(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1216:
Lâm Đại Nhi khẽ mấp máy đôi môi đỏ thắm như son, ánh mắt lướt qua một tia chán ghét rồi không thèm để tâm đến nữa.
Thái độ của Kim Lang Hầu dường như có chút tức giận. Mặc dù nữ nhân kia yêu kiều gợi cảm, nhưng trong ánh mắt y lại tràn đầy sự phản cảm cùng vài phần đề phòng. Y lạnh giọng hỏi: – Ngươi vừa nói gì?
Tiểu mỹ nhân liếc xéo y một cái, cười quyến rũ nói: – Sao vậy? Tai Kim Lang Hầu không được thính nhạy cho lắm sao? Ta đã nói rất rõ ràng rồi, lần này xuất hành, sơ hở lớn nhất chính là ngươi. Nếu không có sự xuất hiện của ngươi, có lẽ viên đá đã sớm nằm gọn trong tay ta rồi.
– Liễu Mị Nương, ngươi ăn nói cẩn thận một chút.
Rõ ràng Kim Lang Hầu biết tiểu mỹ nhân, nhưng giọng điệu y lại tràn đầy địch ý.
Tiểu mỹ nhân yêu kiều, mị hoặc này chính là Liễu Mị Nương mà Sở Hoan vẫn ngày đêm lo lắng. Giờ đây nàng lại càng thêm vài phần diễm lệ, kiều diễm động lòng người.
Khi ở Tây Lương, Mị Nương đã trúng phải kịch độc. Quỷ Đại Sư còn chưa kịp thanh trừ hết độc tố, Bì Sa Môn đã đột nhiên xuất hiện. Trong đường cùng, Quỷ Đại Sư chỉ có thể để Mị Nương theo Bác Già rời đi. Từ đó về sau, Sở Hoan không còn nhận được bất kỳ tin tức nào của Bác Già và Mị Nương nữa. Nếu biết được nàng đang ở đây lúc này, chắc chắn hắn sẽ vô cùng kinh ngạc.
Như một lời khiêu khích, Mị Nương khẽ thở dài: – Lắm lời! Chẳng lẽ lại không cho người ta nói chuyện sao? Trời không quản, đất không quản, cớ sao Kim Lang Hầu lại muốn quản cả lời ăn tiếng nói của người khác?
Kim Lang Hầu nắm chặt tay, nàng cười ha hả: – Ôi, chẳng lẽ cho dù thế nào ngươi cũng phải động thủ với ta sao?
– Ngươi cho rằng ta không dám ư?
Kim Lang Hầu lạnh lùng hỏi.
Hai mắt lóe lên hàn quang, Bạch Cự Nhân quay đầu lại, nhìn chằm chằm Kim Lang Hầu, gằn từng chữ: – Ngươi không dám!
Rõ ràng gã đang ra mặt che chở cho Liễu Mị Nương.
Nghe gã nói vậy, Kim Lang Hầu cũng hơi kiêng kỵ, hừ lạnh một tiếng rồi không nói nhiều thêm nữa. Trong ánh mắt y lóe lên một tia sát cơ.
Lúc này Mị Nương mới quay sang nhìn Lâm Đại Nhi, cười duyên: – Lâm tiểu thư, ngươi thấy đó, ta đang bận rộn giúp đỡ ngươi đấy. Chúng ta có thể làm bằng hữu, chi bằng ngươi hãy đưa viên đá của mình ra đi.
Lâm Đại Nhi lạnh lùng như băng: – Ta đã nói không có là không có, các ngươi đừng hòng mơ tưởng.
Mị Nương khẽ thở dài, thân thể mềm mại lóe lên, lướt nhanh đến gần, vươn tay chộp lấy Lâm Đại Nhi. Đại Nhi lập tức lùi lại, nhưng thân thể nàng vốn đã yếu, lại thêm thân pháp của Mị Nương nhẹ nhàng linh xảo. Nàng vừa lui một bước đã bị bàn tay trắng nõn như ngọc của Mị Nương bắt lấy. Vừa muốn ngăn cản thì đã thấy móng tay như những nụ hoa hồng của Mị Nương nhẹ nhàng dò xét, rồi từ kẽ móng tay nàng nhàn nhạt bay lên một làn khói xanh.
Mặc dù nàng biết làn khói đó có ��iều gì đó quái lạ, nhưng ngón tay kia đã quá gần. Làn khói len lỏi vào mũi nàng, dù nàng đã vội nín thở nhưng vẫn không tránh khỏi việc hít phải một ít.
Làn sương kia vừa nhập vào thân thể, rất nhanh sau đó, Đại Nhi cảm thấy đầu mình nặng trĩu, mắt lập tức mờ đi. Khuôn mặt xinh đẹp của Mị Nương cũng nhòa dần, trong tích tắc nàng ngã xuống. Trước khi hoàn toàn mất ý thức, nàng vẫn nhìn thấy khuôn mặt đẹp như ngọc cùng nụ cười mê người, quyến rũ của Mị Nương.
Thấy nàng ngã xuống, Kim Lang Hầu vung tay lên: – Trói nàng ta lại!
Mấy nam nhân bên cạnh y định tiến lên, Mị Nương liền chắn ngang người ngăn cản: – Nàng là nữ nhân, đương nhiên phải do ta chăm sóc. Thân thể của nàng mười ngày nửa tháng cũng không thể khôi phục, không có bất kỳ uy hiếp nào, cũng không cần phải trói lại.
Kim Lang Hầu bước lên vài bước, chăm chú nhìn Mị Nương, hùng hổ nói: – Liễu Mị Nương, ta cần phải có được tung tích viên đá từ nàng ta. Ta phải khống chế nàng ta.
Mị Nương giơ tay lên, nụ cười quyến rũ trên khuôn mặt nàng biến mất. Đôi mắt long lanh như nước nhìn năm ngón tay ngọc thon dài của mình, những móng tay được sơn đỏ thắm như nụ hoa hồng. Chẳng buồn liếc nhìn Kim Lang Hầu, nàng thản nhiên nói: – Ta đã nói rồi, người này hãy để ta chăm sóc. Các ngươi không cần nhúng tay vào.
– Nếu ta không giao nàng ta cho ngươi thì sao?
Mị Nương thổi một làn hương thơm lên bàn tay mình, ngẩng đầu nhìn y, khẽ nói: – Vậy sao ngươi không thử xem?
Kim Lang Hầu cười lạnh, giơ cao ống trúc trong tay lên.
– Dừng tay!
Bạch Cự Nhân trầm giọng quát. Kim Lang Hầu quay người lại hỏi: – Bạch Tượng Hầu, ngươi còn muốn bảo vệ cho ả ta sao? Việc này liên quan đến đại kế của Thiên Vương, ta phải tự mình đảm bảo.
Bạch Cự Nhân nhìn Mị Nương: – Mị Nương, hãy giao Lâm Đại Nhi cho y.
– Nhị ca!
Nàng khẽ nhíu mày, đang định nói gì thì gã đã ngắt lời: – Giao cho y.
Hiển nhiên Mị Nương không cam lòng, nhưng cũng không cãi lời Bạch Cự Nhân. Nàng lạnh lùng lườm Kim Lang Hầu một cái, rồi lách mình qua, không thèm nhìn Bạch Cự Nhân mà chậm rãi đi về phía đồng cỏ lau.
Lúc này Kim Lang H��u mới cho người đưa Lâm Đại Nhi về căn phòng bên cạnh.
Bạch Tượng Hầu đi theo sau lưng Mị Nương, nhìn vòng eo thon gọn của nàng dừng lại bên đồng cỏ lau liền bước đến gần. Kim Lang Hầu từ xa xa nhìn thấy nhưng cũng không tiến lại.
– Mị Nương, muội không cần chấp nhặt với y.
Bạch Cự Nhân đứng bên cạnh nàng, trong lời nói tràn đầy tâm ý sâu nặng.
– Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ mà Thiên Vương giao cho chúng ta, tất cả những thứ khác đều không quan trọng.
Nàng quay đầu lại, không còn vẻ quyến rũ động lòng người như trước đó nữa. Khóe mắt nàng thoáng liếc qua Kim Lang Hầu đang đứng rất xa, khẽ nói: – Nhị ca, một kẻ tiểu nhân hèn hạ, vô sỉ như vậy, cớ sao chúng ta lại phải đi cùng y?
– Mặc kệ y là người thế nào, y cũng được Thiên Vương phong tước hầu.
Bạch Cự Nhân nghiêm giọng nói: – Thiên Vương trí tuệ hơn người, nếu đã ban cho y tước vị thì đương nhiên có lý do. Mặc kệ muội không thích y đến đâu, y cũng là người một nhà.
– Người một nhà?
Nàng cười lạnh: – Nhị ca, trong lòng huynh rất rõ ràng mục đích Thiên Vương để y đi theo chúng ta.
Cho dù gã không có lông mày, nhưng trán vẫn khẽ nhíu lại: – Mục đích gì?
Nàng khẽ thở dài: – Nhị ca đã biết rõ rồi cớ sao còn cố hỏi? Kim Lang đi theo chúng ta cũng chỉ là để giám thị chúng ta mà thôi.
– Mị Nương, muội không nên nói càn. Thiên Vương đối với chúng ta tình thâm nghĩa trọng, làm sao lại phái người giám thị chúng ta được? Chẳng qua là chuyện lần này rất khó giải quyết, Thiên Vương chỉ muốn phái thêm vài người đến giúp chúng ta mà thôi.
– Phái người của Hình Đường đến giúp chúng ta ư?
Nàng cười như không cười: – Nhị ca, Hình Đường của Kim Lang hình như chưa làm được việc gì đáng kể, chỉ biết nghiêm hình tra tấn, vu oan giá họa, lại còn nói là hỗ trợ... Huynh cảm thấy lần này y có thể giúp được chúng ta việc gì?
– Mị Nương, muội không còn giống trước kia nữa.
Gã khẽ thở dài: – Từ khi trở về, muội đã thay đổi rất nhiều... Ta biết, tam đệ bị hãm hại đã khiến muội bị đả kích lớn, nhưng... người chết cũng đã chết rồi, người sống chúng ta cần phải cố gắng sống tiếp. Nghiệp lớn của Thiên Vương chưa thành, chúng ta cũng phải tuân thủ lời thề năm đó, tận lực giúp Thiên Vương lập nên nghiệp lớn.
Nàng lắc đầu: – Nhị ca, người thay đổi không phải muội. Thực ra, từ khi trở về muội mới phát hiện, nghĩa quân Hà Bắc ngày nay đã khác với trước kia...
Dừng một lát, nàng ngẩng đầu nhìn Bạch Tượng Hầu cao lớn như cột điện: – Chính bản thân Thiên Vương cũng đã thay đổi rất nhiều.
Bạch Tượng Hầu chỉ khẽ nhíu mày, không nói gì.
– Bốn hầu tước trước kia Thiên Vương phong đều cùng tiến cùng lùi với chúng ta, thân thiết như huynh muội. Nhưng khi muội trở về, bốn hầu năm đó đã trở thành tám hầu, chỉ trong vòng hai năm mà đã phong thêm bốn tước hầu nữa, mà bốn người này....
Đôi mắt xinh đẹp của Mị Nương khẽ chớp: – Mà bốn kẻ mới được phong tước hầu này, hoặc là mới gia nhập nghĩa quân không lâu, hoặc là nhân phẩm bại hoại. Nhị ca, huynh và muội, muội nói thật lòng, ngồi ngang hàng với những kẻ đó, trong lòng huynh có phục không?
Bạch Tượng Hầu nghiêm mặt nói: – Mị Nương, sao muội lại nghĩ như vậy? Năm đó khởi sự, đội ngũ của chúng ta không nhiều, Thiên Vương phong bốn hầu là do tình hình thực tế lúc bấy giờ. Ngày nay, thanh thế nghĩa quân đã lớn mạnh, người đông thế mạnh, cơ hồ toàn bộ Hà Bắc đã nằm trong tay chúng ta, nhân mã theo nương nhờ nghĩa quân ngày càng nhiều. Bây giờ Thiên Vương phong tám hầu cũng không phải chuyện gì không thể hiểu được.
– Nhưng nếu đến khi chiến tranh, trong số bốn hầu mới đó, có ai có thể đứng ra gánh vác việc lớn? Đại ca dụng binh mưu trí, nhị ca cũng là dũng mãnh tuyệt luân. Mặc dù huynh đệ muội không thể so bì với hai người họ nhưng cũng không thua kém ai. Chỉ có muội...
Bạch Tượng Hầu ngắt lời: – Mị Nương không cần khiêm tốn. Kỳ binh tập kích, thu thập tình báo, toàn bộ nghĩa quân cũng chỉ có muội có được bản lĩnh như thế. Thiên Vương phong muội làm tước hầu là vì thực tài, cũng không phải chỉ vì tình nghĩa, mà là vì tài năng đích thực của muội.
Nàng cười khổ: – Nhị ca đã nói vậy thì muội cũng không nói thêm gì nữa.
