(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1153:
Lưu Ly vươn tay đón lấy mũi tên Hắc Thiết. Nàng nhận thấy bề mặt mũi tên đã bị hoen rỉ nhiều chỗ, đúng như lời Sở Hoan nói, loại Hắc Thiết này nặng hơn sắt thường rất nhiều, nếu không phải là cung thủ hàng đầu, sở hữu khí lực mạnh mẽ, thì rất khó để khống chế nó.
"Mũi tên này chắc hẳn đã có ít nhất năm năm tuổi rồi."
Lưu Ly khẽ nhìn qua mũi tên rồi nói nhỏ:
"Theo thiếp được biết, Hắc Thiết không dễ bị rỉ sét như sắt thường. Có khi để hai, ba năm không động đến, nhưng chỉ cần không tiếp xúc với nước thì vẫn sẽ không rỉ."
Sở Hoan đáp:
"Phu nhân nói đúng. E rằng đầu mũi tên này đã tồn tại còn lâu hơn cả năm năm nữa."
Hắn đứng dậy, ngắm nhìn bốn phía rồi lẩm bẩm:
"Chắc hẳn ở đây đã từng diễn ra một cuộc chém giết..."
Lưu Ly chống tay đứng dậy, bộ áo bào xám tuy rộng nhưng vẫn khó che đi vóc dáng yểu điệu của nàng. Nàng khẽ vươn tay vén mớ tóc ra sau tai, rồi nói nhỏ:
"Nếu đã có chém giết ở đây, thì nhất định phải có lối ra. Bằng không, làm sao họ có thể vào đây giao chiến rồi thoát ra được?"
Sở Hoan cũng đồng tình với nàng, gật đầu nói:
"Phu nhân nói rất đúng, chắc chắn phải có một lối ra."
"Công phó, người đã phát hiện mũi tên này ở đâu?"
Đôi mắt trong veo của Lưu Ly chớp chớp, nói:
"Chúng ta hãy cùng qua đó xem sao. Nếu quả thật đã từng xảy ra giao chiến, thì nhất định phải có chút manh mối nào đó để tìm được cửa ra."
Sở Hoan không chút do dự, vừa ngán ngẩm nhìn đống thịt rắn đã cháy khét, vừa đốt hai bó đuốc. Hắn đưa cho phu nhân Lưu Ly một bó rồi thuận tay cầm lấy một bó. Lưu Ly đang định đi theo thì Sở Hoan ngăn lại:
"Thương thế trên tay nàng vẫn chưa hồi phục. Ba bó đuốc này đủ để thắp sáng một lúc. Nếu không tìm được gì, ta sẽ quay lại."
Lưu Ly "ừ" một tiếng. Nàng đang định đứng lên đi thì thấy đầu gối hơi đau, bước chân có chút khập khiễng. Sở Hoan để ý thấy thế, bèn thoáng do dự rồi nói:
"Nếu phu nhân không ngại, có thể... tựa vào bả vai ta!"
Lưu Ly suy nghĩ một lát rồi khẽ gật đầu. Sở Hoan bước tới. Lúc này, Lưu Ly mới vươn cánh tay ngọc của mình ra, nhẹ nhàng tựa vào vai Sở Hoan, rồi hai người cùng đi sâu vào trong núi.
Sâu bên trong núi, nham thạch cực kỳ gồ ghề. Chân Lưu Ly có vết thương nên không thể đi nhanh được. Trong lúc đi, Sở Hoan ngửi thấy mùi hương thoang thoảng quyến rũ từ nàng, trong lòng cũng khẽ run động.
Sở Hoan phát hiện nơi tìm thấy mũi tên Hắc Thiết kia không quá xa so với chỗ lửa trại, chỉ cách khoảng hai ngọn núi. Trước đó hắn không để ý nên không thấy, nhưng giờ khi chú tâm quan sát, hắn mới phát hiện ra những vết rạn mờ ảo trên các khối nham thạch này.
"Mũi tên này ta tìm được ở đây, chính là cắm trong khe nham thạch này."
Sở Hoan dùng tay sờ nắn khối nham thạch một lúc, rồi kinh ngạc nói:
"Nếu mũi tên Hắc Thiết kia được bắn ra rồi vô tình rơi vào khe nứt của khối nham thạch thì không nói làm gì. Nhưng nếu mũi tên này bắn vào và làm cho khối nham thạch nứt ra, thì đó lại là chuyện khác."
Lưu Ly hỏi:
"Theo phán đoán của Công phó, giả thiết nào có khả năng hơn?"
Sở Hoan thở dài:
"Theo như ta quan sát, thì khả năng thứ hai có vẻ lớn hơn."
