(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1185:
Người là dao thớt, ta là cá thịt.
Phó lão đại đương nhiên hiểu rõ đạo lý này. Một khi đã rơi vào tay quan phủ, vận mệnh không còn do mình định đoạt, giữ được mạng sống mới là điều tối quan trọng. Sở Hoan còn chưa dứt lời, Phó Cương đã không chút do dự hùa theo:
- Tiểu nhân chỉ biết làm việc tay chân, Sở... Sở đại nhân, ngài muốn tiểu nhân làm gì, tiểu nhân sẽ làm cái đó.
Sở Hoan mỉm cười, vẻ mặt rất hài lòng với Phó lão đại, rồi đáp:
- Phó Cương, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, xem ra ngươi đích thị là một trang tuấn kiệt.
Phó Cương nghe rõ sự châm chọc trong lời nói của Sở Hoan, lòng lo lắng không yên, chỉ đành nhắm mắt nói:
- Sở đại nhân mưu trí hơn người, tiểu nhân tâm phục khẩu phục.
- Nếu đã vậy, chúng ta sẽ dễ nói chuyện hơn nhiều rồi.
Sở Hoan ngồi xuống ghế, mỉm cười nhìn y.
- Nghe nói ngươi là người của trại Hồ Lô.
- Vâng... tiểu nhân từ trại Hồ Lô tới.
- Vì sao các ngươi lại muốn cướp muối ăn?
- Cầu Tướng quân hạ lệnh cho chúng tiểu nhân xuống núi thu thập lương thực và tài vật. Tiểu nhân dẫn theo mấy chục người xuống núi, nhưng dân chúng quanh trại đã sớm chạy trốn hết cả. Chúng tiểu nhân không biết phải về bẩm báo thế nào, đành phải đi càng lúc càng xa hơn... Về sau, thấy đoàn xe vận muối đi về phía Hạ Châu, chúng tiểu nhân đã lén lút quan sát hai ngày rồi mới tìm được cơ hội ra tay.
- À. Để cho các ngươi đi tìm lương thảo, chẳng lẽ trại Hồ Lô thiếu lương thực sao?
- Trại Hồ Lô không thiếu lương thực, có điều Cầu Tướng quân muốn tích lũy càng nhiều lương thực càng tốt, cho nên luôn phái người ra ngoài tìm kiếm.
Sở Hoan gật đầu, hỏi tiếp:
- Hiện giờ trại Hồ Lô có bao nhiêu nhân mã? Ngươi giữ chức vụ gì ở trại Hồ Lô?
- Rốt cuộc có bao nhiêu nhân mã, thực ra... thực ra tiểu nhân cũng không rõ lắm. Luôn có người dẫn nhau lên núi nương nhờ. Núi Hồ Lô rộng không dưới trăm dặm, trại Hồ Lô trải rộng khắp cả núi, có mấy trại lớn. Mỗi trại đều được đặt trên một ngọn núi gần đó, trên núi có Phong Hỏa Đài, mỗi khi doanh trại có biến cố sẽ đốt lên. Cả núi Hồ Lô có tổng cộng sáu khu vực như vậy, mỗi nơi đều có một Phong chủ...!
Sở Hoan nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Phó Cương, thần thái ung dung tự tại. Phó Cương chỉ cảm thấy ánh mắt của vị Tổng đốc này cực kỳ sắc bén, bị nhìn chằm chằm khiến cả người y không khỏi bất an.
- Nói cách khác, ngay cả việc trại Hồ Lô có bao nhiêu nhân mã, ngươi cũng không chịu nói cho bản đốc sao?
Sở Hoan khẽ thở dài.
Phó Cương rùng mình, vội vàng hỏi:
- Sở đại nhân, không phải vậy. Tiểu nhân... thực sự không biết con số cụ thể. Trước khi tiểu nhân lên núi đã nghe nói trại Hồ Lô có ít nhất ba bốn ngàn nhân mã. Từ khi tiểu nhân lên núi, vẫn luôn có người kéo nhau lên tìm nơi nương tựa, theo tiểu nhân thấy, trên trại Hồ Lô hiện giờ ít nhất cũng phải có năm ngàn người.
