(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1050:
Nữ nhân được trời ban phú một vũ khí chính là thân thể mình, không cần trả cái giá quá đắt, thậm chí chỉ bằng một tư thái hay động tác nhỏ cũng đủ khiến mọi ý chí chiến đấu của nam nhân tan biến.
Đặc biệt là nữ nhân xinh đẹp, hiệu quả của thứ vũ khí này càng thêm đáng sợ. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, từ ngàn xưa đến nay, vô số anh hùng hào kiệt tung hoành thiên hạ, tôi luyện trong gió tanh mưa máu, bách chiến bách thắng, không địch thủ, cuối cùng lại khuất phục dưới gấu váy mỹ nhân. Phong tình của một mỹ nhân, đôi khi còn đáng giá hơn vạn quân.
Không thể phủ nhận, Bố Lan Thiến thật sự là một mỹ nhân. Nhan sắc nàng mang vẻ hoang dã, phóng khoáng, lại điểm thêm phong tình của dị vực, dù tuổi đời còn nhỏ nhưng đã hoàn toàn dậy thì, sự mị hoặc hay thùy mị đều không thiếu.
Sở Hoan không dám nhận mình là anh hùng, nhưng tư thái kia của Bố Lan Thiến quả thực khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải tim đập chân run. Thế nhưng, hắn nhanh chóng trấn định trở lại. Bởi vì Long Tượng Kinh huyền diệu vô song, có công năng tĩnh tâm ngưng khí, không chỉ có tác dụng cải tạo thân thể tuyệt vời mà còn có thể khống chế sự dao động của tâm tình.
Sở Hoan đưa mắt nhìn chăm chú, bỗng nhiên bước tới bên cửa, một tay khóa chốt lại. Tiếng két két vang vọng trong đêm đen tĩnh mịch khiến Bố Lan Thiến bất giác quay đầu nhìn lại. Nhìn thấy Sở Hoan vừa khóa cửa, ánh mắt nàng thoáng hiện vẻ lo lắng. Nàng đang nằm trên giường, vặn mình ngoảnh đầu lại, càng khiến mỹ cảnh thêm phần động lòng người.
Sở Hoan chậm rãi bước tới. Bố Lan Thiến hỏi:
– Ngươi… vì sao ngươi phải đóng cửa phòng. Ngươi muốn làm gì?
Tư thái của nàng vốn đã mê người, lại thêm sắc mặt hoảng sợ cùng giọng nói có chút luống cuống, khiến trái tim nam nhân càng thêm rạo rực xao động. Sở Hoan mỉm cười:
– Bị trẹo eo rồi à?
Bố Lan Thiến thấy Sở Hoan tiến lại gần, thân thể khẽ động, tựa như muốn tránh né, nhưng chỉ nhúc nhích chút ít chứ không tránh hẳn, cúi đầu xuống như đang suy tư điều gì. Nàng liếc qua bóng dáng sau bình phong, cắn răng một cái, rồi lại quay đầu, lần này, nét lo lắng trong ánh mắt đã tan biến, chỉ còn vẻ trong sáng, ngọt ngào đáp:
– Vâng, phần eo hơi đau. Ngươi… ngươi tới xem hộ ta một chút được không?
– Nếu bị thương ở eo thì lại càng nghiêm trọng…
Sở Hoan tiến tới bên cạnh nàng, ghé sát xuống:
– Nếu cột sống có vấn đề sẽ bị liệt toàn thân, còn nghiêm trọng hơn nhiều so với việc bị thương ở đầu gối.
Bố Lan Thiến tròn mắt hỏi:
– Vậy phải làm thế nào?
– Trước hết phải làm tan máu tụ ở vùng eo. Ta có thể khẳng định, nếu eo nàng bị trật, chắc chắn sẽ có máu tụ bên trong. Bố Lan Thiến, nàng thật sự muốn ta chữa trị sao?
– Đương nhiên, nếu không sẽ không gọi ngươi đến.
– Vậy chúng ta hãy nói rõ. Tất cả chỉ là trị thương mà thôi. Chốc lát nữa đừng có viện cớ “nam nữ thụ thụ bất thân”.
Sở Hoan thở dài:
– Nếu đã trị thương thì không thể bỏ dở giữa chừng, cũng không thể mới chữa được một nửa nàng đã đòi dừng lại!
Bố Lan Thiến cong bờ môi mọng:
– Ngươi… ngươi nhanh lên đi!
Sở Hoan mỉm cười, nhìn xuống mông nàng, chỉ thấy chiếc quần mỏng căng tròn ôm sát bờ mông. Quả thực, thân thể nữ nhân Tây Vực có nét khác biệt với nữ nhân Trung Nguyên, bờ mông đầy đặn. Vốn chiếc quần lót đã mỏng như cánh ve, giờ đây lại bó chặt lấy mông, những đường cong da thịt đều hiện rõ mồn một. Dưới lớp vải trắng, là làn da trắng nõn như tuyết, cực kỳ bắt mắt, non mềm như da trẻ con, vô cùng mịn màng. Bờ mông uốn lượn một đường như vầng trăng khuyết, căng tròn sát chặt vào nhau, để lại một khe hở nho nhỏ.
