(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1186:
Sở Hoan chắp hai tay sau lưng, đối mặt mọi người, chậm rãi nói: – Bản đốc cảm thấy rất hứng thú với trại Hồ Lô. Các vị hảo hán đều từ núi Hồ Lô xuống, bản đốc không quan tâm các vị biết được bao nhiêu về trại Hồ Lô, hiện giờ sẽ cho các ngươi một cơ hội thể hiện. Các vị đều thấy đó, trên bàn đã chuẩn bị sẵn giấy và bút mực cho các vị. Bản đốc chỉ cần các vị vẽ lên giấy tấm bản đồ địa hình về trại Hồ Lô mà các ngươi biết. Càng chi tiết càng tốt, lớn như ngọn núi, nhỏ như một con đường, một cứ điểm, chỉ cần các ngươi nhớ được, hãy cố gắng vẽ ra giấy. Đây chính là cách để cứu lấy tính mạng các ngươi. Một tên cướp không nhịn được bèn hỏi: – Lời này của đại nhân là có ý gì? Một bức tranh có thể cứu mạng chúng ta sao? – Bản đốc là người sòng phẳng, nói thật với các ngươi. Các ngươi cướp bóc, tội ác tày trời, dựa theo pháp luật triều đình, chắc chắn phải chết. Sở Hoan chậm rãi nói: – Hiện giờ, chỉ cần các ngươi vẽ ra tấm bản đồ địa hình mà các ngươi biết, ta sẽ chọn ra ba người vẽ tốt nhất, chẳng những không xử tử, lại còn trọng thưởng, để họ yên ổn sống hết nửa đời còn lại. Đám cướp khốn khổ đáp: – Đại nhân, chúng ta... chúng ta không biết vẽ tranh. – Bản đốc không phải bảo các ngươi vẽ phong cảnh. Sở Hoan thản nhiên đáp: – Bản đốc muốn các ngươi vẽ bản đồ địa hình. Nếu như ngay cả điều này các ngươi cũng không vẽ được, vậy thì bây giờ có thể đứng ra, đi ra ngoài sân. Bản đốc đã sắp xếp đao phủ sẵn sàng, có thể siêu độ cho các ngươi ngay lập tức. Đám cướp nghe vậy, đều không dám hé răng. – Trước khi vẽ, bản đốc vẫn phải nói rõ một vài quy tắc cho các ngươi. Sở Hoan cười nhạt đáp: – Bản đốc từng nói, tốt nhất các ngươi hãy dùng hết khả năng để vẽ ra thứ bản đốc muốn. Nếu người khác có mà ngươi lại không có, vậy thì rất có thể ngươi sẽ bị loại bỏ. Nếu người khác không có mà ngươi lại thêu dệt vô cớ vẽ ra những cứ điểm không tồn tại, như vậy cũng sẽ bị trừ điểm của ngươi... Đương nhiên cần phải chi tiết, nhưng bản đốc khuyên các vị hảo hán tuyệt đối không nên thêu dệt vô cớ. Đương nhiên, nếu đây là một trường thi, thì sẽ có quy tắc của trường thi. Mọi người cứ an tâm vẽ. Tốt nhất đừng nhìn đông ngó tây, càng không nên châu đầu ghé tai, thậm chí không đư��c trao đổi ánh mắt. Chung quanh các ngươi đều là giám khảo. Nếu ai vi phạm quy tắc mà bản đốc đã lập, bị mang đi chém đầu, bản đốc cũng không cứu được. Đám cướp ngơ ngác nhìn nhau, Sở Hoan lại nhẹ nhàng cười nói: – Hiện giờ các ngươi có thể bắt đầu rồi. Chúc mọi người may mắn! Ngay lập tức, tiếng soạt vang lên liên tục. Binh sĩ chung quanh đều rút đao ra, cả đám nhìn chằm chằm từng tên cướp ở đó. Đám cướp không dám nhiều lời thêm nữa, đều cầm bút lông lên. Mỗi người ở đây đều từng cầm đao, nhưng cầm bút thì hiếm có. Không ít người còn không biết cầm bút