượu. Khi ấy, Tử Doanh cô nương đã là một ca nữ có chút danh tiếng. Ngụy Vô Kỵ chỉ là một thư sinh thất bại chán nản, một lòng mê say Tử Doanh. Lúc đó, Sở Hoan đã chuộc thân cho Tử Doanh, giúp đỡ đôi uyên ương bất hạnh này. Chuyện đó qua đi, Sở Hoan cũng nhanh chóng quên bẵng, không còn nhớ trong lòng. Chỉ là hắn tuyệt đối không ngờ, Ngụy Vô Kỵ lại đến Tây Quan. Nếu không phải hôm nay gặp mặt, e rằng cả đời Sở Hoan cũng không thể nhớ nổi đôi vợ chồng này.
Tử Doanh nghe Sở Hoan gọi tên mình, khẽ khàng thi lễ:
– Dân phụ Ngụy Chu thị, bái kiến Sở tổng đốc.
Sở Hoan khẽ giật mình, rồi chợt thấy hơi xấu hổ. Cái tên Tử Doanh là tên một ca nữ ở kinh thành. Đối với nàng mà nói, chuyện cũ ở kinh thành cùng với cái tên ấy là một sự sỉ nhục, tất nhiên không bao giờ muốn nhắc đến nữa. Nàng tự xưng là Ngụy Chu thị, đó là cách gọi theo họ chồng.
– À, Vô Kỵ công tử, hình như chúng ta đã hai năm không gặp rồi.
Sở Hoan cười nói.
– Ngươi sống tốt chứ?
– Thuở trước nhận được ân tình sâu nặng của Sở tổng đốc, ta mới có thể kết duyên cùng nương tử.
Ngụy Vô Kỵ cảm khái:
– Sau khi từ biệt, ta liền quyết định làm lại cuộc đời, không cam chịu số phận. Nhiều lần dự thi không đỗ là do số mệnh, ta cũng từ bỏ con đường quan trường. Ta tìm đến người bạn học cũ năm xưa đã ra làm quan để nương nhờ, đảm nhận chức phụ tá trong phủ hắn, để nương tử không phải lo lắng chuyện cơm áo.
– Như vậy cũng tốt.
Sở Hoan quay sang giới thiệu với Bùi Tích:
– Đại ca, vị này là Ngụy Vô Kỵ công tử.
Bùi Tích đã bước tới, chắp tay cười nói:
– Xin chào Vô Kỵ công tử. Tại hạ là Bùi Tích.
Khi hắn đi lại, chân trước bước ra, chân kia lại kéo lê, ai nhìn vào cũng nhận ra hắn là người què chân. Trong mắt Ngụy Vô Kỵ lóe lên một tia kinh ngạc nhưng lập tức trấn tĩnh lại. Nếu thể hiện vẻ khác thường, e rằng Bùi Tích trong lòng sẽ không thoải mái, hắn vội vàng thu lại vẻ mặt. Bùi Tích lại cười nói:
– Vô Kỵ công tử đừng để ý. Chân ta đã tật nguyền nhiều năm, ngoài việc không chạy nhanh được ra thì dường như cũng không ảnh hưởng gì lớn đến ta.
– Không dám, không dám!
Ngụy Vô Kỵ vội vàng chắp tay. Sở Hoan lại giới thiệu:
– Vị này là nghĩa huynh kết bái của ta, Bùi Tích, Bùi đại ca!
Ngụy Vô Kỵ lập tức sinh lòng kính nể. Có thể khiến Sở Hoan bái làm đại ca, hơn nữa lại kính trọng như vậy, người què chân này đương nhiên không phải người tầm thường. Hắn chỉnh lại y phục, thi lễ lần nữa.
Sở Hoan mời vợ chồng Ngụy Vô Kỵ ngồi xuống. Thấy đôi vợ chồng có vẻ phong trần mệt mỏi, hắn không khỏi cất lời hỏi:
– Vô Kỵ công tử, phu nhân... Hai người vừa từ quan nội đến ư?
