Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1184:

Phó lão đại bước đi hùng dũng, dẫn hơn hai mươi thuộc hạ theo con đường gập ghềnh xuống đến đáy thung lũng, đứng chắn ngang con đường độc đạo vào thung l��ng. Dưới ánh trăng, y đã nhìn thấy đoàn xe đang chầm chậm tiến đến.

Đoàn xe kia hoàn toàn yên ắng, rõ ràng vẫn chưa nhận ra mình đã bị mắc bẫy mai phục.

Đám phỉ tặc bên cạnh Phó lão đại đều xoa hai bàn tay vào nhau. Đoàn xe của đối phương lần này có tới hàng chục chiếc xe lớn, chỉ cần nhìn qua cũng đủ biết hàng hóa nhiều gấp bội phần so với lần trước.

Nếu hôm nay có thể cướp được đoàn xe muối này, lại cộng với đoàn xe lần trước, hẳn sẽ là một khoản lợi nhuận cực kỳ lớn. Trở về sơn trại ắt sẽ vô cùng vẻ vang.

Phó lão đại không vội dẫn người xông lên, mà thong thả chờ đợi đoàn xe lại gần. Y cảm thấy lúc này mình như một mãnh hổ đang nhìn đàn cừu ngây thơ, chẳng hay biết gì về cái chết đang từ từ bước vào miệng mình. Cảm giác này quả thực mỹ mãn vô cùng.

Đoàn xe đã ở gần, đột nhiên nghe có tiếng hô hoán lớn, Phó lão đại nhếch mép cười đắc ý. Đây mới chính là phản ứng đáng có, đoàn xe nhìn thấy các anh hùng, tất nhiên phải kinh hãi khiếp sợ rồi.

Y không do dự nữa, siết chặt chuôi đao, dẫn đám thủ hạ xông lên. Dưới ánh trăng, nhìn thấy đám tiểu nhị đều tỏ ra vô cùng kinh hoàng, Phó lão đại bỗng gầm lên một tiếng, lạnh lùng quát lớn:

- Tất cả không được động đậy, thành thật đứng yên tại chỗ. Muốn sống sót quay về thì phải biết nghe lời, nếu không đừng trách đại đao trong tay chúng ta vô tình.

Đám tiểu nhị đều sợ hãi tột độ, phía trước phía sau đoàn xe hỗn loạn tưng bừng. Rất nhanh, một ông lão đã luống tuổi từ trong đoàn bước ra, còn có vài người thân hình khá vạm vỡ đi theo, tay cũng nắm đao. Nhưng Phó lão đại liếc mắt một cái liền sinh lòng khinh thường. Chỉ cần nhìn cách họ cầm đao cũng biết căn bản họ chẳng biết chút gì về đao kiếm, hơn nữa cánh tay cầm đao còn đang run rẩy không ngừng. Đối với bọn họ, đao trong tay cũng chỉ có thể giết gà mổ dê thì được, chứ giết người thì không.

- Chư vị anh hùng, chúng tôi xin được thông hành qua một đoạn đường.

Ông lão kia chắp tay ôm quyền nói với Phó lão đại:

- Chư vị anh hùng giơ cao đánh khẽ, xin hãy nương tay cho chúng tôi qua đường. Những thứ này là chút lòng thành mời các vị dùng trà, xin các vị vui lòng nhận cho.

Ông lão móc ra một túi tiền từ trong ngực áo ném cho Phó lão đại:

- Xin chư vị vui lòng nhận lấy!

Phó lão đại đón lấy cái túi, mở ra xem, thấy bên trong là một thỏi vàng, ra tay quả thật vô cùng hào phóng. Y cười hắc hắc:

- Quả là một người biết điều. Nhưng hôm nay, nếu muốn sống, các ngươi phải để lại tất cả xe hàng này.

Ông lão nhíu mày:

- Anh hùng, đây chỉ là một chút hàng hóa tầm thường, xin anh hùng giơ cao đánh khẽ.

- Ta đây biết rõ bên trong có gì.

Phó lão đại hung tợn đe dọa:

- Huynh đệ chúng ta tới đây là vì những thứ này, đừng nói lời thừa thãi nữa, để xe lại, rồi cút hết cho ta.

Ông lão lắc đầu:

- Anh hùng này thật chẳng chịu nói lý lẽ...

Lời còn chưa dứt đã nghe đằng sau có tiếng hô hoán lớn, sắc mặt lão liền thay đổi.

Phó lão đại biết rõ đám người Chu lão tam từ phía sau đã đi lên, trong lòng đã có tính toán, cười khẩy:

- Lão tử ta làm việc vốn dĩ không nói lý lẽ. Nói thêm lời vô nghĩa nữa thì đừng trách lão tử ta ra tay giết người không chớp mắt.

Ông lão nhíu mày:

- Anh hùng có thật sự biết hàng hóa trong này là gì sao?

- Muối ăn! Ta đây đến là vì muối ăn!

Ông lão lông mày càng nhíu chặt hơn:

- Sao chư vị anh hùng lại biết trong này là muối ăn?

