Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1049:

Sở Hoan đứng bên giường, khẽ cau mày hỏi: – Chỉ đau bắp đùi thôi sao?

“A…” Bố Lan Thiến chớp chớp đôi mắt xinh đẹp: – Hình như còn cả chỗ khác nữa. Hình như lưng cũng đau…! Nàng cắn chặt đôi môi đỏ thẫm, hơi cúi đầu, liếc nhìn Sở Hoan một cái, vẻ ngượng ngùng nhưng vô cùng quyến rũ: – Đau lắm. Sở, huynh có thể giúp ta một chút không?

– Ta đâu phải đại phu. Làm sao giúp muội được? Sở Hoan thở dài: – Chẳng phải trong phủ vẫn còn Tôn đại phu sao? Muội nhảy bị trật chân, cũng không phải nặng lắm, tìm lão đến xem chẳng phải tốt hơn sao?

– Ta không thích ông ta. Bố Lan Thiến ngẩng đầu cong môi: – Nếu huynh không muốn giúp, ta cũng không ép.

Sở Hoan cười khổ: – Muội bảo ta giúp bằng cách nào đây?

Nàng lại cúi đầu, khóe mắt liếc hắn một cái, giọng nhỏ nhẹ nỉ non: – Huynh… chẳng phải huynh từng học võ công sao? Huynh lợi hại như thế, lẽ nào… bị thương nhẹ thế này cũng không xem được?

Nghĩ ngợi một lát, hắn hỏi: – Trân Ny Ti đâu rồi? Để ta dạy nàng ấy cách xoa bóp, có lẽ sẽ bớt đau một chút…

– A? Bố Lan Thiến ngẩng đầu: – Vừa rồi bọn ta cãi nhau, nàng ấy không thèm quan tâm ta nữa rồi. Ta cũng không biết nàng ấy đang ở đâu.

– Hả? Sở Hoan đảo mắt nhìn khắp phòng một lượt, chợt thấy đằng sau tấm bình phong bên trái có một cái bóng. Hắn sờ sờ cằm, suy nghĩ, thoáng thấy một tia giảo hoạt lướt qua ánh mắt Bố Lan Thiến, dường như đã hiểu ra điều gì đó, liền mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh giường. Khi hắn vừa ngồi xuống, Bố Lan Thiến hơi rụt người lại như co rúm. Sở Hoan cười hỏi: – Sao vậy? Sợ ta sao?

Nàng cong môi: – Huynh có gì mà phải sợ? Huynh cũng đâu phải hổ lang, lẽ nào dám ăn thịt ta?

– Không có gì đáng sợ sao? Hắn hỏi, như cười như không: – Đâu chỉ có hổ lang mới ăn thịt người. Đôi khi nam nhân cũng có thể ăn thịt người, hơn nữa còn là ăn thịt nữ nhân.

Đôi má trắng như phấn của nàng hơi ửng hồng, lẩm bẩm: – Huynh… huynh sẽ không dám đâu!

Sở Hoan thở dài hỏi: – Chân nào bị thương?

– Chân trái! Nàng vội vàng ôm đầu gối: – Ôi, Sở, đau quá, ta sợ là bị thương rất nặng.

– Bị thương ở chân trái sao lại ôm đầu gối chân phải?

– A? Bố Lan Thiến khẽ giật mình, vội vàng đổi tay sang ôm chân kia: – Ta… đúng, phải, là chân này. Ôi…

– A, ta nói nhầm rồi. Vừa rồi muội không che sai chân. Muội bị thương ở chân trái, ôm ban đầu là đúng rồi.

Bố Lan Thiến hơi ngây người, có chút xấu hổ, rồi vội bình tĩnh lại, đổi tay sang đầu gối bên kia: – Ta… ta đau đến hồ đồ rồi. Đúng rồi, là chân này!

– Bị thương thế nào?

– Rất nặng. Bố Lan Thiến tỏ vẻ đau đớn: – Không nhúc nhích gì được.

Khóe mắt Sở Hoan lại liếc sang phía bình phong, thấy bóng đen cúi xuống hơi run run càng hiểu rõ, nhưng vẫn điềm nhiên như không, khẽ thở dài: – Bị trật chân rồi, còn khá nặng nữa. Bố Lan Thiến, nếu chỉ là vết thương ngoài da thì không sao, nhưng lỡ động đến gân cốt thì rất nguy hiểm. Nếu chữa trị chậm trễ, muội sẽ không bao giờ có thể đi lại bình thường được nữa.

