(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1048:
Lúc Đổng Thế Trân đến đã là xế chiều. Y sửa sang lại quan phục, ngẩng đầu nhìn tấm biển gỗ đen lớn trên cửa, trên đó khắc ba chữ vàng lớn “Phủ Tổng đốc”. Tấm biển này do Bộ Công đã làm mới khi Sở Hoan nhậm chức, vì tấm biển cũ đã bị người Tây Lương phá hủy, nên đành phải thay tấm biển mới. Dưới ánh hoàng hôn, ba chữ vàng lấp lánh chói mắt.
Đổng Thế Trân vừa tới, một thị vệ đã tiến lại hỏi người đang đứng gác trước cửa:
- Đổng Tri châu xin yết kiến Tổng đốc đại nhân, kính xin bẩm báo một tiếng!
Đổng Thế Trân được mời vào chính sảnh gặp Sở Hoan, vừa vào, y đã mỉm cười híp mắt chắp tay:
- Tổng đốc đại nhân, chúc mừng chúc mừng. Hạ quan kính chào Tổng đốc đại nhân!
- Đổng đại nhân khách sáo quá rồi! Ngài chúc mừng ta điều gì vậy?
- Cấm vệ quân Tây quan từ lâu đã chỉ còn trên danh nghĩa, nay Tổng đốc đại nhân tái lập cấm vệ quân chẳng phải là chuyện đáng mừng sao? Hạ quan nghe nói, người tới báo danh tòng quân không ngớt kéo dài.
- Thì ra là vậy. Ha ha ha, đây đúng là chuyện tốt. Có cấm vệ quân, có thể bảo vệ sự bình an một phương, lợi nước lợi dân.
Sở Hoan đưa tay mời, mỉm cười:
- Mời Đổng đại nhân ngồi!
- Hạ quan không dám. Đại nhân việc công ngập đầu, hạ quan không dám quấy rầy. Hôm nay hạ quan tới đây chỉ có chút chuyện nhỏ muốn xin chỉ giáo của đại nhân, kính mong đại nhân ban lời chỉ bảo!
Đổng Thế Trân cung kính nói.
- A, Đổng đại nhân nói chuyện nhỏ là chuyện gì vậy?
- Chuyện là thế này. Mẫu thân của hạ quan mất sớm, hiện giờ chỉ có thể tận hiếu với phụ thân. Thực ra cũng không phải đại sự gì, chỉ là mấy ngày nữa là đại thọ bảy mươi của phụ thân, phận làm con chỉ mong báo đáp công ơn nuôi dưỡng, nên muốn tận hiếu chúc thọ cho lão phụ…!
- Đây là chuyện tốt. Bản đốc cũng từng nghe nói Đổng đại nhân là người con có hiếu. Có câu: trăm việc thiện, hiếu đứng đầu, hiếu danh của Đổng đại nhân đã sớm vang xa, trong lòng bản đốc cực kỳ khâm phục.
- Để cho đại nhân chê cười rồi.
Đổng Thế Trân thở dài:
- Thực ra, hạ quan đã hứa với lão phụ từ mấy năm trước, đến khi lão phụ bảy mươi sẽ tổ chức một lễ đại thọ cho người. Năm nay lão phụ đã bảy mươi, nhưng thọ yến này hạ quan vẫn đang do dự!
Sở Hoan nhíu mày ngạc nhiên hỏi:
- Sao vậy? Phận làm con, tận hiếu với cha mẹ có gì mà phải do dự?
- Tuy nói vậy, nhưng…
Đổng Thế Trân thở dài:
- Tổng đốc đại nhân, ngài cũng nắm rõ tình hình hiện nay của Tây quan, rất nhiều dân chúng còn đang lâm vào cảnh khốn đốn, hạ quan thân là quan phụ mẫu lại không thể để cho trăm họ an cư lạc nghiệp, thật hổ thẹn trên với Thánh thượng, dưới thì hổ thẹn với Tổng đốc đại nhân…!
- Đổng đại nhân đừng quá tự trách mình.
Sở Hoan cũng thở dài:
- Đây cũng không phải là lỗi của Đổng đại nhân, không cần tự trách như vậy.
- Cho dù là vậy, hạ quan vẫn đắn đo. Hôm nay, dân chúng khốn đốn đến mức này, hạ quan làm sao còn có tâm tình chúc thọ lão phụ.
