(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1221:
Sở Hoan khẽ nhíu mày, điềm nhiên nói:
- Chẳng lẽ ngươi không tin viên đá ấy đang ở trên người bản đốc sao?
Kim Lang Hầu cười lạnh đáp:
- Ngươi không tin chúng ta, đương nhiên chúng ta cũng không tin ngươi. Trăm nghe không bằng một thấy, ta thật sự rất hoài nghi, cho dù viên đá ấy có trong tay ngươi, thì ngươi cũng chưa chắc đã mang nó đến đây.
Sở Hoan cười phá lên:
- Ngươi quá cẩn trọng rồi.
Hắn đưa tay thò vào trong túi, dường như đang vuốt ve vật gì đó bên trong, nửa cười nửa không nói:
- Nếu thực sự bên trong này là viên đá màu đỏ, các ngươi sẽ không nuốt lời, lập tức giao Đại Nhi ra chứ?
Kim Lang Hầu nói:
- Chúng ta vẫn có danh dự đó. Ngươi cũng đã nói rồi, cho dù giao nàng ta cho ngươi, nếu ngươi không giao viên đá cho chúng ta, các ngươi cũng đừng hòng rời khỏi đây.
Sở Hoan gật đầu cười cười nói:
- Không sai. Dẫn bản đốc vào Bắc Sơn đạo cảnh, các ngươi đương nhiên phải rất cẩn thận.
- Dù sao Tây Quan đạo cũng là phạm vi thế lực của Sở đại nhân ngươi, trong địa phận của ngươi, ai biết ngươi sẽ bày ra trò gì?
Kim Lang Hầu nói:
- Đến đây rồi, ngươi muốn giở trò gì cũng không được.
Gã bỗng ý thức được điều gì, cau mày nói:
- Kh��ng cần nói nhiều nữa, mau lấy viên đá ra.
Sở Hoan thở dài, lắc đầu nói:
- Đầu năm, ai ai cũng đề cao cảnh giác, cũng không trách các ngươi được.
Lại thấy hắn lấy ra từ trong túi một vật, tròn vo, bên ngoài bao phủ một lớp màu đỏ. Chỉ là Sở Hoan vừa mới làm cho vật kia sáng lên một chút, lập tức cất ngay lại vào trong túi, ôm vào lòng, như thể đối phương sẽ lập tức nhào lên đoạt mất vậy.
Dù chỉ là nhìn thoáng qua, nhưng mấy người bọn họ đều trông thấy vật mà Sở Hoan lấy ra đúng là viên đá, không phải đồ giả mạo. Bên ngoài quả thực cũng có một tầng đỏ thẫm.
- Các ngươi đều thấy rồi đó.
Sở Hoan vui mừng nói:
- Nếu muốn xem kỹ, cứ chờ chúng ta ra khỏi cửa miếu. Các ngươi cầm được viên đá rồi, có thể tha hồ thưởng thức.
Kim Lang Hầu dù còn chút hoài nghi, nhưng nhìn thấy ánh sáng màu đỏ lóe lên từ viên đá kia, gã cũng tin rằng trong tình huống này, Sở Hoan không dám lừa dối. Gã liếc một cái, rồi gỡ miếng khăn đen bịt mắt Lâm Đại Nhi, hạ xuống hai thanh đại đao đang gác trên chiếc cổ ngọc ngà trắng trẻo của nàng. Lâm Đại Nhi chậm rãi mở to đôi mắt, thấy Sở Hoan đứng cách đó không xa, vẻ mặt đầy lo lắng nhìn về phía mình, trong lòng nàng bất giác khẽ run lên.
Kim Lang Hầu lạnh lùng nói với Lâm Đại Nhi:
- Sao còn không mau trở về bên người đàn ông của ngươi đi?
Lâm Đại Nhi lạnh lùng liếc Kim Lang Hầu một cái, ánh mắt bén như đao, cuối cùng chậm rãi đi đến trước mặt Sở Hoan. Sở Hoan nhìn Lâm Đại Nhi sắc mặt có chút không khỏe, nhưng không hề bị thương. Xem ra đối phương dù bắt được Lâm Đại Nhi, cũng không dám mạo phạm nàng. Hắn buông lỏng tâm tình, ôn nhu nói:
- Nàng không sao chứ?
Lâm Đại Nhi thấy vẻ mặt ân cần của Sở Hoan, nghĩ đến người đàn ông này vì nàng mà một mình xông pha hiểm nguy, trong lòng nhất thời dâng lên những cảm xúc ngổn ngang, có chút hoan hỉ nhẹ nhàng, nàng mềm lòng cười khổ nói:
- Chàng biết rõ đây là bẫy rập, sao còn đến?
Sở Hoan bất đắc dĩ nói:
- Vốn ta cũng không muốn đến, thế nhưng con đòi ăn, ta cũng chẳng còn cách nào khác.
Dù đang trong tình thế nguy hiểm rình rập, nhưng nghe Sở Hoan nói vậy, Đại Nhi vừa bực vừa buồn cười, trừng mắt nhìn Sở Hoan một cái.
Sở Hoan đứng sau lưng Lâm Đại Nhi, cởi dây trói cho nàng, nhìn thấy dấu vết dây thừng hằn trên cổ tay, bất mãn nói:
- Ta nói các ngươi có phải quá đáng rồi không? Các ngươi rõ ràng biết nàng là người của bản đốc, còn trói nàng như vậy, các ngươi nhìn xem, cổ tay nàng đều chằng chịt vết thương...!
Bốn người xung quanh đều không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Sở Hoan.
- Sở đại nhân, giờ ngươi có thể ra khỏi cửa miếu.
Bạch Tượng Hầu thấy Sở Hoan cởi trói cho Lâm Đại Nhi, đứng sau nhắc nhở:
- Ra khỏi cửa miếu, lập tức giao viên đá cho chúng ta.
- Từ trước đến nay ta nói lời luôn giữ lời.
Sở Hoan đỡ Lâm Đại Nhi. Lâm Đại Nhi khẽ cau mày, cũng không đẩy Sở Hoan ra. Sở Hoan xem ra cũng không có chút cố kỵ nào, một tay nắm lấy cánh tay Lâm Đại Nhi, cánh tay còn lại quàng qua eo nàng, chậm rãi đi về phía cửa miếu.
Lâm Đại Nhi hạ giọng hỏi:
- Viên đá thật sự đang ở trong tay chàng sao?
Sở Hoan vừa đi vừa nói:
- Ra kh��i cửa miếu, bên phải có một kho củi... một gã thủ vệ canh gác, nàng hãy xông về phía đó. Ta sẽ giải quyết tên thủ vệ, nàng lập tức lên ngựa...
Không đợi Lâm Đại Nhi đáp lời, hắn đã lớn tiếng che giấu:
- Sớm đã cảnh cáo nàng trong phủ tổng đốc là nơi an toàn nhất, ai cho phép nàng chạy lung tung ra ngoài? Giờ thì hay rồi, tín vật đính ước phải mang ra đổi lấy tính mạng của nàng, về sau cũng đừng trách ta... Trở về phủ tổng đốc, để xem ta sẽ giáo huấn nàng thế nào. Không giáo huấn nàng thì chẳng lẽ muốn đè đầu cưỡi cổ ta sao? Phụ nữ như nàng phải để ta dạy dỗ một phen...!
Lâm Đại Nhi đương nhiên không để lọt tai câu nói sau của hắn, nhưng nàng nhớ tới mấy câu hắn nói thầm trước đó. Trong lòng nàng biết hắn đã chuẩn bị kỹ kế hoạch, chỉ là việc này quá mạo hiểm, thành bại còn chưa chắc chắn.
Lúc sắp đến trước cổng miếu, Sở Hoan lại thấp giọng dặn dò:
- Lên ngựa, lập tức đi về hướng nam. Bên đó có đường, ta đã quan sát rồi, bên đó cũng không có thủ vệ... Bất kể là ở đâu, đừng có ngừng lại, cứ tiếp tục đi...!
Lâm Đại Nhi nhớ kỹ trong lòng, bỗng ý thức được điều gì đó, thấp giọng hỏi:
- Vậy... chàng thì sao?
Sở Hoan cười nhẹ:
- Không cần lo lắng chuyện này. Cứ nghe lời ta dặn, ta sẽ đuổi theo nàng.
Sở Hoan đã nghĩ kỹ, ra khỏi cổng miếu mà hướng về phía kho củi, đối phương ắt sẽ hiểu ý đồ của mình. Bản thân hắn tuy có thể giải quyết tên thủ vệ đó, nhưng sau khi y nhận thức được tình hình, hắn chưa chắc có thể giải quyết nhanh chóng.
Hơn nữa ở đây có nhiều nhân thủ của Thanh Thiên Vương, nếu hắn giải quyết không mau lẹ, tất sẽ bị cuốn theo. Trong lòng hắn chỉ nghĩ sau khi xông về phía đó, hắn sẽ đối phó với đám thủ vệ, còn Lâm Đại Nhi nhanh chóng lên ngựa. Nếu như vậy, Lâm Đại Nhi sẽ có đủ thời gian thoát thân. Sau đó, nếu bản thân hắn thuận lợi, cũng có thể nhanh chóng cướp được ngựa mà thoát thân. Còn nếu bị dây dưa kéo lại, Lâm Đại Nhi không ở bên, hắn cũng ít vướng bận hơn, chưa chắc không tìm được cơ hội thoát thân.
Hắn biết rõ trong cảnh ngộ này, mình buộc phải mạo hiểm.
Bất kể nói thế nào, Thanh Thiên Vương cũng là một trong số những nghĩa quân địa phương có thanh thế lớn, không cùng phe với quan phủ. Mà hắn lại là Tổng đốc Tây Quan đạo, đám Thanh Thiên Vương này chưa chắc đã không muốn nhân cơ hội này thuận tiện giết hắn. Hắn phải trốn thoát, nếu không cũng đừng mơ đối phương sẽ hạ thủ lưu tình, đành phải đánh cược một phen.
Hắn có ý nghĩ này, cũng có liên quan đến tu vi võ đạo cực lớn của mình.
Kể từ sau khi tập luyện “Long Tượng Kinh”, Sở Hoan đã có những thay đổi long trời l�� đất. Người ngoài có thể không biết, nhưng Sở Hoan lại biết rất rõ ràng, việc này giống như bản thân hắn là một khối đá thô sơ, nhưng “Long Tượng Kinh” có uy lực vô song, đã tôi luyện hắn thành kim cương.
Sau khi đột phá Bảo Tượng đạo, tu vi võ đạo của Sở Hoan đã có một bước tiến triển rõ rệt. Mặc dù hắn cũng nhìn ra người khổng lồ da trắng Bạch Tượng Hầu tuyệt đối không phải kẻ dễ đối phó, tuy nhiên hắn cũng không thể buông tay mà không đánh cược một lần. Đừng nói đến những thuộc hạ bên cạnh Bạch Tượng Hầu kia, ngay cả Kim Lang Hầu, Sở Hoan cũng không quá để tâm.
Lâm Đại Nhi bỗng hiểu tâm ý của Sở Hoan, biết rõ hắn định ở lại đối phó những tình huống bất trắc có thể phát sinh, thấp giọng nói:
- Không được!
Giọng nàng có chút run rẩy.
- Không có thời gian để tranh luận.
Đã gần cổng miếu trong gang tấc, Sở Hoan nghiêm túc nói:
- Nàng không muốn con trở thành cô nhi chứ?
Lâm Đại Nhi đương nhiên hiểu rõ “con” trong lời Sở Hoan nói đến là ai.
Mấy bước cuối cùng này, giờ khắc này Lâm ��ại Nhi cảm giác như trải qua ngàn năm, như thể đi qua cánh cổng lớn này, hai người liền chia lìa sinh tử. Thân hình mềm mại của nàng run rẩy lên.
Sở Hoan cảm giác được thân hình mềm mại của Lâm Đại Nhi khẽ run, vỗ vỗ tay nàng trấn an. Lâm Đại Nhi quay đầu nhìn mặt Sở Hoan, gương mặt góc cạnh rõ ràng, cũng coi như anh tuấn, nhưng lại có mị lực của đàn ông. Cách đây chưa lâu, Lâm Đại Nhi còn cảm thấy phẫn nộ, oán trách với gương mặt này, nhưng lần này nàng cảm giác được, gương mặt này là khuôn mặt anh tuấn nhất.
