Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1069:

Hiện giờ, trước mặt Sở Hoan là một khuôn mặt tuyệt mỹ, đôi môi đỏ mọng, lông mày cong vút. Nàng vừa tắm xong, gương mặt thanh khiết không phấn son vẫn đẹp khuynh qu���c khuynh thành, ngũ quan hài hòa, ánh mắt long lanh sương khói, con ngươi xanh thẳm linh động như hai ngôi sao phản chiếu trên mặt nước.

Đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở vì kinh ngạc, Sở Hoan tròn mắt há hốc mồm, tròng mắt suýt chút nữa đã rớt ra ngoài. Có đánh chết hắn cũng không ngờ, nữ nhân mình vô tình chạm phải lại là Lưu Ly phu nhân.

Hắn vẫn còn đang bàng hoàng, đầu óc trống rỗng, quên cả buông tay, một tay vẫn nắm lấy bầu ngực căng đầy.

Lúc này Sở Hoan không biết nên nói gì. Hắn chẳng hề có chút chuẩn bị nào. Lần trước hắn vào phòng này, trong phòng là Lâm Lang, hơn nữa nhìn bóng lưng cũng có vài phần tương tự. Nhưng nghĩ lại, quả thực bóng lưng của Lưu Ly phu nhân có phần khác biệt so với Lâm Lang. Tuy Lâm Lang cũng là đại mỹ nhân hiếm có nhưng so với tấm lưng của Lưu Ly phu nhân vẫn còn kém một bậc. Tấm lưng của Lưu Ly phu nhân đẹp tựa một bức họa. Lúc nãy hắn cũng cảm thấy hơi lạ lùng, nhưng vì đang kích động nên chỉ nghĩ chắc Lâm Lang bôn ba mà gầy đi một chút.

Mặt hắn nóng bừng, thầm nghĩ lẽ ra mình phải nhận ra chứ. Tuy Lưu Ly phu nhân cũng kiều diễm, ngực nở eo thon, nhưng tỷ lệ vóc dáng của nàng là tỷ lệ vàng, tạo hóa nặn vô cùng khéo léo, cực kỳ xinh đẹp. Tuy bộ ngực đầy đặn nhưng rất hài hòa với cơ thể, tròn đầy mà không phô, lớn mà căng mẩy. Ngực của Lâm Lang tuy rất to nhưng so với Lưu Ly phu nhân cũng chẳng thấm vào đâu. Vừa rồi, lướt tay từ đầu vai xuống, lẽ ra hắn phải nhận ra chứ.

Mùi hương thân thể Lưu Ly phu nhân thấm đẫm vào từng thớ thịt hắn, nét kinh ngạc trên khuôn mặt nàng dần tan biến, nàng khẽ chau đôi mày thanh tú, hơi bực bội hỏi:

– Sở Công phó, ngài nắm làm ta đau, còn không buông tay?

Bừng tỉnh, hắn khẽ "A" một tiếng, không hiểu sao hai tay hắn vẫn ôm lấy đôi gò bồng đảo không rời. Hắn vẫn hơi vấn vương không nỡ rời, như bị ma xui quỷ khiến, hắn khẽ bóp nhẹ vài cái rồi mới tiếc nuối rụt tay về. Cái cảm giác trơn mềm mà lại căng mẩy ấy thực khiến người ta không nỡ buông tay. Sở Hoan đã từng trải qua nhiều nữ nhân nhưng chưa một ai có thể sánh bằng Lưu Ly phu nhân.

Hắn vô cùng lúng túng, lùi lại hai bước, không biết nên mở lời thế nào. Lưu Ly phu nhân đã đứng dậy, hai tay kéo vạt áo ngủ khép lại, xoay người sang một bên. Mái tóc đen nhánh như mực xõa trên bờ vai, làn da trắng nõn nà mềm mại. Khuôn mặt nghiêng nghiêng, dưới ánh đèn dầu hắt bóng càng thêm tinh xảo tựa như tranh vẽ. Mặc dù đã kéo vạt áo nhưng áo ngủ quá mỏng, một đôi tay chỉ che được hơn nửa khuôn ngực, theo từng nhịp thở, đôi gò bồng đảo vẫn phập phồng như sóng, khiến lòng người say đắm.

