(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1112:
Khóe miệng Trương Thúc Nghiêm thoáng nhếch lên, Sở Hoan không thèm nhìn Hồ Tông Mậu, sai người đẩy Hồ Tông Mậu sát chân tường thành, rồi chỉ vào y, cất tiếng nói với dân chúng dưới thành:
- Kẻ này vốn là tướng trấn thủ Hạ Châu Hồ Tông Mậu, triều đình đã giao phó trọng trách quân sự Hạ Châu cho y, vốn mong y dẫn binh tiêu diệt giặc cướp, bảo vệ bình an cho muôn dân một phương. Thế nhưng y lại khởi binh làm loạn, không những bức ép dân phu sửa thành đắp hào, lại còn đẩy những người dân chưa từng trải qua huấn luyện ra chiến trường, khiến họ chết oan vô số. Hỡi các vị hương thân, hôm nay bản đốc sẽ không tự mình quyết định sống chết của kẻ này, mà giao phó quyền định đoạt cho tất cả mọi người. Các vị hãy nói cho bản đốc biết, kẻ đã gây ra bao tai họa cho dân chúng như vậy, liệu còn xứng đáng được sống nữa không?
Dân chúng Kim Châu giờ đây đã coi Sở Hoan như Bồ Tát sống giáng trần, họ cũng chẳng cần bận tâm toàn bộ quá trình sự việc diễn ra ra sao, họ chỉ biết rằng, Sở Hoan là một vị quan tốt, kẻ nào đối địch với Sở Hoan, tất nhiên chẳng phải hạng người lương thiện gì. Liền có kẻ hô to lên rằng:
- Giết chết tên cẩu quan này!
Trong khoảnh khắc đó, dân chúng đồng loạt cất tiếng hô vang, gần như ai nấy cũng kêu gào đòi xử tử Hồ Tông Mậu.
Sở Hoan khẽ vuốt cằm, lớn tiếng nói:
- Được, hôm nay bản đốc liền thuận theo ý dân, đem y và những kẻ đồng lõa cùng y xử trảm ngay trên tường thành.
Trầm giọng nói:
- Người đâu, hành hình!
Một đám giáp sĩ đẩy Hồ Tông Mậu và những kẻ liên can đến sát tường thành, đem đầu chúng ấn lên bậc đá trên tường thành. Ở đó, binh sĩ cầm quỷ đầu đại đao đã đứng đợi sẵn, vươn mình giơ cao đao trong tay. Mọi người nín thở nhìn chằm chằm lên đầu tường, chỉ thấy Sở Hoan giơ tay, giữ yên một thoáng, rồi cuối cùng hạ xuống.
Ánh đao chợt lóe, hơn mười cái đầu người lập tức rời khỏi thân thể, từ trên tường thành rơi xuống như những hòn đá lăn. Không ít dân chúng thấy cảnh tượng máu me rùng rợn, đều không khỏi run sợ.
Mười mấy cái đầu người rơi thẳng xuống dưới chân tường thành, máu tươi chảy đầm đìa, cảnh tượng vô cùng đáng sợ.
Sở Hoan phất tay, binh sĩ lập tức mang những thân thể không đầu xuống. Lúc này, Sở Hoan mới với thần sắc lạnh lùng, lớn tiếng nói:
- Bản đốc đã hứa, sẽ để cho bách tính an cư lạc nghiệp. Bất cứ kẻ nào dám phá hoại sự yên ổn của vùng Tây Quan, mặc kệ y là ai, bản đốc cũng sẽ đối kháng đến cùng.
Trầm giọng nói:
- Phương Như Thủy ở đâu?
Trong đám người, một vị tướng lập tức bước ra, chắp tay nói:
- Có mạt tướng!
- Bản đốc lệnh cho ngươi trấn thủ Kim Châu, bọn giặc cướp ở Kim Châu, bản đốc cũng giao phó cho ngươi.
Sở Hoan nhìn Phương Như Thủy, thần sắc trịnh trọng nói:
- Dân chúng Kim Châu cần được yên ổn, bản đốc sẽ ban cho họ sự yên ổn, song giặc cướp làm xằng làm bậy ở Kim Châu, bản đốc đã giao toàn bộ cho ngươi. Nếu ngươi không thể bảo vệ dân chúng Kim Châu yên ổn, bản đốc cũng chỉ còn cách chém đầu ngươi mà thôi!
Phương Như Thủy dường như đã sớm biết mình sẽ ở lại trấn thủ Kim Châu, liền quỳ xuống, cung kính nói:
- Sở đốc yên tâm, đầu của mạt tướng, chỉ có thể rơi xuống khi diệt trừ hết giặc cướp, tuyệt đối không để Sở đốc phải động đao!
Sở Hoan lắc đầu nói:
- Bản đ��c không muốn ngươi phải mất đầu, bản đốc chỉ cần ngươi bảo vệ bình an cho Kim Châu mà thôi!
- Mạt tướng tuân mệnh!
Cha con Trương Thúc Nghiêm liếc nhìn nhau, khóe mắt khẽ giật, lúc này lại không dám nói thêm lời nào.
Xử quyết Hồ Tông Mậu, phân công Phương Như Thủy trấn thủ Kim Châu xong, Sở Hoan mới cho giải tán dân chúng, trở về phủ đệ của Trương gia, cho gọi cha con Trương Thúc Nghiêm tới, hai người miễn cưỡng tươi cười, hành lễ với Sở Hoan.
Sở Hoan mỉm cười, ý bảo hai người đứng dậy, rồi nói với Trương Thúc Nghiêm:
- Biểu hiện của Trương tướng quân hôm nay khiến bản đốc rất hài lòng.
- Mạt tướng thề sống chết phục tùng Sở đốc, chỉ cần Sở đốc ra lệnh, cha con ta dù lên núi đao xuống biển lửa, cũng nhất định sẽ tuân theo mệnh lệnh của ngài.
Trương Thúc Nghiêm nghiêm mặt nói.
Trương Hãn dù sao vẫn còn trẻ, nhịn không được hỏi:
- Sở đốc, ngài giao Kim Châu cho Phương Như Thủy, vậy không biết chúng ta sẽ...!
Chưa hết câu, Trương Thúc Nghiêm đã ngắt lời con trai, nói:
- Sở đốc tự có sắp xếp.
Sở Hoan m��m cười, nói:
- Trương tướng quân nói không sai chút nào, các ngươi trung thành như vậy, bản đốc sao có thể không có sắp xếp chứ. Đêm qua khi trò chuyện cùng Trương tướng, bản đốc nhớ rằng, dường như đã cân nhắc việc để cha con ngươi theo bản đốc về Sóc Tuyền, với tài cán của Trương tướng quân, nhậm chức tại Ti Binh bộ, hẳn là thừa sức...!
Trương Thúc Nghiêm nói:
- Mạt tướng nguyện nghe theo sắp xếp của Sở đốc, nếu được vào Ti Binh bộ, mạt tướng nhất định sẽ dốc sức phục tùng Sở đốc.
Trương Thúc Nghiêm vốn là người đa mưu túc trí, vốn tưởng rằng Kim Châu có Lang Nha Cốc hiểm trở, tất nhiên sẽ không thất thủ dễ dàng. Thế nhưng y ngàn vạn lần không ngờ, Sở Hoan lại dùng một chiêu "bắt giặc phải bắt vua", khiến cho Kim Châu Binh chưa kịp đổ máu đã bị chiếm đóng.
Trong lòng y đương nhiên vô cùng ảo não và phẫn nộ, nhưng y cũng biết, làm người phải tùy theo thời thế, lúc nên cúi đầu thì phải cúi đầu, nếu cứ cứng rắn chống đối, Sở Hoan cũng chẳng ngại chém thêm vài cái đầu nữa.
Chỉ có giữ được tính mạng, mới có thể Đông Sơn tái khởi.
Sở Hoan cười ha ha, nói:
- Còn có một việc, không thể không bàn bạc với Trương tướng quân.
- Thương nghị thì không dám, Sở đốc có dặn dò gì, cứ nói thẳng ra.
Trương Thúc Nghiêm vô cùng cung kính nhìn lên.
Sở Hoan suy nghĩ một chút, rốt cuộc nói:
- Bởi vì Trương tướng quân và Trương thiếu tướng quân còn phải nhận chức vị khác, cho nên Kim Châu đành tạm thời giao lại cho Phương Như Thủy. Mặc dù Kim Châu điều kiện có phần khắc nghiệt, nhưng Phương Như Thủy cũng không dám kháng mệnh đâu, chỉ là y lại xin bản đốc một điều, muốn phiền hai vị giúp đỡ cho!
Cha con họ Trương liếc nhìn nhau, trong mắt đều hiện ra vẻ nghi hoặc.
- Chuyện là thế này, Trương tướng quân trấn thủ Kim Châu, nhiều tướng lĩnh Doanh Chữ Cấn đều do Trương tướng quân đích thân cất nhắc.
Sở Hoan thở dài:
- Những thuộc cấp này, đều là dũng sĩ trên sa trường, đi theo Trương tướng quân đã lâu năm, chỉ sợ không nỡ rời xa Trương tướng quân mà đi. Với lại, Phương Như Thủy lại muốn sắp xếp lại Doanh Chữ Cấn, nên y lo lắng kinh nghiệm bản thân còn nông cạn, khó lòng khống chế nổi những thuộc hạ kia của Trương tướng quân, cho nên đã đề nghị với bản đốc, liệu có thể nhờ Trương tướng quân đưa bọn họ theo luôn hay không!
Khóe mắt Trương Thúc Nghiêm co giật, thật ra y sớm đã nghĩ đến chuyện này, thầm nghĩ mình bị điều đi cũng chẳng sao, chỉ cần có thể giữ lại một số thuộc hạ tâm phúc ở Kim Châu, thì chưa chắc y không có cơ hội Đông Sơn tái khởi. Mặc dù đã ngờ Sở Hoan sẽ ra tay đối phó với thuộc hạ của mình, nhưng y vẫn còn nuôi một tia kỳ vọng mong manh. Đến khi nghe Sở Hoan nói như vậy, hy vọng cuối cùng của Trương Thúc Nghiêm cũng hoàn toàn vỡ tan, tâm trạng y nặng trĩu xuống, nhìn bộ mặt cười nói ôn hòa của Sở Hoan, nhất thời không thốt nên lời.
Bùi Tích nãy giờ vẫn ngồi bên cạnh không lên tiếng, cuối cùng cười nói:
- Sở đốc, xem ra Trương tướng quân cảm kích đến nỗi không nói nên lời. Thuộc cấp của Trương tướng quân dĩ nhiên không nỡ thấy Trương tướng quân bị điều đi nơi khác, mà Trương tướng quân chắc cũng không nỡ xa rời bọn họ.
Trương Thúc Nghiêm lòng đang rỉ máu, cuối cùng cũng khôi phục lại tinh thần, nói:
- Sở đốc nói rất phải, chỉ là... bọn họ cũng chỉ là những kẻ vũ phu, theo mạt tướng rời đi, cũng chẳng có chỗ dùng. Nếu được ở lại Kim Châu, chưa hẳn là không giúp gì được cho Phương Như Thủy...!
Sở Hoan lắc đầu cười nói:
- Việc này Trương tướng quân không cần phải lo lắng, bọn họ sẽ không đi Sóc Tuyền đâu. Bản đốc muốn Trương tướng quân dẫn bọn họ về Thiên Sơn một chuyến, bọn họ phần lớn đều là người sinh trưởng ở Thiên Sơn, nay vinh quang trở về quê cũ, với tài năng của bọn họ, có lẽ sẽ được Chu tổng đốc trọng dụng.
Lời vừa nói ra, sắc mặt cha con họ Trương đều biến đổi, Trương Thúc Nghiêm thất thanh kêu lên:
- Thiên Sơn?
Dù y cáo già, xảo quyệt, bình thường không hề lộ sắc mặt, nhưng lúc này, cũng không khỏi hoảng sợ, hỏi:
- Sở đốc, ngài... ngài nói là muốn mạt tướng dẫn bọn họ trở về Thiên Sơn?
Sở Hoan gật đầu cười nói:
- Đúng là như thế. Bản đốc muốn điều Trương tướng quân vào Ti Binh bộ, nhưng nói cho cùng, dù sao Trương tướng quân lúc trước cũng là người Chu tổng đốc tiến cử, lễ tiết ngoài mặt vẫn phải giữ. Trương tướng quân trở lại Thiên Sơn, nói với Chu tổng đốc một tiếng, nhân tiện dẫn đám thuộc hạ về Thiên Sơn. Bản đốc nghĩ, Chu tổng đốc cũng là người hiểu thời cuộc, quyết sẽ không cản trở tiền đồ của Trương tướng quân, chắc hẳn sẽ để cho Trương tướng quân đi Sóc Tuyền nhậm chức. Trương tướng quân nên đi sớm về sớm, vị trí Chủ sự Ti Binh bộ, bản đốc sẽ giữ lại cho ngươi!
Cha con họ Trương mặt xám ngoét như tro tàn, ánh mắt Trương Thúc Nghiêm hiện lên vẻ tuyệt vọng, nói:
- Sở đốc, mạt tướng hận Chu Lăng Nhạc thấu xương, cũng không muốn gặp lại y, xin Sở đốc khai ân, đừng ép mạt tướng phải đi Thiên Sơn.
- Chẳng lẽ Trương tướng quân sợ Chu tổng đốc?
Sở Hoan thở dài:
- Thật ra Trương tướng quân không cần phải như vậy, tuy nói Chu tổng đốc có đôi lúc hơi hồ đồ, nhưng theo bản đốc thấy, y vẫn là một người hiểu chuyện. Bản đốc đã muốn dùng Trương tướng quân, chắc Chu tổng đốc cuối cùng cũng phải nể mặt bản đốc chứ?
Y lấy ra một phong thư, nói:
- Đây là thư bản đốc viết cho Chu tổng đốc, Trương tướng quân gặp được Chu tổng đốc, thì cứ giao cho Chu tổng đốc.
Trương Thúc Nghiêm há hốc miệng, nhưng có mấy lời không thể thốt ra ngoài, trong lòng thầm nghĩ: Chu Lăng Nhạc hận ngươi thấu xương, hận không thể ăn tươi nuốt sống ngươi, sao còn nể mặt ngươi chứ!
Y vì giữ mạng, chỉ có thể hợp tác với Sở Hoan, như đao kề trên cổ, cho nên thái độ đối với Sở Hoan vô cùng cung kính. Sở Hoan yêu cầu việc gì, y đều cố sức phối hợp, chỉ hi vọng có thể nịnh nọt Sở Hoan, chờ đợi cơ hội Đông Sơn tái khởi.
Thậm chí, khi Sở Hoan mơ hồ tỏ ý muốn y vạch mặt Chu Lăng Nhạc trước toàn thể dân chúng trong thành, Trương Thúc Nghiêm cũng đáp ứng không chút do dự. Hôm nay, một phen nói chuyện trên tường thành, y đã cảm xúc dâng trào, cố hết sức lực, hoàn toàn xem Chu Lăng Nhạc là kẻ địch, chỉ mong như vậy có thể khiến Sở Hoan thật sự chấp nhận y.
Thế nhưng, lúc này y mới bừng tỉnh nhận ra, từ đầu tới cuối, Sở Hoan chỉ coi y là một quân cờ, có lẽ ngay từ đầu, Sở Hoan đã sắp đặt tất cả cho y rồi.
Có mấy lời, nếu Sở Hoan tự mình nói ra, sẽ không dễ khiến người ta tin tưởng như khi được thốt ra từ miệng một cựu tướng của Chu Lăng Nhạc. Một bài nói chuyện trên tường thành của y hôm nay, có lẽ không thể khiến toàn bộ binh lính và dân chúng Kim Châu tin tưởng hoàn toàn, nhưng hầu hết mọi người đều đã chịu ảnh hưởng sâu sắc, ít nhất hình tượng anh hùng của Chu Lăng Nhạc ở Kim Châu đã sụp đổ. Hơn nữa, mấy câu y nói hôm nay, chẳng mấy chốc sẽ được truyền ra ngoài, không bao lâu, thậm chí cả vùng Tây Bắc đều sẽ biết đến Trương Thúc Nghiêm, một tướng lĩnh cũ của Chu Lăng Nhạc, đã dũng cảm đứng ra vạch trần bộ mặt xấu xa của Chu Lăng Nhạc.
Mọi bản dịch chất lượng cao của thiên truyện này đều chỉ có thể tìm thấy tại không gian mạng của truyen.free.