(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1088:
Tiếng trống trận rền vang từ ngoài thành vọng vào, Hồ Tông Mậu vội vàng vọt tới bên cạnh lỗ châu mai trên tường thành. Trên tường thành, cách vài bước chân lại có đuốc lửa, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi. Trừ một số thủ vệ đang trực ban, phần lớn binh sĩ phản quân đều đang dựa vào tường thành nghỉ ngơi. Tiếng trống trận rền vang từ ngoài thành khiến các tướng sĩ vừa chợp mắt đều giật mình tỉnh giấc. Tất cả mọi người vội vã đứng dậy, nhanh chóng vào vị trí. Cung tiễn thủ là những người đầu tiên lao tới lỗ châu mai trên tường thành, giương cung lắp tên, nhắm xuống phía dưới.
Trên tường thành, các tướng sĩ đều nghiêm chỉnh sẵn sàng, cả không gian tĩnh lặng, chờ đợi quân Sở tấn công. Tiếng trống lại vang lên một hồi, rồi dần dần nhỏ đi. Binh lính trên thành mở to mắt nhìn chằm chằm ra ngoài. Tiếng trống trở nên mơ hồ rồi hoàn toàn im lặng. Phản quân đợi cả buổi cũng không thấy một bóng quân Sở nào xông qua.
Hồ Tông Mậu nhíu mày. Một gã phó tướng bên cạnh như hiểu ra điều gì, thận trọng nói:
- "Tướng quân, hình như bọn chúng không tấn công qua đây."
- "Bọn chúng hôm nay vừa mới đại bại một trận, đã biết sự lợi hại của tướng quân, tuyệt đối không dám trong thời gian ngắn như vậy lại đến tấn công nữa."
Một gã tướng lĩnh khác vội vàng nói:
- "Có thể bọn chúng bên kia xảy ra chuyện gì rồi."
Hồ Tông Mậu khẽ vuốt cằm, rồi thu bội đao vào vỏ. Một gã tướng lĩnh bên cạnh đã hạ giọng nói:
- "Tướng quân, trên chiến hào vẫn còn ván gỗ chúng bắc qua. Nếu cứ để như vậy, chúng công thành sẽ thuận tiện hơn nhiều. Chi bằng thừa lúc đêm tối, chúng ta phái người ra thành, âm thầm thu hồi số ván gỗ kia. Cho dù chúng vẫn còn ván gỗ, đợi mai mốt tấn công, chúng lại phải tốn thời gian lót đường, tấn công cũng không thuận lợi như vậy nữa."
Hồ Tông Mậu trầm ngâm một lát, nhìn doanh trại quân Sở ngoài thành. Giữa màn đêm, trong doanh trại phía xa hiện ra từng đốm lửa, kéo dài mười mấy dặm, vẫn còn một khoảng cách đáng kể so với thành Hạ Châu bên này. Y hạ giọng nói:
- "Đừng phái tướng sĩ của chúng ta. Hãy chọn một nhóm dân binh, để bọn họ ra ngoài thành đi!"
Gã tướng lĩnh đó nhận lệnh, lui xuống sắp xếp.
Trời đã về khuya lắm rồi, Hồ Tông Mậu đứng ở tường thành, quan sát thấy xung quanh cửa chính quả nhiên không có gì. Lúc này mới hạ lệnh cho mấy trăm dân binh đã được triệu tập s���n đi ra ngoài thành. Cửa thành mở ra, dân binh vô cùng cẩn thận nhích dần về phía chiến hào. Bốn bề chỉ có tiếng bão cát rít ầm ầm. Dân binh thấy gần đến chiến hào, đột nhiên nghe một đợt âm thanh trầm thấp từ mặt đất vọng lại. Trong bóng tối, một đội kỵ binh như được gió cát thổi tới, phóng ngựa lao vút qua. Những kỵ binh này đều cầm cung tiễn trong tay, không nói hai lời, nhắm vào dân binh đang tới gần chiến hào mà bắn, tên bay như mưa. Dân binh vốn chỉ nghe lệnh lén lút ra lấy ván gỗ, ai ngờ lại có một nhóm kỵ binh xuất hiện như bóng ma. Tên vừa bắn qua, đám dân binh lập tức hoảng loạn cả lên.
Những dân binh này, hầu hết đều do Hồ Tông Mậu bắt tạm trong dân chúng, căn bản chưa từng trải qua huấn luyện gì, so với quân đội chính quy thì không thể nào sánh nổi. Bọn họ vốn bị bắt về làm việc nặng nhọc, lúc ra trận thì làm tốt thí để góp cho đủ số. Đâu đã từng chứng kiến cảnh hai quân chém giết thật sự trên chiến trường? Nhìn thấy kỵ binh hiện ra như ma quỷ, lập tức có người hoảng sợ thét lên:
- "Không xong rồi! Chạy mau! Quân Sở tới rồi...!"