Sở Hoan hít sâu một hơi khí lạnh, vươn tay kéo vạt áo nàng lên một chút, thậm chí kéo luôn cả đồ lót lên một tí nữa, để lộ ra vòng eo thon nhỏ như cành liễu.
Bố Lan Thiến hơi lo lắng, khẽ vặn eo, bờ mông phấn nộn, tròn đầy, rung rinh như cánh hoa trong gió.
– Bốp!
– Á!
Bố Lan Thiến quay phắt lại, như một con sư tử bị chọc giận:
– Ngươi... ngươi đang làm cái gì thế? Sao lại đánh... đánh mông ta chứ...!
Sở Hoan vừa vỗ một cái, cảm giác đàn hồi căng mềm vẫn còn lưu lại trên tay, khi thu tay về, bờ mông vẫn còn đang rung rinh.
– Đừng có động đậy.
Sở Hoan nghiêm túc nói:
– Không phải ta đánh nàng, mà là để lưu thông khí huyết. Vùng hông của nàng có máu tụ, cần phải đánh tan. Nếu không, máu tụ lan vào xương cốt thì có trời mới cứu được.
Bố Lan Thiến cũng không biết hắn nói thật hay giả dối, nhưng cú đánh vừa rồi vào mông nàng thật sự rất đau, nghi hoặc khẽ cất tiếng hỏi:
– Muốn… muốn đánh tan máu tụ, nhất định… nhất định phải làm như thế à?
– Ta chỉ biết mỗi cách này.
Sở Hoan lắc đầu khẽ thở dài:
– Ta cũng không phải đại phu chuyên nghiệp gì. Nhưng ta cam đoan phương pháp này của ta rất hữu hiệu. Đúng rồi, nàng đừng nói nhiều nữa, để ta giúp nàng đánh tan máu tụ.
Dứt lời, không đợi nàng kịp đáp lại, lại vỗ bốp vào mông nàng thêm một cái nữa, bờ mông lại rung rung.
Cắn chặt răng, nàng tức giận nói:
– Không cho đánh nữa!
– Không cần ta chữa nữa à?
– Ngươi…
Đương nhiên, vùng eo của nàng không hề có bất cứ bệnh gì. Lần trước, nàng luôn miệng nói Sở Hoan chỉ thích nam nhân, không thích nữ nhân mà cãi nhau với Trân Ny Ti, hai người không ai chịu ai, cuối cùng, không còn cách nào khác, nàng mới nghĩ ra cách này để chứng minh Sở Hoan không có hứng thú với nam nhân, mà chỉ thích nữ nhân.
Vì thế, nàng cùng Trân Ny Ti đã đặt cược. Nếu có thể chứng minh Sở Hoan không thích nữ nhân mà chỉ thích nam nhân, thì Bố Lan Thiến thắng, từ nay về sau, Trân Ny Ti sẽ phải gọi nàng là tỷ tỷ. Ngược lại, nếu Sở Hoan cũng có hứng thú với nữ nhân, chứng tỏ hắn không thích nam nhân, từ nay về sau nàng phải gọi Trân Ny Ti là tỷ tỷ.
Món cá cược như thế, người ngoài nhìn vào có thể thấy hơi buồn cười, nhưng đối với hai tỷ muội này thì đây lại là một ván cược vô cùng lớn. Hai người cùng một mẹ sinh ra, là tỷ muội sinh đôi, bởi vậy vẫn cãi vã nhau từ nhỏ, tranh cãi ai lớn ai nhỏ mãi không dứt. Vì thế vẫn thường xuyên cãi cọ, không ai chịu ai. Trong suy nghĩ của cả hai, có thể làm tỷ tỷ của người kia, bắt nạt người kia chính là điều thú vị lớn nhất trên đời; còn người phải làm muội muội chắc chắn là thất bại lớn nhất đời, là một sự sỉ nhục lớn.
Hai người đã đặt cược lớn như thế, không còn là chuyện đùa. Bởi vậy, hai tỷ muội này đều không cam lòng thất bại, đã làm theo phương pháp của Bố Lan Thiến, để cho nàng làm mồi nhử dụ dỗ Sở Hoan. Nếu hắn động tình với Bố Lan Thiến mà có ý đồ phi lễ thật, có nghĩa là hắn thích nữ nhân, khi đó Bố Lan Thiến sẽ thắng.