Đột nhiên sắc mặt lão bỗng trở nên nghiêm nghị, thất thanh hỏi lại:

- Chẳng lẽ... chẳng lẽ các ngươi chính là đám đạo tặc chuyên đi cướp muối ăn?

Phó lão đại cười khẩy:

- Giờ mới biết thì đã quá muộn rồi. Các ngươi chia thành hai đường định lén lút hành động, cho rằng có thể qua mắt được chúng ta sao?

Ông lão thở dài:

- Các ngươi cũng biết, hiện giờ quan binh đã truy lùng các ngươi khắp nơi? Vào lúc này, các ngươi còn dám ra đây làm càn?

- Đừng nói nhảm nữa!

Phó lão đại giơ cao đao:

- Các huynh đệ, giữ tất cả xe lại, ai dám phản kháng một đao chém chết ngay tại chỗ.

Ông lão thở dài:

- Thật sự các ngươi muốn cướp đoạt đoàn xe này sao?

Phó lão đại không đáp lời, mà dùng hành động thực tế để trả lời ông lão.

Y xông lên phía trước, khi đang lao nhanh như gió, đột nhiên nghe thấy tiếng quát lớn từ trong đoàn xe:

- Nằm xuống!

Phó lão đại còn chưa kịp định thần đã thấy chỉ trong chớp mắt, cả đám ông lão đều nằm rạp xuống, không nhúc nhích, cứ như đã chịu trói.

Bước chân Phó lão đại hơi chững lại, nhưng đám phỉ bên cạnh y rõ ràng hưng phấn lạ thường, vẫn như sói như hổ mà xông lên, chỉ trong chớp mắt đã bỏ y lại phía sau.

Ngay khi chúng đến gần đoàn xe, chợt nghe tiếng còi vang lên, những tấm vải đen phủ trên xe chợt bị vén lên. Đám phỉ còn chưa kịp định thần, bên trong xe ngựa đã có những bóng người lần lượt đứng dậy như quỷ mị. Hầu như ngay lúc đó, tiếng "vút vút vút" vang lên xé toang màn đêm tĩnh mịch.

Vài tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, mấy tên đạo phỉ xông lên đầu tiên còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị tên nỏ bắn trúng yếu huyệt, nghiêng người ngã lăn ra.

Vừa lúc này, từ đằng sau đoàn xe cũng vang lên tiếng kêu thảm thiết.

Phó lão đại phản ứng nhanh nhất.

Y biết mình đã rơi vào bẫy của quan phủ.

Quả nhiên xung quanh đoàn xe này không có quan binh mai phục bên ngoài, đám tiểu nhị hộ tống cũng chỉ là người bình thường, nhưng bọn chúng lại mai phục bên trong xe ngựa.

Trong xe căn bản không phải là muối ăn mà y vẫn đinh ninh. Trong hàng chục chiếc xe lớn này, đều là quan binh mai phục. Động tác của những bóng người xuất hiện từ trong xe này vừa nhanh nhẹn vừa linh hoạt, ra tay tàn nhẫn vô tình. Phó lão đại cũng khẳng định họ đều là tinh binh được huấn luyện chính quy.

Tên nỏ liên tục bắn ra mấy đợt, đám phỉ cũng biết có biến cố xảy ra. Không cần Phó lão đại phân phó, chúng cũng biết nên làm gì.

��ám hảo hán đều quay người bỏ chạy, chen lấn, tranh giành vượt lên, cả đoàn hỗn loạn.

Những tấm vải đen phủ trên hàng chục chiếc xe lớn đều được vén lên, quan binh thân thủ tráng kiện nhanh chóng nhảy xuống từ trong xe. Rõ ràng đám tiểu nhị kia đều đã được huấn luyện từ trước. Khi quan binh giao chiến với bọn phỉ đều nằm rạp xuống, nhắm tịt mắt, mặc kệ bên cạnh xảy ra chuyện gì cũng không hề nhúc nhích.

Đám quan binh người cầm đao người đeo nỏ từ trong xe nhảy ra. Nhìn thấy phỉ tặc chạy bán sống bán chết, họ cũng nhanh chóng truy đuổi. Mấy trăm quan binh nhảy ra từ trong hàng chục chiếc xe lớn, đông hơn hẳn đám đạo phỉ. Tiếng la hét chém giết vang trời, con đường vào thung lũng vốn dĩ yên tĩnh quạnh quẽ bỗng trở nên vô cùng náo nhiệt.

Đám đạo phỉ dốc hết sức chạy dọc con đường vào thung lũng, như thể phía sau có mãnh thú đang đuổi giết. Kẻ thì leo lên hai bên vách núi, ý đồ trèo lên đỉnh núi để trốn thoát.

Phó lão đại biết rõ đại cục đã mất, trong lòng vừa hối hận vừa hoảng sợ tột độ.