thế nào, muốn xem người khác cầm ra sao. Khi ngẩng đầu lên, họ liền bắt gặp ánh mắt như lang như hổ của đám tinh binh đang quét nhìn, nào dám nhìn quanh nữa, đành phải cúi đầu. Họ bắt đầu nghiên cứu xem phải cầm bút ra sao, sau đó tập trung tinh thần nhớ lại địa hình trong sơn trại. Sở Hoan rời khỏi sân nhỏ, Hứa Thiệu theo sau, khẽ giọng hỏi: – Đại nhân chuẩn bị ra tay với trại Hồ Lô sao? – Trại Hồ Lô chính là một khối u ác tính đối với Tây Quan, không thể không loại trừ. Sở Hoan thần sắc lạnh lùng đáp: – Chẳng qua, núi Hồ Lô trải dài trăm dặm, ta từng nghe nói, địa hình nơi đó cực kỳ phức tạp. Trên núi có vách đá cheo leo, đường sá giăng mắc khắp nơi, còn thiết lập vô số cơ quan bẫy rập. Cầu tướng quân đã cẩn thận xây dựng núi Hồ Lô, muốn biến nơi đây thành cứ điểm mà không ai có thể công phá được. Hắn tích trữ rất nhiều lương thảo và trang bị trong núi, hiện giờ kêu gọi tập trung đến mấy ngàn người. Rất nhiều giặc cỏ Tây Quan hiện vẫn còn ngang nhiên đầu nhập về phía hắn. Nếu bây giờ không diệt trừ, thì chẳng khác nào nuôi hổ gây họa... ! Hứa Thiệu gật đầu đáp: – Đại nhân nói rất đúng. Trước kia, khi lão tướng quân còn tại thế, đã biết rõ trại Hồ Lô là một khối u ác tính, nhất định phải nhổ tận gốc. Lão tướng quân đã từng chuẩn bị tiêu diệt trại Hồ Lô, chẳng qua sau này thân thể ngài không được tốt, nhiều việc quấn thân, chuyện vây quét trại Hồ Lô cũng bị chậm trễ... Y dừng một chút, rồi chậm rãi nói: – Sau này, Chu Lăng Nhạc nâng đỡ Đông Phương Tín lên vị trí Đại tướng quân Bình Tây Quân. Mạt tướng đã từng gián ngôn rằng lão tướng quân chuẩn bị vây quét trại Hồ Lô, đám cướp đó nên diệt trừ càng sớm càng tốt, tránh nuôi hổ gây họa. Chẳng qua Đông Phương Tín một lòng muốn bài trừ phe đối lập, trắng trợn thanh trừng Bình Tây Quân, nên cũng không muốn vây quét trại Hồ Lô. Sở Hoan đáp: – Theo ta được biết, sau này hắn quả thực đã hai lần xuất binh đánh trại Hồ Lô, nhưng đều không thành công và phải lui về. Hứa Thiệu cười lạnh đáp: – Đại nhân có chỗ không biết, Đông Phương Tín trông có vẻ thô hào, nhưng quỷ kế lại không hề thiếu. Trước đây hắn vẫn không đánh trại Hồ Lô, chỉ là còn muốn nhận được chỗ tốt từ đó. Chẳng qua sau này hắn nghĩ rằng đánh trại Hồ Lô có thể một mũi tên trúng hai con nhạn, đương nhiên sẽ không bỏ qua. Sở Hoan "Ồ" một tiếng, hỏi: – Vì sao lại nói như vậy? – Đông Phương Tín muốn bài trừ phe đối lập, liên tục thêu dệt tội danh. Hứa Thiệu chậm rãi giải thích: – Trong Bình Tây Quân lúc đó, không ít người đều là bộ hạ cũ của lão tướng quân, kể cả mạt tướng đây. Còn một bộ phận khác vốn là một phần của Tây Bắc Quân, cũng không phải phe cánh của Đông Phương Tín. Đông Phương Tín muốn đề bạt thân tín của mình, nên cần phải thanh trừ đám tướng lĩnh vốn có. Y dừng một chút, rồi cười lạnh lùng: – Muốn tìm được lý do hợp tình hợp lý để phục chúng, cũng