Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1103:

- Phụ thân, cha vừa nói, dù ai đắc thế ở Tây Bắc... Chẳng lẽ ý cha là Chu Lăng Nhạc sẽ không thành công?

Trương Thúc Nghiêm lắc đầu nói:

- Không hẳn như vậy. Ta đương nhiên hy vọng Chu Lăng Nhạc có thể thành công, nhưng chuyện đời ai nói trước được, biến hóa khôn lường, thế sự khó đoán. Con phải biết, Tiếu Hoán Chương ở Bắc Sơn chẳng phải kẻ hiền lành gì, lão ta là một con cáo già xảo quyệt, loại người không có lợi thì sẽ chẳng chịu bỏ công. Hắn ở Bắc Sơn nhiều năm, bè đảng vô số, bề ngoài nhìn như người tốt, nhưng một khi đã nhe nanh ra thì chưa chắc đã yếu hơn Chu Lăng Nhạc đâu.

- Đối thủ lớn nhất của Chu Lăng Nhạc chính là Tiếu Hoán Chương.

Trương Hãn nói:

- Chỉ là hôm nay đã khác xưa. Danh vọng và thực lực của Chu Lăng Nhạc ở Tây Bắc bây giờ, e rằng Tiếu Hoán Chương không thể nào sánh bằng.

- Tiếu Hoán Chương là người biết tiến biết lui.

Trương Thúc Nghiêm nói:

- Nếu Sở Hoan không đến Tây Bắc, có lẽ Tiếu Hoán Chương sẽ tiếp tục giả vờ ngoan hiền chờ thời cơ. Nhưng Sở Hoan vừa đến Tây Bắc đã liên tục ra chiêu, ánh mắt Chu Lăng Nhạc từ trên người Tiếu Hoán Chương đã chuyển sang Sở Hoan. Tiếu Hoán Chương rất biết tận dụng thời cơ, hôm nay ắt hẳn đang muốn ng��i nhìn hai hổ đánh nhau đây mà.

- Phụ thân, cha cảm thấy Sở Hoan có thể uy hiếp được Chu Lăng Nhạc sao?

Trương Hãn có chút hoài nghi.

- Sao lại không thể?

Trương Thúc Nghiêm cười nhạt một tiếng.

- Nếu là người khác, e rằng Chu Lăng Nhạc sẽ không thèm để mắt tới. Thật lòng mà nói, ánh mắt của hoàng thượng quả thực không tồi, chọn người đúng là chính xác. Trước khi Sở Hoan được điều đến nhậm chức tổng đốc Tây Quan, ta vẫn đoán xem triều đình sẽ phái ai trấn giữ. Nghĩ đi nghĩ lại, trừ phi hoàng đế đích thân đến đây, nếu không, e rằng ai cũng không uy hiếp nổi Chu Lăng Nhạc. Khi biết Sở Hoan đến nhậm chức, ta còn cảm thấy lão hoàng đế đã già rồi hồ đồ. Về sau mới biết, lão gia hỏa ngồi trên ngai vàng này rất là tinh minh. Vị Sở tổng đốc kia, trước khi nhậm chức đã từng có giao tình với Tây Quan Thất Tinh. Hơn nữa, Tây Quan Thất Tinh có thể đông sơn tái khởi, nghe nói cũng có liên quan đến Sở Hoan. Hắn nhậm chức rồi, Tây Quan Thất Tinh lập tức thân cận với hắn, kết thành đồng minh. Đến lúc đó, ta mới biết, kẻ địch thật sự của Chu Lăng Nhạc rốt cuộc đã xuất hiện.

Trương Hãn khẽ gật đầu nói:

- Tây Quan Thất Tinh ở Tây Quan gốc rễ vững chắc, quan hệ nhân sự rất rộng. Nếu không có nhóm người đó, Sở Hoan căn bản không thể trụ lại Tây Quan...!

- Cho nên ta mới nói hoàng đế nhìn người rất chuẩn.

Trương Thúc Nghiêm thở dài:

- Người chưa tới mà căn cơ đã có sẵn. Tây Quan Thất Tinh muốn dựa vào hắn để xây dựng lại gia nghiệp, mà hắn cũng muốn dựa vào gốc rễ của Tây Quan Thất Tinh để ngồi vững ở Tây Quan...!

Lắc đầu thở dài:

- E rằng Chu Lăng Nhạc cũng không ngờ, Sở Hoan lại có quan hệ sâu xa với Tây Quan Thất Tinh.

Đưa tay bưng chén trà, Trương Hãn thấy nước trà đã nguội lạnh. Y vội vàng đứng dậy, đổ trà cũ trong chén đi, rồi châm trà mới vào. Trương Thúc Nghiêm thấy vậy, trong mắt hiện lên nét cười. Chờ Trương Hãn ngồi xuống, giọng nói của y cũng ôn hòa hơn hẳn, khẽ nói:

- Sở Hoan giết chết Đông Phương Tín và Đổng Thế Trân, Việt Châu liền rơi vào tay hắn. Hơn nữa, Giáp Châu cũng bị hắn khống chế. Tây Quan có bốn châu, hắn đã n��m được hai châu, thực lực không phải chuyện đùa. Một khi toàn bộ Tây Quan đều nằm trong tay hắn, vậy thực lực của hắn sẽ đủ để ngang hàng với Chu Lăng Nhạc và Tiếu Hoán Chương.

- Chu Lăng Nhạc để hai châu Kim, Hạ cùng khởi binh, chính là vì sợ Sở Hoan thật sự khống chế được toàn bộ Tây Quan.

Trương Hãn khẽ nói.

Trương Thúc Nghiêm gật đầu nói:

- Đó là đương nhiên. Chu Lăng Nhạc dù sao cũng chỉ là tổng đốc Thiên Sơn, không phải là tổng đốc cả vùng Tây Bắc. Thời chiến là tình huống đặc biệt, hắn có chiến công, có thể điều động vật tư, binh mã. Nhưng khi người Tây Lương vừa rút đi, hắn không thể cứ nhúng tay vào chuyện của nơi khác. Chu Lăng Nhạc vẫn rất tinh tường về việc công cao hơn chủ. Nếu như hắn công khai nhúng tay vào sự vụ ở Bắc Sơn và Tây Quan, khó tránh sẽ bị hoàng đế đố kỵ, điều đó không hề có lợi cho Chu Lăng Nhạc...!

Y vuốt vuốt chòm râu, cười nhạt nói:

- Hắn mặc dù có dã tâm, nhưng không phải là kẻ lỗ mãng cuồng vọng. Hắn vẫn có thể nhắm chính xác cách tiến lui. Dù sao, khi chưa chuẩn bị sẵn sàng, hắn sẽ không dám đối kháng cùng triều đình.

- Cho nên hắn mới đứng sau màn thao túng.

Trương Thúc Nghiêm gật gật đầu, nói:

- Con thử nghĩ xem, hắn ở đây giật dây Đông Phương Tín và Đổng Thế Trân, tốn bao công sức, vất vả lắm mới nắm được cục diện ở Tây Quan. Trên thực tế, hắn đã là tổng đốc hai vùng Thiên Sơn và Tây Quan rồi. Tiếu Hoán Chương căn bản không dám đối nghịch với hắn. Nhưng Sở Hoan vừa đến đã liên tiếp tung chiêu, trong thời gian ngắn đã hủy hoại hơn phân nửa thành quả mà hắn khổ cực dàn xếp. Hắn đương nhiên không cam lòng. Nếu lại để Sở Hoan thu phục Hạ Châu và Kim Châu, Sở Hoan liền trở thành con hổ ngồi trước đầu giường, e rằng Chu Lăng Nhạc ngày đêm đều không yên giấc.

Trương Hãn đồng ý nói:

- Sở Hoan xử lý xong Việt Châu và Giáp Châu, tiếp theo đương nhiên sẽ thu phục Hạ Châu và Kim Châu. Nếu chúng ta không khởi binh, chuyện đầu tiên Sở Hoan làm sẽ là thu lại binh quyền của hai châu Kim, Hạ.

- Hiên Viên Thắng mới tiếp quản quyền lực Bình Tây đại tướng quân từ tay Đông Phương Tín, hoàn toàn có t�� cách điều động binh mã hai châu Kim, Hạ. Chu Lăng Nhạc biết rõ điểm này, cho nên trước khi Hiên Viên Thắng điều động, đã để chúng ta lập tức khởi binh, vốn là để giữ lại thế lực cuối cùng ở hai châu.

Trương Thúc Nghiêm với ánh mắt thâm thúy, chậm rãi nói:

- Thật ra, nhìn bề ngoài là hai châu Kim, Hạ khởi binh, nhưng thực tế đây là ván cờ của Sở Hoan và Chu Lăng Nhạc. Chúng ta chẳng qua chỉ là quân cờ trên bàn mà thôi. Bất quá đối với hai người bọn hắn, đây là một nước cờ cực kỳ quan trọng, kết quả thắng bại sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ thế cục Tây Bắc. Nếu Sở Hoan có thể thuận lợi đánh chiếm Hạ Châu, thu nạp toàn bộ Tây Quan, như vậy một tăng một giảm, binh lực Chu Lăng Nhạc bị tổn thương, Sở Hoan và Chu Lăng Nhạc sẽ có thế lực ngang nhau.

- Nếu trận này Sở Hoan có thể đánh chiếm thành Hạ Châu, chẳng những có thể khống chế Hạ Châu, hơn nữa uy danh trong quân sẽ lên rất cao, tiếng tăm càng thêm nổi bật. Quan trọng hơn là, đám thổ phỉ đang rục rịch muốn làm loạn sẽ nhìn trận chiến này mà sợ mất mật, không dám hành đ���ng bừa bãi nữa.

Trương Hãn như có điều suy nghĩ nói.

Trương Thúc Nghiêm cười nói:

- Đúng vậy, thắng, đối với Sở Hoan tất nhiên là trăm lợi mà không có một hại. Nhưng một khi thất bại, Sở Hoan cũng phải trả giá rất lớn.

- Nếu không đánh mà lui, không thu phục được hai châu Kim Hạ, vậy Sở Hoan cũng chỉ có thể nắm giữ một nửa Tây Quan.

Trương Hãn dù sao cũng là con nhà tướng, mưa dầm thấm đất, rất nhiều chuyện y cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

- Không lấy được hai châu Kim Hạ thì chẳng nói làm gì, nhưng uy vọng trong quân của Sở Hoan sẽ giảm sút, tổn thất tiếng tăm. Giặc cướp khắp nơi ở Tây Quan sẽ nổi dậy. Đến lúc đó, Sở Hoan cho dù muốn giữ ổn định hai châu Việt, Giáp cũng là chuyện kẻ ngốc nằm mơ...!

- Sở Hoan nếu không lấy được Hạ Châu, cũng không thể trụ lâu ở Tây Quan.

Trương Thúc Nghiêm cười lạnh nói:

- Con đừng quên, Sở Hoan là người của Tề Vương. Phe cánh của Tề Vương và Thái tử trong triều tranh giành đến mức ngươi chết ta sống. Nếu Sở Hoan thất bại, con cảm thấy phe Thái tử sẽ bỏ qua cơ hội đả kích Tề Vương hay sao? Sở Hoan ở trong triều hay ở Tây Bắc đều có kẻ địch. Bọn họ tất nhiên cũng sẽ ra tay, lôi Sở Hoan từ trên ghế tổng đốc Tây Quan xuống...

Trương Hãn cười nói:

- Xem ra lần này Sở Hoan đặt cược thật sự không nhỏ.

Trương Thúc Nghiêm nâng chung trà lên, nhấp một ngụm, nhổ lá trà trong miệng ra rồi mới nói:

- Nếu không có gì bất ngờ, trận chiến này Sở Hoan lành ít dữ nhiều, rất có khả năng chưa đánh đã lui!

- Chỉ cần hắn lui binh, Chu Lăng Nhạc tự nhiên sẽ trở thành thế lực mạnh nhất Tây Bắc.

Trương Hãn cau mày nói:

- Lúc đó Tiếu Hoán Chương sẽ không còn là đối thủ của Chu Lăng Nhạc. Vậy sao phụ thân còn nói tiền đồ Tây Bắc mơ hồ?

- Đơn giản là từ xưa đến nay, trước khi cuộc chiến kết thúc, đều không thể nói trước được điều gì.

Trương Thúc Nghiêm thở dài:

- Chúng ta nghĩ đi nghĩ lại, với thực lực Sở Hoan hiện nay mà muốn đánh chiếm Hạ Châu, tám chín phần mười là sẽ chưa đánh đã lui. Nhưng chuyện đời không có gì là tuyệt đối, phỏng đoán của chúng ta cũng chưa chắc là kết quả cuối c��ng. Có nhiều việc chưa đến cuối cùng thì vĩnh viễn không thể đoán được kết cục. Sở Hoan thắng hay bại, cũng còn chưa biết.

Lập tức nhăn mày, y nói:

- Người chúng ta phái đi Hạ Châu đến giờ còn chưa trở về. Cuộc chiến Hạ Châu bây giờ ra sao, chúng ta một chút cũng không biết...!

Trương Hãn nói:

- Phụ thân cũng không cần lo lắng. Lúc này là thời điểm Lục Thường ở Hạ Châu, thời tiết rất xấu. Người chúng ta phái đi, e rằng còn bị trì hoãn trên đường...!

- Cũng mong là vậy.

Trương Thúc Nghiêm thở dài nói:

- Nếu là vậy thì không sao. Chỉ sợ xảy ra chuyện gì bất ngờ. Tuy ta nhìn Hồ Tông Mậu không vừa mắt, nhưng trận chiến này chúng ta vẫn hy vọng hắn có thể chống đỡ được.

Dừng một chút, y đưa mắt nhìn Trương Hãn, khẽ nói:

- Con bây giờ đã hiểu lòng phụ thân? Trận chiến này, không cầu giết địch, chỉ cầu tự bảo vệ mình. Chỉ cần Hồ Tông Mậu giữ vững thành Hạ Châu, làm cho Sở Hoan không đánh mà lui, đó là thắng lợi lớn nhất. Bọn họ không ra khỏi thành, chúng ta cũng không cần xuất binh. Nếu chúng ta xuất binh, không nói đến lúc đánh nhau tổn thất không nhỏ, mất đi vốn liếng trong nhà, mà quan trọng nhất là, một khi Hồ Tông Mậu biết chúng ta xuất binh, với tính tình của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không để Trương Thúc Nghiêm này giành được công đầu. Nếu vì vậy khiến hắn khinh suất ra khỏi thành, làm rối loạn toàn bộ chiến lược, Chu Lăng Nhạc truy cứu xuống, cha con chúng ta khó tránh mang tội.

Trương Hãn bừng tỉnh hiểu ra, nói:

- Phụ thân sao không nói sớm hơn? Con đây ngu dốt, vẫn không nghĩ đến chuyện này.

Trương Thúc Nghiêm nói:

- Tương lai nhà họ Trương cuối cùng vẫn đặt trên vai con. Rất nhiều chuyện bản thân con phải biết cân nhắc kỹ lưỡng. Nếu chuyện gì cha cũng giúp con phân tích rõ ràng, con vĩnh viễn cũng không thể trưởng thành được. Hãn nhi, hãy nhớ lời của cha: trong thiên hạ, chúng ta không có kẻ thù thật sự, cũng không có bạn bè thật sự, cái chúng ta có, chỉ là chính mình. Bây giờ chúng ta án binh bất động, bảo tồn thực lực, đối với chúng ta vẫn là có lợi. Chuyện con cần phải làm, cũng không phải là mỗi ngày quấn quýt lấy con đàn bà kia, mà phải là đồng cam cộng khổ với tướng sĩ trong doanh chữ Cấn, để cho bọn họ tâm phục khẩu phục nghe lệnh. Đối với nam nhân mà nói, đàn bà trước nay không phải là quan trọng nhất, quan trọng nhất là...!

Một tay y siết chặt nắm đấm, nghiêm nghị nói:

- Quyền thế và thực lực!

Trương Hãn tự lẩm bẩm, lặp lại một lần:

- Quyền thế và thực lực!

- Đúng vậy.

Trương Thúc Nghiêm nghiêm mặt nói:

- Vì thế, chúng ta có thể hợp tác với bất cứ người nào có thể lợi dụng, cho dù là kẻ địch. Thậm chí ngày nào đó người Tây Lương có thể cho chúng ta những thứ này, chúng ta cũng có thể hợp tác với họ.

Trương Hãn khẽ giật mình, chợt nghe thấy bên ngoài truyền đến giọng nói:

- Tướng quân, có tin từ Hạ Châu!

Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết riêng của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free