(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1174:
Ngoài sơn động, Điền Hậu nghiến răng ken két, bốn năm hộ vệ ngơ ngác nhìn nhau. Ai nấy đều rõ ràng y đang rất khó chịu, không ai dám thốt lời chỉ sợ chọc giận y.
Y đứng ngoài cửa động nhìn vào, đôi mắt tràn ngập vẻ oán độc, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
Đám hộ vệ thầm giật mình, đã nhận ra hận ý của y, nhưng không hiểu cớ gì khiến y phản ứng dữ dội đến vậy.
Chợt thấy y xoay người sải bước đến trước một cây đại thụ, ánh đao chợt lóe, một gốc đại thụ to bằng eo người đã bị chặt đứt làm đôi, thân cây ầm ầm đổ xuống.
Mọi người thậm chí không dám thở mạnh, chỉ sợ vạ lây.
Điền Hậu cắn răng quay đầu nhìn đám hộ vệ đang run sợ, trầm giọng ra lệnh:
- Cút về hết cho ta, vào phòng mà đợi!
Đám hộ vệ ngơ ngác nhìn nhau, không dám hỏi lại, vội vã rời đi.
Cũng không biết đã bao lâu, mãi đến khi chân trời hửng sáng mới thấy Sở Hoan xiêm y chỉnh tề bước ra. Rất nhanh sau đó, Lưu Ly cũng từ bên trong đi theo, đón lấy không khí buổi ban mai.
Sắc mặt Sở Hoan rất vui vẻ, không thèm nhìn Điền Hậu đang chằm chằm nhìn mình bên cạnh, chỉ nhìn thân cây đại thụ bị chặt đôi, lắc đầu thở dài:
- Phu nhân, người xem, không biết kẻ tâm thần nào lại đi chặt đôi một thân cây tốt thế này.
Đột nhiên như nghĩ đến điều gì, hắn quay sang Điền Hậu bên cạnh, ra vẻ kinh ngạc:
- Chẳng lẽ là Điền Thống lĩnh chặt? À, thôi coi như ta chưa nói gì. Bản đốc chỉ không ngờ Điền Thống lĩnh lại có nhã hứng như vậy...
Nhìn Quỷ đao bên hông y, hắn lại cười ha hả:
- Điền Thống lĩnh, bản đốc có một chuyện muốn thỉnh giáo, không biết ngươi có thể giải đáp không?
Điền Hậu lạnh lùng đáp:
- Cái gì?
- Chắc ngươi đã chờ bên ngoài lâu đến phát chán nên mới đi chặt cái cây to này.
Sở Hoan sờ cằm khen:
- Đao pháp quả thật tốt, chắc chắn không cần dùng đến nhát đao thứ hai. Đúng rồi, Điền Thống lĩnh, bản đốc muốn hỏi ngươi, cây đao bên hông này, rốt cuộc là giết người nhiều hơn hay chặt cây nhiều hơn?
Điền Hậu có vẻ nổi giận, nắm chặt tay. Lưu Ly ngẩng đầu nhìn sắc trời rồi khẽ nói:
- Chúng ta đi thôi.
Ba người cùng quay về căn nhà của Dược Ông. Đám người Kỳ Hoành vẫn còn đang tìm kiếm, Lưu Ly bèn sai người đi gọi họ về. Thấy Sở Hoan còn bình yên vô sự, y như trút được gánh nặng.
Sau khi Sở Hoan và Lưu Ly rơi xuống sơn quật, Kỳ Hoành và Điền Hậu chia làm hai hướng, chia Dược Cốc thành hai, mỗi đội phụ trách một bên, đã tìm kiếm suốt một ngày hai đêm.
Mặc dù không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng không ai dám hỏi nhiều. Đám người Sở Hoan thu dọn một hồi, nhận thấy ở lại Dược Cốc lâu cũng vô ích, lập tức nối đuôi nhau ra ngoài, quay về thành Sóc Tuyền.
Đường về không chỉ một ngày, khi quay về Sóc Tuyền, đoàn người đưa Lưu Ly phu nhân đến hành viên. Đang chuẩn bị đưa nàng vào trong thì thấy trước hành viên có một người chạy như bay đến, quỳ rạp xuống, cung kính thưa:
- Ty chức bái kiến phu nhân!
Điền Hậu đứng cạnh nàng nhìn thấy y, nhíu mày hỏi:
- Triệu Quyền, sao ngươi lại tới tây bắc?
Sở Hoan không biết người này, nhưng Lưu Ly phu nhân và Điền Hậu thì có quen. Người này là thị vệ của phủ Thái tử, dưới quyền Điền Hậu. Điền Hậu là Thống lĩnh thị vệ phủ Thái tử, dưới trướng y có hai Phó Thống lĩnh thị vệ. Khi Điền Hậu đi về phương bắc, thị vệ phủ Thái tử được giao cho Triệu Quyền thống lĩnh. Không ngờ người này cũng đã đến tây bắc.
Triệu Quyền không nói nhiều lời, lấy ra một phong thư từ trong lòng đưa cho Lưu Ly:
- Phu nhân, đây là tin gấp Điện hạ lệnh cho ty chức chuyển giao cho người. Ty chức đã ra roi thức ngựa cấp tốc đưa đến.
Nàng cau mày hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
- Điện hạ nói, phu nhân đọc thư xong sẽ hiểu tất cả.
Y vẫn quỳ dưới đất.
Lưu Ly vội vàng mở phong thư. Sở Hoan rất tự giác đứng cách nàng một khoảng. Đây là tin gấp mà Thái tử đưa tới, mặc dù hắn rất muốn biết đã có chuyện gì nhưng vẫn không tiện xem.
Nàng liếc qua vài dòng, đôi mi thanh tú nhíu lại, cất lá thư vào trong tay áo, rồi ra lệnh cho Điền Hậu:
- Điền Thống lĩnh, ngươi cho mọi người thu xếp một chút, chúng ta lập tức hồi kinh.
Điền Hậu hơi giật mình, lập tức sắc mặt thoáng hiện vẻ vui mừng:
- Ty chức tuân lệnh.
Y lườm Sở Hoan một cái rồi bước nhanh vào trong hành viên, vừa đi vừa ra lệnh:
- Nhanh nhanh thu xếp một chút đi, phu nhân muốn về kinh.
Sở Hoan còn đang ngơ ngác như lạc vào cõi mộng, Lưu Ly đã quay sang nhìn hắn, khẽ nói:
- Công phó, Điện hạ đưa tin tới, ta phải quay về Kinh thành ngay lập tức!
Hắn cau mày hỏi:
- Vì sao phải vội vàng như vậy? Có chuyện gì xảy ra?
Do dự một lát nàng mới đáp:
- Thánh thượng bắc tuần, Thái tử giám quốc. Điện hạ đưa tin tới, muốn ta đọc được tin này phải cấp tốc về kinh.
Sở Hoan kinh ngạc:
- Thánh thượng bắc tuần?
Hắn hơi giật mình, thầm nghĩ: Hiện giờ, Đông Nam có Thiên Môn Đạo làm loạn, Hà Bắc có Thanh Thiên Vương khởi nghĩa, mỗi đạo khác cũng đều rung chuyển bất an. Với tư cách là vua một nước, vào lúc này, Thánh thượng càng cần phải tọa trấn Kinh thành. Vì sao lại muốn bắc tuần vào đúng lúc nhạy cảm này?
Nàng cũng nhìn ra sự nghi hoặc trong lòng hắn:
- Ta cũng không biết nhiều. Trong thư Điện hạ cũng không ghi rõ... Công phó, ta... ta phải đi!
Câu nói sau cùng thật êm ái, dịu dàng, lại vấn vương theo một chút phiền muộn.
Nhìn sâu vào đôi mắt màu lam mê hoặc lòng người của nàng, hắn chắp tay:
- Nếu Điện hạ đã gửi tin tới, xin chúc phu nhân thuận buồm xuôi gió.
