(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1100:
Hứa Thiệu, ẩn sau lớp mặt nạ, đôi mắt cũng ánh lên vài phần nghi hoặc, khẽ nói:
- Cầu tướng quân là đại đương gia của Hồ Lô Trại, ta cũng từng nghe qua lai lịch về người này. Nhưng cho đến nay, ta chỉ biết hắn là một gã cao to, râu quai nón, đã hơn bốn mươi tuổi, nghe nói sử dụng trường thương, thương pháp cũng khá cao minh, còn lại thì ta không rõ lắm. À, đúng rồi, thuở ban đầu, nhiều người cung kính gọi hắn là Cầu Nhiêm Đại Vương, nhưng hắn không thích cách xưng hô này, nên tự đổi thành Cầu tướng quân. Từ đó về sau, cái tên Cầu tướng quân liền vang danh khắp nơi.
- Thì ra là vậy.
Sở Hoan sờ lên cằm, vẻ mặt đăm chiêu, nói:
- Chữ ‘Cầu’ này thì không khó lý giải, nhưng vì sao hắn lại phải dùng hiệu là ‘tướng quân’?
- Rất có thể hắn xuất thân từ quân đội.
Hứa Thiệu liền nói:
- Chỉ có những người từng khoác áo lính mới nảy sinh khao khát với thân phận tướng quân. Ngàn vạn binh sĩ Đại Tần, có ai mà không muốn trở thành một vị tướng quân oai phong lẫm liệt?
Sở Hoan nhìn Hứa Thiệu, hỏi:
- Ngươi nói, Cầu tướng quân có thể là quân nhân ư?
- Phải.
Hứa Thiệu gật đầu đáp:
- Chỉ có quân nhân mới quan tâm đến cách xưng hô như vậy. Hắn đã để người khác gọi mình là Cầu tướng quân, vậy chắc chắn là vô cùng thèm khát danh xưng này, nên mới để lộ ra dấu vết.
- Nếu là quân nhân, vậy ngươi cảm thấy, liệu hắn có xuất thân từ doanh Tiên phong không?
Sở Hoan hỏi thêm lần nữa.
Hứa Thiệu đáp:
- Ta không dám nói chắc, nhưng nếu Cầu tướng quân đúng là xuất thân từ quân đội, vậy khả năng xuất thân từ doanh Tiên phong là cao nhất.
Ngừng một lát, y mới giải thích:
- Cầu tướng quân có thể trong thời gian ngắn tập hợp được mấy ngàn người, hơn nữa theo ta được biết, Hồ Lô Trại dưới sự thống lĩnh của hắn cũng vô cùng có kỷ luật. Người này có tài năng thống lĩnh nhất định. Nếu hắn quả thật từng ở trong quân đội, với thương pháp và tài năng thống lĩnh ấy, tuyệt đối không thể là kẻ vô danh tiểu tốt. Bởi vậy, chỉ có một khả năng, chính là hắn xuất thân từ doanh Tiên phong.
- Doanh Tiên phong...!
Sở Hoan lẩm bẩm một mình, như đang suy tư điều gì, một lát sau mới nói:
- Nghe nói một khi đã vào doanh Tiên phong, sẽ rất khó mà nổi danh được...!
Hứa Thiệu nói:
- Sở đốc có điều không biết, nguồn cung cấp binh sĩ cho doanh Tiên phong chủ yếu là những phạm nhân tội ác tày trời bị đày đi sung quân. Những phạm nhân này khi đến biên quan, nếu sức khỏe cường tráng, thì sau khi chọn lọc sẽ bị xếp vào doanh Tiên phong. Thường ngày, họ sẽ làm dân phu, đảm nhận những công việc nặng nhọc. Một khi đã vào doanh Tiên phong, thì khó có ngày ngóc đầu lên được. Nói như vậy là vì, binh sĩ bình thường, nếu lập công trên chiến trường, liền có thể thăng quan tiến tước, được phong thưởng. Nhưng binh sĩ doanh Tiên phong lại không có loại may mắn này. Bọn họ mang tội trên mình, sung quân ra biên ải vốn là để dùng máu tươi rửa sạch tội lỗi. Cho nên sau khi lập công, có thể sẽ được thưởng chút ít tiền bạc, nhưng vĩnh viễn không có khả năng thăng quan tiến chức.
- Nói như vậy, hình như ta đã hiểu ra được đôi điều.
Đôi mắt Sở Hoan lóe sáng:
- Vị Cầu tướng quân này của chúng ta, có lẽ đúng là xuất thân từ doanh Tiên phong. Hắn có tài thống soái, nhưng bởi vì mang tội, cả đời không thể nào thăng chức. Cho nên, đối với những thứ vĩnh viễn không thể có được, hắn lại nảy sinh niềm khao khát tột cùng. Hắn biết đời này không thể trở thành tướng quân, nhưng đối với thân phận tướng quân, hắn trước sau vẫn đầy ham muốn. Chính vì như vậy, hắn mới chọn cho mình danh hiệu Cầu tướng quân.
- Khi người Tây Lương đánh Nhạn Môn Quan, quân đội Tây Bắc đã từng chống cự một lần, nghe nói chính là doanh Tiên phong xung trận. Nhạn Môn Quan bị phá, doanh Tiên phong tử thương nặng nề.
Hứa Thiệu nhớ lại, nói:
- Theo ta được biết, doanh Tiên phong vốn có sáu bảy ngàn người. Sau khi chiến đấu với người Tây Lương, tử thương hơn phân nửa, còn lại không đến ba ngàn. Sau đó, thiết kỵ Tây Lương đánh vào rất gấp, quân Tây Bắc tháo lui gần hết, doanh Tiên phong không còn bị quản lý. Một số lượng lớn binh sĩ trong doanh Tiên phong liền thừa cơ bỏ trốn. Sau khi lão tướng quân đến Tây Bắc, tụ tập chấn chỉnh quân đội, thu nạp lại binh sĩ doanh Ti��n phong, nhưng chỉ còn hai ba trăm người mà thôi!
Sở Hoan cau mày nói:
- Nói như vậy, nghĩa là có hơn hai ngàn binh sĩ doanh Tiên phong đang tản lạc ở bên ngoài ư?
Hứa Thiệu gật đầu đáp:
- Đúng là như vậy. Một phần lớn bọn họ đang gây họa ngay tại Tây Bắc. Lúc trước ta cũng đã nói, chúng ta tiêu diệt hai mươi mốt ổ thảo khấu, tám ổ trong số đó chính là do binh sĩ tản lạc của doanh Tiên phong cầm đầu. Người của doanh Tiên phong vốn là đám liều mạng, Tây Quan hỗn loạn, bọn chúng đương nhiên muốn thừa cơ làm xằng làm bậy.
Sở Hoan vuốt cằm nói:
- Nói như vậy, tình huống thực tế của Hồ Lô Trại cũng đã rõ ràng rồi. Cái gọi là Cầu tướng quân, tám phần mười là người của doanh Tiên phong. Hắn thừa dịp loạn lạc bỏ trốn, hơn nữa còn kêu gọi tập hợp một đám binh sĩ doanh Tiên phong lên núi làm giặc. Bọn chúng trốn đi từ chiến trường, đương nhiên không thiếu vũ khí. Còn chiến mã kia, rất có thể cũng do bọn chúng thừa cơ vơ vét được.
- Binh sĩ doanh Tiên phong bị huấn luyện nghiêm khắc nhất trong quân đội Tây Bắc, mỗi tên đều là những kẻ liều mạng.
Hứa Thiệu nghiêm nghị nói:
- Bọn họ không giống thảo khấu bình thường, tính kỷ luật cao, hơn nữa rất quen thuộc với tác chiến. Thảo khấu ở Tây Quan tuy đông, nhưng phần lớn là dân chạy nạn làm loạn. Đám thảo khấu này quyết không thể so sánh với Hồ Lô Trại. Thực lực Hồ Lô Trại lớn mạnh, đám ô hợp kia muốn tìm chỗ dựa, đến nương tựa dưới trướng Hồ Lô Trại, cũng là chuyện tất nhiên.
- Vụ huyết án thôn Ngưu Lan, nhất định Hồ Lô Trại phải trả giá.
Sở Hoan lãnh đạm cười, rồi lập tức hỏi:
- Hổ Dực Kỵ bây giờ còn là một phần của Bình Tây quân không?
Hứa Thiệu lắc đầu thở dài:
- Từ khoảnh khắc phá vòng vây ra khỏi thành Sóc Tuyền, chúng ta đã bị xem là phản tặc. Bình Tây quân đã không còn bất cứ quan hệ gì với chúng ta nữa.
Sở Hoan trầm ngâm một lát, hỏi:
- Vậy sau này các ngươi dự tính ra sao?
Hứa Thiệu cúi đầu, trầm ngâm hồi lâu, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên, nói:
- Trước khi lão tướng quân lâm chung đã dặn dò ta, muốn ta tìm cho các huynh đệ Hổ Dực Kỵ một chốn tốt để trở về. Ta vốn định giải tán Hổ Dực Kỵ, cho mọi người hồi hương. Nhưng lúc các huynh đệ vào doanh, đều từng thề sẽ chỉ chết trận sa trường, một ngày là Hổ Dực Kỵ, cả đời cũng là Hổ Dực Kỵ. Bọn họ không muốn Hổ Dực Kỵ biến mất như vậy, mà ta...!
Siết chặt nắm tay, y cười khổ nói:
- ...ta cũng không muốn Hổ Dực Kỵ bị chôn vùi trong tay mình.
- Đây là một đội kỵ binh tinh nhuệ không gì có thể cản nổi.
Sở Hoan chậm rãi nói:
- Trước mắt nạn trộm cướp nổi lên khắp nơi, Hổ Dực Kỵ còn có thể làm được rất nhiều việc.
- Ta cũng từng nghĩ qua, sẽ dẫn các huynh đệ đi diệt trừ thổ phỉ.
Hứa Thiệu bình tĩnh nói:
- Nhưng cho dù như vậy, chúng ta cuối cùng cũng chỉ là một đám bèo không nơi bám rễ. Đây cũng không phải là chốn tốt để quay về mà lão tướng quân muốn thấy.
- Hứa thống lĩnh, thật ra ta có một ý nghĩ, không biết có nên nói ra hay không.
Sở Hoan nhìn thẳng vào Hứa Thiệu, nói.
Hứa Thiệu nhấc tay, nói:
- Sở đốc có lời gì xin cứ nói thẳng!
- Ngươi nói đúng. Hổ Dực Kỵ là đội quân huấn luyện cực tốt, có thể vang danh cùng Thập Tam Thái Bảo, Kinh Lôi Kỵ và Liêu Đông Thập Bát Tuấn, sao có thể để Hổ Dực Kỵ biến mất như vậy được?
Sở Hoan hơi vươn người về phía trước:
- Hổ Dực Kỵ là bèo trôi không chốn bám. Hứa thống lĩnh, nếu ta cho các ngươi một chốn để nương tựa, không biết các ngươi có chấp nhận hay không?
Hứa Thiệu bình tĩnh nói:
- Ý của Sở đốc là...?
- Tây Quan trộm cướp gây họa, muốn bá tánh an cư lạc nghiệp, trước hết phải tiêu diệt mấy đảng cướp lớn nhỏ này, ít nhất là để cho dân chúng Tây Quan không còn bị thổ phỉ quấy rối.
Sở Hoan nghiêm nghị nói:
- Cho nên ta xây dựng lại Cấm Vệ Quân Tây Quan. Hơn nữa, Cấm Vệ Quân ở Tây Quan so với những nơi khác có chút không giống, chế độ cũng có phần bất đồng. Cấm Vệ Quân Tây Quan đã chuẩn bị thành lập bốn doanh: Phong, Lâm, Hỏa, Sơn...!
- Tốc độ như gió, sâm nghiêm như rừng, tấn công như lửa, vững vàng như núi.
Hứa Thiệu cười nói:
- Đây là cách giải thích trong binh pháp Tôn Vũ. Sở đốc lập ra bốn doanh này, quả nhiên không hề tầm thường.
Sở Hoan lại cười nói:
- Việc chuẩn bị thành lập bốn doanh thật là khó khăn vô cùng. Theo ý của ta, Cấm Vệ Quân sau khi thành lập, chính là dùng để tiêu diệt thổ phỉ, bảo vệ bình an một cõi. Trong doanh chữ Phong, ta chuẩn bị lập doanh kỵ binh...!
Hứa Thiệu hiểu ra, nói:
- Ý Sở đốc là muốn đem Hổ Dực Kỵ chúng ta sắp xếp vào doanh chữ Phong?
- Không giấu gì Hứa thống lĩnh, Tây Quan hoang tàn cần phải chấn hưng lại, chuyện thành lập Cấm Vệ Quân cũng gặp nhiều vướng mắc. Thành lập doanh chữ Phong cần một số lượng lớn chiến mã, nhưng chiến mã của ta hiện nay đều là giật gấu vá vai. Quan trọng nhất là, bên cạnh ta không có tướng lĩnh nào thật sự giỏi về xây dựng kỵ binh.
Sở Hoan nhìn vào đôi mắt Hứa Thiệu dưới lớp mặt nạ, chân thành nói:
- Hôm nay ở đây, ta hi vọng Hứa thống lĩnh có thể giúp ta huấn luyện kỵ binh. Hổ Dực Kỵ sẽ được sắp xếp vào doanh chữ Phong, danh hiệu sẽ không thay đổi, vẫn giữ nguyên tên Hổ Dực Kỵ thuộc doanh chữ Phong. Trụ cột của doanh chữ Phong sẽ lấy bốn trăm Hổ Dực Kỵ các ngươi làm căn bản để mở rộng. Và doanh chữ Phong sau này, xin giao cho Hứa thống lĩnh làm thống soái. Không biết ý của Hứa thống lĩnh ra sao?
Hứa Thiệu không nói gì, do dự hồi lâu, mới lên tiếng:
- Sở đốc, nếu lão tướng quân vẫn còn, ngài cảm thấy lão tướng quân có muốn nhìn thấy Hổ D���c Kỵ biến thành Cấm Vệ Quân hay không?
- Ta chỉ biết, lão tướng quân là một trí giả luôn nghĩ đến thiên hạ.
Sở Hoan nghiêm mặt nói:
- Chí hướng của lão tướng quân là muốn cho vùng đất Tây Quan tràn ngập chiến loạn này có thể yên ổn trở lại. Cũng chính vì thế, lão tướng quân mới gượng thân bệnh tật mà đến Tây Bắc, tự mình ra tay...!
Hứa Thiệu khẽ vuốt cằm:
- Ta đã hiểu ý Sở đốc. Ý ngài là, lão tướng quân vì sự thái bình của Tây Quan, ngay cả bản thân cũng mặc kệ. Như vậy, người đương nhiên có thể dùng Hổ Dực Kỵ làm cái giá đổi lấy sự yên ổn cho Tây Quan.
Sở Hoan nói:
- Ta đoán lão tướng quân trước khi lâm chung chắc chắn đã nghĩ như vậy. Kết cục tốt nhất cho Hổ Dực Kỵ có lẽ không phải là giải ngũ về quê, mà là vì dân chúng thiên hạ, dốc hết giọt máu cuối cùng!
Hứa Thiệu trầm mặc một lát, rốt cuộc lên tiếng:
- Sở đốc, ý của ngài ta đã hiểu. Nhưng ta bây giờ không thể lập tức trả lời ngài. Dù ta là thống lĩnh Hổ Dực Kỵ, nhưng chuyện lớn như vậy, ta vẫn phải thương lượng với các huynh đệ dưới trướng.
Sở Hoan nói:
- Ta hi vọng Hứa thống lĩnh có thể mang đến cho ta tin tốt lành.
Hắn vừa nói xong, liền nghe tiếng bước chân dồn dập. Ngoài sân có người đi vào, Hàn Anh đi trước, theo sau là một gã binh sĩ lưng đeo cờ nhỏ.
Sở Hoan thấy Hàn Anh sắc mặt nghiêm trọng, lập tức cảm thấy sự việc hình như không ổn. Hắn đứng dậy, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi:
- Xảy ra chuyện gì?
- Sở đốc, đây là người đưa tin khẩn cấp từ Sóc Tuyền.
Hàn Anh chỉ vào binh sĩ kia, nói:
- Hắn mang tin tức từ Sóc Tuyền đến.
Binh sĩ đó bước lên, quỳ xuống, lấy trong ngực ra một phong thư, trình cho Sở Hoan:
- Tổng đốc đại nhân, đây là mật hàm của Hiên Viên tướng quân phái tiểu nhân khẩn cấp đưa tới!
Sở Hoan nhíu mày, tiếp nhận mật hàm. Mật hàm dùng sáp dán kín, hắn mở ra, rút lấy lá thư, nhìn lướt qua. Sắc mặt hắn lập tức biến thành hết sức lạnh lùng, đôi đồng tử cũng lóe lên ánh sắc lạnh.
Từng câu chữ trong bản dịch này đều là tâm huyết được truyen.free gửi gắm đến độc giả.