Một tiếng hét khiến cả đám người sợ mất mật. Những người còn lại không nghĩ ngợi gì, lập tức quay lưng bỏ chạy. Hai tên dẫn đội quả nhiên là binh sĩ chính quy. Thấy dân binh loạn lên cả đám, liền nghiêm giọng hét to. Thật ra, bọn họ cũng nhìn thấy rõ, đội kỵ binh vừa mới xuất hiện kia quân số không đông, bất quá chỉ vài chục người. Số dân binh đông hơn đối phương rất nhiều, hơn nữa, trên tường thành còn có cung tiễn thủ yểm hộ, căn bản không cần phải sợ đến vậy. Nhưng dân binh đã hoảng sợ bỏ chạy thục mạng rồi. Hai gã vung đao chém ngã vài người, vẫn không cách nào ngăn cản mấy trăm người bỏ chạy về phía cửa thành như nước lũ.
Hồ Tông Mậu đứng trên tường thành đương nhiên nhìn thấy kỵ binh đột nhiên xuất hiện trong bóng tối. Y ngược lại không hề hoảng sợ, trầm giọng nói:
- "Cung tiễn thủ chuẩn bị! Bên dưới lập tức đóng cửa thành!"
Một gã phó tướng bên cạnh còn tưởng mình nghe lầm, bèn hỏi:
- "Tướng quân, ngài nói gì? Đóng cửa thành sao? Người của chúng ta vẫn chưa về mà."
- "Mau đóng cửa thành!"
Hồ Tông Mậu lạnh lùng đáp:
- "Tốc độ kỵ binh quá nhanh, chúng ta cần đảm bảo không có bất kỳ sơ hở nào, không thể lòng dạ đàn bà."
Gã phó tướng kia đành bất đắc dĩ lập tức hạ lệnh đóng cửa thành. Một đám dân binh hớt hải chạy đến cửa thành, nhìn thấy cửa thành vốn đang hé mở giờ đây nhanh chóng đóng lại. Mọi người hồn bay phách lạc, lớn tiếng gọi:
- "Đừng đóng cửa thành! Đừng đóng cửa thành...!"
Khi họ chạy đến gần cửa thành, cửa thành đã đóng chặt.
Mọi người nhất thời vô cùng phẫn nộ, không ít người chửi ầm ĩ, càng nhiều người kêu khóc lớn tiếng. Cửa thành đóng kín, không chút suy chuyển. Cánh cửa dày và chắc, mọi người quyền đấm cước đá vẫn không hề lay động.
Cũng may, nhóm kỵ binh đột nhiên xuất hiện kia không hề đuổi theo. Sau khi đánh lui dân binh đến gần chiến hào, chúng lại như hồn ma biến mất trong đêm, không chỉ không thấy tung tích, mà cả tiếng vó ngựa cũng không nghe được một mảy may.
Sau một hồi lâu, Hồ Tông Mậu thấy không có động tĩnh, lúc này mới hạ lệnh cho tướng sĩ giữ thành mở một khe cửa nhỏ, để binh sĩ bên ngoài nhanh chóng đi vào, rồi lập tức đóng chặt cửa thành.
Hồ Tông Mậu trong lòng biết quân Sở chắc đã để ý kỹ mấy chiến hào, nên cũng bỏ ý định phái người ra ngoài phá hoại đường đi, chỉ tập trung tinh thần cố thủ thành trì.
Qua hơn nửa đêm, Hồ Tông Mậu thấy quân Sở bên kia không chút động tĩnh, lúc này mới trở về phòng chỉ huy trên thành lầu, mặc nguyên áo mà ngủ. Y ngủ không được bao lâu, lại nghe ngoài thành ầm ầm vang lên tiếng trống. Có phó tướng xông tới bẩm báo:
- "Tướng quân, bên kia lại truyền tới tiếng trống rồi."
Hồ Tông Mậu đứng dậy, nhíu mày, đi tới tường thành. Y chỉ thấy binh sĩ vừa mới nằm xuống đã phải bò dậy, toàn bộ tập trung tinh thần đề phòng.
