(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1089:
Hồ Tông Mậu thực sự tức giận. Theo dự đoán của lão, hai vạn đại quân của Sở Hoan lương thảo có hạn, tuyệt đối không thể cầm cự lâu. Mặc dù lương thảo trong thành Hạ Châu cũng cực kỳ eo hẹp, nhiều dân chúng trong thành phải chịu đói, nhưng lão vẫn có thể đảm bảo tướng sĩ thủ thành được ăn no. Sở Hoan không thể cầm cự, nhất định sẽ phải rút ngắn thời gian công Hạ Châu thành, bởi tiêu hao càng lâu thì càng bất lợi cho hắn. Sở Hoan cần phải liều lĩnh, dốc sức liều mạng công thành. Về phần lão, chỉ cần thi triển mười tám chiêu thức thủ thành từng đoạn. Cuối cùng, Sở Hoan sẽ bất lực, chỉ có thể chật vật lui binh. Khi đó, Hồ Tông Mậu lão từ nay về sau sẽ danh chấn thiên hạ, dương danh lập vạn, trở thành danh tướng lừng lẫy tiếng tăm khắp Tây Bắc. Nhưng mọi việc diễn ra hiển nhiên không theo như kịch bản mà lão đã vạch ra. Không kể ngày đầu tiên tấn công mãnh liệt, suốt ba ngày sau đó, quân Sở chưa từng một lần phát động cuộc tấn công nghiêm chỉnh nào, nhưng lần nào tiếng trống trận cũng vang dội gấp mười lần. Lính thủ thành đã quen với điều đó, mỗi khi tiếng trống trận bất ngờ vang lên, cho dù quân Sở chỉ xuất hiện lác đác, hoặc đôi khi chỉ là đội thuẫn binh và tiễn binh phối hợp, có lúc là kỵ binh đi trước, bộ binh theo sau, binh sĩ thủ thành dù mệt mỏi rã rời vẫn không thể trơ mắt nhìn quân Sở tấn công, lần nào cũng leo lên đầu thành dàn trận sẵn sàng đón địch. Nhưng quân Sở lại như gió thu, xông lên nửa chừng rồi lại ngay ngắn trật tự rút lui. Rất nhiều tướng sĩ cảm thấy không cần phải chú ý đến quân Sở tấn công nữa, bởi mấy lần tấn công đều giữa đường quay về, rõ ràng là đang quấy nhiễu. Nhưng trên dưới phản quân đều hiểu rõ, cho dù đối phương vẫn luôn đánh nghi binh thì cũng không thể phòng thủ qua loa, càng không thể lười biếng. Ai có thể đảm bảo quân Sở sẽ không phát động tấn công quy mô lớn lần nữa? Đến lúc đó nếu chuẩn bị không đầy đủ, hậu quả chắc chắn sẽ không thể lường trước. Hồ Tông Mậu đã sớm nhận ra đối phương đang dùng kế nghi binh, nhưng lão cũng chẳng thể làm gì. Mình ở vị trí thủ thành, quân Sở là quân công thành, quyền chủ động nằm trong tay đối phương. Sở Hoan muốn tấn công lúc nào thì tấn công lúc đó, tùy ý muốn, còn bên phía thủ thành chỉ có thể bị động theo đối phương. Điều này khiến Hồ Tông Mậu vô cùng căm tức. Hồi trống cuối cùng của quân Sở vang lên vào đêm khuya ngày thứ ba. Nhưng kỳ lạ thay, quân thủ thành vốn tưởng rằng sau nửa đêm sẽ lại có tiếng trống nữa, song đến tận sáng hôm sau vẫn không nghe thấy gì. Quân sĩ thủ thành đều lấy làm lạ, rất nhiều người sau nửa đêm thậm chí không ngủ, chỉ ngồi ôm gối chờ tiếng trống của đối phương vang lên, nhưng rõ ràng quân Sở đã khiến bọn họ thất vọng. Tiếng trống vốn đã quen thuộc đột nhiên biến mất, điều này khiến Hồ Tông Mậu cũng vô cùng ngạc nhiên. Lão triệu tập các tướng lĩnh để suy đoán ý định của đối phương. Nhất thời chẳng ai đoán ra được tâm tư Sở Hoan, mãi lâu sau mới có một vị phó tướng thận trọng hỏi: – Tướng quân, liệu có phải… quân Sở cũng đã mệt mỏi không còn sức lực nữa chăng? Hồ Tông Mậu nhướng mày, lập tức hỏi lại: – Xin chỉ giáo? Thấy sắc mặt Hồ Tông Mậu không đến mức khó coi, vị phó tướng kia coi như đã nắm chắc, đáp: – Tướng quân, liên tục mấy ngày, quân Sở ngày nào cũng đánh mười mấy hồi trống, ngày nào cũng xua binh mã xuất trận, trông như đang quấy nhiễu chúng ta. Nhưng… – Dừng một lát, thấy bốn phía đều đang nhìn mình, gã ưỡn ngực – Nhưng mạt tướng cho rằng, khi bọn họ quấy nhiễu chúng ta thì bản thân họ cũng đã phải chịu đựng sự mệt mỏi. – Không sai. Lập tức, một vị phó tướng khác tiếp lời: – Trống trận của quân Sở ngày đêm rền vang làm phiền chúng ta, chẳng lẽ tướng sĩ quân Sở có thể yên tâm nghỉ ngơi sao? Mạt tướng cũng không tin điều đó. Vị phó tướng ban đầu sợ bị người khác cướp công, lập tức cướp lời: – Tướng quân, không chỉ là tiếng trống. Nghĩ kỹ lại, chúng ta đang ở trong thành, hôm nay đúng tháng sáu, có bão cát rất lớn. Chúng ta ở trong thành còn có vật che chắn bão, nhưng quân Sở lại chơ vơ giữa bão cát, ngày nào cũng bị bão cát hành hạ. Thành Việt Châu chúng ta không phải nơi ai cũng có thể sinh sống được, đặc biệt là vào tháng sáu, thời tiết càng khó làm quen hơn. Nếu không phải doanh chữ Tốn của chúng ta đã ��ồn trú tại Hạ Châu một thời gian ngắn thì cũng chưa chắc đã thích nghi được… Cho nên, mạt tướng cảm thấy, lúc này nhất định quân Sở đang vô cùng mệt mỏi, chịu không nổi nữa. Mấy ngày sau, chỉ sợ bọn họ chẳng còn sức tấn công nữa! Hồ Tông Mậu khẽ lắc đầu: – Thực ra cũng không thể nói như vậy. Có lẽ bọn họ quả thực có bị thời tiết ảnh hưởng. Nhưng mà… chỉ trong thời gian ngắn như thế đã không còn sức tái chiến, vậy thì hơi quá… – Tướng quân, không bằng phái người ra khỏi thành tìm hiểu một phen, xem thử tình hình quân Sở bây giờ thế nào. Biết mình biết người mới có thể bách chiến bách thắng. Biết rõ thực hư quân Sở có lợi ích rất lớn đối với chúng ta. Hồ Tông Mậu gật đầu: – Ý kiến hay. Chỉ là… – Chần chừ một lát lão mới nói – Trước mắt quân Sở đề phòng rất nghiêm ngặt, muốn thăm dò hư thực cũng hơi nguy hiểm…! – Lão nhìn bốn phía, hỏi – Các ngươi thấy ai thích hợp? Các tướng nhìn nhau, cuối cùng vẫn là viên phó tướng kia lên tiếng: – Tướng quân, việc này cứ giao cho mạt tướng. Mạt tướng sẽ sắp xếp người đáng tin cậy đi tìm hiểu, nhất định sẽ làm rõ tình hình quân Sở. Tháng sáu ở Việt Châu quả thực không giống những nơi khác. Sáng sớm thời tiết vẫn còn tạm ổn, thậm chí ánh mặt trời còn có thể trải khắp đại địa, nhưng đến giữa trưa thì bất ngờ cuồng phong nổi lên, bão cát bay đá, chỉ cách vài mét đã không thể nhìn rõ người. Hồ Tông Mậu đợi đến tận hoàng hôn, cuối cùng cũng có tin tức. Viên phó tướng sáng nay phái người đi tìm hiểu đã hưng phấn chạy tới, bẩm báo: – Tướng quân, tin tốt! Tin vô cùng tốt! Tinh thần Hồ Tông Mậu hơi run lên, lập tức đứng dậy hỏi: – Tin tốt gì? – Ôn dịch…! – Viên phó tướng thở hổn hển – Là ôn dịch…! Hồ Tông Mậu nhíu mày: – Ôn dịch thì có gì tốt? – Vừa dứt lời đã kịp hiểu ra, lão túm chặt cổ áo viên phó tướng hỏi lại – Ngươi nói, bên phe quân Sở có ôn dịch? – Chắc chắn là thế. – Viên phó tướng hưng phấn xác nhận – Người của mạt tướng đã bí mật tiếp cận, nhờ bão cát, giết vài tên lính trinh sát c���a quân Sở, thay đổi y phục rồi lẻn vào tìm hiểu. Biết được tin trong quân doanh quân Sở đột nhiên xảy ra ôn dịch, đã có không ít người bị lây nhiễm… Chính là trận ôn dịch lần trước đã lan ra khắp nơi kia, lần này lại lan đến trong quân đội của Sở Hoan. Quân doanh quân Sở đã cách ly những binh sĩ mắc ôn dịch đến một nơi cách quân doanh hơn mười dặm, phái người canh gác nghiêm ngặt, cấm không cho ai tới gần…! Hồ Tông Mậu lại cười nói: – Bổn tướng đã hiểu. Là bọn chúng sợ tin này bị truyền ra ngoài, càng sợ ôn dịch lây lan hơn… Đúng rồi, người phái đi có thấy khu cách ly không? – Không thể lại gần, bên đó canh gác vô cùng nghiêm ngặt. Nhưng người của chúng ta thấy có người bệnh được mang tới từ quân doanh, không tới nửa canh giờ, đã có hơn hai mươi người được đưa từ quân doanh tới… Hồ Tông Mậu nắm chặt tay, cười ha hả: – Trời cũng giúp ta. Ha ha ha… Diêu phó tướng, ngoài ra còn dò xét được gì nữa không? Diêu phó tướng kia gật đầu cười: – Trong quân doanh quân Sở đã xảy ra nội chiến. Chính tai người của chúng ta nghe được, một đám binh sĩ đang ầm ĩ làm loạn đòi rút quân. Bọn họ nói thành Hạ Châu chúng ta phòng thủ kiên cố, lại thêm thời tiết như vậy, căn bản không thể nào tấn công. Hơn nữa, đã có một ít binh sĩ lén trốn đi. Hắc hắc, Tướng quân, bảo sao đột nhiên quân Sở không có bất kỳ động tĩnh gì, thì ra bọn chúng đã xảy ra vấn đề. Bây giờ sĩ khí quân Sở trầm thấp đến cực điểm, mạt tướng thấy bọn chúng cũng không chống đỡ được bao lâu… Như đang suy nghĩ điều gì đó, Hồ Tông Mậu trầm ngâm một lát mới hỏi lại: – Có thể nào bọn chúng đang diễn kịch, cố ý lừa gạt chúng ta chăng? – Tướng quân, mạt tướng dám dùng cái đầu của mình để đảm bảo, thám tử phái đi tuyệt đối đáng tin cậy. – Diêu phó tướng vỗ ngực đảm bảo – Quân đội của Sở Hoan lúc này đang hỗn loạn một đoàn. Điều này, mạt tướng tin chắc không thể nghi ngờ. Hồ Tông Mậu khẽ gật đầu, chợt nghe thấy tiếng nói bên cạnh: – Tướng quân, vào đúng lúc này đột nhiên quân Sở bị lây nhiễm ôn dịch. Không phải là quá trùng hợp sao? Hồ Tông Mậu quay đầu nhìn lại, người vừa lên tiếng là Hà Khôi. Vốn Diêu phó tướng đang nghĩ mình đã lập được công lớn, đang đắc chí, đột nhiên Hà Khôi xen vào, khiến cho y khó chịu vô cùng, cười lạnh: – Lão Hà, chẳng lẽ ôn dịch bùng nổ còn phải chọn lúc nào thích hợp nhất sao? Mặc dù ôn dịch ở Tây Quan đã sớm được trị liệu nhưng cũng không thể đảm bảo đã diệt trừ tận gốc. Sở Hoan có gần hai vạn nhân mã, ai có thể đảm bảo trong số đó không có ai bị lây ôn dịch? Lại thêm lúc này thời tiết nóng ẩm, đột nhiên ôn dịch lại lan tràn khắp quân doanh cũng là chuyện dễ hiểu. Ta thấy không có điểm nào không hợp lý cả. Hà Khôi thản nhiên nói: – Diêu phó tướng đã hiểu lầm rồi. Hà mỗ chỉ cảm thấy ôn dịch này đến quá đúng lúc. Nói không chừng tin tức của Diêu phó tướng là tin giả đấy. Không buồn đáp lời, Diêu phó tướng nói với Hồ Tông Mậu: – Tướng quân, cơ hội tốt lớn như vậy, vạn lần chúng ta không thể bỏ qua. Mạt tướng xin chờ lệnh, chỉ cần Tướng quân giao cho mạt tướng hai ngàn nhân mã, mạt tướng sẽ nhân đêm tối đánh lén, xuyên thẳng vào đại doanh chủ soái của quân Sở, bắt sống Sở Hoan về cho ngài. Hồ Tông Mậu còn chưa nói gì, Hà Khôi lại một lần nữa trầm giọng ngăn cản: – Tướng quân, vạn lần không thể! Diêu phó tướng nổi giận: – Hà Khôi, rốt cuộc ngươi có ý gì? Vì sao lúc nào cũng thò mặt ra thế hả? Ngươi đừng có quên, ngươi cũng chỉ là một sư gia nhỏ bé, đừng thấy Tướng quân cho ngươi vài phần thể diện mà quên đi thân phận của mình. Một tên đọc sách nghèo kiết xác hủ lậu như ngươi làm sao hiểu được thế nào là hành quân chiến tranh? Nếu làm lỡ đại sự, ngươi có mấy cái đầu để chém? Hà Khôi cũng không nhượng bộ, nghiêm mặt đáp lại: – Quả thực Hà Khôi chỉ là một tiểu nhân vật, nhưng đại binh tiếp cận, thành Hạ Châu phải đoàn kết một lòng mới có thể đánh lui địch. Hà Khôi chỉ có một cái đầu, một đao có thể chém đứt, nhưng cho dù chỉ có một cái đầu này, điều cần nói, ta vẫn phải nói. Lão quay sang Hồ Tông Mậu: – Tướng quân, mặc kệ quân Sở xảy ra ôn dịch, hay bọn chúng xảy ra nội chiến, Tướng quân chỉ cần cố thủ thành Hạ Châu, quân Sở sẽ buộc phải bó tay. Nếu quả thực như Diêu phó tướng nói, bọn chúng xảy ra ôn dịch và nội chiến, thì chẳng mấy ngày nữa nhất định sẽ phải rút lui. Thành Hạ Châu sẽ thoát khỏi vòng vây. Nếu như đối phương cố ý dùng kế, chúng ta bất động, những mánh khóe đó cũng sẽ không còn tác dụng. Diêu phó tướng còn muốn tranh cãi, Hồ Tông Mậu đã khoát tay nói: – Diêu phó tướng không cần nói nhiều. Hà Khôi nói đúng. Mặc kệ bọn chúng dùng hoa chiêu gì, chúng ta cứ sừng sững bất động, Sở Hoan cũng sẽ phải bó tay. Truyền lệnh xuống, không có lệnh của bổn tướng, tất cả đóng kín cửa, không ai được ra khỏi cổng thành một bước. Nếu ai dám cãi quân lệnh của bản tướng… Giết không tha! Diêu phó tướng siết chặt nắm tay, nhìn Hà Khôi, sát cơ ẩn hiện trong mắt…
Bạn đang đọc một bản dịch độc quyền, chỉ có tại truyen.free.