Trong ánh đèn leo lét, bóng dáng kiều diễm ấy hiện lên, nhan sắc khuynh thành. Sở Hoan cảm thấy mình đang ngắm nhìn một bức tượng điêu khắc vô cùng hoàn mỹ. Nhưng hắn vẫn tin chắc một mỹ nhân sống động như vậy rất khó có thể tái hiện trọn vẹn trên tranh vẽ. Vẻ đẹp lộng lẫy xuất thần thoát tục của nàng, cho dù là họa sĩ ưu tú nhất thiên hạ cũng không thể truyền tải hết thảy qua ngòi bút.

– Sở Công phó, ngươi…

Nhìn hai mắt hắn, nàng biết hắn đang nhìn mình, thôi thì vẫn còn chấp nhận được. Nhưng nhìn xuống dưới bụng hắn thấy có chút phồng lên, khuôn mặt trắng như tuyết khẽ ửng hồng, nàng nhẹ nhàng nghiêng đầu quay đi. Sở Hoan hơi giật mình, trong nháy mắt đã hiểu rõ. Nhìn xuống một chút, chỉ thấy Tiểu Huynh đệ đã cương cứng như một ngọn thương, dựng đứng làm phồng cả vạt áo, hắn vô cùng xấu hổ, chỉ hận không thể đập cho nó vài cái. Hắn thầm nghĩ, thế này đã vô ý xúc phạm giai nhân rồi, nhưng trong lòng lại nghĩ, nếu thấy một mỹ nhân tuyệt sắc như Lưu Ly phu nhân đang khỏa thân như thế mà không có phản ứng gì thì chi e là kẻ vô dụng mất rồi.

Sở Hoan cố gắng bình tĩnh lại. Cho dù đằng sau là một mỹ cảnh có thể khiến mọi nam nhân thần hồn điên đảo nhưng mặt mũi hắn cũng chưa đủ dày để quay đầu lại nhìn, chỉ đành lúng túng nói:

– Phu nhân, là… là ta sờ nhầm. Thực sự xin lỗi… ta vốn…

Hắn im bặt không nói được lời nào. Cảm thấy hình như mình càng nói càng thêm không ổn. Nếu sờ nhầm, thì hẳn là ban đầu muốn chạm vào một thứ khác. Chính mình lẳng lặng lén vào phòng nữ nhân, khi người ta không biết thì chạm vào ngực người ta, cho dù đây có thực sự là Lâm Lang cũng sẽ cảm thấy mình không đứng đắn. Sở Hoan rất muốn giải thích rằng vừa rồi do nhìn thấy đôi gò bồng đào trắng muốt như tuyết mà không thể kiềm lòng, nhưng lời giải thích này chi bằng không nói ra thì hơn.

Lưu Ly phu nhân cũng đã bình tĩnh lại, khẽ nói:

– Sở Công phó, bây giờ ngài có thể ra ngoài một lát không? Ta muốn thay xiêm y…

Hơi xấu hổ, Sở Hoan vội vàng đáp:

– Đúng rồi…

Không nói thêm lời nào, hắn vội vàng chạy ra khỏi khuê phòng, tiện tay đóng cửa lại. Ra đến cửa chính, một làn gió mát lạnh thổi đến, hắn hít một hơi thật sâu. Hương thơm kỳ lạ từ cơ thể Lưu Ly phu nhân dường như vẫn còn vương vấn trước mũi hắn. Hắn không nhịn được mà ngoảnh đầu nhìn lại, thầm nghĩ hôm nay mình thực sự quá lỗ mãng rồi. Nếu cố gắng giữ bình tĩnh chắc chắn mình sẽ nhận ra, tuyệt đối không nhầm Lưu Ly phu nhân thành Lâm Lang.

Nếu ngọn đèn trong phòng mờ ảo khiến cho mình nhận nhầm bóng hình, thì mùi hương kỳ lạ trên cơ thể Lưu Ly phu nhân cũng rất dễ để phân biệt.

Lúc đó, chỉ cần mình bình tĩnh một chút, nhất định sẽ phân biệt được mùi hương bí ẩn kia và mùi hương nữ tính của Lâm Lang là khác biệt. Thực tế, từ lần đầu tiên gặp ở Cung Tĩnh Vân hắn đã phát hiện ra trên cơ thể Lưu Ly phu nhân tỏa ra một mùi hương khác hẳn với hương thơm thông thường. Mùi hương đó không nồng đậm, thậm chí còn rất thanh nhã, nhưng có thể lưu luyến quanh chóp mũi thật lâu khiến cho người ta cảm thấy dễ chịu.

Chỉ là trong đầu hắn hoàn toàn không thể ngờ được nữ nhân của Thái tử lại vượt ngàn dặm xa xôi tới tận Tây Quan, càng không nghĩ tới Lưu Ly phu nhân sẽ ở lại Tô phủ. Vừa rồi Sở Hoan liều lĩnh xông vào, chỉ thấy giữa nhà có một nữ nhân, hẳn là Lâm Lang, chẳng nghĩ ngợi đến ai khác.

Thở dài, hắn bước ra sân. Chẳng hiểu sao, cho dù là vô tình chạm nhầm, nhưng trong lòng hắn lại không cảm thấy đây là chuyện tồi tệ. Nếu không phải mình làm càn thì làm sao có được diễm phúc như thế.

Thật lòng mà nói, hắn không phải một kẻ ham mê sắc đẹp, nhưng cho dù tâm tính kiên cường đến mấy mà nhìn thấy một nhan sắc khuynh quốc khuynh thành như Lưu Ly, có nam nhân nào lại không động lòng. Lưu Ly phu nhân tuyệt đại phương hoa, điên đảo chúng sinh. Bất kỳ nam nhân nào đã từng gặp nàng đều không thể quên vẻ thùy mị, đoan trang của nàng. Từng nụ cười, từng cái cau mày của nàng, từng cử chỉ, từng hành động cũng đủ sức khắc sâu vào tâm khảm bất kỳ nam nhân nào chiêm ngưỡng. Chỉ là trên thế gian này, nam nhân có thể nhìn thấy dung nhan tuyệt sắc của nàng cũng chẳng có mấy người.

Sở Hoan tự hỏi, lần đầu nhìn thấy Lưu Ly hắn không hề động lòng, mặc dù có khoảng thời gian cùng nàng cưỡi ngựa, không thể kiềm lòng mà nảy sinh vài chuyện mập mờ, nhưng hắn cũng biết, Lưu Ly phu nhân là nữ nhân của Thái tử, là nữ nhân đã có chồng. Cho dù vạn phần ngưỡng mộ nàng nhưng hắn cũng sẽ không làm ra chuyện cướp đoạt vợ người. Chưa nói đến nam nhân của nàng lại là Thái tử, cho dù là một kẻ dân thường hắn cũng sẽ không.

Gió mát thoảng qua, hương thơm vẫn vờn quanh. Sở Hoan đưa tay lên chóp mũi hít hà, hương thơm nhàn nhạt, nhớ lại cảm giác khi vuốt ve bầu ngực mềm nõn kia của nàng, hắn không nhịn được mà thấy rạo rực khôn nguôi trong lòng. Hắn biết rõ, vóc dáng Lưu Ly phu nhân cân đối, đầy đặn, vô cùng quyến rũ. Nhưng hôm nay, dưới lớp áo mỏng, thân thể mềm mại ấy quả nhiên là thân thể của yêu tinh. Có một câu dùng để khen dáng người nữ nhân, thêm một chút là béo, bớt một chút là gầy. Trước kia hắn chỉ cảm thấy đây là lý tưởng hóa, thế gian không thể có được nữ nhân có được vóc dáng hoàn hảo như thế, cho dù là những nữ nhân của mình cũng chưa ai có thể đạt tới cảnh giới lý tưởng tuyệt đối như thế. Nhưng vóc dáng của Lưu Ly phu nhân tuyệt đối là tỷ lệ vàng chuẩn mực. Không nói đến khuôn mặt điên đảo chúng sinh đó, mặc kệ là bờ vai, bộ ngực, vòng eo thon gọn, vòng mông của nàng, hay đôi chân dài thon thẳng tắp, khỏe khoắn và vô cùng tinh xảo đó, tất cả đều khoe trọn vẹn sự thần kỳ của tạo hóa.