không phải chuyện đơn giản. Cho nên, đánh trại Hồ Lô đương nhiên là một cơ hội tốt. Hắn xuất binh hai lần, mỗi lần đều lừa gạt một khoản quân phí khổng lồ từ tay các thân sĩ Tây Quan. Phần lớn đều bị hắn đứng giữa kiếm lời. Và cả hai lần đánh trại Hồ Lô đó, đều là những tướng lĩnh mà hắn muốn thanh trừ bị điều đi. Trại Hồ Lô dễ thủ khó công, vốn không dễ đánh. Hắn lại chỉ cấp binh lực ít ỏi, đánh vài lần là Bình Tây Quân đều hao tổn binh tướng nặng nề. Điều này đủ làm lý do để hắn thanh trừng phe đối lập. Chỉ huy bất lực, tổn thất binh mã – bấy nhiêu đủ cho hắn danh chính ngôn thuận trục xuất tướng lĩnh. Sở Hoan khẽ vuốt cằm hỏi: – Ngươi có biết địa hình trại Hồ Lô không? Hứa Thiệu đáp: – Mạt tướng quả thực đã từng quan sát gần trại Hồ Lô. Núi Hồ Lô kéo dài trăm dặm, dãy núi nhấp nhô, địa hình chung quanh mạt tướng cũng biết được một chút, nhưng địa hình trên núi thì mạt tướng không biết gì cả. Theo như mạt tướng biết, sau khi Cầu tướng quân chiếm được núi Hồ Lô, đã mời chào giặc cỏ, kêu gọi nhau tập hợp thành đàn, trắng trợn sửa chữa và xây dựng trên núi, có cả tháp canh. Hơn nữa, y còn xây dựng những con đường dưới chân núi, nối rất nhiều trại thành một thể thống nhất. Lối vào những trại đó đều được xây dựng rất hiểm trở. Trại chủ của trại Hồ Lô ở đỉnh Húc Nhật. Muốn tới đỉnh Húc Nhật thì cần phải qua một chiếc cầu treo. Một khi cầu treo được kéo lên, ở giữa là vách núi sâu thăm thẳm, căn bản không thể đi qua được... ! Sở Hoan nhíu mày: – Lúc ta mới tới Tây Bắc, người của trại Hồ Lô từng ám sát bản đốc. Đến giờ vẫn không rõ vì sao chúng làm như vậy. Chẳng qua, thế lực trại Hồ Lô càng lúc càng lớn mạnh, đám cướp tập trung ngày càng nhiều. Ngay trong cảnh nội Tây Quan của ta, đây là một cái gai, đâm vào da thịt chúng ta. Nếu không nhổ bỏ, sẽ gieo họa khôn lường. Hứa Thiệu gật đầu nói: – Chẳng qua, muốn đánh trại Hồ Lô cũng không phải chuyện dễ dàng. Đánh rắn phải đánh vào đầu, bắt giặc phải bắt vua. Muốn hoàn toàn phá tan trại Hồ Lô, đầu tiên phải đánh hạ đỉnh Húc Nhật. Đỉnh Húc Nhật nằm ở trung tâm, là trái tim của trại Hồ Lô. Nắm được đỉnh Húc Nhật, các đỉnh khác sẽ không thể liên lạc, chỉ có thể tự mình chiến đấu. Chúng vốn là một đám ô hợp, một khi chiến đấu riêng lẻ, sẽ dễ đối phó hơn rất nhiều. Tiếp theo, nhất định phải bắt được Cầu tướng quân. Cầu tướng quân đại diện cho trại Hồ Lô. Nếu bắt được Cầu tướng quân, trại Hồ Lô cũng sẽ bị diệt. Thế nhưng một khi để hắn chạy thoát, trại Hồ Lô sẽ không được coi là hoàn toàn diệt trừ, chắc chắn kẻ này còn có thể làm hại Tây Quan. Sở Hoan tán thưởng: – Hứa Thống lĩnh không hổ là một chiến tướng trải qua sa trường, đã nói đúng trọng điểm. Hắn hơi cau mày: – Chẳng qua, nếu đỉnh Húc Nhật là trái tim của chúng, chắc chắn thủ vệ nghiêm ngặt, muốn đánh hạ cũng không dễ dàng. Hứa Thiệu đồng ý: – Muốn đánh hạ đỉnh Húc Nhật, đầu tiên nhất định phải đến được trước mặt đỉnh Húc Nhật. Nhưng cầu treo không có, con đường sẽ bị chặt đứt, chúng ta chỉ có thể đứng nhìn... Trừ khi đánh các đỉnh khác, vây quanh đỉnh Húc Nhật từ bên trong núi. Chẳng qua, nếu đánh một đỉnh khác, chắc chắn đỉnh Húc Nhật sẽ sớm có sự chuẩn bị. Chúng đã tổ chức trong núi nhiều năm, quen thuộc địa hình hơn chúng ta rất nhiều. Một khi kinh động đến chúng và để chúng chuẩn bị sẵn, chúng ta chưa chắc đã có thể đánh được đỉnh Húc Nhật. Cho dù thật sự đánh được, cũng sẽ phải trả một cái giá thảm trọng. Đám cướp trong nội viện tập trung tinh thần sáng tác. Sở Hoan nói rất rõ ràng rằng, trong số mười mấy người này, cuối cùng chỉ có ba người được sống sót. Ba người có thể sống sót chắc chắn là những người am tường địa hình nhất. Cứ điểm trong tranh của người khác, bên mình cũng phải có. Một khi bỏ sót, trong khi người khác đều có, mà tranh mình lại không có, như vậy tám chín phần mười sẽ bị rơi đầu. Đám cướp vắt hết óc, sợ mình bỏ sót, dốc toàn lực nghĩ về những thông tin địa hình của trại Hồ Lô mà mình có thể cung cấp. Có một số người căn bản không biết sử dụng bút lông. Mặc dù yêu cầu trình độ không cao, nhưng một số người vẽ như gà bới, chỉ đành vẽ đi vẽ lại. May mà bên cạnh không thiếu giấy. Từ buổi trưa tới tận nửa đêm, chung quanh đã đốt đuốc, ánh lửa ngút trời, sáng choang như ban ngày. Quan binh trông coi có thể thay phiên, nhưng đám cướp thì không. Không nộp ra bản đồ, chúng chỉ có thể ngồi tại chỗ, không ít người bụng đói cồn cào, toàn thân không còn chút sức lực nào. Trăng sáng treo cao. Một tên binh sĩ bước vào trong viện, lớn tiếng nói: – Tổng đốc có lệnh, sau một canh giờ tất cả phải giao nộp bản đồ. Sau một canh giờ, Sở Hoan mặc thường phục bước vào. Đám cướp kinh hồn bạt vía. Chung quanh, những thanh đại đao lóe lên hàn quang dưới ánh lửa. Sở Hoan dạo qua một vòng, xem xét tranh của vài tên cướp, rồi chỉ vào hai người trong số đó nói: – Mang hai tên bọn chúng ra ngoài... chém! Lập tức có binh sĩ như lang như hổ tiến tới, kéo hai tên cướp này ra ngoài. Một tên trong số đó rú thảm lên: – Đại nhân, xin tha mạng! Tiểu nhân thân phận thấp kém, không biết nhiều địa điểm, nên không vẽ được bản đồ cặn kẽ... ! Sở Hoan lắc đầu thở dài: – Cả thời gian ban ngày, ngươi chỉ vẽ được chừng một bàn tay, lưu ngươi lại để làm gì? Trong tiếng kêu gào thê thảm, hai tên cướp bị mang đi. Đám cướp còn lại hồn bay phách lạc. Sở Hoan liếc nhìn một lượt, chậm rãi nói: – Bản đốc cho các ngươi thời gian nửa nén hương. Tự các ngươi hãy kiểm tra lại một chút xem có lỗi lầm gì không, hoặc còn nơi nào bỏ sót chưa vẽ. Có thể có thêm một cứ điểm là có thể cứu lấy tính mạng, thiếu một cứ điểm thì có thể mất mạng. Mọi người hãy tự lo liệu cho tốt.
Toàn bộ bản dịch này được giữ bản quyền và phát hành duy nhất bởi truyen.free.