– Đúng vậy.
Ngụy Vô Kỵ thở dài:
– Sở tổng đốc, từ biệt kinh thành, ta và nương tử đã đến Hà Bắc Đạo...
– Hà Bắc sao?
Sở Hoan lập tức hỏi.
Hắn biết rõ Hà Bắc đạo là nơi Thanh Thiên Vương khởi sự, thanh thế vô cùng lớn mạnh. Dù nói rằng sau khi Đại Tần Đế quốc lập quốc không tránh khỏi có phản loạn ở nhiều nơi, nhưng Thanh Thiên Vương ở Hà Bắc mới là nơi thực sự gây ra cục diện lớn như vậy.
Cuộc phản loạn ở Hà Bắc diễn ra sớm hơn Thiên Môn đạo ở Đông Nam nhiều. Ba nơi sản xuất muối lớn của Đế quốc, ngoài Đông Hải đạo và Giang Hoài ở Đông Nam thì còn có Hà Bắc đạo. Hà Bắc đạo là một trong mười sáu đạo, có diện tích lớn thứ ba của Đế quốc, bao gồm sáu châu. Vì là nơi sản xuất muối, nên thuế các mặt hàng khác của Hà Bắc đạo cũng cao hơn rất nhiều so với các đạo khác. Lại nói, vào thời điểm Đế quốc lập quốc, các địa phương đều đã được chấn chỉnh, trên dưới cũng coi như thanh liêm. Nhưng đến khi hoàng đế bắt đầu mê luyến tu đạo, những nơi này bắt đầu hủ bại. Mà nơi bắt đầu sự hủ bại này lại chính là Hà Bắc đạo.
Quan viên cao thấp của Hà Bắc đạo kết bè kết phái, tìm mọi cách sưu cao thuế nặng. Hơn nữa Hà Bắc đạo gặp thiên tai mấy năm liên tục, cộng thêm bão biển khiến rất nhiều ruộng muối ở Hà Bắc đạo bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, tổn thất thảm trọng. Thiên tai nhân họa, dân chúng lầm than khổ cực. Thanh Thiên Vương bắt đầu từ một huyện nhỏ, khởi nghĩa vũ trang, người theo như mây như gió. Trong mấy tháng ngắn ngủi, hắn đã làm cho Hà Bắc đạo long trời lở đất, hơn nữa, phân nửa thổ địa đã rơi vào tay Thanh Thiên Vương.
Hiển nhiên triều đình hiểu rõ tình thế nguy cấp, phái Hữu Đ��n Vệ Đại tướng quân Hàn Tam Thông dẫn binh bình định. Hàn Tam Thông dẫn dắt tinh binh chinh phạt Hà Bắc, chiến sự ngay từ đầu cũng không mấy thuận lợi.
Tuy Hàn Tam Thông là một kiêu tướng lẫy lừng, nhưng Thanh Thiên Vương cũng là kỳ tài hiếm có, tinh thông binh pháp, hơn nữa dưới trướng cũng có nhiều kỳ nhân dị sĩ. Tứ hầu dưới trướng hắn đều là những nhân vật lợi hại, danh chấn khắp Hà Bắc. Mà quan trọng nhất chính là Thanh Thiên Vương khởi nghĩa hợp lòng dân, rất được dân chúng Hà Bắc ủng hộ. Chính bởi nguyên nhân này nên Hàn Tam Thông và Thanh Thiên Vương tranh giành Hà Bắc suốt hơn một năm, cuối cùng Thanh Thiên Vương thiếu hậu cần, không thể nào so bì được với Hàn Tam Thông được triều đình chèo chống. Thanh Thiên Vương liên tục chịu thất bại, cuối cùng không còn cách nào khác, chỉ đành chia quân thành từng tốp nhỏ, phân tán thủ hạ tướng sĩ ra. Mấy vạn nghĩa quân của Thanh Thiên Vương nhanh chóng mai danh ẩn tích ở Hà Bắc.