Nghĩ tới nàng sẽ về kinh thành, không biết đến khi nào mới có thể gặp lại. Hồi kinh lần này của nàng không thể so với lần trước. Giờ đây nàng đã có thân phận của người Thiên Võng, lại muốn tìm Phật ngọc, e rằng sau này sẽ không dễ dàng. Hắn nhịn không được dặn dò:
- Quay về rồi, phu nhân phải cẩn thận hơn, phải... phải tự bảo trọng hơn nhiều.
Không thể ngờ cuộc chia ly lại vội vàng và bất ngờ đến vậy. Tựa như có biết bao điều muốn nói trong lòng, nhưng chẳng hiểu sao hắn lại thốt ra những lời đó.
Lưu Ly thấy mọi người đã cách khá xa, bên cạnh không có ai, do dự một lát rồi khẽ nói:
- Lần này đi chung với Công phó, Lưu Ly... Lưu Ly rất vui...
Nói hết câu đó, hai má nàng đỏ ửng lên. Nhưng nàng không cúi đầu mà vẫn nhìn Sở Hoan, thần sắc nhẹ nhàng, quốc sắc thiên hương.
Tim Sở Hoan cũng khẽ nhảy lên. Tất cả hình ảnh cùng sinh cùng tử với nàng đều hiện lên trong đầu, hắn cảm khái:
- Chỉ mong phu nhân bình an. Lần này không giúp được cho phu nhân, bản đốc thực sự thấy hổ thẹn. Sau này nếu có việc gì cần, phu nhân... phu nhân đừng nên khách khí.
Nàng cười tự nhiên, vẻ đẹp khuynh thành quyến rũ, dịu dàng đáp:
- Công phó một ngày trăm việc, công vụ bề bộn. Lần này đã quấy rầy mất mấy ngày của Công phó, tất nhiên còn có rất nhiều việc đang chờ Công phó xử lý... Vậy chúng ta... chúng ta từ biệt thôi.
- Được..!
Cảm thấy mất mát, hắn hơi hoảng hốt:
- Vậy chúng ta... chúng ta từ biệt.
Lưu Ly nhẹ nhàng thi lễ rồi mới bước vào hành viên. Sở Hoan nhìn theo vòng eo yểu điệu của nàng vào tới sân trước. Khi sắp vào trong hành viên, nàng hơi khựng lại vài giây, nhưng cuối cùng vẫn không quay đầu nhìn lại, mà bước hẳn vào trong hành viên.
Nhìn theo bóng dáng thướt tha của nàng biến mất, hắn khẽ thở dài, xoay người lên ngựa, thúc ngựa dẫn Kỳ Hoành quay về phủ.
Trước phủ Tổng đốc, hộ vệ giữ cửa thấy đoàn người Sở Hoan quay về, lập tức có người ra chào đón dắt ngựa, lại có người vội vàng vào phủ báo tin. Sở Hoan xuống ngựa, vào đến trong sân, chẳng có gì thay đổi. Miệng khát khô, vừa vào đại đường lập tức gọi trà.
Nước trà còn chưa kịp dâng lên đã thấy một bóng người bước vào. Sở Hoan ngẩng đầu lên, thì ra là Bùi Tích, vội vàng đứng dậy hỏi:
- Đại ca, sao ngươi lại tới đây?
Sắc mặt Bùi Tích vô cùng nghiêm trọng:
- Nhị đệ, cuối cùng đệ cũng đã trở về. Hôm qua ta vừa về thành, đang đợi đệ.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Sở Hoan biết chắc chắn đã có chuyện lớn xảy ra, nếu không Bùi Tích tuyệt đối sẽ không vứt bỏ Cấm Vệ Quân một mình về đây chờ hắn. Bùi Tích đi đứng không tiện, bèn ngồi xuống.
- Nhị đệ cũng biết ở Kinh thành đã xảy ra chuyện lớn à?
- Là... Thánh thượng bắc tuần?
Lập tức Sở Hoan nghĩ tới tin tức vừa nghe được ở hành viên.
Y khẽ giật mình ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi biết sao?
Sở Hoan ngồi xuống cái ghế bên cạnh, lắc đầu:
- Chỉ là có nghe nói ở hành viên kia, còn cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì không rõ.
Bùi Tích cũng không hỏi nhiều, y biết rõ, nếu là chuyện nên nói, Sở Hoan sẽ không giấu mình. Nếu đã không nói, hẳn là do không muốn cho mình biết.