Khóe mắt nàng thoáng l��ớt qua Kim Lang Hầu đang đứng đằng kia, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh: – Chỉ là, bốn hầu mới đó ngoài việc nghe lời ra thì còn có tài năng gì? Trước kia Thiên Vương gặp chuyện hệ trọng nhất định sẽ tập trung chúng ta lại, mọi người cùng nhau bàn bạc. Nhưng... hiện giờ mọi chuyện đều là Thiên Vương độc đoán. Bất cứ chuyện gì, ngài cũng chỉ ra lệnh cho chúng ta đi chấp hành, không còn tập trung cùng bàn bạc như trước nữa.
– Mị Nương, ta hiểu tâm tình của muội. Có điều, muội cũng thấy đó, mặc dù năm đó Thiên Vương vẫn tìm chúng ta bàn bạc khi có chuyện lớn, nhưng chúng ta vẫn bị Hàn Tam Thông đánh bại, chỉ có thể xé lẻ, chia thành từng tốp nhỏ âm thầm tích trữ lực lượng. Mặc dù Thiên Vương không còn bàn bạc với chúng ta nữa, nhưng lệnh ngài ban ra chung quy lại giúp chúng ta có thể thắng trận.
Gã chắp tay sau lưng, như đang suy tư điều gì đó: – Quả thực Thiên Vương có chút thay đổi, nhưng ta có thể hiểu được sự thay đổi của ngài.
– Giải thích đi?
– Năm đó chúng ta khởi sự ở Hà Bắc, Hàn Tam Thông suất quân ��ến tấn công. Chúng ta vẫn luôn coi thường quan quân của Hàn Tam Thông, gây nên hậu quả là liên tiếp chiến bại, vô số huynh đệ tử thương.
Gã thở dài: – Cuối cùng, Thiên Vương không thể không xé lẻ đội ngũ, chia thành từng tốp nhỏ, phân tán ẩn nấp khắp các nơi ở Hà Bắc, chờ thời cơ Đông Sơn tái khởi. Thực ra, chuỗi thất bại đó đã đả kích Thiên Vương rất nặng. Mấy năm nay, Thiên Vương vẫn kín đáo chuẩn bị, vận sức chờ ngày phát động. Thất bại trước kia có lẽ cũng khiến ngài hiểu ra rất nhiều đạo lý. Hiện nay, ngài độc đoán càn khôn, có lẽ cũng là một trong những đạo lý mà ngài đã ngộ ra. Bất kể thế nào, Thiên Vương cũng đã học được kinh nghiệm từ lần thất bại trước đó. Lần này khởi binh, chiến lược thỏa đáng, ra tay mãnh liệt, Hàn Tam Thông đã là nỏ mạnh hết đà, toàn tuyến tan tác, chuẩn bị rút lui theo đường biển. Kết quả đã chứng minh tất cả những gì Thiên Vương đã làm đều không sai.
Mị Nương khẽ thở dài: – Nhị ca, tiểu muội hiểu rõ huynh một lòng trung thành với Thiên Vương. Mặc kệ muội nói gì, huynh cũng sẽ tận lực bảo vệ ngài... Tiểu muội nói những lời này với huynh thực ra chỉ là lo lắng cho Thiên Vương. Tính tình của Thiên Vương đã có sự thay đổi rất lớn. Tiểu muội... tiểu muội chỉ cảm thấy càng ngày càng xa lạ, chỉ sợ ngài không phân biệt được công thần và nịnh thần, chẳng những gây hại đến chính ngài, mà còn gây hại cả nghĩa quân.
Bạch Tượng Hầu nghiêm nghị nói: – Những điều này, muội có thể nói với ta cũng được, nhưng tuyệt đối không thể nói với ai khác... Tâm tình muội không tốt ta có thể hiểu. Mị Nương, về sau này, những lời này nên nói ít đi thì tốt. Nhị ca có thể hiểu muội, nhưng nhị ca lo lắng người khác nghe được những điều này lại thêm mắm thêm muối. Khi đó, sẽ vô cùng bất lợi cho muội.
Nàng cười khổ: – Muội đã là người chết một lần, còn quan tâm gì nữa? Nhị ca, lần này đến Tây Bắc, Thiên Vương lại sắp xếp cho huynh đi cùng, Mị Nương cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.
Tuyệt tác này chỉ có thể tìm thấy tại địa chỉ truyen.free, nơi mọi câu chữ đều được trau chuốt tỉ mỉ.