Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1067:

Tư Đồ Lương Ngọc xoa xoa tay, vội lấy ống tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn Sở Hoan, hỏi:

– Người trong binh doanh trêu ghẹo dân nữ, hại đến tính mạng người khác, ngươi có quản không?

Sở Hoan nghe vậy nhíu mày, thầm nghĩ Bùi Tích trị quân vô cùng nghiêm khắc, ngay từ ngày đầu kiến quân đã định ra rất nhiều quân pháp, còn lệnh cho mỗi binh sĩ đều phải nắm nằm lòng. Nói có người dưới trướng Bùi Tích trêu ghẹo dân nữ, hại đến tính mạng người khác, thật lòng Sở Hoan không tin lắm. Nhưng thấy thần sắc nghiêm trọng của Tư Đồ Lương Ngọc, lời nói chắc nịch, hắn lại không thể không tin.

Lúc này, từ sau lưng, một gã thanh niên trạc tuổi Sở Hoan, tay cầm một cây côn gỗ bước lên, trợn mắt với hắn, lạnh giọng nói:

– Đều là tại đám hôn quan các ngươi. Mau đền mạng cho thê tử của ta!

Gã vung côn muốn xông lên, lại bị Tư Đồ Lương Ngọc túm lại, trầm giọng nói:

– Oan có chủ, nợ có đầu, đừng nóng vội!

Tiếng vó ngựa vang lên xa xa, đoàn người Kỳ Hồng đã đuổi kịp, bật mình xuống ngựa, thấy một đám dân chúng đang tụ tập trước cổng doanh, nhíu mày, tay nắm chuôi đao, tiến lên cung kính chào:

– Đại nhân!

Tư Đồ Lương Ngọc nghe vậy, hừ lạnh một tiếng:

– Quả nhiên là người cần chịu trách nhiệm!

– Lớn mật. Đây là Tổng đốc đại nhân, ai dám hỗn xược!

Kỳ Hồng quát lên.

Sở Hoan khoát tay trầm giọng nói:

– Bùi tiên sinh không có mặt, hiện giờ quân doanh do ai phụ trách?

– Bẩm đại nhân, trước khi rời đi, Bùi tiên sinh đã sắp xếp ổn thỏa. Bốn doanh Phong Lâm Hỏa Sơn, hai doanh Phong Lâm ở lại trong doanh luyện tập đao pháp, hai doanh Hỏa Sơn ra ngoài huấn luyện hành quân dã chiến.

Dương Lão Bát lập tức báo:

– Hai doanh Hỏa Sơn đã xuất phát từ sáng sớm, cách đây không lâu đã về doanh.

Sở Hoan khẽ gật đầu, không hỏi thêm nữa, sải bước đến trước cổng doanh trại. Thấy bọn binh sĩ vẫn chĩa thương về phía trước, Kỳ Hồng lạnh lùng:

– Tổng đốc đại nhân ở đây, mau mở cửa doanh trại!

Trong số binh sĩ có không ít người là từ quân cận vệ được biên chế vào, cũng biết Sở Hoan, đã sớm có hai người tiến lên mở cửa doanh trại. Sở Hoan lướt mắt qua các binh sĩ một lượt, trầm giọng hỏi:

– Còn không hạ thương xuống?

Đã biết rõ vị trước mắt này là T��ng đốc đại nhân, còn ai dám cãi lời, tất cả lập tức thu thương lại. Sở Hoan quay đầu lại hỏi Tư Đồ Lương Ngọc cách đó không xa:

– Ngươi biết hung thủ?

– Đương nhiên biết.

– Tốt. Binh doanh trọng địa, nếu tất cả đều vào sẽ rất bất tiện. Tư Đồ Lương Ngọc, ngươi và thân nhân của nạn nhân đi vào, có dám không?

Tư Đồ Lương Ngọc lạnh lùng cười, không nói hai lời bước vào cửa doanh:

– Đã dám đến đây, tức là không sợ chết.

Sở Hoan cười nhạt một tiếng, ra lệnh:

– Đi gọi Thống lĩnh hai doanh Hỏa và Sơn tới.

Lập tức có binh sĩ đi truyền lệnh Tổng đốc. Chỉ một lát sau, mấy tướng lãnh mặc giáp đã chạy tới. Bốn Thống lĩnh này đều do Bùi Tích chọn lựa từ những võ sĩ cận vệ tài năng, trong thời gian huấn luyện, tạm thời giao cho họ thống lĩnh mỗi doanh.