Để đảm bảo công bằng, Bố Lan Thiến ở đây làm mồi, nhưng Trân Ny Ti cũng phải tận mắt chứng kiến. Bởi vậy sau khi gọi hắn đến, nàng đã sớm quay về phòng trốn sau bình phong. Thực ra, lúc này ở sau bình phong, nàng cũng hơi lo lắng, chỉ sợ nếu hắn thực sự bị Bố Lan Thiến hấp dẫn mà xâm phạm nàng thì mình cũng sẽ thua.
Theo như lời hẹn ước trước đó, Bố Lan Thiến phải dồn hết sức khoe ra phong tình của mình để dụ dỗ Sở Hoan. Nếu như nàng đã bỏ hết vốn liếng rồi mà hắn vẫn không mắc câu, điều đó chứng tỏ nàng đã nói đúng.
Vừa rồi, thiếu chút nữa thì Sở Hoan đã bỏ đi ra ngoài, Bố Lan Thiến đã thấy vui mừng. Nhưng Trân Ny Ti từ đằng sau bình phong thò đầu ra, nhìn ánh mắt nàng Bố Lan Thiến cũng biết mình vẫn chưa cố gắng hết sức. Nếu cứ như thế mà để hắn đi, nhất định nàng sẽ không phục, chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể theo như lời hẹn ước trước đó mà tăng thêm mức độ công kích.
Lúc này, tay Sở Hoan đã vỗ lên mông nàng, đã là một sự xâm phạm thật lớn. Nhưng hắn lại nói, đánh mạnh như thế chỉ để đánh tan máu tụ, khiến Bố Lan Thiến không biết gì về y thuật không thể phản bác được lời nào, cũng không thể làm gì, chỉ đành để mặc cho hắn “bắt nạt” cái mông của mình.
Lần trước, Sở Hoan ở sau hòn non bộ đã nghe được hai chị em này nói chuyện, đã biết rõ ngọn ngành mọi chuyện. Hắn biết Bố Lan Thiến đã nói bậy sau lưng mình, vừa bực mình vừa buồn cười. Vốn cũng không định mất thời gian dây dưa ở đây, nhưng nghĩ lại, Bố Lan Thiến nghịch ngợm gây ra chuyện, có thể mượn cơ hội này dạy dỗ nàng một chút, để cho cô bé bướng bỉnh này trở nên ngoan ngoãn hơn.
Khi vỗ lên mông Bố Lan Thiến, trong đầu Sở Hoan lập tức nghĩ đến chuyện cô bé này đã nói linh tinh sau lưng mình, đánh mạnh lên mông nàng coi như một lời khiển trách. Nhưng dù đánh không mạnh lắm, năm sáu phát liên tiếp cũng khiến hai bờ mông tròn xoe căng mẩy hồng lên.
Biết da thịt Bố Lan Thiến non nõn, nhưng cũng không ngờ lại đầy đặn mềm mại đến thế, chịu không nổi mấy cái vỗ nhẹ này. Thực tình cũng không nỡ đánh tiếp, bèn vươn tay lên thắt lưng nàng. Vòng eo nàng rất nhỏ, da thịt mịn màng. Hắn vuốt vuốt thắt lưng, hỏi:
– Chỗ này đau à?
Bố Lan Thiến còn chưa cố gắng hết sức, đương nhiên Trân Ny Ti không phục. Nếu đã thắng thì cũng phải để cho nàng tâm phục khẩu phục, bèn khẽ đáp lại:
– Ở dưới… ở dưới một chút…
Liếc qua bình phong, Sở Hoan cười nói:
– Không vội, chúng ta chữa trị từ từ!
Hai ngón tay chậm rãi men theo xương sống đi xuống. Hắn đứng ở góc này có thể nhìn thấy rõ vòng eo cô bé cực kỳ nhỏ, nhưng đến hông thì đột nhiên nở lớn. Có lẽ đường cong cơ thể nữ nhân Tây Vực khác biệt với Trung Nguyên. Nhìn bên ngoài hắn chỉ thấy bờ mông hai tỷ muội này vươn cao rất ngạo nghễ, nhưng lúc này nhìn kỹ rồi mới biết thì ra vì vòng eo bé xíu nên mới càng làm nổi bật thêm vòng mông đầy đặn.
– Bố Lan Thiến, nàng nhớ kỹ, chúng ta chỉ trị liệu thôi!
Hai ngón tay Sở Hoan đã lần đến sát mép của chiếc tiểu khố:
– Không được nghĩ ngợi lung tung, ta sẽ chữa cho nàng khỏi hẳn...
Miệng nói, tay hắn đã ôm lấy eo nàng nhấc lên, không đợi nàng kịp phản ứng đã kéo xuống một phát thật nhanh. Bố Lan Thiến thầm kêu sợ hãi. Sở Hoan đã tụt chiếc quần lót của nàng đến ngang mông, bờ mông trắng nõn như tuyết đã lộ ra hoàn toàn, trong suốt như ngọc, khe rãnh hơi hồng nổi bật giữa mảnh tuyết trắng.
Mọi tinh hoa trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free, không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác.