(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1091:
Hồ Tông Mậu vừa dứt lời, đám người Diêu phó tướng lập tức mừng như điên, thư ký Hà Khôi lòng nặng trĩu âu lo, lại lần nữa khuyên can:
– Tướng quân, đêm đã về khuya, tình hình địch quân còn mờ mịt, không nên khinh suất xuất binh. Kính xin tướng quân suy xét lại!
– Đợi đến trời sáng, thì Sở Hoan hoặc đã bặt vô âm tín, hoặc đã bị Trương Thúc Nghiêm áp giải đến trước mặt ta.
Hồ Tông Mậu giận dữ nói: – Cái gì mà tình hình địch quân chưa rõ? Chúng ta chẳng lẽ là mù lòa sao, quân Sở tháo chạy tán loạn, chẳng lẽ ngươi không thấy sao?
Y rút bội đao khỏi vỏ, trầm giọng ra lệnh: – Không cần nói nhiều lời nữa! Diêu phó tướng, truyền lệnh xuống, ba cửa thành còn lại đóng chặt. Bất kể ai đến gần, lập tức bắn giết không tha! Còn cửa chính...!
Y lia mắt nhìn lướt qua các phó tướng và hiệu tướng một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Hà Khôi, nói: – Hà Khôi, việc phòng thủ cửa chính, ta giao cho ngươi. Trần Thụ, ngươi ở lại, nghe lệnh Hà Khôi, cùng Hà thư ký trấn giữ nơi cửa chính.
Một gã phó tướng lập tức không cam lòng nói: – Tướng quân, mạt tướng nguyện được theo tướng quân ra ngoài thành, tiêu diệt quân Sở, chết cũng cam lòng!
– Không cần nói nhiều lời. Ngươi cứ ở lại trong thành, nếu ta giành thắng lợi, ngươi cũng sẽ lập được một công lớn.
Hồ Tông Mậu không muốn nói thêm nữa, nhìn Hà Khôi nói: – Ta để lại cho ngươi năm trăm quân, cố thủ cửa chính. Trừ phi ta quay về, bằng không, tuyệt đối không được mở cửa thành.
Hà Khôi thấy Hồ Tông Mậu tâm ý đã định, biết khuyên thêm cũng vô ích, chỉ đành chắp tay đáp: – Tướng quân xuất chiến, xin hãy hết mực cẩn trọng. Ty chức chờ tướng quân khải hoàn chiến thắng trở về!
Hồ Tông Mậu gật đầu, hạ lệnh cho các tướng điểm binh. Y nhìn thấy đại doanh quân Sở đã bị đốt thành tro tàn, ngọn lửa phía đông càng lúc càng lan rộng, xa xa vọng lại tiếng chém giết, biết không thể chần chừ hơn nữa. Y cũng không kịp điều động binh lính ở các cửa khác, may thay, chủ lực doanh chữ Tốn lại tập trung ở cửa chính. Y lập tức điểm đủ ba ngàn binh mã chủ lực, để lại mấy trăm người cho Hà Khôi, rồi hạ lệnh mở cửa thành. Thấy Hoàng Ngọc Đàm vẫn dẫn người đứng nguyên ngoài thành, đám Diêu phó tướng thúc ngựa xông lên trước, lớn tiếng nói:
– Tránh ra!
Hoàng Ngọc Đàm ngược lại quay ngang mình ngựa chặn đường họ, sắc mặt khó coi, lớn tiếng nói: – Hồ tướng quân, ngài đang làm gì vậy? Chẳng lẽ ngài muốn vi phạm ước định với Trương tướng quân?
Hồ Tông Mậu cười lạnh, nói: – Hoàng tiên sinh, e rằng không phải vậy. Ta chưa từng đồng ý điều khoản nào với Trương Thúc Nghiêm. Binh mã Sở Hoan xâm phạm Hạ Châu, mà Hạ Châu là vùng đất ta trấn giữ. Trương Thúc Nghiêm không được ta đồng ý, tự tiện lĩnh quân vào vùng đất ta trấn giữ, làm hỏng diệu kế của ta. Đợi khi trở về, ta sẽ tìm hắn tính sổ.
Hoàng Ngọc Đàm nóng nảy nói: – Hồ tướng quân, ngài... Ngài đây là đang lật lọng! Ngài mạo hiểm xuất thành như vậy, chẳng lẽ... chẳng lẽ không sợ Sở Hoan sẽ phái người tập kích thành Hạ Châu sao?
Y chỉ vào đám binh mã đông nghịt sau lưng Hồ Tông Mậu: – Tướng quân đem theo binh chủ lực, thành Hạ Châu sẽ trống rỗng. Nếu lỡ có kẻ thừa cơ đánh úp, hậu quả khó lường. Xin Hồ tướng quân suy nghĩ đến đại cục, không cần xuất binh. Sở Hoan bên kia, cứ giao cho Trương tư��ng quân xử lý là được.
Hồ Tông Mậu lạnh lùng nói: – Hoàng Ngọc Đàm, ta đã nể mặt ngươi lắm rồi. Ngươi còn lải nhải nữa, đừng trách ta trở mặt vô tình!
Hoàng Ngọc Đàm ngồi trên ngựa chắn ngang phía trước, không chịu nhường đường, liên tục nói: – Hồ tướng quân, xin ngài nghĩ lại, ngài...!
Diêu phó tướng đã trầm giọng nói: – Cung tiễn thủ, chuẩn bị!
Cung tiễn thủ phía sau lập tức giương cung lắp tên, nhắm thẳng vào đám người Hoàng Ngọc Đàm. Hoàng Ngọc Đàm bất đắc dĩ đành tránh sang một bên. Hồ Tông Mậu không do dự nữa, vung đao hạ lệnh:
– Toàn quân nghe lệnh ta, truy bắt Sở Hoan! Ai bắt sống được Sở Hoan, thưởng năm trăm lượng bạc, thăng ba cấp. Ai lấy được đầu Sở Hoan, thưởng ba trăm lượng bạc, thăng hai cấp. Chư vị huynh đệ, hãy cùng ta truy kích!
Ba ngàn binh mã chủ lực doanh chữ Tốn theo sau Hồ Tông Mậu, kéo dài thành hàng tựa thân rồng trong màn đêm đen, rực lửa đuốc, nhanh chóng đuổi theo về hướng có tiếng chém giết vọng lại.
Hồ Tông Mậu biết rõ, đêm tối mịt mùng, lại thêm binh lính Kim Châu đuổi giết, quân Sở ắt hẳn không thể chạy nhanh, nhưng trong lòng y lại nôn nóng không thôi.
Y chỉ cảm thấy toàn thân cực kỳ hưng phấn. Y mặc dù cẩn trọng trong mọi việc, nhưng ra đến sa trường cũng ra tay giết người không ghê tay. Giờ phút này, y thậm chí đã nghĩ đến khoái cảm khi đao của mình chém lên thân địch.
Có kẻ sợ giết chóc, có kẻ lại ưa thích sát phạt. Hồ Tông Mậu chính là loại thứ hai.
Hồ Tông Mậu dẫn quân ra thành, khi binh sĩ cuối cùng vừa ra khỏi cổng thành, cổng thành liền ken két đóng chặt. Hà Khôi tuyệt nhiên không cho phép Hoàng Ngọc Đàm và trăm tên kỵ binh y dẫn theo vào thành, mà chặn họ lại bên ngoài cổng.
Hoàng Ngọc Đàm chau mày, nhìn lên đầu tường, lớn tiếng hỏi: – Hà thư ký, chẳng lẽ muốn để chúng ta ở ngoài thành chịu đựng phong sương sao?
Hà Khôi mặt không đổi sắc, trên đầu tường lớn tiếng nói: – Hoàng tiên sinh, Hà mỗ xưa nay rất kính ngưỡng ngài, nhưng việc công tư không thể nhập nhằng. Hồ tướng quân giao việc phòng vệ cửa chính cho Hà mỗ, đã hạ lệnh rõ ràng, trừ phi Hồ tướng quân trở về, bằng không bất luận kẻ nào cũng không được phép vào thành. Đành để Hoàng tiên sinh tạm thời chịu thiệt thòi ở bên ngoài. Nếu như thuận lợi, Hồ tướng quân sẽ nhanh chóng khải hoàn trở về, đến lúc đó Hà mỗ sẽ tạ tội với Hoàng tiên sinh!
Hoàng Ngọc Đàm thở dài nói: – Hồ tướng quân đem cửa chính giao cho ngươi, quả nhiên không chọn sai người.
– Tiên sinh quá khen.
Ánh mắt Hà Khôi hướng về phía đông, nhìn Hồ Tông Mậu dẫn binh đi càng lúc càng xa, chân mày khẽ cau, trên mặt hiện rõ vẻ ưu tư.
Hồ Tông Mậu dẫn quân truy đuổi về phía có âm thanh.
Âm thanh theo gió vọng lại, dường như không quá xa. Hơn nữa, những đốm lửa xa xa tưởng chừng rất nhanh sẽ đuổi kịp, nhưng thực tế muốn đuổi theo, rốt cuộc vẫn còn một khoảng cách nhất định.
Doanh chữ Tốn chỉ vỏn vẹn mấy trăm kỵ binh, phần lớn là bộ binh. Hồ Tông Mậu tuy nóng vội, nhưng cũng không thể vứt bỏ bộ binh chủ lực mà chỉ dẫn kỵ binh truy kích.
Diêu phó tướng theo sát gót Hồ Tông Mậu, nhìn ánh lửa xa xa nhanh chóng chạy về phía đông, trong mắt y tràn ngập hưng phấn, tựa như bầy sói đang truy đuổi đàn cừu kinh hồn bạt vía chạy trốn tán loạn: – Tướng quân, xem ra quân Sở thật sự hồn xiêu phách lạc, chạy thục mạng đến vậy.
– Chẳng qua bọn chúng sẽ không chạy xa được đâu, chúng ta nhất định phải lấy được đầu Sở Hoan.
Hồ Tông Mậu dẫn quân truy đuổi một hơi hơn hai mươi dặm. Tiếng chém giết và tiếng hò hét phía trước vẫn vọng lại như cũ, nhưng trong lòng Hồ Tông Mậu lại đột nhiên nổi lên một cảm giác kỳ lạ, cảm giác này khiến y có chút bất an.
Một gã phó tướng bên cạnh nhắc nhở y: – Tướng quân, hình như bọn chúng đã phân tán.
– Tướng quân, ngài xem, phía đông bắc và đông nam đều có ánh lửa...
Có người lập tức cất tiếng hỏi: – Sở Hoan ở đâu?
Diêu phó tướng quay sang Hồ Tông Mậu nói: – Tướng quân, chúng ta cũng chia binh làm hai đường. Xin cấp cho mạt tướng một đội binh mã, mạt tướng sẽ truy đuổi hướng đông bắc. Chỉ cần Sở Hoan ở đó, dù phải cướp đoạt từ tay Trương Thúc Nghiêm, mạt tướng cũng sẽ cướp lấy đầu Sở Hoan về.
Hồ Tông Mậu khẽ nhíu mày, do dự: – Chia binh?
Diêu phó tướng vội vàng kêu lên: – Tướng quân, không thể do dự! Chúng ta không biết rốt cuộc Sở Hoan ở bên nào, đường nào cũng không thể bỏ lỡ...!
Hồ Tông Mậu vẫn đang do dự. Mặc dù quân Sở thất bại tháo chạy, lại có viện binh của Trương Thúc Nghiêm, thế nhưng, trong lòng Hồ Tông Mậu rõ ràng, thuộc hạ Sở Hoan có gần hai vạn binh mã, binh lực đông đảo. Tuy mình đem theo ba ngàn quân tinh nhuệ, nhưng về số lượng vẫn kém xa quân Sở. Chỉ với chừng ấy binh lực, nếu còn chia ra, thì lực lượng sẽ càng yếu ớt vô cùng.
Hồ Tông Mậu chậm bước lại, tốc độ toàn đội cũng chậm hẳn lại. Các tướng đều chờ Hồ Tông Mậu ra lệnh. Hồ Tông Mậu suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng lên tiếng: – Diêu phó tướng, ta cho ngươi năm trăm binh mã, ngươi hãy đi hướng đông bắc. Nếu gặp quân Sở đang chém giết với quân Kim Châu, các ngươi không cần xông tới, chỉ cần tìm xem Sở Hoan có ở đó không. Nếu phát hiện Sở Hoan, lập tức phóng hỏa tiễn làm hiệu, ta sẽ lập tức dẫn binh đánh về hướng đông bắc.
Diêu phó tướng chắp tay nói: – Mạt tướng xin tuân lệnh. Nếu có cơ hội lấy đầu Sở Hoan, mạt tướng cũng sẽ tuyệt nhiên không do dự.
Gã lập tức nhận năm trăm binh mã đuổi theo hướng đông bắc. Bọn người Diêu phó tướng vừa rời đi, trong lòng Hồ Tông Mậu liền có chút hối hận, nhưng quân lệnh đã ban ra, không thể thu hồi. Y lấy lại tinh thần, thầm nghĩ liệu có phải mình đã quá cẩn thận không. Y thúc ngựa nâng đao, dẫn quân truy đuổi về hướng đông nam.
Lại truy đuổi chưa đầy mười dặm, khoảng cách với quân Sở phía trước càng lúc càng rút ngắn, nhưng tiếng hò hét cùng tiếng chém giết lại nhỏ đi trông thấy. Hồ Tông Mậu nghĩ thầm, chẳng lẽ binh mã của Trương Thúc Nghiêm đã dẹp yên tất cả rồi? Trong lòng có chút nôn nóng. Bỗng nhiên, y nhìn thấy những đốm lửa phía trước cứ từng đốm một, rồi tắt hẳn.
Chỉ trong chốc lát, cảnh tượng ánh lửa chập chờn hoàn toàn tiêu biến. Không chỉ vậy, tiếng hò hét chém giết cũng toàn bộ biến mất. Phía trước lặng im phăng phắc, bóng đêm sâu thẳm dường như đã nuốt chửng tất cả những gì ở bên kia.
Hồ Tông Mậu không nhịn được ghìm ngựa chậm lại, tướng sĩ dưới trướng y cũng kinh ngạc, mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Hồ Tông Mậu thấy tình hình có chút bất thường, truyền lệnh xuống, toàn quân cảnh giác. Đoàn người đi tiếp một lát, liền thấy một sườn đồi hoang vu chắn ngang phía trước, tựa như một bức tường sừng sững, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng một ai.
Bốn bề yên lặng như tờ, tĩnh mịch đến đáng sợ, một gã phó tướng không nhịn được thấp giọng nói: – Tướng quân, hình như... có gì không ổn! Bọn chúng dường như đều... đều biến mất...
Hồ Tông Mậu khóe miệng giật giật, y một tay cầm chiến đao, tay còn lại siết chặt nắm đấm. Chẳng biết vì sao, tim y đập càng lúc càng nhanh. Y nhìn xung quanh, một dự cảm chẳng lành đã bao trùm lấy lòng y.
Hồ Tông Mậu hơi trầm ngâm, rồi thất thanh kêu lên, giọng nói tràn đầy kinh hãi: – Không ổn, trúng kế rồi!
– Mau truyền lệnh xuống, toàn quân lập tức quay về thành! Khốn kiếp, chúng ta trúng kế rồi...!
Đúng lúc này, một âm thanh bỗng nhiên truyền tới, âm thanh kia cực kỳ đột ngột, tựa tiếng sấm vang trời, tựa tiếng ác quỷ gầm gừ dưới lòng đất. Âm thanh từ phía sau vọng đến. Tướng sĩ doanh chữ Tốn nhao nhao quay đầu nhìn lại, đằng sau vẫn là một màn đêm đen kịt, âm thanh như sấm rền từ trong màn đêm kia vọng đến.
Hồ Tông Mậu khóe miệng giật giật, khóe mắt giật mạnh, giọng nói đã nhuốm vẻ hoảng sợ: – Cái kia... Đó là tiếng vó ngựa...!
Tiếng vó sắt nện trên mặt đất!
Hồ Tông Mậu xuất thân tướng lĩnh, dựa vào tiếng vó ngựa trầm đục kia, y đã nhạy bén đoán ra, thiết kỵ từ trong màn đêm xông tới chí ít cũng có hơn mấy trăm người.
Hồ Tông Mậu không khỏi kinh hãi, là thiết kỵ của ai? Theo y biết, dù Sở Hoan binh lực đông đảo, nhưng hắn lấy bộ binh làm chủ, căn bản không có bao nhiêu kỵ binh. Vậy đội kỵ binh xông tới sau lưng, rốt cuộc là binh mã của ai?
Ngay lúc y đang hốt hoảng, tiếng vó ngựa lại gần thêm vài phần, một áp lực vô hình đè nặng trong lòng mỗi người. Chưa nhìn thấy bóng dáng đội kỵ binh, nhưng tất cả mọi người như đã cảm nhận được sức mạnh và sát khí mà đội kỵ binh mang đến.
Với sự cẩn trọng và tâm huyết, bản chuyển ngữ này chỉ dành riêng cho độc giả của truyen.free.