Sở Hoan nhíu mày.
Một sơn trại mà tập hợp được năm ngàn nhân mã, thực sự không phải là một con số nhỏ.
- Ngươi nói trại Hồ Lô có sáu sơn trại, vậy Cầu Tướng quân thường ở nơi nào?
Phó Cương lắc đầu:
- Cầu Tướng quân xuất quỷ nhập thần, mọi người đều biết ông ta ở trong núi, nhưng cả sáu trại đều có chỗ ở của ông ta. Hôm nay ở nơi này, ngày mai có thể tới nơi khác, thậm chí ngay cả người thân cận với ông ta cũng không thể xác định được ông ta sẽ xuất hiện ở đâu.
- Thỏ khôn có ba hang. Xem ra Cầu Tướng quân của các ngươi là một người vô cùng cẩn thận. Đúng rồi, Cầu Tướng quân có lai lịch thế nào? Nghe nói trong trại Hồ Lô của các ngươi có không ít phỉ tặc từng đi lính phải không?
Lần này, Phó Cương lại gật đầu:
- Người từng làm lính cũng không ít, tiểu nhân biết một số người trước kia là lính của Tiên Phong Doanh quân Tây Bắc. Sau khi bị người Tây Lương đánh cho tan tác, bọn họ đào ngũ trốn lên núi Hồ Lô.
- Vậy Cầu Tướng quân kia có lai lịch ra sao?
- Tiểu nhân cũng không rõ. Không ai dám bàn luận sau lưng Cầu Tướng quân, nếu bị Nhĩ Mục Doanh nghe được sẽ là đầu rơi xuống đất.
- Nhĩ Mục Doanh?
- Cầu Tướng quân đã gây dựng nên một Nhĩ Mục Doanh, toàn bộ đều là thân tín của ông ta. Bọn họ cả ngày đi khắp nơi, chỉ cần nghe thấy có kẻ bàn tán sau lưng hay nói lời bất lợi cho ông ta, lập tức sẽ bị bắt lại. Đầu tiên là chém đầu, sau đó ném xuống vách núi ở hậu sơn.
Ánh mắt của Phó Cương hiện rõ vẻ kinh sợ.
Sở Hoan trầm ngâm một lát rồi m��i hỏi:
- Cả sáu tòa sơn trại đều có bố trí nhân mã sao?
- Đều có. Trong sáu sơn trại, trại Húc Nhật lớn nhất, nhân mã trú đóng tại đó cũng đông đảo nhất. Trong sáu trại, đó là nơi duy nhất có thể đi tới các trại khác, chính là trái tim của trại Hồ Lô, cho nên Cầu Tướng quân đã bố trí nhiều nhân mã ở đó nhất. Những người từ trong quân Tây Bắc trốn ra phần lớn đều được biên chế ở trại Húc Nhật.
Ngẫm nghĩ một lát, Sở Hoan lại hỏi:
- Theo như bản đốc được biết, trong trại Hồ Lô có rất nhiều ngựa, lương thảo và binh khí cũng không ít, ngươi có biết những thứ này được cất giữ ở đâu không?
- Tiểu nhân không biết.
Sở Hoan lạnh lùng cười hỏi:
- Ngươi thật sự không biết sao?
Phó Cương toát mồ hôi trán:
- Đại nhân, ngựa thì phân tán khắp nơi trong các sơn trại, tiểu nhân cũng không thể đi lại khắp tất cả các trại, cho nên... quả thực tiểu nhân không biết lương thảo và binh khí cất ở đâu. Đây cũng là những vật tư quan trọng của Cầu Tướng quân, chúng tiểu nhân cũng không rõ xác thực chúng ở đâu nữa.