Nghĩa quân của Thanh Thiên Vương vốn xuất thân từ dân chúng, cho nên ẩn mình cũng rất nhanh chóng, trở về với dân, được dân chúng che chở. Hàn Tam Thông lùng sục Thanh Thiên Vương khắp nơi, tuy bắt được rất nhiều tàn đảng nhưng mọi người dù đối mặt với cực hình cũng kiên quyết không khai. Hắn lại cũng không thể chém giết tận diệt dân chúng Hà Bắc. Thế lực của Thanh Thiên Vương ở Hà Bắc lại cũng không biến mất. Hàn Tam Thông không thể tìm ra Thanh Thiên Vương, thậm chí không bắt được cả tứ hầu dưới trướng của Thanh Thiên Vương. Cũng bởi thế nên Hà Bắc đạo tưởng như bình tĩnh mà thực tế lại chưa trừ được tai họa ngầm mang tên Thanh Thiên Vương. Gốc rễ của hắn ở Hà Bắc rất sâu, bất cứ lúc nào cũng có khả năng đông sơn tái khởi.
Hàn Tam Thông báo cáo lên triều đình, tuyên bố rằng chừng nào chưa diệt trừ được Thanh Thiên Vương thì nhất định sẽ không về kinh. Lúc đó, Thiên Môn đạo ở Đông Nam đã có dấu hiệu rục rịch, triều đình trước đó vì cuộc khởi nghĩa của Thanh Thiên Vương mà đã một phen toát mồ hôi lạnh, ngược lại không dám coi thường Thanh Thiên Vương, cũng lo lắng đến việc hắn đông sơn tái khởi ở Hà Bắc. Như vậy thì kinh thành đế quốc sẽ gặp phải cảnh nam bắc giáp công. Hoàng đế hạ chỉ, để Hàn Tam Thông dẫn dắt mấy vạn quân tọa trấn Hà Bắc, tiêu diệt dư đảng Thanh Thiên Vương.
Chỉ có điều vào thời điểm Sở Hoan rời kinh đến Tây Bắc, Hàn Tam Thông vẫn còn ở Hà Bắc, chưa bắt được Thanh Thiên Vương. Mà Sở Hoan lại rất hoài nghi khả năng Hàn Tam Thông có thể bắt được Thanh Thiên Vương.
Hắn từng ở Kim Cốc Lan trong sa mạc rộng lớn đã gặp nhiều chuyện. Mà khiến hắn giật mình nhất là từ miệng Mị Nương mà biết, Thanh Thiên Vương đã xuất hiện bên trong đại sa mạc.
Sở Hoan nhớ rõ đêm đó khi vòi rồng nổi dậy, Mị Nương và Thanh Thiên Vương trăm phương ngàn kế muốn cứu viện sứ đoàn áp giải Hắc Giao Hầu Tây Lương, suýt nữa đã để họ thành công.
Nhưng đột nhiên xuất hiện một người áo đen thần bí, cướp đi Hắc Giao Hầu. Mọi người đuổi theo giữa đêm trên sa mạc, Sở Hoan và Mị Nương gặp phải vòi rồng, tuy cuối cùng may mắn thoát được nhưng từ đó về sau hắn cũng không nghe ngóng được tin tức của Thanh Thiên Vương và người áo đen thần bí kia nữa.
Đây vẫn là một bí ẩn lớn trong lòng hắn. Nếu nói Thanh Thiên Vương xuất hiện trong đại sa mạc, tự nghĩ cách cứu viện Hắc Giao Hầu, vậy thì người áo đen đột nhiên xuất hiện, hoành đao cướp Hắc Giao Hầu kia rốt cuộc có thân phận gì? Mục đích hắn cướp Hắc Giao Hầu là gì? Sở Hoan ít khi nghĩ đến điều này nhưng mỗi khi nghĩ đến thì lại thấy mơ hồ. Hắn thậm chí không biết mình liệu có cơ hội gặp lại Thanh Thiên Vương và người áo đen kia nữa hay không. Thậm chí hắn ngẫu nhiên nghĩ, cuộc đời này của mình rốt cuộc có th��� gặp lại Hắc Giao Hầu với vẻ đẹp mị hoặc điên đảo chúng sinh kia nữa không?