Biết rõ quan ph�� rất có thể sẽ đặt bẫy, nhưng lòng tham vẫn khiến cho y lựa chọn mạo hiểm. Hậu quả của lần đánh cuộc này chính là công sức ba năm cháy thành tro bụi một giờ. Y biết rõ đã trúng kế của quan phủ, đêm nay lành ít dữ nhiều là điều khó tránh khỏi. Không kịp tập hợp đám thủ hạ đang chạy tứ tán, nắm chặt đao, y cũng vội vàng chạy sang một bên, muốn leo lên núi.

Đột nhiên cảm thấy sau lưng có gió thổi đến, Phó lão đại kinh hãi. Thân thể lóe lên, xoay người một cái, dưới ánh trăng, y kịp nhìn thấy một thanh đại đao vừa chém tới mình.

Phó lão đại cắn răng giơ đao chém trả tên kia, nhưng tên kia đã nhanh gọn vung đao đỡ đòn. Tiếng "choang" vang lên, hai thanh đao va vào nhau, tia lửa văng tung tóe. Phó lão đại cảm thấy cả cánh tay mình tê dại, đại đao văng ra. Chưa kịp định thần, y đã thấy cổ họng mình lạnh buốt, đối phương đã dí đao vào cổ họng y.

Phó lão đại hồn vía lên mây, biết rõ không những đối phương là quan binh, hơn nữa còn là người có đao pháp cực kỳ lợi hại, thất thanh kêu lớn:

- Không... không được giết ta!

Đôi m��t người kia lạnh lẽo như hai vì sao băng, lạnh lùng hỏi:

- Ngươi muốn sống?

Y run rẩy đáp:

- Ngươi tha cho ta một mạng, ta cái gì cũng nghe theo ngươi...

Người kia lạnh lùng cười nhạt, trầm giọng ra lệnh:

- Người đâu, trói hắn lại!

Lập tức có hai quan binh tiến lên trói chặt y.

Đám đạo phỉ bỏ chạy tứ tán đều bị quan binh đuổi theo bắt lại. Kẻ nào phản kháng lập tức bị chém chết tại chỗ. Ngược lại, kẻ nào vứt bỏ vũ khí quỳ xuống xin hàng, quan binh đều không làm hại đến tính mạng.

Lần này Phó lão đại mang theo gần năm mươi tên, gần hai mươi tên bị giết chết. Có một vài đạo phỉ mặc dù võ công không tốt lắm, nhưng vì quen thuộc địa hình nơi này, lại gặp trời tối, nên đã chạy thục mạng lên núi mà thoát được, chừng hơn mười tên. Tính ra, kể cả Phó lão đại, tổng cộng có mười ba, mười bốn tên bị bắt sống.

Hơn mười tên bị quan binh bắt lại đều nhìn nhau mờ mịt. Sửa soạn đôi chút trong sơn cốc, tiền đội đoàn xe trở thành hậu đội, quay đầu lại con đường ra khỏi thung lũng, đi thẳng về phía nam.

Phó lão đại bị bịt mắt kín mít, bị đẩy lên xe. Tất cả đạo phỉ bị bắt đều bị đẩy lên xe, được quan binh áp giải đi. Không biết sau bao lâu, một giọt nước một hạt cơm cũng chẳng có, Phó lão đại kinh hồn bạt vía, không biết quan phủ sẽ xử lý mình ra sao. Miệng khát khô, bụng đói cồn cào, toàn thân như nhũn ra.

Quãng đường đi rõ ràng không chỉ một hai ngày. Cuối cùng đoàn xe cũng dừng lại, Phó lão đại bị người ta kéo từ trên xe xuống, áp giải tới một nơi không rõ là ở đâu. Mãi đến khi quan binh kéo khăn bịt mắt xuống, y mới nhận ra mình đang ở trong một căn phòng, bốn phía vô cùng đơn sơ, bên cạnh chỉ có một tấm bình phong. Chợt thấy người đã bắt mình trong sơn cốc đang đứng ngay bên cạnh, lạnh lùng liếc nhìn y một cái. Y hơi hoảng sợ, không kìm được mà hỏi:

- Ngươi... ngươi muốn làm gì ta?

Người kia không đáp lời. Phó lão đại nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, một thanh niên tướng mạo bình thường từ trong tấm bình phong bước ra, xiêm y nhẹ nhàng, khí sắc vô cùng tốt. Y còn đang ngờ vực, người trẻ tuổi kia đã lên tiếng hỏi:

- Hứa Thống lĩnh, đây là vị hảo hán muốn cướp muối ăn này sao?

Người bên cạnh Phó lão đại chắp tay đáp:

- Sở đốc, kẻ này tên là Phó Cương, hai lần đoàn xe bị cướp đều là do y cầm đầu.

Nghe người kia gọi “Sở Đốc”, Phó lão đại thầm kinh ngạc. Trong nháy mắt đã hiểu ra, chẳng lẽ chính là Tổng đốc Tây Quan Đạo Sở Hoan?

Sở Hoan vẫn điềm nhiên nhìn dò xét ánh mắt Phó lão đại, mỉm cười:

- Quả nhiên to gan lớn mật. Phó Cương, cho ngươi hai con đường, một là chết, hai là sống, ngươi chọn đi!

Nội dung bản dịch này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free