Sở Hoan khẽ cười nhạt một tiếng, liếc mắt ra hiệu cho Hứa Thiệu đang đứng bên cạnh Phó Cương. Hứa Thiệu lập tức lui ra. Phó Cương còn chưa hiểu Sở Hoan có ý gì, rất nhanh đã nghe thấy tiếng bước chân vang lên. Chỉ thấy Hứa Thiệu dẫn theo hai binh sĩ áp giải một tên phỉ vào. Y lập tức nhận ra tên phỉ kia chính là thủ hạ dưới trướng mình. Nhìn khuôn mặt bầm dập của gã, khẳng định vừa rồi đã chịu không ít đau khổ.
Tên phỉ nọ còn chưa kịp tỉnh hồn, Sở Hoan đã nhìn gã, hỏi:
- Ngươi biết lương thảo, ngựa và quân giới của trại Hồ Lô giấu ở đâu chưa?
Gã phỉ nọ còn chưa kịp mở miệng, Sở Hoan đã bồi thêm một câu:
- Từ xưa tới nay, bản đốc chưa từng xem trọng tính mạng của kẻ vô dụng. Cho nên, nếu ngươi trả lời không biết, rất có khả năng đầu ngươi sẽ rơi xuống đất đấy.
Gã phỉ nọ sững sờ, nhìn Phó Cương một cái, thấy y cũng đang hoảng sợ, chỉ có thể vội vàng hô lên:
- Đại nhân, tiểu nhân... tiểu nhân chỉ biết ngựa phân tán khắp các trại, còn lương thảo, lương thảo thì tiểu nhân... mặc dù không biết rõ nhưng nghe bọn họ nói rất có thể là ở trại Kiêu Dương Phong...
Sở Hoan nhìn Phó Cương, thở dài:
- Ngay cả gã ta còn biết một chút manh mối, vậy mà ngươi lại chẳng biết chút nào sao? Phó Cương, xem ra ngươi không hề thành thật chút nào.
Phó Cương vội la lên:
- Đại nhân, đó đều là do bọn họ đồn đại, không chắc chắn là thật... Tiểu nhân không dám nói những chuyện không chính xác.
Sở Hoan cười nhạt:
- Cho dù không xác thực được thì cũng là manh mối. Phó Cương, ngươi khiến bản đốc rất thất vọng, cũng nên bị trừng phạt một chút.
Tiếng Sở Hoan còn chưa dứt, Phó Cương đã cảm thấy sau lưng rét lạnh. Chẳng biết từ khi nào, Hứa Thiệu đã cầm trong tay một cây roi ngựa. Từng roi quất xuống lưng y, khiến da thịt y như tê liệt, đau đớn như bị lửa thiêu, y nhịn không được kêu lên:
- Ái chà!
Sở Hoan đưa tay ra hiệu:
- Cho y ăn một chút có thể sẽ biết thành thật đấy. Bản đốc sẽ không bạc đãi hắn đâu.
Binh sĩ liền dẫn gã phỉ nọ xuống. Sở Hoan gật đầu hỏi:
- Lương thảo ở Kiêu Dương Phong, có giải thích gì không?
- Trong tr��i quả thực có người nói lương thảo ở Kiêu Dương Phong, chỉ là tiểu nhân không được tận mắt nhìn thấy...
- Binh khí ở đâu?
- Binh khí ở Lạc Nhật Phong.
Lần này, Phó Cương biết điều đáp nhanh gọn:
- Bọn họ nói kho binh khí có thể ở Lạc Nhật Phong.
- Rất tốt.
Lần này, Sở Hoan rất hài lòng, nói:
- Phó Cương, ngươi vào rừng làm cướp là giặc, vào nhà giết người cướp của, giết hại dân chúng, ngay cả muối ăn của quan phủ cũng dám cướp, thực sự là tội ác ngập trời. Tội này của ngươi, dù có chặt đầu mười tám lần cũng không hết tội.
Phó Cương vội vàng cầu xin:
- Đại nhân khai ân, tiểu nhân cũng không biết muối ăn đó là của quan phủ. Nếu biết là đồ của đại nhân, tiểu nhân dù có ăn gan báo cũng không dám nảy sinh ý đồ bất chính.
- Ngươi ở trại Hồ Lô bao lâu rồi?
- Tám tháng.
- Tám tháng cũng không phải ngắn. Ngươi đã đi qua tất cả các trại chưa?
Phó Cương lắc đầu:
- Trại Hồ Lô có sáu trại con, tiểu nhân mới chỉ tới bốn trại, còn hai nơi vẫn chưa bao giờ đặt chân tới.
- Vậy xem ra ngươi cũng không lạ lẫm lắm với tình hình trại Hồ Lô. Bản đốc muốn ngươi giúp ta một việc, cho ngươi lập công chuộc tội, ngươi có nguyện ý không?
- Tiểu nhân nguyện ý!
Phó Cương không chút nghĩ ngợi, vội vàng hỏi:
- Không biết đại nhân muốn tiểu nhân làm gì?
- Vẽ. Ngươi đã không xa lạ gì với địa hình trại Hồ Lô, những trại nhỏ kia, những con đường, cứ điểm kia chắc hẳn ngươi không thể không biết. Bản đốc cho ngươi cơ hội, vẽ địa hình ra cho bản đốc.
Phó Cương khẽ giật mình, có vẻ hơi khó xử, nói:
- Đại nhân, núi Hồ Lô quá lớn, hơn nữa, trong sơn trại đường xá chằng chịt khắp nơi, các đồn canh cũng rải rác rất nhiều, tiểu nhân... tiểu nhân chỉ sợ không thể vẽ ra được chi tiết.
Sở Hoan nhìn Hứa Thiệu, xua tay:
- Kéo xuống chém đi.
Phó Cương hồn bay phách lạc, vội vàng hỏi:
- Nhưng... tiểu nhân sẽ đem hết khả năng vẽ ra những gì đã biết...
- Ngươi yên tâm, bản đốc sẽ không để một mình ngươi phải làm đâu.
Sở Hoan đứng dậy, đi ra ngoài cửa. Hứa Thiệu áp giải Phó Cương đi theo hắn tiến vào một khoảng sân rộng. Chỉ thấy giữa sân đặt mười mấy cái bàn, mỗi cái bàn đều không nhỏ, trên đó đều có bút và mực. Trên bàn đã có người ngồi sẵn. Phó Cương nhìn lướt qua thì thấy những người bị bắt làm tù binh cùng với mình. Những người kia thấy y bị áp giải vào, càng ngơ ngác nhìn nhau.
Sân rất lớn, cách vài bước lại có một binh sĩ toàn thân áo giáp, bên hông đeo bội đao, tay đặt trên chuôi đao, đứng như một đàn hổ lang bao vây xung quanh.
Hứa Thiệu chặt đứt dây thừng trói tay Phó Cương, chỉ vào một chiếc bàn trống, lạnh lùng nói:
- Sang đó ngồi xuống đi.
Phó Cương chán nản nhưng không dám chống lại, chỉ có thể bước sang đó ngồi xuống. Sở Hoan chắp hai tay sau lưng, nhìn quanh một vòng rồi cười nói:
- Bản đốc biết rõ các ngươi đều xuất thân nghèo khổ, cũng không biết đọc sách viết chữ. Hôm nay bản đốc không ép các ngươi đọc sách viết chữ, có điều, nhờ vào khả năng của những học sinh kia, bản đốc cho các ngươi một cơ hội để tự cứu lấy mình.
Chúng phỉ đều nhìn Sở Hoan, không biết rốt cuộc hắn muốn làm cái quỷ gì.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, xin quý độc giả ghi nhớ.