Bốn Thống lĩnh đồng thanh chào. Sở Hoan lạnh giọng hỏi:

– Thống lĩnh hai doanh Hỏa và Sơn đâu?

Có hai người đứng dậy, bước lên hai bước. Sở Hoan hỏi:

– Có dân chúng kêu oan ngoài doanh trại, các ngươi có nghe thấy không?

– Ty chức có nghe.

Hai người đồng thanh đáp.

– Vậy vì sao lại ngoảnh mặt làm ngơ?

– Bẩm đại nhân, biết được chuyện này, chúng ty chức lập tức triệu tập binh sĩ trong doanh, hỏi xem ai dám cả gan làm loạn. Nhưng không ai nhận.

Thống lĩnh doanh Sơn đáp:

– Hai người ty chức đang điều tra, những người dân này chặn trước cửa doanh, chúng ty chức không tiện tranh cãi, tất cả đều chờ Bùi đại nhân về xử trí.

Sở Hoan khẽ vuốt cằm. Cách xử lý của hai người này cũng không thỏa đáng. Hắn phân phó:

– Hai người các ngươi tập hợp tất cả binh sĩ trong doanh. Nếu chúng không chịu nhận, bổn đốc sẽ để người tố giác đến nhận diện.

Hắn hỏi Tư Đồ Lương Ngọc:

– Hai ngươi đã biết hung thủ, bây giờ theo bổn đốc đi nhận người. Chỉ cần oan khuất của các ngươi là thật, bổn đốc sẽ cho các ngươi một lời giải thích thỏa đáng.

Trên giáo trường quân doanh, binh sĩ hai doanh Hỏa Sơn đã tập hợp xong xuôi đội hình. Sở Hoan thấy bọn họ xếp hàng ngay ngắn, thân hình thẳng tắp, cho dù tâm tình không tốt cũng thầm khen ngợi, thầm nghĩ, Bùi Tích trị quân quả nhiên phi phàm, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, các tân binh này đã ra dáng rồi vậy.

Đối mặt với tướng sĩ hai doanh Hỏa Sơn, hắn quét mắt một lượt, hỏi:

– Đến đủ hết chưa?

– Tất cả đều đã đến đủ, không thiếu một ai.

Khẽ gật đầu, hắn ra hiệu gọi Tư Đồ Lương Ngọc và thân nhân nạn nhân lại gần, nói:

– Binh sĩ ở đây cả rồi, các ngươi đi nhận đi.

Tư Đồ Lương Ngọc cười lạnh:

– Ta đã nhận ra rồi.

– A? Là ai?

Tư Đồ Lương Ngọc đưa tay chỉ:

– Tên da đen đứng hàng thứ hai kia, dù có hóa thành tro ta cũng nhận ra.

Sắc mặt của Thống lĩnh doanh Sơn hơi biến đổi, cũng lạnh lùng nói:

– Đặng Quốc Trung, còn chưa cút ra!

Tên da đen vừa thấy Tư Đồ Lương Ngọc đã biến sắc, Thống lĩnh doanh Sơn vừa quát lên một tiếng chói tai, hắn cũng chỉ đành miễn cưỡng bước ra. Tư Đồ Lương Ngọc lại nói:

– Tổng cộng có ba kẻ thủ ác. Y là kẻ dẫn đầu.

– Còn hai kẻ nữa. Là ai? Lăn ra đây!

Sở Hoan lạnh giọng hỏi.

Rất nhanh, từ trong hàng, hai người bước ra, đều cúi gằm mặt không dám ngẩng lên. Sắc mặt Thống lĩnh doanh Sơn tái mét, chắp tay với Sở Hoan:

– Đại nhân, ba người này đều do ty chức thống lĩnh. Hôm nay theo lệnh Bùi đại nhân, doanh Sơn ra khỏi doanh hành quân dã chiến, giữa trưa nghỉ ngơi tại chỗ một lát, ba người này do ty chức phái đi trinh sát, tuần tra tình hình khu vực. Đây là Bùi đại nhân dặn, mỗi lần hành quân đều phải phái trinh sát đi trước dò đường, khi trú doanh cũng phải phái trinh sát dò xét phụ cận.

Sở Hoan cũng không nói nhiều, quay sang hỏi Tư Đồ Lương Ngọc:

– Các ngươi nói ba người họ trêu ghẹo dân nữ, làm hại tính mạng người khác, chuyện thực diễn ra như thế nào? Bọn họ là trinh sát, sao lại vào thôn các ngươi?

