Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1060:

Trong đại sảnh phủ tướng quân, hơn mười vị quan viên người đứng người ngồi. Mặc dù ban nãy Sở Hoan đã mời mọi người ngồi chờ, uống trà trong chính đường, nhưng tất cả hạ nhân trong phủ tướng quân đã bị khống chế, đương nhiên không thể dâng trà cho các vị quan lão gia.

Cả cửa trước lẫn cửa sau chính đường đều có Cận Vệ võ sĩ canh giữ. Một vị quan viên muốn đi vệ sinh, ra ngoài giải quyết, các Cận Vệ võ sĩ không nói lời nào, lập tức rút đao. Vị quan viên kia chẳng thể làm gì khác, đành ngoan ngoãn trở lại chính đường.

Mọi người xì xào bàn tán, không rõ Sở Hoan rốt cuộc muốn làm gì. Tất cả đều vô cùng căng thẳng. Ban ngày Đổng Thế Trân bị giết, buổi tối Đông Phương Tín mất mạng, chẳng ai biết tiếp theo còn chuyện gì kinh hãi sẽ xảy ra.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, Tổng đốc đại nhân vẫn chậm chạp chưa tới, trời đã dần hửng sáng.

Lúc Sở Hoan xuất hiện ở cửa chính đường, tất cả mọi người kinh hãi cúi mình, vội vàng hành lễ. Nếu trước kia nhiều người chưa từng biết đến uy thế ngoan lệ của Sở Hoan, thì tối nay, việc hắn quăng đao giết người, dứt khoát lạnh lùng, thực sự đã khiến người ta nhận ra vị Tổng đốc trẻ tuổi này lạnh lẽo vô tình đến nhường nào.

- Chư v�� đã chờ lâu rồi.

Sở Hoan tươi cười, chắp tay sau lưng, đi thẳng tới ngồi vào ghế chủ tọa chính đường. Những người trong phòng đều đã chờ quá nửa đêm, nên đều hơi mệt mỏi, nhưng vẫn đứng thẳng, cung kính lắng nghe:

- Việc giữ chư vị lại đây là vì có một vài việc vẫn chưa xử lý xong. Chư vị đều là quan viên quan trọng của Tây Quan, Bổn Đốc xưa nay làm việc công chính công khai, nên lúc này mới giữ chư vị lại cùng xử lý. À phải rồi, trước đó ta đã để mọi người nghỉ ngơi, không biết chư vị đã nghỉ ngơi tốt cả chứ?

Không ít người thầm nghĩ trong lòng, không biết ngươi muốn làm gì, vừa rồi xảy ra chuyện máu me như vậy, ngươi lại nhốt chúng ta ở đây, ngay cả cửa chính cũng không cho ra ngoài, bảo chúng ta nghỉ ngơi thế nào được. Nhưng những lời này đương nhiên chẳng ai dám nói ra miệng, rối rít đáp:

- Đã nghỉ ngơi tốt rồi, đã nghỉ ngơi tốt rồi ạ.

Sau khi Sở Hoan ngồi xuống, tựa vào ghế, thấy mọi người đều nhìn mình, liền giơ tay ra hiệu tất cả ngồi xuống, hắn lại cười nói:

- Chư vị không cần nghĩ nhiều, hãy chờ thêm một lát nữa, người chúng ta chờ vẫn chưa tới, Bổn Đốc đoán chừng cũng sắp rồi.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không biết Sở Hoan rốt cuộc muốn chờ ai.

Trước cửa chính phủ tướng quân, một đội nhân mã phóng nhanh tới, đội nhân mã này chỉ có bảy tám người, nhìn trang phục chính là binh lính Bình Tây Quân. Người đi đầu mặc quân phục, đeo bội đao bên hông, thấy cửa chính phủ tướng quân khép hờ, có bốn hộ vệ đeo đao đứng trước cửa. Thấy có người tới, ánh mắt bốn hộ vệ lập tức đổ dồn.

Vị tướng lĩnh dẫn đầu tung người xuống ngựa, tiến lên phía trước nói:

- Thiên tướng quân Chấn Tự Doanh Hàn Anh, phụng lệnh Đông Phương tướng quân, đặc biệt tới yết kiến!

Một hộ vệ nói:

- Tướng quân đã chờ lâu trong phủ, phân phó sau khi Hàn Thiên tướng tới, lập tức vào phủ yết kiến!

Hắn đưa mắt ra hiệu một cái, một hộ vệ bên cạnh đẩy cửa chính khép hờ ra một khe hở, giơ tay lên nói:

- Mời Hàn Thiên tướng vào!

Những người sau lưng Hàn Anh cũng tung người xuống ngựa. Hàn Anh sửa sang áo giáp, mấy binh sĩ phía sau hắn đang muốn vào phủ, vừa bước lên thềm đá, một hộ vệ đã nói:

- Hàn Thiên tướng, tướng quân phân phó, chỉ để ngài vào phủ yết kiến…!

Ánh mắt hắn liếc về mấy người sau lưng Hàn Anh, ý tứ rất rõ ràng. Hàn Anh nhíu mày, nhưng vẫn quay đầu lại nói:

- Các ngươi chờ bên ngoài.

Một mình hắn bước lên, còn chưa vào cửa, một hộ vệ khác đã nói:

- Xin Hàn Thiên tướng gỡ bội đao xuống!

Hàn Anh ngạc nhiên nói:

- Trước đây vào phủ tướng quân cũng không cần cởi bội đao, vì sao hôm nay lại muốn ta cởi bội đao?

- Đây đều là tướng quân phân phó, chúng ta chỉ phụng lệnh làm việc, kính xin tướng quân lượng thứ.

Hộ vệ vươn tay, nhìn chằm chằm Hàn Anh. Hàn Anh do dự một chút, lộ vẻ ngờ vực, nhưng vẫn cởi bội đao xuống, đưa cho hộ vệ, lúc này mới bước vào trong cửa chính.

Lúc này một hộ vệ bước tới, nghiêm nghị nói với mấy tên bộ hạ của Hàn Anh:

- Mấy người các ngươi, đi theo ta!

Hàn Anh bước vào trong phủ, đầu tiên cảm thấy bầu không khí hơi bất thường. Đi được vài bước, một người lóe lên trước mắt, Hàn Anh dừng bước, theo phản xạ có điều kiện vươn tay tới bội đao bên hông, lại phát hiện sờ vào khoảng không. Hắn giật mình trong lòng, lui ra sau một bước, bản năng cảnh giác của quân nhân, khiến hắn cảm giác được sau lưng có người. Hắn quay đầu lại, phát hiện phía sau lưng mình có vài võ sĩ xuất hiện, chặn đường đi.

- Ngươi là Thiên tướng quân Chấn Tự Doanh Hàn Anh?

Người đứng đầu cười hỏi.

- Ta chính là Hàn Anh. Ngươi là… Hiên Viên Thắng Tài?

Hàn Anh dò xét người kia vài lần, nhận ra. Khi Sở Hoan mới tới Sóc Tuyền, từng có tiệc tẩy trần ở Bắc Vọng Lâu, mặc dù cuối cùng bữa tiệc tan không vui vẻ, nhưng Thiên tướng của Tứ đại doanh gần thành Sóc Tuyền đều theo Đông Phương Tín tham gia tiệc tẩy trần. Trên bữa tiệc, Hiên Viên Thắng Tài đi theo Sở Hoan, Sở Hoan đương nhiên khiến người ta khắc sâu trong lòng, Hiên Viên Thắng Tài tuổi trẻ oai hùng, cũng khiến người ta khó lòng quên được.

- Không sai.

Hiên Viên Thắng Tài gật đầu nói:

- Hàn Thiên tướng, Tổng đốc đại nhân đang chờ ở đại đường, xin mời theo ta!

- Tổng đốc đại nhân?

Hàn Anh lui về sau một bước, đề phòng nói:

- Hiên Viên Thắng Tài, ngươi có ý gì? Hàn mỗ phụng lệnh Đông Phương tướng quân, tới đây chờ phân công, thực sự không phải Tổng đốc đại nhân triệu kiến, các ngươi… đang làm gì?

Hiên Viên Thắng Tài chăm chú nhìn Hàn Anh nói:

- Bốn doanh trại đóng gần thành Sóc Tuyền, Tứ đại Thiên tướng quân, có hai vị là người của Đông Phương Tín, ngươi là bộ hạ cũ của Dư lão tướng quân, Sở Tổng đốc không muốn coi ngươi là địch nhân, ngươi cứ đi theo ta, rất nhanh sẽ rõ chuyện gì đang xảy ra.

Hàn Anh vẻ mặt mờ mịt, lúc này quay lại nhìn thấy, thế cuộc nằm trong tay đối phương, bản thân không thể chống lại, hắn hừ lạnh một tiếng, nói:

- Hàn mỗ lại muốn xem thử, các ngươi muốn làm gì.

Hàn Anh không phải tâm phúc của Đông Phương Tín, mà là bộ hạ cũ của Dư Bất Khuất. Nhưng Hoắc Vô Phong lại do Đông Phương Tín một tay đề bạt thành tướng lĩnh Bình Tây Quân, có thể khiến Đông Phương Tín yên tâm giao cho hắn một doanh, có thể thấy Đông Phương Tín coi trọng và tín nhiệm hắn.

Trên thực tế, Hoắc Vô Phong quả thực không khiến Đông Phương Tín thất vọng. Trong Tứ đại doanh gần thành Sóc Tuyền, Hùng Như Hải và Hoắc Vô Phong là hai Đại Thiên tướng tâm phúc của Đông Phương Tín. Hùng Như Hải dũng mãnh nhưng mưu lược không đủ, nhưng đầu óc Hoắc Vô Phong lại linh hoạt hơn Hùng Như Hải nhiều. Tối nay có người tới Ly Tự Doanh truyền đạt lệnh của Đông Phương Tín, để hắn nhanh chóng tới phủ tướng quân có chuyện quan trọng thương lượng, Hoắc Vô Phong cũng không phải không có hoài nghi. Đông Phương Tín không hề có thói quen triệu tập tướng lĩnh vào thành nghị sự, nếu có hội nghị quân sự lại tập trung ở quân doanh.

Nhưng công văn truyền lệnh có ấn tướng quân không phải giả dối, Hoắc Vô Phong đương nhiên không ngờ trong thành lại xảy ra thay đổi lớn, hắn lại cảm thấy, lần trước Sở Hoan đại náo Khôn Tự Doanh, Đông Phương Tín chắc chắn canh cánh trong lòng, lần này triệu tập tướng lĩnh vào thành, chỉ sợ là có chuyện mật cần thương lượng, cho nên cũng chỉ mang theo vài tùy tùng vào thành.

Phủ tướng quân xảy ra biến cố, Sở Hoan phong tỏa tin tức, tin tức mới chỉ lan truyền bên trong phủ tướng quân, cũng chưa truyền ra ngoài. Hoắc Vô Phong dẫn người tới trước phủ tướng quân, bản năng cảnh giác của quân nhân, khiến hắn cảm thấy bầu không khí hơi khác thường, nhưng rốt cuộc khác thường ở chỗ nào, hắn cũng không nói rõ được. Hắn đứng trước phủ tướng quân, tung người xuống ngựa, trầm giọng nói:

- Thiên tướng quân Ly Tự Doanh Hoắc Vô Phong phụng lệnh tướng quân, tới bái kiến!

- Là Hoắc Thiên tướng, tướng quân đang chờ trong phủ.

Hộ vệ mặt không chút thay đổi nói:

- Xin mời Hoắc Thiên tướng nhanh vào bái kiến.

Hoắc Vô Phong vuốt cằm, đi lên hai bước, hộ vệ liền nói:

- Xin Hoắc Thiên tướng giao binh khí.

- Vì sao?

- Đây là tướng quân phân phó, chúng ta chỉ phụng lệnh làm việc.

Hoắc Vô Phong vươn tay tới eo, do dự một chút, đang định cởi bội đao, đột nhiên nói:

- Mấy người các ngươi cực kỳ lạ mắt, trước kia ta chưa từng gặp qua…!

Lông mày hộ vệ cau chặt, Hoắc Vô Phong đã lui về phía sau hai bước, cười lạnh nói:

- Quả thực là tướng quân triệu kiến?

- Chuyện này còn có thể giả sao?

Hộ vệ trầm giọng nói:

- Hoắc Thiên tướng, tướng quân đang chờ, đừng để tướng quân sốt ruột.

- Không đúng.

Hoắc Vô Phong lạnh lùng nói:

- Các ngươi không phải người trong phủ tướng quân, giày của các ngươi không phải giày hộ vệ phủ tướng quân…!

Vài hộ vệ lập tức cúi đầu nhìn, Hoắc Vô Phong lạnh lùng nói:

- Quả nhiên là giả dối.

Hắn biết chuyện không tầm thường, xoay người rời đi, nhảy lên ngựa, trầm giọng nói:

- Đi mau!

Vài hộ vệ sao có thể để Hoắc Vô Phong chạy thoát, rút đao trong tay, trầm giọng nói:

- Chạy đi đâu!

Hoắc Vô Phong quay đầu ngựa lại, thúc ngựa rời đi. Hắn biết mình đã trúng kế, suy nghĩ đầu tiên là tranh thủ thời gian ra khỏi thành. Tuấn mã như bay, phi được vài mét bỗng nhiên nghe tuấn mã hí dài một tiếng, móng trước giơ lên. Hoắc Vô Phong kêu không tốt, hai tay dùng sức nhấn một cái trên lưng ngựa, cả người nhảy khỏi lưng ngựa. Con tuấn mã kia hí dài ầm ầm ngã xuống đất.

Hoắc Vô Phong kinh hãi trong lòng, vọt người lướt qua, lúc rơi xuống đất đã rút đao trong tay, chợt nghe sau lưng truyền đến giọng nói lạnh như băng:

- Hoắc Vô Phong, ngươi bước thêm một bước, ta dám cam đoan, ngươi lập tức chết dưới tên của ta!

Giọng nói kia lạnh lẽo như băng, trán Hoắc Vô Phong đổ mồ hôi, thật sự không dám chạy nữa. Hắn chậm rãi xoay người, liền thấy cách đó không xa, Hiên Viên Thắng Tài cầm cung trong tay, giương cung cài tên, mũi tên chỉ thẳng vào hắn.

Hoắc Vô Phong hoảng sợ trong lòng, quay đầu nhìn tuấn mã, con tuấn mã kia đang bị thương giãy dụa, đã bị Hiên Viên Thắng Tài bắn trúng chỗ yếu hại.

Hắn đương nhiên biết rõ lai lịch của Hiên Viên Thắng Tài, thế gia võ huân số một đế quốc, thân là quân nhân, ai ai cũng biết, ai ai cũng hiểu. Tam Đao Tứ Thương Phá Thiên Cung, Thần tiễn Hiên Viên Thiệu nổi danh thiên hạ, đường đệ của hắn là Hiên Viên Thắng Tài mặc dù không có uy danh và tiễn thuật như Hiên Viên Thiệu, nhưng giờ phút này Hoắc Vô Phong nào dám lấy tính mạng của mình ra đánh cược.

- Hiên Viên Thắng Tài, ngươi… ngươi muốn làm phản?

Hoắc Vô Phong vô cùng tức giận, cầm đao trong tay, lại không dám hành động thiếu suy nghĩ. Mấy binh sĩ thủ hạ của hắn sắc mặt biến đổi, ngay cả Thiên tướng cũng không dám động đậy, mấy tùy tùng cũng nào dám hành động thiếu suy nghĩ.

Hiên Viên Thắng Tài lắc đầu nói:

- Tổng đốc đại nhân đang chờ ngươi, nếu hiện giờ ngươi rời đi, mưu phản không phải ta mà là ngươi, Hoắc Thiên tướng, cửa chính đã mở, mời Hoắc Thiên tướng vào phủ!

- Tổng đốc không có quyền hỏi tới quân sự.

Hoắc Vô Phong một tay cầm đao, một tay nắm chặt:

- Hiên Viên Thắng Tài, ngươi không có quyền ra lệnh với bổn tướng!

- Ta không có quyền, thế nhưng mũi tên của ta thì có thể.

Hiên Viên Thắng Tài cười lạnh nói:

- Nếu ngươi kháng lệnh, mũi tên của ta lập tức bắn chết ngươi, ngươi tin hay không?

Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free và mọi quyền đều được bảo lưu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free