Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1098:

Hà Khôi cười lạnh, ngoảnh đầu đi mà chẳng nói lời nào.

Sở Hoan bước đến bàn, ngồi xuống. Thấy trên bàn có trà, y tự rót một chén, đưa cho Hà Khôi rồi bình tĩnh nói:

- Mấy ngày liền mệt mỏi, hẳn là ông miệng đắng lưỡi khô. E rằng trong lòng ông có rất nhiều điều muốn nói, vậy chi bằng nhấp ngụm trà làm ẩm giọng trước rồi hãy nói, được không?

- Có gì để nói với ngươi chứ?

Hà Khôi hừ lạnh một tiếng, liếc Sở Hoan rồi nói:

- Nếu không phải Hồ Tông Mậu quá ngu xuẩn, e rằng bây giờ ngươi cũng chẳng dễ sống đến thế.

Sở Hoan khẽ cười, đáp:

- Ta làm việc, không xem trọng quá trình, chỉ xem kết quả. Kẻ thắng cuộc là ta, vậy nên có vài chuyện, cũng chẳng cần nói nhiều làm gì.

Hà Khôi lại cười lạnh một tiếng, nói:

- Đã không cần nhiều lời, vậy ngươi cần gì phải đến gặp ta?

- Bởi có người vẫn còn chìm trong mộng, nên ta cảm thấy cần đánh thức ông ta.

Sở Hoan thở dài, nói:

- Tâm tư của ông, ta vô cùng rõ, nào là phản lại Đại Tần, nào là thay đổi triều đại... Chỉ tiếc rằng ông học đủ thi thư, nhưng lại là người cố chấp đến không chịu nổi.

Hà Khôi bị câu nói của Sở Hoan vạch trần tâm tư, ngược lại có chút giật mình, trầm giọng nói:

- Ngươi nói cái gì?

- Chắc hẳn ông biết đến Thiên Môn Đạo.

Sở Hoan tự rót cho mình một chén trà, nhấp một ngụm rồi chậm rãi nói:

- Theo ta được biết, trong Thiên Môn Đạo có không ít người là tàn dư của Thái Bình Đạo trước kia. Bọn chúng không dám lấy danh nghĩa Thái Bình Đạo mà đối diện với người đời, nên chỉ có thể thay hình đổi dạng, dùng Thiên Môn Đạo làm cờ hiệu. Chẳng qua đó cũng chỉ là bình mới rượu cũ, cái màn kịch Thiên Môn Đạo dùng để đầu độc dân chúng, vẫn là hô hào thiên hạ thái bình... !

Y liếc nhìn Hà Khôi một cái, rồi hỏi:

- ...Ông cho rằng, Thiên Môn Đạo thật sự muốn thiên hạ thái bình sao?

Hà Khôi khẽ cau mày, do dự một lát rồi rốt cuộc nói:

- Thiên Môn Đạo mặc dù phản kháng bạo Tần, nhưng thủ đoạn có phần hèn hạ. Ta nghe nói, bọn chúng để bá tánh cúng bái Thái Thượng Lão Quân, rao truyền rằng Thái Thượng Lão Quân sắp hạ thế. Tín đồ Thiên Môn Đạo phải tạo lập cảnh thiên hạ thái bình trước khi Thái Thượng Lão Quân giáng thế. Đợi đến khi Thái Thượng Lão Quân giáng thế, phàm là tín đồ Thiên Môn Đạo, đều c�� thể trường sinh bất tử, hưởng hạnh phúc vĩnh hằng...

Y hừ lạnh một tiếng, rồi siết chặt nắm tay, trong mắt hiện lên vẻ giận dữ:

- ...Cái gì mà trường sinh bất lão, ta đọc nhiều sách như vậy, cũng biết từ xưa đến nay, rất nhiều người cầu trường sinh bất tử, nhưng thật sự đạt được trường sinh bất tử, lại chẳng có ai!

Trên mặt Sở Hoan hiện lên ý cười, nói:

- Xem ra ông vẫn chưa quá hồ đồ.

- Thiên Môn Đạo đầu độc dân chúng, đương nhiên chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

Hà Khôi liếc Sở Hoan một cái:

- Nhưng mà đế quốc Đại Tần, so với Thiên Môn Đạo càng đáng hận... !

- Thật ra ta nhắc đến Thiên Môn Đạo, tuyệt không có ý gì khác.

Sở Hoan thở dài, nói:

- Ông bất mãn đế quốc Đại Tần, hi vọng có một triều đình tốt đẹp hơn thay thế, vậy ta rất muốn thỉnh giáo ông, theo ông thì một triều đình như thế nào mới được gọi là tốt?

- Dân giàu nước mạnh, trăm họ an cư lạc nghiệp.

Hà Khôi không chút do dự đáp.

Sở Hoan cười khổ, nói:

- Từ xưa đến nay, bao nhiêu chí sĩ nhân ái đều hi vọng nhìn thấy một quốc gia như thế, nhưng cho tới nay, chưa có quốc gia nào có thể giữ mãi cảnh dân giàu nước mạnh... Hà Khôi, ông cảm thấy rằng khi đế quốc Đại Tần sụp đổ, một triều đình khác xuất hiện, thì chắc chắn sẽ khiến cho dân giàu nước mạnh sao? Giống như Thiên Môn Đạo, bọn chúng hô hào khẩu hiệu thiên hạ thái bình, chẳng lẽ ông cho rằng sau khi chiếm được giang sơn, bọn chúng thật sự sẽ ban cho nhân dân một thiên hạ thái bình sao?

Hà Khôi lập tức đáp:

- Thiên Môn Đạo đương nhiên không được.

- Tốt!

Sở Hoan gật đầu, nói:

- Vậy ông cảm thấy ai mới được?

Hà Khôi khẽ giật mình, như có điều suy nghĩ, trầm ngâm hồi lâu rồi rốt cuộc nói:

- Chắc chắn sẽ có chân mệnh thiên tử xuất hiện.

- Như vậy, ông chỉ đang chờ đợi mà thôi.

Sở Hoan thở dài, nói:

- Nếu triều đình mới còn tệ hơn triều đình hiện nay thì sao? Ông cũng biết, xưa nay mỗi lần thay triều đổi đại, đều khiến thiên hạ đại loạn, kẻ thật sự chịu khổ vẫn là dân chúng. Ông phản kháng cái gọi là “bạo Tần”, chung quy cũng chỉ vì hi vọng dân chúng được s��ng tốt hơn. Trong lòng ông có bá tánh, ta vô cùng khâm phục, nhưng mà, một mặt ông hi vọng dân chúng được sống thái bình, mặt khác lại muốn phản kháng Đại Tần, dùng cách đổ máu lập ra một triều đại mà ngay cả ông cũng không chắc liệu nó có thể đem đến thái bình cho thiên hạ hay không. Hà Khôi, ông tự hỏi lòng mình xem, con đường ông đang đi có thật sự đúng đắn hay không?

Hà Khôi cười lạnh, đáp:

- Ngươi không cần ở đây giảng những đạo lý lớn lao đó, có một số việc, vốn dĩ phải đổ máu hi sinh. Tần quốc đã nát tận trong xương, tựa như tòa núi lớn đè nặng lên lưng dân chúng, ngọn núi này, nhất định phải đẩy ngã.

- Vậy ta nói cho ông biết, ngọn núi lớn này ngã xuống, sẽ có một ngọn núi khác đè lên. Từ xưa đến nay, thay đổi triều đại, chẳng qua chỉ là thay đổi một đám người, còn ngọn núi này, chưa bao giờ thay đổi.

Sở Hoan chậm rãi nói:

- Hôm nay, ta mở lòng nói với ông những lời này, cũng chỉ muốn ông biết rằng, khi chúng ta không thể nhìn thấy tương lai xa xôi, không thể xác định được con đường sau này sẽ ra sao, hơn nữa trong lòng chúng ta còn có dân chúng, vậy chỉ có một con đường duy nhất có thể đi.

- Đường gì?

- Làm hết sức mình, để dân chúng sống tốt hơn một chút.

Sở Hoan chậm rãi nói:

- Quan Trung ta không quản được, toàn bộ Tây Bắc ta cũng chẳng thể biết tới, nhưng ta thân là Tổng đốc Tây Quan, ta hi vọng mình có thể giúp dân chúng Tây Quan sống tốt hơn một chút... !

Ánh mắt y trở nên thâm thúy, như có điều suy nghĩ, trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng nói khẽ:

- Ta nghĩ, ta sẽ làm tất cả những gì có thể, để khép lại vết thương lòng của bọn họ, ta cũng sẽ cố hết sức mình, để bảo vệ cuộc sống của bọn họ.

Thần sắc Hà Khôi trở nên phức tạp, y quay đầu nhìn Sở Hoan. Sở Hoan vẫn vô cùng bình tĩnh. Hà Khôi trầm ngâm một lát, rốt cuộc hỏi:

- Vì sao phải nói với ta những lời này?

- Có lẽ là ta cảm thấy ta và ông có nhiều điểm tương đồng.

Sở Hoan khẽ cười, đứng dậy, im lặng một lát rồi cuối cùng nói:

- Hạ Châu cần khôi phục nguyên khí, dân chúng cần an cư lạc nghiệp. Hoàng Ngọc Đàm nói với ta rằng ông có thể giúp vết thương lòng của dân chúng Hạ Châu khép lại. Ta vốn là đến đây để khuyên nhủ ông, hi vọng ông có thể góp chút sức lực, chỉ là ta bỗng nhiên nghĩ đến, có một số việc không cần phải ép buộc. Ông đọc sách nhiều hơn ta, lý lẽ hiểu sâu hơn ta, con đường nào nên đi, ông cũng biết rõ hơn ta... Nếu ông muốn đi, ta sẽ cho người chuẩn bị cho ông một con ngựa và lương khô đầy đủ. Bây giờ xem như ta từ biệt ông vậy.

Sở Hoan nói xong câu đó, cũng không nói gì thêm, y chắp tay, xoay người rời đi. Vừa đến cửa lớn, Hà Khôi đột nhiên hỏi:

- Ngươi nói ngươi muốn bảo vệ cuộc sống của dân chúng Tây Quan?

- Đương nhiên!

Sở Hoan không quay đầu lại, nói:

- Ta là Tổng đốc Tây Quan, vốn dĩ nên giúp bọn họ sống tốt, bảo hộ cuộc sống của bọn họ.

- Sóc Tuyền từng có tin đồn, ngươi chuẩn bị thi hành Quân Điền Lệnh ư?

Hà Khôi chậm rãi nói:

- Ngươi cũng biết, áp dụng Quân Điền Lệnh, không dễ dàng như ngươi nghĩ phải không?

Sở Hoan quay đầu lại, hỏi:

- So với việc đẩy ngã đế quốc Đại Tần, ông cảm thấy chuyện nào dễ hơn?

Hà Khôi suy nghĩ một chút, rồi rốt cuộc nói:

- Nếu có một ngày, có người muốn cướp đoạt cuộc sống của dân chúng Tây Quan, ngươi sẽ làm thế nào?

- Ta đã đưa ra một tấm gương rồi.

Sở Hoan thản nhiên nói:

- Hồ Tông Mậu khởi binh tạo phản, ta muốn diệt hắn, không đơn thuần vì hắn khởi binh phản lại Đại Tần, mà vì hắn làm loạn Tây Quan. Tại đất Tây Quan này, không ai có thể làm xằng làm bậy, cũng không ai có tư cách phá hoại việc xây dựng Tây Quan. Bất cứ người nào đứng ra đối nghịch với ta, đều chỉ có một con đường chết: không phải hắn chết, thì chính là ta vong!

Hà Khôi đứng dậy, nghiêm nghị nói:

- Ngươi dám cam đoan những lời này là lời thề của ngươi sao?

- Ta rất ít khi thề.

Sở Hoan khẽ cười:

- Nếu nói những lời này là lời thề, chi bằng nói đó là niềm tin, mà ta, xưa nay không bao giờ thay đổi niềm tin của mình.

Tác phẩm này đã được chuyển ngữ một cách tâm huyết và độc quyền bởi đội ngũ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free