Dung nhan tuyệt thế như vậy, vóc dáng yêu mị như vậy, lại thêm khí chất ưu nhã, thành thục tựa mật đào chín mọng, giờ nghĩ lại, tim Sở Hoan vẫn đập rộn ràng. Hắn vốn tưởng rằng hóng gió một lát sẽ nhanh chóng bình tĩnh lại, nhưng chẳng hiểu sao trong đầu vẫn quanh quẩn hình ảnh đôi tuyết trắng kia, cảm giác trên tay dường như vẫn không phai nhạt, Tiểu Huynh đệ dưới thân vẫn ương bướng, nhất quyết không chịu hạ mình. Hắn nhìn quanh, chỉ sợ bị ai nhìn thấy bộ dạng khó coi này, hận không thể đập cho nó vài cái để nó ngoan ngoãn rụt xuống.

Chẳng tiện nán lại trước cửa phòng Lưu Ly phu nhân quá lâu, vừa rồi nàng mới kêu lên một tiếng kinh hãi, may mắn âm thanh không quá lớn, nếu không sẽ kinh động đến người khác. Bây giờ mình lại từ trong khuê phòng của nàng đi ra, thì có trăm miệng cũng khó mà thanh minh nổi, nếu bị Lâm Lang nhìn thấy lại càng xấu hổ. Nghĩ đến Lâm Lang, hắn đang định đi tìm nàng, chợt nghe bên cạnh có giọng nói:

– Sở… Sở lang!

Giọng nói nhu hòa nhưng ẩn chứa bên trong là sự kích động không thể che giấu. Theo tiếng gọi ấy, hắn nhìn lại, chỉ thấy cửa phòng đối diện đã mở, một giai nhân đang đứng đó, ánh đèn dầu leo lét trong phòng hắt qua bóng hình nàng, đẹp tựa tranh vẽ. Ngoài Lâm Lang ra thì còn có thể là ai khác?

Lâm Lang hiện ra trước mắt, hình ảnh Lưu Ly phu nhân trong đầu hắn lập tức phai nhạt đi. Hắn vui mừng gọi:

– Lâm Lang…!

Hắn nhanh chóng bước tới, hiển nhiên Lâm Lang cũng vô cùng xúc động. Nhìn thấy ái lang, nàng không kiềm được lòng mà tiến lại gần hai bước, nhưng rồi vội khựng lại, liếc nhìn xung quanh một chút, hai má ửng hồng. Sở Hoan lại gần, cầm chặt đôi tay ấm áp mềm mại của nàng, nhìn khuôn mặt xinh đẹp thanh tú, hắn không kìm được lòng mà thốt lên:

– Cuối cùng nàng đã tới. Ta đợi nàng thêm chút nữa sẽ chết mất thôi!

Sở Hoan nói thẳng thừng như vậy, hai má nàng lại càng đỏ hơn. Nhìn đôi má phấn xinh đẹp làm say đắm lòng người, hàng mi dài khẽ rung rung, kiều diễm ướt át, hắn không nhịn được muốn ôm lấy nàng. Nhưng Lâm Lang khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, lùi lại một bước. Thấy hắn sững sờ, sợ hắn hiểu lầm, nàng vội hạ giọng giải thích:

– Sở lang, chàng… chàng vào trong đi. Trong sân còn có người khác, đừng… đừng để người khác nhìn thấy mà chê cười!

Chỉ truyen.free mới có thể mang đến cho quý vị bản chuyển ngữ độc đáo này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free