Lưu Ly kinh ngạc:
"Mũi tên này có thể bắn thủng cả khối nham thạch cứng rắn như thế ư?"
"Phu nhân đã từng nghe nói tới Phi Tướng Quân Lý Quảng chưa?"
Sở Hoan hỏi ngược lại:
"Thời Hán Vũ Đế, lúc Phi Tướng Quân Lý Quảng đi đường, đã tưởng nhầm khối nham thạch là một con mãnh hổ, bèn rút tên bắn một phát. Đó là việc được sử sách ghi lại."
Lưu Ly "a" một tiếng, cau mày hỏi:
"Nói vậy thì cuộc chém giết năm đó ở đây có một nhân vật phi thường như thế ư?"
Sở Hoan giơ đuốc lên tìm kiếm một lúc, đã phát hiện thêm mấy mũi tên. Thế nhưng trong đó chỉ có một mũi tên Hắc Thiết, còn lại đều là sắt thường. Ngoài mũi tên đó ra, Sở Hoan còn tìm được một mảnh vỡ áo giáp trong khe nham thạch, nó đã hư hại đến mức nát vụn.
"Xem ra quả thật đã từng xảy ra một cuộc chém giết đẫm máu ở đây."
Sở Hoan trầm tư:
"Có điều, tuy đã từng có người dọn dẹp qua, nhưng nơi đây vẫn lưu lại một ít dấu vết."
Lưu Ly nghi hoặc nói:
"Ai lại tiến hành giao chiến ở nơi này chứ?"
Sở Hoan ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy cả một khoảng không tối đen hun hút, không biết sâu đến chừng nào. Lưu Ly lại tựa vào vai Sở Hoan rồi tiến lên. Có điều trên đường đi, nham thạch gồ ghề rất khó đi. Lúc đến gần vách núi thì con đường đã dễ hơn, nhưng trên vách nham thạch thì trông cực kỳ gồ ghề, vô số hình khuôn mặt quái thú nhe răng trợn mắt hiện lên, trông cực kỳ đáng sợ.
Ánh lửa chậm rãi lướt qua, hai người vừa đi vừa chú ý quan sát xung quanh, nhưng đừng nói là bí mật Dược Ông để lại, đến lối ra còn tìm chẳng thấy.
"Chỗ đó hình như có một cái cửa."
Sở Hoan ngẩng đầu lên, thấy trên vách đá phía trước cách đó không xa có một lỗ hổng lớn, tinh thần chấn động. Hắn vội cùng Lưu Ly bước tới thì phát hiện ra lỗ hổng này cực kỳ lớn, tựa như một vị thần từ thời Hồng Hoang nào đó đã dùng búa giáng mạnh vào vách đá mà tạo thành.
Lỗ hổng này đủ rộng cho ba người song song bước qua, bên trong tối đen như mực, không biết sâu đến chừng nào, càng không rõ nó sẽ dẫn đến đâu.
"Công phó, người nhìn vách tường kia kìa."
Lưu Ly bỗng nói nhỏ:
"Hình như... là vết đao..."
Sở Hoan giơ bó đuốc lên cao, chiếu vào bên trong khe hở kia, thì thấy vách tường bên trong khác hẳn so với vách đá bên ngoài.
Vách tường trong khe hở này bóng loáng như gương, tựa như được con người chế tạo ra vậy. Nhưng Sở Hoan cũng để ý thấy, vốn vách tường bóng loáng như gương ấy, trên đó đã xuất hiện không ít dấu vết của khí cụ để lại. Cũng có thể như lời Lưu Ly nói, những dấu vết đó rất có thể là do binh khí tạo thành.
"Xem ra cuộc chiến kia đã lan đến tận đây."
Sở Hoan nói nhỏ:
"Con đường hành lang này quả thật đặc biệt. Phu nhân, nàng nhìn vách đá đó xem, dấu vết vừa nhiều vừa lộn xộn, xem ra cuộc chiến ở đây đã rất kịch liệt!"
Lưu Ly nhìn những dấu vết còn sót lại trên vách tường, nói:
"Nếu cuộc chiến diễn ra ở đây, thì hẳn là có người muốn xông vào, còn bên trong lại có người trấn giữ, hai bên liều chết giằng co lẫn nhau."
Sở Hoan mỉm cười nói:
"Phu nhân, thử vào trong đó một lúc không?"
Nhìn không gian đen như mực phía trước, hắn nói nhỏ:
"Chúng ta không biết bên trong thế nào cả, e rằng không an toàn lắm... Hay cứ để ta vào trước xem sao...!"
"Công phó thấy hiện giờ chúng ta đang an toàn ư?"
Lưu Ly khẽ thở dài:
"Chúng ta bị vây ở đây, lâm vào hiểm cảnh, chắc hẳn không có gì tệ hơn được nữa đâu."
Sở Hoan cười nói:
"Phu nhân nói cũng phải."
Nói rồi hai người bèn không do dự nữa, men theo khe hở mà bước vào trong.
Đã đi được một đoạn khá dài nhưng hai bên vách tường vẫn còn rất nhiều dấu vết. Tuy những dấu vết này đã lưu lại ở đây rất lâu, nhưng hai người vẫn cảm nhận rõ cuộc chiến bên trong ngày đó thảm thiết đến nhường nào!
Có thể đoán rằng, năm đó phe tấn công cực kỳ quyết liệt, một người ngã xuống lại có một người tiến lên. Ngược lại, phe trấn giữ cũng vô cùng kiên cường, không chịu lui nửa bước. Thậm chí hai người còn tưởng tượng ra cảnh hành lang này năm đó ắt hẳn chất đầy thi thể, máu chảy thành suối.
"Ồ, hình như phía trước đã hết đường rồi."
Sở Hoan thị lực tốt đã thấy phía trước bị một tảng đá ngăn mất, xem ra khó mà đi tiếp được.
"Hình như có thứ gì đó."
Lưu Ly hơi nhíu mày, Sở Hoan cũng đã nhìn ra được. Bên tảng đá chặn đường phía trước có một bóng người đang ngồi. Bóng người tuy mờ nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng là hắn mặc một bộ giáp ánh bạc lấp lánh, tương đối bắt mắt. Sở Hoan và Lưu Ly liếc nhìn nhau, đều thấy rõ sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Sở Hoan đằng hắng rồi trầm giọng nói:
"Mạo muội quấy rầy, không biết các hạ xưng hô thế nào?"
Kẻ kia vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
"Đây có phải là lối ra không?"
Lưu Ly nhẹ giọng hỏi:
"Năm đó những kẻ kia liều mạng để đến được đây, vậy đằng sau tảng đá kia có phải là lối ra hay không?"
Sở Hoan nghe vậy cảm thấy hết sức có lý. Chẳng lẽ trước kia có người bị nhốt ở đây, lối ra lại bị phá hỏng nên mới liều mạng chém giết từ đây ra ngoài?
Hai người thấy kẻ kia không nói tiếng nào nên càng cẩn thận, chỉ dám nhích lên từng chút một. Nhưng khi tiến đến gần, hai người mới phát hiện ra kẻ kia thật ra chỉ là một bộ xương khô bọc trong một bộ giáp bạc mà thôi. Lưu Ly thấy cảnh này thì hơi biến sắc, Sở Hoan cũng thoáng kinh ngạc, khẽ đảo mắt qua thì thấy bên cạnh bộ giáp có một cây cung.
Dây cung của nó bây giờ đã hóa thành tro tàn rơi xuống đất, còn thân cung vẫn còn nguyên vẹn.
"Vị chiến sĩ này ắt hẳn phải là một đại lực sĩ mới bắn được mũi tên Hắc Thiết kia."
Sở Hoan nhìn thân cung rồi khen:
"Không ngờ hắn cuối cùng lại bỏ mạng tại nơi này!"
"Đây chính là cung thủ kia ư?"
Lưu Ly cố gắng trấn tĩnh lại rồi nói tiếp:
"Hắn rốt cuộc là ai nhỉ?"
Sở Hoan ngồi xổm xuống quan sát thì phát hiện bộ giáp người kia mặc được chế tạo cực kỳ tinh xảo. Mặc dù trải qua nhiều năm tháng, nhưng vẫn không bị hao mòn nhiều, chỉ có vài dấu vết hư hại mà thôi. Sở Hoan nói:
"Dù không biết hắn chết như thế nào, nhưng trên người hắn nhất định đã trúng rất nhiều tên!"
"Xem ra đây hẳn là một võ sĩ vô cùng dũng mãnh."
Lưu Ly thoáng thở dài:
"Công phó, hình như chỗ ngực bộ giáp có hình vẽ!"
Sở Hoan cũng đã phát hiện ra, gật đầu nói:
"Đây hình như là hình vẽ phi ưng."
Trên bộ giáp của chiến sĩ kia có khắc hình một con đại bàng sải cánh. Mặc dù chỉ là một hình vẽ, nhưng khí thế của nó hết sức bất phàm, tràn đầy khí thế hiên ngang.
"Phi Ưng?"
Lưu Ly giật mình, không kìm được bật thốt:
"Chẳng lẽ... chẳng lẽ là bọn họ?"
Dịch phẩm này được thực hiện riêng cho truyen.free, kính mong độc giả thưởng thức.