Đổng Thế Trân cười khổ áy náy:
- Nhưng trước đây hạ quan cũng đã hứa với lão phụ, nếu nuốt lời, thật hổ thẹn với lão phụ, đó là đại bất hiếu. Nhưng nếu làm lễ chúc thọ, chẳng những hạ quan thấy bất an trong lòng, cũng khó tránh khỏi sẽ có những lời đàm tiếu sau lưng, nói rằng vào lúc này mà hạ quan không quan tâm đến sự sống chết của dân ch��ng mà còn muốn xa hoa lãng phí làm lễ chúc thọ cho lão phụ…!
Lão lắc đầu:
– Hạ quan thực sự vô cùng khó xử!
Sở Hoan lập tức phản đối:
- Đổng đại nhân, chỉ là chúc thọ cho lệnh tôn, nói gì mà xa hoa lãng phí. Đổng đại nhân lo lắng quá rồi. Theo như Đổng đại nhân nói, lệnh tôn đã bảy mươi tuổi, hiếu kính cha mẹ chính là đại thiện, đừng nói là Đổng đại nhân, cho dù là thôn phu hương dã bình thường cũng muốn hiếu thảo với cha mẹ mà tổ chức đại thọ bảy mươi. Theo bản đốc thấy, đó là việc không thể không làm, không thể để lão nhân gia phải chịu thiệt thòi.
Đổng Thế Trân cẩn thận hỏi lại:
- Ý đại nhân là đại thọ này…?
- Không thể không làm. Đổng đại nhân, nếu có ai nói này nói nọ sau lưng ngài về thọ yến lần này, bản đốc sẽ là người đầu tiên không thể để yên cho kẻ đó. Bản đốc vẫn không tin, kính hiếu cha mẹ lại là chuyện sai sao?
Đổng Thế Trân khẽ thở phào nhẹ nhõm, hành một lễ thật sâu:
- Hạ quan kính tạ đại nhân. Có những lời này của đại nhân, hạ quan đã yên tâm hơn nhiều. Đại nhân, lão phụ thích nhất là món đầu cá hấp của Bắc Vọng Lầu, nếu tổ chức thọ yến, hạ quan… hạ quan tuy nghèo, nhưng vẫn có một ít tiết kiệm, sẽ tổ chức đại thọ cho lão phụ ở Bắc Vọng Lầu thật tốt. Hai năm qua lão phụ không khỏe, e rằng sau thọ này, sẽ khó có thể có thêm một lần thọ yến nữa…!
Sắc mặt lão ảm đạm.
- Đến hôm đó, bản đốc sẽ đích thân tới chúc thọ lệnh tôn. Cho dù Đổng đại nhân không mời bản đốc cũng cứ đến.
Đổng Thế Trân vội vàng cuống quýt:
- Đại nhân nói gì vậy, đại nhân có thể tới thực sự là vinh hạnh lớn của hạ quan rồi. Hạ quan xin thay mặt lão phụ kính tạ đại nhân!
- Đổng đại nhân, ta và ngài là đồng liêu, hôm nay Tây quan lâm vào cảnh khốn đốn, ta và ngài cần phải hết lòng đoàn kết, đừng khách khí như thế!
Đổng Thế Trân có vẻ cảm kích, mấp máy môi một lúc mới dám nói:
- Hạ quan còn muốn tạ tội với đại nhân!
- Tại sao?
Sở Hoan ngạc nhiên hỏi:
- Tội gì vậy?
- Đại nhân, không giấu gì đại nhân, khi ngài vừa đến Sóc Tuyền, thực lòng hạ quan cũng không mấy bội phục… Cả gan mạo phạm nói một câu, rất nhiều người nói đại nhân nhờ dựa vào Tề Vương Điện hạ mới có được ngày hôm nay, hạ quan cũng chỉ là một kẻ tục nhân, nghe người ta nói liền tin là thật. Lại thấy tuổi đại nhân không lớn lắm, khó tránh khỏi có tâm kiêu ngạo, bất kính với đại nhân…
Sở Hoan cười ha ha:
- Sở Hoan đúng là tuổi trẻ tài hèn sức mọn, học vấn nông cạn, thực đã để Đổng đại nhân chê cười rồi.
- Đại nhân hiểu lầm rồi.
Đổng Thế Trân thở dài:
- Nhưng đại nhân tới Tây quan thời gian không dài, hạ quan đã thấy được ở đại nhân một sự phấn chấn chưa từng có.
Ngài suất lĩnh toàn bộ Tây quan chống lại ôn dịch, xây dựng cấm vệ quân, hơn nữa, lại dựa theo pháp luật triều đình mà thu hồi vật tư phi pháp trong kho binh, từng việc từng việc, hạ quan đều thấy rõ. Hạ quan biết rõ, trước kia vì có thành kiến với đại nhân nên khó tránh khỏi có tâm ngạo mạn, hôm nay đến đây cũng muốn thỉnh tội với đại nhân, kính xin đại nhân rộng lòng tha thứ.
Sở Hoan lắc đầu cười:
- Đổng đại nhân, ngài thành thật với ta, ta cũng nói thật với ngài. Thực ra ta không hề trách ngài, Đổng đại nhân là bậc tiền bối, ta chỉ hy vọng ngài có thể giúp Sở Hoan cùng nhau cống hiến cho triều đình!
- Hổ thẹn hổ thẹn!
Đổng Thế Trân chắp tay nói:
- Sau này chỉ cần đại nhân có lệnh, hạ quan nguyện làm trâu làm ngựa cống hiến hết mình! Không quấy rầy đại nhân nữa, thọ yến ba ngày sau, mong đại nhân có thể tranh thủ chút thời gian ngự giá quang lâm Bắc Vọng Lầu!
- Xin cứ về trước.
Sở Hoan chắp tay cười nói:
- Tạm biệt Đổng đại nhân!
Đổng Thế Trân chắp tay lui ra. Ra ngoài chính sảnh, khóe miệng đã cong lên một nụ cười lạnh lùng. Nhìn lão đi ra, sắc mặt Sở Hoan dần trở nên lạnh lùng, ánh mắt thoáng qua một tia dị sắc.
Hắn ngồi xuống, từ từ rót một chén trà, suy nghĩ một lát, chợt nghe tiếng bước chân dồn dập, ngẩng đầu lên, một bóng dáng kiều diễm đã xuất hiện trước cửa, khoác một tấm áo mỏng manh tựa khói, nhẹ tựa mây, bên dưới là chiếc váy màu hồng nhạt, mái tóc rối xõa trên vai, xinh đẹp ôn nhu, mắt hạnh, má hồng, ôn nhu động lòng người, chính là Trân Ny Ti.
Trân Ny Ti vừa chạy vội đến, khuôn mặt vẫn còn ửng hồng, đôi má trắng như tuyết khẽ ửng hồng, thực sự xinh đẹp động lòng người.
Mới gần đây, thấy hai chị em Trân Ny Ti mặc trang phục Trung Nguyên còn cảm thấy chẳng ra sao, nhưng hôm nay thì đã quen mắt, cẩn thận nhìn, xem ra phụ nữ Tây Xuyên mặc đồ Trung Nguyên, hương vị dị vực hòa với phong tình Trung Nguyên lại có một vẻ thú vị riêng.
Trân Ny Ti thở hổn hển, tấm áo ngủ vốn đã mỏng, bên trong lại là một chiếc yếm màu vàng nhạt, dưới hơi thở dồn dập, bộ ngực vô cùng đầy đặn cũng phập phồng. Tiểu Dương Nữu này và muội muội của nàng ta Bố Lan Thiến giống nhau, dáng người cả hai đều nóng bỏng, cho dù mặc quần áo rộng cũng khó có thể che giấu thân hình quyến rũ của hai nàng.
Tỷ muội Trân Ny Ti xưa nay như hình với bóng, lúc này chỉ có Trân Ny Ti mà không thấy Bố Lan Thiến đâu, Sở Hoan thấy lạ, lại thấy nàng đang thở dốc, bèn hỏi:
- Trân Ny Ti, đã xảy ra chuyện gì? Hình như nàng không ổn?
Sắc mặt Trân Ny Ti khẽ bối rối, thấy Sở Hoan nhìn mình chằm chằm, đành cúi đầu xuống lắp bắp:
- Họ Sở, là… là… Bố Lan Thiến…
- Bố Lan Thiến?
Sở Hoan đứng dậy hỏi:
- Nàng làm sao vậy?
- Nàng không khỏe.
Trân Ny Ti vẫn không dám ngẩng đầu nhìn hắn:
- Chân nàng bị thương…
- Chân bị thương?
Sở Hoan hơi giật mình hỏi:
- Sao lại bị thương? Bây giờ nàng ở đâu? Có tìm đại phu chưa? Y thuật của Tôn đại phu trong phủ không tồi, thử tìm ông ấy xem sao.
- Bố Lan Thiến nói đại phu đó là nam nhân, không muốn để ông ấy xem bệnh.
Trân Ny Ti vẫn thở dốc:
- H��� Sở, ngươi… ngươi có thể giúp chúng ta, xem thử Bố Lan Thiến làm sao được không?
- A?
Sở Hoan cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng vẫn gật đầu:
- Được. Ta đi xem.
Vừa định bước đi, Trân Ny Ti lại nói:
- Vậy ngươi mau tới đi.
Dứt lời nàng quay lưng, vòng eo uyển chuyển lay động, cặp mông đầy đặn uyển chuyển như hoa lay trong gió, dáng người yểu điệu, không đợi Sở Hoan mà đã chạy đi trước.
Sở Hoan hơi kinh ngạc, nhưng nghĩ có lẽ do đôi tỷ muội này tình cảm rất thân thiết, Trân Ny Ti lo lắng cho chân của Bố Lan Thiến nên đi trước cũng là hợp lý. Hắn biết rõ tiểu viện nơi đôi tỷ muội này ở, liền đi thẳng đến. Vào bên trong, còn chưa vào nhà đã nghe tiếng Bố Lan Thiến yêu kiều vang lên từ bên trong:
- Ôi, đau quá, đau chết mất…!
Cửa phòng chỉ khép hờ. Sở Hoan đi vào trong, tới trước cửa phòng trong, khẽ gõ cửa, cửa cũng chỉ khép hờ, bên trong vang lên tiếng Bố Lan Thiến:
- Ai vậy?
- Là ta.
Sở Hoan khẽ hắng giọng một tiếng:
- Bố Lan Thiến, nghe Trân Ny Ti nói nàng bị thương ở chân, ta tới xem thử một chút. Có chuyện gì xảy ra vậy?
- A… vậy ngươi… ngươi vào đi!
Hình như nàng hơi do dự, tiếng nói mềm nhũn:
- Chân của ta… bị trật khớp…
Sở Hoan đẩy cửa bước vào, trong phòng quanh quẩn mùi hương xử nữ thoang thoảng. Cả hai tỷ muội đều là xử nữ, trên người đều có mùi hương đặc trưng, cả hai lại như hình với bóng, ngủ chung, nên trong phòng ngập tràn hương thơm cơ thể cũng là chuyện dễ hiểu.
Sở Hoan lướt nhìn quanh một lượt. Từ khi đến Tây quan, đây là lần đầu tiên hắn tới tiểu viện mà hai tỷ muội đang sống, càng là lần đầu tiên bước vào khuê phòng của các nàng. Trong phòng bài trí cũng không nhiều, có bàn có ghế, vì hai tỷ muội ngủ chung nên có một chiếc giường lớn, chăn đệm cũng mới tinh, đằng sau giường có một bức bình phong thêu hình bách điểu ngăn cách với một gian nhỏ.
Một thân ảnh uyển chuyển đang ngồi dựa vào giường, qua lớp váy màu xanh lá sen, mỹ nhân tóc vàng Bố Lan Thiến xinh đẹp tự nhiên nghiêng đầu nhìn hắn, tội nghiệp nói:
- Sở, chân ta bị thương, ngươi… ngươi giúp ta một chút nhé?
Sở Hoan nhích tới gần, mùi hương thoang thoảng kia lại càng nồng đậm. Bố Lan Thiến ngọt ngào xinh đẹp, lông mày khẽ nhíu chặt, đáng yêu tội nghiệp nhìn hắn chờ đợi. Không thấy Trân Ny Ti, hắn thấy hơi lạ, hỏi:
- Chân bị thương thế nào? Có nghiêm trọng không?
- Vừa rồi ta nhảy nhót với Trân Ny Ti, không cẩn thận nên bị thương ở chân. Đau quá, không biết có phải bị gãy xương rồi không nữa. Ngươi… ngươi mau xem giúp ta một chút đi.
Nàng đau đớn tội nghiệp nhìn Sở Hoan, đôi môi đỏ mọng, đôi mắt màu lam mờ sương, kết hợp với khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, còn có hàng mi chớp chớp mê người vô cùng.
Mọi tinh hoa văn chương này, độc quyền gửi đến quý độc giả tại truyen.free.