Tư Đồ Lương Ngọc gân cổ lớn tiếng kể tội:

– Khi ba tên này vào thôn chúng ta, đàn ông trong thôn đều đã ra đồng làm việc, trong thôn không còn mấy người. Ba người này vào thôn tìm nước uống, vào nhà lão Trịnh. Ta vốn nghĩ rằng bọn họ chỉ xin nước, lại là quan binh, hẳn sẽ không làm xằng bậy… Ai ngờ, rất nhanh ta bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu từ trong căn phòng ấy vọng ra, biết chuyện không ổn bèn chạy tới xem, thì thấy ba kẻ này đang sàm sỡ con dâu lão Trịnh…

– Cha ta bệnh nặng nằm trên giường, nghe tiếng động bèn bước ra xem, thấy ba tên đó đang giở trò với con dâu liền lớn tiếng cự cãi, lại bị chúng đẩy ngã. Cha ta bệnh nặng, làm sao chống lại được sức đẩy của chúng, liền ngã lăn ra đấy.

Thanh niên vừa rồi suýt ra tay với Sở Hoan tiếp lời.

Tư Đồ Lương Ngọc gật đầu:

– Chuyện này ta tận mắt nhìn thấy. Khi đó ta cũng bảo người nhà đi tìm nam đinh trong thôn đến để nói lý với bọn chúng… – Y khoát tay chỉ Đặng Quốc Trung da đen – Tên này nói ta xen vào chuyện người khác, hung hăng đạp ta một cái… – Y ôm bụng mình như lại thấy đau – Ta ngã xuống đất, ba người bọn chúng chắc cũng biết chuyện không ổn nên không dám ở lại nữa, bèn bỏ chạy.

Đôi mắt Trịnh Tiểu Hàm đỏ hoe như muốn ăn tươi nuốt sống người:

– Cha ta bệnh nặng, bị đẩy một cái, bệnh càng trở nặng. Vợ ta bị mấy tên súc sinh này trêu ghẹo, nghĩ quẩn, đã tự vẫn…

Sở Hoan hỏi:

– Ngươi tên gì?

– Trịnh Tiểu Hàm!

– Được. Bổn đốc sẽ trả lại công bằng cho ngươi.

Sở Hoan hỏi ba người Đặng Quốc Trung:

– Lời bọn họ nói, có đúng sự thật không?

Thân thể ba người Đặng Quốc Trung khẽ run lên, nhìn nhau, hắn cắn răng một cái:

– Bẩm đại nhân, bọn họ ngậm máu phun người. Ba người ty chức phụng mệnh điều tra, quả thực có đi qua thôn bọn họ, lúc ấy khát nước, quả thực cũng có đi xin ngụm nước. Người phụ nữ kia tỏ ra rất nhiệt tình, đã cho bọn ty chức nước uống. Bọn ty chức uống xong muốn đi, lại bị ả ta giữ lại, nói rằng chúng ta uống nước nhà ả thì phải trả tiền. Lúc ấy huynh đệ ty chức rất tức giận, cũng có cự cãi với ả, ai ngờ ả ta cay cú cứ kéo chúng ty chức lại, đòi tiền nếu không sẽ không cho đi… Lão nhân trong nhà nghe có tiếng cãi cọ cũng đi ra ngăn không cho chúng ty chức đi. Lúc ấy cũng hơi loạn, chúng ty chức hơi lỡ tay đẩy ngã lão nhân, không phải cố ý. Về sau…

Hắn chỉ vào Tư Đồ Lương Ngọc:

– Về sau người này đi tới giúp bọn họ ngăn chúng ty chức, chúng ty chức cũng vô tình… vô tình làm y bị thương. Chuyện trêu ghẹo dân nữ, gây hại tính mạng người khác đều là bọn họ đặt điều, vu khống.

Đặng Quốc Trung nói vậy, hai người kia đều ngẩng đầu phụ họa:

– Đúng là như vậy. Chính bọn họ đòi tiền nước không cho chúng ty chức rời đi, nên mới xảy ra xô xát.

– Ngươi… các ngươi nói bậy!

Đôi mắt Trịnh Tiểu Hàm đỏ hoe như muốn ăn tươi nuốt sống người:

– Mấy tên súc sinh các ngươi hại ta tan cửa nát nhà, còn muốn trả đũa… Vợ ta hiền lành vô cùng, đừng nói đến uống ngụm nước, cho dù là mời các ngươi một bữa cơm cũng sẽ không nhận của các ngươi một đồng. Các ngươi… – Trong cơn giận dữ, toàn thân hắn run lên bần bật.