– Đúng vậy.
Ngụy Vô Kỵ gật đầu nói:
– Vị bạn học cũ của Ngụy mỗ đang đảm nhiệm chức chủ sự Binh Bộ ty ở Hà Bắc đạo. Ta tìm đến nương tựa hắn, làm phụ tá trong phủ hắn.
– Nói như thế thì hiện tại Vô Kỵ công tử đang làm việc ở Hà Bắc sao?
Sở Hoan cảm thấy nghi hoặc.
– Vậy lần này ngươi chẳng ngại cực khổ, đường sá xa xôi núi non trùng điệp đến Tây Bắc là vì...
Ngụy Vô Kỵ thở dài, lắc đầu nói:
– Sở tổng đốc, không dám giấu ngài, vị bạn học kia của ta đã mất mạng dưới tay thích khách rồi!
Sở Hoan khẽ giật mình.
– Sở tổng đốc chẳng lẽ không biết chuyện xảy ra ở Hà Bắc sao?
Ngụy Vô Kỵ thấy biểu hiện của Sở Hoan thì hơi kinh ngạc.
– Bên đó tuy phong tỏa tin tức, người dân bình thường không biết nhiều lắm, nhưng... Sở tổng đốc là tổng đốc một đạo, cũng nên biết ít nhiều tin tức chứ?
Sở Hoan lắc đầu thở dài:
– Vô Kỵ công tử có điều không biết. Ta đến Tây Bắc nhận chức chưa lâu, còn chưa ngồi vững ghế. Chuyện bên Tây Quan này ta còn chưa hiểu rõ, đừng nói chi đến chuyện ở Hà Bắc.
Hắn khẽ nghiêng người tới, nghi hoặc hỏi:
– Vô Kỵ công tử, Hà Bắc đã xảy ra chuyện gì rồi? Vị... bạn học kia của ngươi sao lại bị ám sát?
– Sở tổng đốc thực sự không rõ rồi.
Ngụy Vô Kỵ cười khổ nói:
– Quan viên Hà Bắc đạo bị ám sát không phải chỉ một hai người. Ngay hai tháng trước, trong mấy ngày ngắn ngủi đã có vài chục quan viên lớn nhỏ bị ám sát... Hiếu Lăng Thương bị tập kích, rất nhiều thuế ruộng bị cướp đi. Cùng thời gian đó, mấy kho binh ở Hà Bắc đạo đã bị tập kích... Hàn Đại tướng quân mang viện binh đuổi tới Hiếu Lăng Thương thì nơi đó đã bừng bừng cháy rụi. Bọn cướp không những lấy đi rất nhiều lương thực mà còn đốt hết những thứ không thể mang đi.
Sở Hoan sửng sốt. Cả Bùi Tích vốn trầm ổn và bình tĩnh cũng không nhịn được mà nhíu mày.
– Thanh Thiên Vương đã đông sơn tái khởi rồi!
Ngụy Vô Kỵ thở dài:
– Chuyện triều đình lo lắng nhất rốt cuộc đã xảy ra. Trong vòng một đêm, tựa như khắp nơi ở Hà Bắc đều có nhân mã của Thanh Thiên Vương. Mai danh ẩn tích suốt hai mươi năm, Thanh Thiên Vương ra tay một cái là như sấm sét vạn quân, đánh cho Hàn Tam Thông trở tay không kịp.
Mọi thăng trầm của câu chuyện này, đều được giữ nguyên vẹn qua ngòi bút của truyen.free.