– A? Bố Lan Thiến chẳng hề tỏ vẻ khẩn trương chút nào, nhưng vẫn ra vẻ buồn rầu: – Vậy làm sao bây giờ? Sở, ta không muốn bị què. Vị đại ca kia của huynh bị thọt, đi lại rất khó coi. Ta không muốn giống y.

Bùi Tích cũng đang tạm thời ở phủ Tổng đốc, Bố Lan Thiến từng gặp y vài lần, rất ấn tượng v���i cách đi lại của y.

Sở Hoan bất đắc dĩ nói: – Nếu Trân Ny Ti có ở đây, ta có thể dạy nàng ấy cách xoa bóp. Nhưng bây giờ muội và nàng ấy đang cãi nhau, hay để ta đi tìm người khác vậy?

– Cái đó… Bây giờ ta rất đau, huynh… Huynh không thể giúp ta sao? Bố Lan Thiến vội nói: – Đừng cố làm người xấu. Huynh lợi hại như thế, sao phải để người khác ra tay?

– Nam nữ thụ thụ bất thân. Muội còn là nữ tử chưa lập gia đình. Lỡ bị ai nhìn thấy sẽ ảnh hưởng không tốt tới danh tiết của muội.

Bố Lan Thiến lắc đầu: – Người La Lan chúng ta không ngại nam nữ thân thiết. Chúng ta còn có thể cầm tay hôn môi nữa. A, cái đó, ý ta là trong này không có ai khác, ta cam đoan sẽ không có ai vào đây, không ai nhìn thấy đâu.

Sở Hoan hỏi: – Thực sự sẽ không có ai đến ư? Muội thực sự muốn để ta giúp sao?

– Đương nhiên. Nàng liên tục gật đầu: – Trân Ny Ti nói huynh là người tốt, luôn luôn giúp đỡ người khác. Huynh… sẽ không từ chối thỉnh cầu của ta, đúng không?

– Ai… Sở Hoan thở dài một tiếng: – Trân Ny Ti nói đúng, con người ta vốn mềm lòng, dù khó khăn bao nhiêu, chỉ cần người khác nhờ, ta đều không đành lòng từ chối… Muội đã không sợ, ta còn sợ gì. Hơn nữa đây là trị thương, túng thế tòng quyền (linh hoạt ứng biến theo tình thế). Bố Lan Thiến, kéo y phục lên đi.

– A? Nàng trợn tròn hai mắt.

Sở Hoan chỉ chỉ váy: – Kéo váy lên, để ta xem bị thương thế nào. Ngay cả vết thương ta cũng không biết làm sao chữa cho muội được.

Do dự một lát, ánh mắt nàng như có như không khẽ liếc về phía bình phong, Sở Hoan nói tiếp: – Muội không muốn sao? Không sao, ta không ép, chỉ là việc trị thương này…

– Được được, để ta kéo. Bố Lan Thiến ngồi thẳng dậy, hơi nghiêng về phía trước, hai tay kéo váy lên, bên trong chỉ có một tiểu khố trắng như tuyết, mỏng như cánh ve.

– Tiểu khố cũng kéo lên. Kéo đến đầu gối. Ta muốn xem đầu gối bị thương thế nào.

– Cái này… cái này cũng cần sao? Nàng hơi đỏ mặt, kiều diễm như hoa: – Có thể….

– Không! Sở Hoan lắc đầu: – Muội đã để ta trị thương, ta cũng muốn chữa cho muội cho tốt. Kéo lên đi.

Bố Lan Thi���n không thể làm gì, đành cắn chặt cặp môi đỏ mọng, hai tay nắm ống quần, chậm chậm kéo tiểu khố trắng như tuyết lên. Cơ thể nàng hơi nghiêng về phía trước, qua cổ áo mỏng như cánh ve, có thể thấy một vùng da thịt trắng như tuyết mịn như nhung. Mặc dù nàng chưa đến hai mươi tuổi nhưng thân thể Bố Lan Thiến đã phát dục rất thành thục, hai ngọn núi vươn thẳng ngạo nghễ tản ra ánh sáng nhàn nhạt có thể khiến cho mọi nam nhân đều phải thèm nhỏ dãi.