Đúng lúc này, nghe có tiếng động cách đó không xa, Sở Hoan quay đầu lại, chỉ thấy một người đang khập khiễng từ xa tiến đến, phía sau là vài binh sĩ đi theo. Đằng sau binh sĩ là một đoàn dân chúng. Chính là Bùi Tích, sau khi nhận được tin báo liền vội vã quay về.

Sắc mặt Bùi Tích cực kỳ khó coi, vừa thấy Sở Hoan bèn lại gần. Sở Hoan lên tiếng:

– Bùi tiên sinh, trong quân xảy ra biến cố.

Y gật đầu, Sở Hoan kể lại đại khái sự việc từ đầu đến cuối một lần. Bùi Tích quay sang hành lễ thật sâu với Trịnh Tiểu Hàm, lại chắp tay với Tư Đồ Lương Ngọc, cuối cùng thi lễ với đám dân chúng.

Lập tức xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

– Chính ta trị quân không nghiêm nên mới gây ra thảm kịch như vậy – Bùi Tích đau lòng xin lỗi – Kính thưa chư vị phụ lão hương thân, ba tên Đặng Quốc Trung trêu ghẹo dân nữ, khiến người ta phải tự vẫn, lại còn ra tay đánh đập dân chúng, tất cả đều là lỗi của ta. Ta xin lỗi các người…

Đặng Quốc Trung vội vàng kêu oan:

– Bùi đại nhân, chúng ta đều bị oan uổng.

Bùi Tích lườm bọn họ một cái, mỉa mai hỏi:

– Nói năng xằng bậy, bịa đặt lý do thoái thác, các ngươi nghĩ rằng người khác cũng ngu xuẩn như các ngươi sao? Lời các ngươi nói, nếu truyền ra ngoài, sẽ có ai tin sao?

Sở Hoan thở dài, hỏi:

– Bùi tiên sinh, theo quân pháp, nên xử lý ba người này ra sao?

– Nên chém!

Sở Hoan phất tay:

– Vậy thì lôi xuống chém đầu!

– Đại nhân, chúng ta oan uổng!

Ba người kia cùng gào lên, Thống lĩnh doanh Sơn phất tay ra hiệu cho người bắt ba tên đó lại. Cả ba thấy thế, tự biết khó thoát khỏi cái chết, đầu tiên là Đặng Quốc Trung quay đầu chạy về hướng cửa doanh, mấy võ sĩ cận vệ của Kỳ Hồng đã ngăn lại. Đặng Quốc Trung vừa chạy đến, Kỳ Hồng liền giơ chân đạp hắn ngã lăn xuống đất, mấy binh sĩ đằng sau tiến lên đè ba người họ lại.

Bùi Tích lạnh lùng ra lệnh:

– Ba kẻ Đặng Quốc Trung gây tai họa cho dân chúng, lập tức chém đầu. Thống lĩnh doanh Sơn không biết quản lý binh lính, bãi miễn chức Thống lĩnh, phạt ba mươi trượng!

Ba người Đặng Quốc Trung bị kéo xuống, lập tức hành hình. Thống lĩnh doanh Sơn cũng cam tâm tình nguyện chịu phạt. Mấy trăm tướng sĩ thấy cảnh này đều kinh hãi. Trong số đó, phần lớn là tiểu binh, đây là lần đầu tiên họ chứng kiến lệnh giết binh sĩ, vậy mới biết vị tướng quân khập khiễng này quả nhiên cực kỳ lợi hại. Ngay cả Thống lĩnh doanh Sơn quản thúc không nghiêm cũng bị bãi quan, miễn chức, thậm chí còn chịu thêm trượng phạt.

– Các ngươi nghe cho kỹ – Bùi Tích trầm giọng nói với bọn họ – Tổng đốc đại nhân hạ lệnh thành lập Cấm vệ quân không phải để các ngươi gây tai họa cho dân chúng, mà là để cho các ngươi tiêu diệt phỉ tặc, bảo vệ bình an cho dân chúng. Bây giờ, ta lặp lại một lần nữa, các ngươi nhớ cho kỹ, đao kiếm của Cấm vệ quân Tây Quan quyết không thể chĩa vào dân chúng. Nếu ai làm trái với điều này, cho dù có lập được công lao hiển hách cũng nhất định chém không tha – Nhìn quét chúng binh sĩ một lượt, y nói chậm hơn – Một kẻ què như ta không đáng sợ, nhưng quân pháp… rất đáng sợ. Thân là quân nhân, các ngươi phải nhớ lấy. Quân pháp lớn hơn trời!

Toàn bộ nội dung bản dịch này đều thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free