(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 107:
Sở Hoan ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn mua một hộp son, không phải loại rẻ tiền nhất mà cũng chẳng phải loại đắt đỏ nhất. Hắn biết phụ nữ vốn thích làm đ���p, Tố Nương tuy xuất thân thôn dã nhưng không có nghĩa là nàng không thích. Nghĩ đến bao năm nay nàng đã chịu nhiều vất vả, mua tặng một hộp son cũng có thể khiến nàng vui vẻ đôi chút.
Vừa rời khỏi tiệm son, trên đường hắn thấy một người bán gà đang rao hàng. Nghĩ đến trong nhà tuy có cá thịt, nhưng đều là đồ đã ướp sẵn, không phải thức ăn tươi sống, hắn liền mua một con gà mái. Sợ mang gà sống về nhà Tố Nương sẽ không nỡ giết mà mang đi nuôi, hắn bèn nhờ người bán hàng cắt tiết gà, rồi mới xách con gà mái về.
Về đến nhà, hắn liền buộc ngựa vào gốc cây hòe lớn, rồi vào trong hỏi thăm mẫu thân đôi lời. Hắn cũng không kể cho mẹ nghe chuyện mình đã trở thành Nha tướng Cấm Vệ quân.
Lúc này trời đã nhá nhem tối, Tố Nương đang bận rộn cơm nước trong bếp. Sở Hoan mang con gà mái ra phía sau nhà bếp. So với căn bếp trước kia ở thôn Lưu gia, căn bếp mới đương nhiên tốt hơn rất nhiều. Trong phòng cũng đã chuẩn bị sẵn rất nhiều củi gỗ. Sở Hoan bước vào bếp, thấy Tố Nương đang nấu cơm, không mặc áo bông mới mà vẫn là chiếc áo bông màu xanh, đeo tạp dề, đang cắm cúi nhóm lửa.
Thân hình nàng cong lên, vòng eo cũng theo đó mà uốn lượn, bộ y phục bó sát làm lộ rõ những đường cong đầy đặn, căng tràn. Tố Nương nghe tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại, thấy Sở Hoan, vẻ mặt nàng có chút kỳ lạ, nhưng vẫn cất lời:
- Đệ về rồi?
Nàng vẫn nói bằng chất giọng ôn hòa, nhưng hôm nay dường như lại dịu dàng hơn rất nhiều.
Sở Hoan cười đáp:
- Trời còn chưa tối, sao đã nấu cơm sớm thế?
- Trời lạnh quá, hôm nay lại có tuyết, nương đã lớn tuổi rồi, ăn sớm ngủ sớm sẽ tốt hơn cho người.
Tố Nương giải thích, thấy Sở Hoan tay cầm theo con gà, nàng ngạc nhiên hỏi:
- Là đệ mua sao?
Sở Hoan gật đầu:
- Phải!
- Trong nhà có rất nhiều đồ ăn, sao đệ còn muốn phung phí tiền bạc như vậy?
Tố Nương càu nhàu.
Nàng đã sống quá nghèo khổ, nên rất chi li tiết kiệm. Vừa mới đến phủ thành, cuộc sống có khá hơn, nàng đã thấy khá mãn nguyện. Trong nhà tuy chỉ có ít cá thịt do Tô bá sai người mang đến, nhưng đối với Tố Nương mà nói, đó đã là quá xa xỉ r���i. Sở Hoan tốn tiền mua gà, điều này khiến Tố Nương cảm thấy hắn quá vung tay quá trán.
Sở Hoan cười:
- Không đáng bao nhiêu tiền đâu. Ăn nhiều dưa muối, da sẽ bị vàng đấy!
Hắn quay người bước ra ngoài, vừa đi vừa nói:
- Ta đi làm thịt con gà đây.
Đợi Sở Hoan ra ngoài, Tố Nương nửa tin nửa ngờ lẩm bẩm:
- Ăn dưa muối da sẽ vàng à?
Nàng bất giác đưa tay lên sờ mặt mình, rồi nhìn xuống cánh tay, bĩu môi:
- Nói hươu nói vượn.
Tuy nhiên trong lòng nàng cũng thắc mắc không biết Sở Hoan nói thật hay nói đùa.
Đột nhiên nghĩ đến điều gì, mặt nàng nóng bừng, lấm lét nhìn ra ngoài. Không thấy ai, nàng mới lấy lá bùa nhân duyên từ trong lòng ra. Lá bùa này đã khiến nàng cả ngày hôm nay không ngừng bất an.
Sáng sớm hôm nay, nàng đã vội vàng xem lá bùa nhân duyên, muốn biết liệu có xuất hiện mấy chữ “Thiên tương” như lời đạo sĩ nói hay không. Kết quả đúng như lời lão đạo sĩ kia đã nói, hai mặt lá bùa đều hiện lên “Thiên tương”.
Một mặt là tranh vẽ, một mặt là chữ viết.
Tố Nương không biết chữ, nên nàng không biết hàng chữ nhỏ trên lá bùa nhân duyên kia. Nhưng bức họa kia thì nàng biết rõ, đó là một chữ "hỷ". Ở nông thôn, lo liệu việc vui cũng biết dán chữ hỷ, đây là bức họa nhân duyên, Tố Nương tự nhiên nhận ra.
“Thiên tương” xuất hiện, Tố Nương cả ngày hoảng loạn. Nếu nói trước đó nàng còn đôi phần hoài nghi Lã đạo trưởng làm ra vẻ huyền bí, nhưng sau khi trên lá bùa nhân duyên xuất hiện “Thiên tương”, nàng đã hoàn toàn tin tưởng lời của Lã đạo trưởng.
Vừa nghĩ đến kiếp trước mình và Sở Hoan là vợ chồng, Tố Nương đã cảm thấy tim đập dồn dập, không thể nào tin được, rồi tâm thần lại không yên. Nàng thật sự không biết nên vui mừng hay nên lo lắng nữa.
Tố Nương là nữ tử truyền thống. Sở gia và Diệp gia đã có giao hảo từ khi nàng còn bé, bởi vậy hai nhà thường xuyên qua lại. Khi Tố Nương còn nhỏ vẫn thường theo phụ thân đến Sở gia, cũng thường chơi đùa với Sở Hoan, có thể xem là một đôi thanh mai trúc mã. Chỉ có điều sau này khi đến tuổi kết thân, Tố Nương lớn hơn Sở Hoan một tuổi, nên đã được đính ước với huynh trưởng của Sở Hoan.
Hôn nhân đại sự, cha mẹ làm chủ, Tố Nương tất nhiên cũng không thể phản đối. Nàng đã xuất giá, mà Sở Nguyên lại bệnh nặng, cơ bản không thể động phòng. Nhưng Tố Nương vẫn một lòng chăm sóc Sở Nguyên. Hai người tuy là phu thê, nhưng trên thực tế căn bản không có tình cảm gì với nhau.
Tố Nương là nữ tử chất phác. Nếu nói đến tình cảm, thì nàng thích Sở Hoan hơn, nhưng đã được gả cho Sở Nguyên, tất nhiên phải giữ khuôn phép của một thê tử.
Sau khi Sở Nguyên qua đời, Tố Nương lại hết lòng chăm sóc Sở Lý thị. Đối với nàng mà nói, chưa bao giờ nàng nghĩ đến chuyện rời khỏi Sở gia. Cho dù là Sở Hoan đột nhiên trở về, nàng cũng chỉ xem Sở Hoan là chú em, căn bản không suy xét đến việc sau khi Sở Lý thị qua đời, Sở Hoan cưới vợ, mình nên làm gì lúc ấy.
Nhưng lúc này, đột nhiên gặp Lã đạo trưởng, lại nghe mấy lời “kiếp trước chồng vợ kiếp này nhân duyên”, điều đó đã khiến lòng Tố Nương vốn bình tĩnh như nước nay dậy sóng.
Nàng không biết ứng phó thế nào với cục diện đó, càng không biết kế tiếp nên làm sao, trong đầu nàng một mảnh mờ mịt.
- Tố Nương tỷ, tỷ có thích ăn đầu gà không?
Tố Nương lòng đang ngổn ngang, chợt nghe Sở Hoan lên tiếng, nàng chợt luống cuống tay chân, vội vàng cầm bùa nhân duyên đứng lên, bối rối nói:
- Tùy… tùy đệ!
Sở Hoan "ồ" một tiếng, cũng không hỏi thêm gì nữa.
Sở Hoan trước tiên đem con gà ngâm vào nước ấm, sau đó nhổ lông. Nhìn con gà mái, hắn chợt nhớ lúc trước Vệ Thiên Thanh có nói đến chuyện Bào Đinh Giải Ngưu (người đầu bếp mổ trâu). Sau khi xuất đao, da thịt liền róc hết, chỉ còn lại một khung xương.
Hắn hơi trầm ngâm, lấy dao găm ra, nhìn con gà mái hồi lâu, cuối cùng thì thào tự nhủ:
- Thời xưa có người đầu bếp mổ trâu, hôm nay Sở Hoan ta sẽ mổ gà.
Hắn vung dao lên, bắt đầu từ bụng con gà mái. Dù sao cũng có đao pháp, nên rất nhanh, dao găm liền chạm phải xương.
Hắn cũng không chậm trễ, lúc này trong mắt chỉ có con gà mái. Dao hết rạch ngang lại sang phải, dao trước đến dao sau, trong phút chốc con gà mái đã trở thành đống thịt vụn.
Sở Hoan đang say sưa mổ gà, bỗng nhiên nghe bên cạnh vang lên một tiếng hét kinh hãi:
- Nhị lang, đệ đang làm gì vậy?
Sở Hoan hoàn hồn, quay đầu nhìn, thấy Tố Nương đang đứng một bên, che miệng lại, vẻ mặt kinh ngạc. Sở Hoan lại nhìn tay mình, nhìn con gà mái đã biến dạng.
Sở Hoan vô cùng xấu hổ.
- Đệ và con gà mái này có oán thù gì sao?
Tố Nương sầu não hỏi:
- Sao đệ phải băm vằm nó ra như thế?
Cũng không hiểu vì sao Tố Nương lại biết từ “băm vằm”. Nàng thấy tốn một đống bạc mua con gà mái về, cuối cùng lại biến thành mớ thịt vụn, nên tức giận lắm.
Sở Hoan cất dao, gãi đầu, xấu hổ cười nói:
- Tố Nương tỷ, ta… ta đi mua con khác…
Buổi cơm chiều, mớ thịt gà vụn vẫn được bưng lên bàn. Cũng phải tán thưởng bản lĩnh của Tố Nương, một con gà không còn hình dạng gì nhưng nàng vẫn nấu thành một món ăn tươm tất.
Sở Lý thị nhìn chén thịt gà vụn từng mảnh, buồn bực hỏi:
- Kia là thịt gà mái sao?
Lúc Sở Hoan quay về, Sở Lý thị đã nhìn thấy trong tay hắn có con gà mái. Tuy rằng lúc này trong chén, thịt gà không còn rõ hình dạng, nhưng Sở Lý thị vẫn phân biệt được món ăn đó là nấu từ thịt con gà mái.
Tố Nương lúc này cũng quên cả chuyện “kiếp trước vợ chồng kiếp này nhân duyên”. Nàng thở dài, trợn mắt nhìn Sở Hoan. Con gà mái béo tốt đã bị Sở Hoan biến thành dạng này, Tố Nương vẫn còn chưa hết tức giận.
Sở Hoan cười nói:
- Mẹ, người đã có tuổi, thịt gà xé nhỏ sẽ dễ tiêu hóa hơn.
Hắn lúc này cũng không bận tâm lão nhân gia có hiểu hay không hai chữ “tiêu hóa”.
Tố Nương lại trợn mắt nhìn Sở Hoan, bực mình nói:
- Nương, người xem Nhị lang hiếu thuận chưa kìa.
Nàng cầm lấy đũa, gắp một miếng thịt gà lớn nhất, nhìn về phía Sở Hoan, hỏi:
- Miếng thịt này lớn nhất, có phải là dành cho đệ không?
Sở Hoan mổ gà phần lớn thành các mẩu nhỏ, chỉ có miếng thịt này là khá lớn.
Sở Lý thị cười tủm tỉm, lúc này mới quay sang Sở Hoan nói:
- Nhị lang, hai ngày nay con vẫn chưa đến gặp đông gia. Đông gia cho con nghỉ hai ngày, nhưng con vẫn nên đến thăm hỏi tình hình một chút. Người ta đối với mình ân tình như thế, con phải luôn quan tâm đến việc nhà của họ.
Sở Hoan gật đầu:
- Mẹ, con biết rồi. Ngày mai Nhị lang sẽ đi.
Tố Nương buông bát, nói:
- Nương, con cũng muốn tìm việc làm để hỗ trợ Nhị lang, không thể cứ ở nhà ăn không ngồi rồi. Tòa nhà này còn nợ một khoản lớn. Tuy nói Nhị lang có thể dùng tiền công để trả, nhưng một mình làm thì rất vất vả. Nếu có thể, con cũng muốn giúp Nhị lang trả hết khoản nợ này.
Sở Lý thị chưa kịp trả lời, Sở Hoan đã buông bát:
- Không cần!
Hắn nhìn Tố Nương, nghiêm mặt nói:
- Tố Nương tỷ, tỷ lo việc trong nhà, vất vả như vậy mà còn nói ăn không ngồi rồi. Trước kia tỷ chăm sóc nương, chịu bao khó khăn thiếu thốn. Hiện giờ ta đã về, tuyệt không để người nhà phải chịu khổ. Tỷ cứ ở nhà chăm sóc cho nương, toàn bộ chuyện bên ngoài hãy giao cho ta.
Kỳ thực trong lòng hắn vô cùng cảm kích Tố Nương. Tuy rằng Tố Nương đôi khi có châm chọc khiêu khích hắn, nhưng tấm lòng của quả phụ này thật sự rất tốt, biết lo toan, còn muốn giúp mình trả nợ tiền nhà.
Tuy nói việc chính của phụ nữ là giúp chồng dạy con, việc bên ngoài mặc kệ, nhưng cũng không hẳn ai cũng như vậy. Nhà nghèo, đàn ông cố nhiên phải làm, mà phụ nữ cũng phải đỡ đần gánh nặng đó. Tố Nương xuất thân nghèo khổ, nên cũng có thói quen phải san sẻ việc trong nhà với đàn ông.
Tố Nương nghe vậy, chỉ im lặng, không nói gì thêm.
Ăn xong bữa chiều, Tố Nương trước hết hầu hạ Sở Lý thị đi ngủ, rồi mới đến đường trung. Sở Hoan đã đi đến bên nàng, đưa cho Tố Nương hộp son. Tố Nương ngạc nhiên hỏi:
- Đây là cái gì?
- Son!
Sở Hoan mỉm cười:
- Buổi chiều ta đi qua cửa hiệu bán son, ghé vào xem một chút, thấy cũng không tồi, cho nên mua cho tỷ một hộp. Cũng không biết tỷ có thích hay không?
Phụ nữ ai chẳng thích làm đẹp, nhất là đối với những món đồ khiến họ đẹp hơn như son phấn. Tố Nương cũng không phải chưa từng nghe qua, lúc nàng xuất giá cũng đã dùng qua son, chẳng qua khi đó phải đi mượn người khác. Chính nàng cũng chưa bao giờ có một hộp son cho riêng mình. Nghe Sở Hoan nói đây là son, nàng lập tức mở cờ trong bụng, mắt thì sáng lên nhưng ngoài miệng vẫn nói:
- Lại tiêu tốn bạc cho mấy việc linh tinh.
Sở Hoan lại đưa ra một gói bạc, hạ giọng nói:
- Nơi này có ba mươi lạng bạc, tỷ giữ lấy. Trong nhà nếu thiếu gì, tỷ cứ tiêu, hết thì lại nói với ta.
Tố Nương một lần nữa lại lấy tay che miệng, vẻ mặt kinh ngạc, lập tức hoảng sợ, sẵng giọng hỏi:
- Sở Nhị lang, đệ… có phải đệ… đã làm việc xằng bậy gì không?
Chỉ tại truyen.free, quý vị mới có thể thưởng thức trọn vẹn bản dịch này.