Bên kia, tiếng trống rung động ầm ầm, nhưng cũng giống như lần trước, tiếng trống vang lên cả buổi, cũng chẳng thấy binh tướng nào bên quân Sở xông qua. Khóe mắt Hồ Tông Mậu giật giật, y hiểu ra, cười lạnh nói:
- "Sở Hoan đây là dùng kế làm cho binh lính mỏi mệt. Hắc hắc, màn kịch nhỏ này, há có thể giấu được bản tướng sao?"
- "Tướng quân, ngài nói là bọn chúng cố ý đánh trống, khiến chúng ta cho là chúng sắp công thành?"
Hồ Tông Mậu gật đầu, nói:
- "Đúng là như thế, đây là trò vặt...!"
Trầm ngâm một lát, cuối cùng y nói:
- "Truyền lệnh xuống, quân thủ vệ trên thành chia làm hai nhóm, thay phiên canh giữ. Cứ mặc kệ tiếng trống, chỉ cần không nhìn thấy binh mã của chúng, thì không cần để ý."
Y ngáp một cái, cười lạnh nói:
- "Muốn chơi trò này với bản tướng, Sở Hoan vẫn còn quá non nớt."
Quả nhiên, sau nửa đêm lại có thêm hai lần đánh trống, nhưng quân Sở cũng không tới. Binh lính phản quân trên thành thấy tình trạng như vậy, cũng không để ý tới nữa, chia tổ thay phiên canh giữ.
Lúc tờ mờ sáng, tiếng trống lại nổi lên. Không ít binh sĩ còn đang trong giấc mộng đã nghe có người hoảng sợ hô lên:
- "Nhanh! Tất cả đứng lên! Bọn chúng giết tới rồi kìa! Nhanh! Đều con mẹ nó đứng lên...!"
Hôm qua giày vò cả đêm, tướng sĩ phản quân căn bản không được nghỉ ngơi tốt. Dù đã phân thành hai nhóm thay phiên canh giữ, Hồ Tông Mậu cũng hạ lệnh không cần để ý tiếng trống ngoài thành. Nói thì dễ, nhưng chỉ cần tiếng trống ngoài thành vang lên, binh sĩ trên tường thành vẫn như phản xạ có điều kiện lập tức bò dậy. Đến tờ mờ sáng, mọi người thật vất vả mới nghỉ ngơi được một chút, tiếng trống trận lại nổi lên. Binh sĩ đã có phần mệt mỏi, nằm trên mặt đất không muốn dậy nữa. Không ít người thậm chí dùng đồ vật che tai, miễn cho bị tiếng trống ngoài thành quấy nhiễu. Chỉ là bọn họ không ngờ, lần này quân Sở công đến thật.
Quân thủ vệ mặc dù mệt mỏi, nhưng không thể làm khác hơn mà bò dậy, ai vào chỗ nấy. Hồ Tông Mậu nghe nói Sở Quân đánh qua thật, cũng xuất hiện ở tường thành. Sáng tinh mơ, không gian còn mờ tối, nhưng đã nhìn thấy binh tướng quân Sở quả thật đang tấn công. Thuẫn bài binh đi trước, cung tiễn thủ phía sau. Hồ Tông Mậu lớn tiếng kêu lên:
- "Các huynh đệ, đều giữ vững tinh thần! Quân Sở là bại tướng dưới tay chúng ta, bọn chúng tự tìm đường chết, vậy hãy để bọn chúng thấy sự lợi hại của chúng ta!"
Y tinh thần phấn chấn, chuẩn bị đại chiến một trận.
Thuẫn bài binh quân Sở bảo vệ cung tiễn thủ phía sau, chầm chậm tiến tới. Khi vào đến tầm tên, cung tiễn thủ giương cung lắp tên, một trận mưa tên liền bắn tới tường thành. Cung tiễn thủ trên thành lập tức đánh trả. Những binh sĩ khác chuẩn bị sẵn sàng, chuẩn bị tốt các khối đá, lại có người bắt đầu nhóm lửa đun nồi sắt, nấu sôi dầu.
Mưa tên tiếp tục một lát. Thuẫn bài binh của quân Sở không tiến mà ngược lại thụt lùi, cùng với cung tiễn thủ chậm rãi rút lui khỏi chiến trường. Cung tiễn thủ trên tường thành ngừng bắn tên. Tất cả mọi người nhìn chằm chằm dưới thành, lặng lẽ chờ bộ binh quân Sở công đến.
Đợi cả buổi, bên kia lặng yên không một tiếng động. Gần nửa ngày không có một binh một tốt nào xông qua.
Ngoài lều chủ soái của quân Sở, Sở Hoan chắp hai tay sau lưng, nhìn thành Hạ Châu xa xa bị cát bụi bao phủ, thần sắc bình tĩnh. Bên cạnh hắn là huynh trưởng kết nghĩa Bùi Tích.