- Hôm trước ta cũng mới nhận được tin. Hoàng đế đã chuẩn bị tuần tra Bắc Cương. Chuyện này, trước đó trong nội cung cũng đã nghe phong thanh nhưng vẫn chưa xác định. Mãi đến không lâu trước đây mới xác định được. Hiện giờ, việc chuẩn bị cho Hoàng đế bắc tuần vẫn chưa có gì bất thường, không bao lâu nữa thì Hoàng đế sẽ lên đường, khởi giá bắc tuần.
Sở Hoan ngạc nhiên hỏi:
- Làm sao đại ca biết được tin này?
Y mỉm cười:
- Thực ra ở Kinh thành ta vẫn có vài bằng hữu. Mặc dù bọn họ không phải đại nhân vật gì nhưng vẫn có được chút tin tức hữu ích.
- Thì ra vậy.
Sở Hoan chợt nhận ra huynh trưởng kết nghĩa của mình thật khó hiểu:
- Đại ca có ý kiến gì về chuyện này không? Sao Thánh thượng lại muốn đi bắc tuần vào đúng lúc này? Đúng rồi, Bắc Cương thuộc Hà Tây Đạo của Phùng Nguyên Phá phải không?
Bùi Tích gật đầu:
- Đúng vậy. Nhị đệ nên biết Phùng Nguyên Phá đã làm rầm rộ ở Hà Tây Đạo, xây hẳn một Tiên Cung cho Hoàng đế.
Sở Hoan nhớ lại lần đầu gặp Phùng Nguyên Phá ở Thiết Huyết Viên. Lão đã kính hiến Hoàng đế một bức tranh cung điện mỹ lệ tráng lệ, hơn nữa còn công bố không dùng đến một văn tiền của triều đình, chỉ cần sức của một đạo sẽ xây nên một tòa Tiên Cung như trong bức tranh để dâng Hoàng đế.
Đây là chuyện của hai năm trước. Nội dung của bức họa tới giờ hắn vẫn còn nhớ khá rõ, vì nó quá đẹp, quá diễm lệ, quá mức tuyệt hảo, khiến người ta phải kinh ngạc.
Khi lão tuyên bố sẽ xây nên một cung điện như trong bức tranh để dâng Hoàng đế, ai nấy đều giật mình và nghi ngờ. Cho dù bức tranh vô cùng đẹp nhưng rất khó tưởng tượng nổi có ai đó trên đời có thể xây được một cung điện như vậy.
Phùng Nguyên Phá công bố chỉ dựa vào sức của một đạo mà xây dựng được cung điện này, mọi người lại càng nghi ngờ. Ai cũng biết, cho dù có thể xây được cung điện như trong bức họa đi nữa cũng phải hao phí một khoản tiền khổng lồ khiến ai cũng phải giật mình. Lão lại tràn đầy tự tin, các thần tử vẫn nghi ngờ, nhưng hiển nhiên Hoàng đế vô cùng thưởng thức Phùng Nguyên Phá.
Triều đình miễn trừ thuế má cho Hà Tây Đạo, tất cả dồn vào việc xây cung điện. Việc này Sở Hoan biết rõ, nhưng hắn cũng chẳng quan tâm nhiều đến chuyện không liên quan tới mình.
- Đại ca muốn nói Thánh thượng bắc tuần có liên quan đến Tiên Cung?
Bùi Tích vuốt râu:
- Nghe nói Hà Tây xây Tiên Cung, ngoài chủ điện còn có ba mươi sáu phụ điện khác. Ba mươi sáu tòa phụ điện này vây quanh chủ điện làm trung tâm, được xây theo bát quái. Chủ điện đã xây xong, Hoàng đế bắc tuần đương nhiên Tiên Cung là một trong các nguyên nhân.
- Một trong các nguyên nhân? Chẳng lẽ còn nguyên nhân nào khác?
Ánh mắt Bùi Tích sáng lên, khẽ nói:
- Chỉ sợ chiến sự ở Đông Nam có biến số mới.
Bản dịch này là tài sản tinh thần của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.