Sở Hoan chỉ liếc qua, nhìn thấy bầu ngực tuyết trắng kia, quả thực trong lòng rung động, thầm nghĩ quả nhiên nữ nhân dị vực là một vưu vật, chỉ riêng làn da như sương như tuyết kia ở Trung Nguyên cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, làn da bóng loáng đó, không cần chạm đến, chỉ nhìn thôi cũng có thể cảm thấy được nó mịn màng thế nào…

Bố Lan Thiến có một đôi chân thanh tú trắng như ngọc, hai bàn chân trắng nõn đầy đặn thon thả mà không nổi xương, ngón chân hồng nhạt nhỏ như thân tằm, mắt cá nhân mượt mà bé xíu, mỗi một tấc da thịt, mỗi một đường cong đều ẩn chứa một thứ ma lực khiến cho người khác si mê.

Ống quần của nàng chậm chậm kéo lên, bắp chân đầy duyên dáng dần hiện ra, ống chân thon dài như điêu khắc, da thịt trắng trong như phấn, làn da căng tràn đó, tưởng như chỉ cần ấn một ngón tay cũng có thể nứt ra được.

– Có… có được không? Bố Lan Thiến kéo ống quần lên đến đầu gối, hơi run giọng hỏi.

Sở Hoan tiến lại gần hơn, dường như nàng cảm thấy hơi căng thẳng, theo phản xạ hơi rụt lại. Hắn cau mày: – Đừng động đậy, chân của nàng đã bị thương. Nếu cử động có thể sẽ làm lệch vị trí xương đùi, sẽ rất khó chữa.

– A? Nàng hơi cúi xuống, mái tóc vàng sáng lên chói mắt: – Huynh có thấy không?

– Nội thương thì không nhìn thấy được. Phải kiểm tra mới biết.

– A? Nhìn không ra, vậy sao huynh lại bắt ta kéo ống quần lên?

– Cô nương này, Trung y khác với bùa phép của các nàng. Chúng ta quan tâm đến vọng, văn, vấn, thiết (nhìn, nghe ngửi, hỏi, sờ). Muốn xem vết thương, phải kiểm tra tình hình. Bố Lan Thiến, ngay cả điều này nàng cũng không biết sao?

Nàng hơi ngượng: – Ta… ta không ph���i đại phu, làm sao biết được.

Nàng hơi lo, hít thật sâu: – Vậy huynh sờ đi.

Sở Hoan xắn ống tay áo, vươn tay, sắp chạm vào đầu gối Bố Lan Thiến thì nàng nhắm tịt mắt lại. Hắn hỏi: – Nàng sợ sao?

– Không… không sợ. Ta không sợ. Nàng vẫn nhắm chặt hai mắt, lông mi khẽ động: – Huynh sờ đi, ta không sợ huynh.

Khóe miệng Sở Hoan thoáng nét cười, một tay đặt lên đầu gối Bố Lan Thiến bóp bóp, quả nhiên mịn nhẵn đã tay, như làm bằng sứ càng xoa càng bóng, chỉ là, đồ sứ thì lạnh, mà da thịt nàng lại ấm áp. Thân thể Bố Lan Thiến hơi run lên, cảm giác năm ngón tay Sở Hoan nhẹ nhàng xoa bóp đầu gối mình, chẳng hiểu tại sao, nàng chỉ cảm thấy một cảm giác kỳ lạ từ đầu gối lan ra khắp thân thể. Cảm giác này rất kỳ lạ. Nàng xuất thân Tây Vực, đúng như lời nàng nói, cũng từng cầm tay thậm chí là hôn nam tử khác, nhưng chưa bao giờ để cho nam nhân chạm vào người. Sở Hoan là người đầu tiên. Một cảm giác kỳ lạ chưa bao giờ xuất hiện dâng lên.

Không nhịn được, nàng he hé mắt, chỉ thấy một tay Sở Hoan đang thuần thục vuốt ve đầu gối mình, rất nhẹ nhàng. Đột nhiên cảm thấy chân hơi tê, nàng kêu lên thất thanh: – Ôi. Huynh làm gì thế?

Mọi bản quyền dịch thuật chương này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free