Bên cạnh Bùi Tích, lại là Tần Lôi thân mặc giáp trụ, tay cầm côn sắt đang đứng đó. Tần Lôi ngáp dài, tựa như vừa mới tỉnh giấc sau một giấc mơ. Lần này xuất chinh, Bùi Tích đi cùng Sở Hoan, Tiểu Bá Vương Tần Lôi đương nhiên không thể ở lại Sóc Tuyền. Trước khi xuất chinh, nhìn thấy Sở Hoan mặc Lang giáp chiến bào, Tần Lôi cực kỳ hâm mộ, liên tục khẩn cầu Sở Hoan cũng cho mình một bộ chiến giáp. Sở Hoan đành phải phái người tìm cho Tần Lôi một bộ khôi giáp. Chỉ là, Tần Lôi thấp bé, muốn tìm một bộ khôi giáp phù hợp với gã thật không dễ dàng. Vất vả lắm mới tìm được một bộ khôi giáp của tiểu hiệu, Tần Lôi mặc trên người vẫn hơi rộng một chút. Thời gian cũng không kịp, Sở Hoan đành để Tần Lôi mặc tạm, hứa khi về sẽ làm riêng cho gã một bộ chiến giáp vừa người.
Tần Lôi ngược lại không để ý. Mặc kệ chiến giáp lớn nhỏ, chỉ cần mặc áo giáp lên người, gã liền cảm thấy vô cùng uy phong, dù cho bộ giáp này mặc lên có chút không vừa vặn, có chút không giống ai, nhìn như con khỉ mặc giáp vậy. Nhưng mà, Tần Lôi vô cùng hài lòng. Sau khi xuất chinh, gã rất thích cầm cây côn đồng của mình đi tới đi lui trong đại doanh, mong được mọi người khen ngợi.
Trong quân doanh, không ít người biết Tần Lôi là một tên tiểu quái vật biến thái. Hơn nữa, bọn họ biết rõ Sở Đốc rất chiếu cố tên Tiểu Bá Vương này, nên không ai dám chế nhạo Tần Lôi mặc giáp buồn cười. Chỉ là mấy câu khen ngợi mà Tần Lôi mong chờ, cũng vô cùng thưa thớt.
- "Binh mã doanh chữ Đoái đã rút về."
Sở Hoan nhìn qua thành Hạ Châu, khẽ nói:
- "Đại ca, chúng ta có cần đợi tiếp không?"
Lần này xuất chinh, Sở Hoan mang theo ba doanh lớn Càn, Chấn và Đoái. Ba doanh còn lại chia ra đóng ở Giáp Châu và Sóc Tuyền.
Bùi Tích cũng nhìn về phía xa, khẽ vuốt cằm nói:
- "Lực độ còn chưa đủ. Hồ Tông Mậu là người cẩn thận, nếu làm không đủ lửa, kế hoạch sẽ khó mà áp dụng. Tất cả đều đang thuận lợi tiến hành, chỉ cần làm đúng mức, chúng ta liền có thể thoải mái mà đánh."
Sở Hoan gật đầu, nói:
- "Kế tiếp, chúng ta có cần đánh mạnh một trận không?"
- "Không cần gấp. Chúng ta trước hết dùng kế quấy nhiễu binh lính để đối phó bọn chúng."
Bùi Tích cười ung dung nhàn nhã.
- "Hồ Tông Mậu đương nhiên biết chúng ta dùng kế quấy nhiễu. Mà chúng ta, chính là muốn hắn biết chúng ta đang suy nghĩ đủ mọi cách để công thành. Chúng ta tấn công càng mạnh, hắn càng cảm thấy chúng ta đang cố hết sức công thành. Huống chi, kế quấy nhiễu sẽ làm tiêu hao sức lực và tinh thần của bọn chúng. Chúng ta là bên công, quyền chủ động nằm trong tay chúng ta. Mèo vờn chuột, dù chuột biết rõ mình bị trêu đùa, nhưng cũng không thể tránh được, sẽ chỉ sức cùng lực kiệt, lửa giận trong lòng càng ngày càng lớn."
Sở Hoan cười ha ha, nói:
- "Doanh chữ Đoái lui xuống, có thể để bọn họ tạm thời nghỉ ngơi cho tốt. Tiếp theo, đến phiên doanh chữ Chấn."
Huynh đệ hai người liếc nhìn nhau, đều lộ ra nụ cười cao thâm khó hiểu.
Tuyệt phẩm này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ.