Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1192:

Màn đêm bao trùm, không gian chìm vào tĩnh lặng. Bên bờ hồ, hơn mười người đang nằm rạp, dõi mắt về phía ngọn núi cao sừng sững vươn tới tận trời xanh.

Vầng trăng lưỡi liềm đã nhô cao trên nền trời đêm, ánh sáng dịu nhẹ trải khắp mặt hồ tĩnh lặng, khiến những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh bạc liên tiếp. Không gian vẫn một màu yên ắng. Đoàn người bò trên thảm cỏ, ngẩng đầu nhìn lên vách núi, lờ mờ trông thấy vài đốm lửa leo lét trên đỉnh.

Đó là những khe hở sau núi Hồ Lô, nhưng tất thảy đều đã bị canh phòng cẩn mật.

Cuối cùng, Cừu Như Huyết quay người lại, khẽ vẫy tay. Đoàn người nhẹ nhàng bò tới, vây quanh gã. Ánh mắt độc nhất còn lại của Cừu Như Huyết lóe lên một tia sắc lạnh, gã trầm giọng nói:

– Lần này, chư vị đến đây là để cùng Cừu mỗ thực hiện một việc đại sự. Bởi lẽ trước đó có nhiều bất tiện nên Cừu mỗ chưa thể nói rõ, kính mong chư vị lượng thứ.

Một người ghé sát lại, nói khẽ:

– Chúc Thanh Diệp này vẫn luôn thiếu huynh một món ân tình, chưa có cơ hội báo đáp. Nay được huynh triệu hoán, dù phải xông pha khói lửa, Chúc mỗ đây cũng xin nguyện chết không từ.

Người này là Chúc Thanh Diệp, chủ võ quán tại thành Sóc Tuyền.

Chúc Thanh Diệp rất có thế lực ở Việt Châu, tam giáo cửu lưu đều có mối quan hệ với gã. Lúc trước đi theo Mã Tiên Cô, đối nghịch với Sở Hoan, cũng may Cừu Như Huyết xuất hiện. Chúc Thanh Diệp và Cừu Như Huyết là bạn cũ, nên gã đã đi theo.

– Chúc huynh đệ, cái gọi là nhân tình, chẳng cần nhắc lại làm gì.

Cừu Như Huyết trầm giọng:

– Chư vị hảo huynh đệ hôm nay có mặt, đủ thấy các vị trọng nghĩa khí đến nhường nào. Song... việc đêm nay, tuyệt không phải chuyện tầm thường, ẩn chứa vạn phần hung hiểm...!

Lập tức có người đáp:

– Cừu lão đại, trong số chúng ta, kẻ nào mà chưa từng trải qua sinh tử, lăn lộn giữa biển máu xương? Những ngày tháng liếm máu trên đầu lưỡi đao cũng đã nếm đủ, hung hiểm nào có thể dọa được chúng ta?

Cừu Như Huyết cười hắc hắc, lúc này mới nói:

– Nếu vậy thì Cừu mỗ an tâm rồi.

– Cừu đại ca, huynh rốt cuộc muốn chúng ta làm gì?

Có người hỏi.

Cừu Như Huyết tiếp lời:

– Chư vị hẳn đều đã thấy ngọn núi sừng sững kia. Chẳng có đường nào để lên, chỉ có vài cứ điểm chốt chặn hiểm trở. Dù chư vị có gan lớn tài cao, e rằng cũng chẳng dễ dàng vượt qua. Hơn nữa, nếu chúng ta xông vào các cứ điểm đó, tất sẽ kinh động đến những kẻ trên núi, khi ấy, bao công sức sẽ đổ sông đổ biển...!

– Cừu lão đại, huynh nói là chúng ta sẽ lên núi từ mặt sau này?

– Không sai.

Cừu Như Huyết thần sắc nghiêm nghị:

– Các huynh cũng thấy đó, muốn lên núi chẳng còn đường nào khác, chỉ có thể bám vách đá mà leo. Vách đá này hiểm trở dị thường, ngay cả Cừu mỗ cũng chẳng dám chắc có thể trèo lên. Chỉ cần sơ sẩy một chút, e rằng s�� ngã xuống tan xương nát thịt...!

Mọi người không kìm được đều hướng về phía vách đá dựng đứng. Trong bóng đêm, vách núi dường như gắn liền với bầu trời. Nghĩ đến việc leo từ nơi này lên, có vài người khẽ biến sắc.

Thấy vậy, Cừu Như Huyết trầm giọng nói:

– Chư vị có thể đi theo Cừu mỗ đến đây đã là hết lòng hết nghĩa rồi. Cừu mỗ trước nay chưa từng ép buộc ai làm việc gì. Lời thật đã nói, vách đá này không phải ai cũng có thể trèo lên, e rằng ngay cả Cừu mỗ đây cũng có thể vùi thây nơi đây. Bởi vậy, Cừu mỗ tuyệt không làm khó chư vị. Nếu ai không muốn, hiện giờ rời đi vẫn còn kịp... Chư vị rời đi lúc này, Cừu mỗ đều thấu hiểu, quyết không cho rằng chư vị vô tình vô nghĩa, càng không coi chư vị là kẻ nhát gan vô dụng. Ai nấy đều có gia đình, vợ con cần nuôi dưỡng. Lần mạo hiểm này phi thường, chư vị hoàn toàn có thể rút lui.

Mọi người thấy khung cảnh bên kia, cũng biết lời Cừu Như Huyết nói không phải giả. Vách núi cheo leo trước mặt quả thực không phải người bình thường có thể leo lên.

Lúc tr��ớc, khi Cừu Như Huyết triệu tập một đám giang hồ cố nhân, mọi người đặt nghĩa khí lên đầu, nghe Cừu Như Huyết nói có việc muốn nhờ giúp đỡ, tất nhiên là không chút do dự chạy đến tương trợ. Lúc này mới biết là muốn leo lên vách đá hiểm trở như vậy.

Sau một hồi trầm mặc, Chúc Thanh Diệp rốt cuộc cũng lên tiếng nói trước:

– Cừu đại ca, nếu là những chuyện dễ dàng thì ân tình của huynh ta đâu có cơ hội báo đáp. Lần này tiểu đệ bất cứ giá nào cũng phải theo huynh đánh cược một lần.

Lời Chúc Thanh Diệp vừa dứt, lập tức vài người bên cạnh cũng nhiệt huyết dâng trào, nhao nhao nói:

– Cừu lão đại, chúng ta đã đến đây rồi, lúc này mà rút lui, dù huynh không quở trách, chúng ta cũng tự thấy hổ thẹn với chính mình.

Có mấy người còn đang do dự lúc này cũng không do dự nữa, ánh mắt đều kiên định.

Cừu Như Huyết khẽ thở dài:

– Nhận được sự tương trợ của chư vị, Cừu mỗ đây xin đa tạ tấm lòng. Có vài lời, dẫu là những điều chẳng mấy may mắn, Cừu mỗ cũng xin được nói rõ tại đây: Nếu chúng ta còn sống tr�� về, lợi lộc chắc chắn sẽ không thiếu phần chư vị, tuyệt đối không bạc đãi bất kỳ ai. Còn nếu có huynh đệ nào không may gặp phải bất trắc, chư vị cứ việc yên tâm, chúng ta nhất định sẽ chăm sóc chu toàn người nhà của các vị, sẽ không để họ phải chịu bất cứ ủy khuất nào. Cừu Như Huyết xin lấy danh dự mà hứa, cho dù lần này Cừu mỗ có phải bỏ mạng, người nhà của chư vị vẫn sẽ được người khác chăm sóc tử tế. Điểm này, các ngươi cứ việc an tâm.

Mọi người cũng biết lời hứa của Cừu Như Huyết đáng giá nghìn vàng, nói ra chắc tựa như núi.

Vốn có mấy người trong lòng còn đang lo lắng một khi xảy ra chuyện, người nhà họ sẽ xử lý như thế nào, nghe Cừu Như Huyết nói như vậy, liền không do dự nữa.

Cừu Như Huyết thấy mọi người tâm ý đã quyết, không chần chừ nữa, nói khẽ:

– Giờ đây, ta sẽ phát thiết trảo cho mọi người, chư vị hãy chuẩn bị thật tốt, đó chính là công cụ để leo núi.

Dứt lời, gã dẫn mọi người lại gần hồ nước, rồi không chút chần chừ, lập tức lặn mình xuống. Hai ba mươi người phía sau cũng theo sát, như một đàn cá sấu, nhao nhao bơi vào lòng hồ.

...

Không khí trên núi Hồ Lô vô cùng căng thẳng. Trên núi, đám sơn phỉ gần như nín thở, chìm vào tĩnh lặng hoàn toàn. Cầu tướng quân đã sớm bố trí đâu vào đấy, mọi sự đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn chờ quân binh tấn công.

Cầu Kiêu bên đỉnh Húc Nhật vẫn là phòng thủ trọng địa, ở đây giữ lại bảy tám chục người, đều là những binh sĩ dũng mãnh. Nhiệm vụ của bọn họ là giữ vững Cầu Kiêu. Chỉ một cây cầu đơn độc, nhưng với bảy tám mươi binh sĩ tinh nhuệ, nơi đây đủ sức phòng vệ vững chắc như tường đồng vách sắt.

Trên tháp đá hai bên cầu treo, cung tiễn thủ cũng đã trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Tiếng trống trận cuối cùng cũng vang lên ầm ầm trong đêm tối. Đám sơn phỉ trên núi và quân binh dưới núi, dường như cùng lúc, đều khẽ thở phào. Trong bầu không khí áp lực đến nghẹt thở này, chi bằng kéo ra màn chiến để mọi người được giải tỏa.

Trong tiếng trống trận thôi thúc, rất nhanh bên Sở Quân đã có một đội quân xuất trận. Sở Hoan cũng không vì Cấm Vệ Quân Tổng đốc là thân quân của mình mà để cho bọn họ tạm gác lại phía sau.

Hoàn toàn ngược lại, muốn rèn luyện ra một đội quân chân chính khiến người khác kiêng nể, huấn luyện nhiều đến mấy cũng không so được với việc tham dự vào thực chiến khốc liệt.

Đội quân tiên phong là Sơn Tự Doanh của Cấm Vệ Quân. Đây là đội quân cầm khiên, tay trái giương khiên, tay phải nắm đao.

Hơn hai trăm binh lính của đội xếp thành một hàng ngang, khiên nối khiên, hợp thành một bức tường đồng vách sắt kiên cố.

Vương Hàm, với tư cách thống lĩnh, khoác trên mình bộ giáp, dù thời gian nhậm chức chưa lâu nhưng y vốn xuất thân từ Cấm Vệ Quân, nên rất nhanh đã hòa nhập cùng Sơn Tự Doanh.

Lúc này, Vương Hàm đang đứng trong hàng ngũ, tay trái cầm khiên, tay phải nắm đao, cùng binh sĩ tề bước tiến về phía trước.

Chỉ có đồng cam cộng khổ, sinh tử có nhau cùng binh sĩ, mới có thể khiến họ tín nhiệm và kính trọng.

Trong tiếng trống trận thôi thúc, với sức mạnh chưa từng có, Sơn Tự Doanh tựa như một bức tường đồng vách sắt đang chậm rãi tiến về phía sơn trại.

Ngay sau Sơn Tự Doanh, mười mấy cỗ xe khổng lồ được đẩy ra.

Loại xe cơ quan này được thiết kế vô cùng tinh xảo, có lực sát thương cực mạnh, có thể bắn ra những viên đạn sắt nặng nề. Song, giá thành lại vô cùng đắt đỏ, đây cũng là bảo bối lớn nhất mà Đông Phương Tín đã để lại cho Sở Hoan.

Bánh xe kêu lên ken két, mỗi cỗ xe cần mười hai binh sĩ cường tráng mới có thể đẩy được.

Cầu tướng quân nhìn ánh lửa lấp lánh của quân Sở bên đỉnh Lạc Nhật, lại lắng nghe tiếng trống trận dồn dập truyền tới từ quân quan, hai tròng mắt dưới lớp mặt nạ lạnh lùng dị thường.

Một người chạy như bay tới, là Triệu Phong chủ của đỉnh Lạc Nhật, chắp tay bẩm:

– Tướng quân, đội quân bên ngoài đỉnh Lạc Nhật đã bắt đầu di chuyển, bọn họ không đốt đuốc, rất đông người, tất cả đều là bộ binh, hướng đỉnh Lạc Nhật bên này mà đi tới.

Cầu tướng quân cười lạnh lùng, nói:

– Không đốt đuốc, là lo sợ bại lộ mục tiêu; không dám sử dụng kỵ binh, là lo lắng ngựa hí sẽ khiến chúng ta biết rõ...!

Dừng một chút, gã hỏi:

– Cách nơi này có còn xa lắm không?

– Trong vòng mười dặm.

Triệu Phong chủ bẩm:

– Chỉ cần với tốc độ nhanh, bọn họ rất nhanh liền có thể đến.

– Được.

Cầu tướng quân nắm tay thành quyền:

– Truyền lệnh xuống, để cho mọi người chuẩn bị sẵn sàng, Phó Cương...!

Phó Cương vẫn luôn đứng cạnh vội vàng nói:

– Có thuộc hạ.

– Cửa đá này, bổn tướng vẫn để ngươi đến mở.

Cầu tướng quân nghiêm nghị nói:

– Đợi đến khi binh mã của chúng tiến vào trong hàng rào, ngươi hãy lập tức đóng cửa đá lại, phá hủy cơ quan, khiến cửa đá không thể mở ra được nữa.

Phó Cương khẽ giật mình.

Cửa đá này vốn là một cơ quan được thiết kế tỉ mỉ. Nếu Cầu tướng quân sau khi quân binh tiến vào mà đóng cửa đá, lại phá hủy cơ quan, thì quân binh sẽ bị giam lỏng tại trại Lạc Nhật.

Trại Lạc Nhật được bố trí vô số cạm bẫy. Trong tình thế này, quân binh không hề hay biết tình hình mà vẫn tiến vào, chẳng khác nào hổ lao vào lồng.

Việc phá hủy cơ quan cửa đá, cũng đồng nghĩa với việc cắt đứt đường lui của quân binh.

Cầu tướng quân muốn đẩy toàn bộ số quân binh đó vào chỗ chết.

– Vâng, thuộc hạ tuân mệnh.

Phó Cương không dám do dự.

Triệu Phong chủ nghe được tiếng trống dồn dập không dứt bên đỉnh Húc Nhật không khỏi cẩn thận từng li từng tí hỏi:

– Tướng quân, ngọn núi chính bên kia... Sẽ có biến cố không?

Cầu tướng quân lắc đầu:

– Tiếng động bên kia càng lớn, càng chứng tỏ bọn chúng cố ý đánh lạc hướng. Chừng nào cầu treo còn trong tay chúng ta, bọn chúng dù có mọc cánh, e rằng cũng tuyệt đối không thể bay qua được vực sâu hiểm trở kia.

Bên cạnh một người khác cười nói:

– Triệu Phong chủ, lúc Đông Phương Tín còn sống, không phải chúng ta không được chứng kiến sao? Bọn chúng cuối cùng chẳng phải cũng chật vật mà lui? Tướng quân bày mưu nghĩ kế, lần này nhất định phải để cho Sở Hoan nếm thử sự lợi hại của chúng ta.

Triệu Phong chủ nhận ra người này, người này là Vương Phong chủ của đỉnh Tê Hà.

Thấy Cầu tướng quân trấn định tự nhiên, Triệu Phong chủ không còn lo lắng nữa.

Lúc này, đám người Cừu Như Huyết đã bơi đến chân vách đá. Nơi đây, chân vách đá chìm sâu trong lòng hồ, còn phía xa thì vách đá sừng sững che khuất cả bầu trời. Đứng dưới chân vách đá mà ngẩng đầu nhìn lên, đã không thể thấy toàn cảnh dãy núi, chỉ còn thấy phía trên là những mỏm đá lởm chởm như răng nanh quái thú. Có người trong lòng đã bắt đầu sinh ra sợ hãi, e rằng việc tay không trèo lên đỉnh núi thực sự vô cùng nguy hiểm. Không ai dám chắc mình có thể trèo lên vách đá thành công.

Bản dịch này, vốn được ấp ủ và trau chuốt, tự hào thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free