Cặp mắt trong trẻo như sao sáng trời đêm kia, dù là trong thời điểm như vậy, vẫn sáng ngời có thần. Dưới ánh sáng long lanh ấy, mang theo vẻ kiên nghị, bình tĩnh và bất khuất.
Trong lòng Lâm Đại Nhi khẽ run lên.
Ánh mắt như vậy, nàng dường như đã từng gặp.
Không sai.
Nàng nhớ rất rõ ràng, lần cuối cùng nhìn thấy phụ thân Lâm Nguyên Khánh, ánh mắt của phụ thân cũng phảng phất như vậy. Trước khi ông vào cung, tắm rửa thay quần áo, mang theo Bảo đao rời đi, trước khi đi, ánh mắt đúng là kiên nghị và kiên quyết như thế.
Cánh tay nhỏ thon dài của nàng, lúc này kìm lòng không đặng giữ tay Sở Hoan. Sở Hoan dường như có chút bất ngờ, nhìn Lâm Đại Nhi một cái. Cũng tại lúc này, hai người đã bước ra khỏi cổng miếu.
Ra khỏi cổng miếu, không đợi Sở Hoan bước được bước thứ hai, sau lưng đã vọng đến giọng nói của Kim Lang Hầu:
- Sở đại nhân, đã đến cổng miếu rồi!
Sở Hoan dừng bước, trước tiên nhìn Lâm Đại Nhi một cái, ánh mắt kiên định, ý tứ vô cùng rõ ràng muốn nàng làm theo kế hoạch.
Sau đó ánh mắt hắn như lơ đãng liếc về phía kho củi bên kia.
Lúc này trời đã tờ mờ sáng, dù không nhìn thấy xa xôi, nhưng lại có thể thấy rõ tình hình xung quanh.
Kho củi không lớn, phía trước là một khoảng tường đá bao quanh. Vì lâu năm không tu sửa, tường đá không chịu nổi sự tàn phá của thời gian, chỗ cao nhất cũng chỉ cao bằng chiều cao một người, hầu như chỗ nào cũng đều có lỗ thủng, bất kỳ con tuấn mã nào cũng có thể nhẹ nhàng phi qua.
Lúc này trong sân có mấy thân cây vừa mới bị chặt xuống nằm trên mặt đất, dùng để buộc ngựa. Dây cương đều buộc chắc trên cành cây, hơn nữa còn chuẩn bị cỏ khô, có mấy con ngựa đang ăn, còn mấy con đang đứng im lìm.
Điều khiến Sở Hoan kinh ngạc là, hắn trước đây đã từng qua đây, chú ý kỹ bốn phía xung quanh, tại phía ngoài miếu chí ít có năm thủ vệ phân tán, bên cạnh kho củi chí ít có một người trông coi. Nhưng lúc này hắn để ý, tại vị trí đó lại không còn tung tích tên thủ vệ kia.
Chẳng những tên thủ vệ bên cạnh kho củi không thấy, mà những thủ vệ ở chỗ khác lúc trước Sở Hoan thấy giờ cũng không còn dấu vết, thủ vệ bên ngoài cũng biến mất.
Sở Hoan ngược lại lúc này có chút cẩn trọng. Nếu như các thủ vệ vẫn ở chỗ cũ, kế hoạch sẽ được triển khai như dự định, nhưng giờ một kẻ cũng không thấy, Sở Hoan lại nảy sinh nghi kỵ. Chẳng lẽ đối phương đã đoán ra ý đồ của mình, bày ra bố trí? Nếu như vậy, bản thân hẳn phải cẩn thận hơn.
- Nghe tín hiệu của ta, lập tức hành động, đừng chần chừ.
Sở Hoan thấp giọng dặn dò Lâm Đại Nhi, lúc này mới xoay người lại, thấy Kim Lang Hầu và Bạch Tượng Hầu vẫn còn đứng bên kia, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.
- Sở đại nhân, chúng ta đã làm theo yêu cầu của ngươi, giao Lâm cô nương cho ngươi.
Bạch Tượng Hầu nhìn chằm chằm Sở Hoan.
- Hiện tại Sở đại nhân nên thực hiện lời hứa của mình rồi.
Sở Hoan cười nhẹ một tiếng, từ trong bọc lấy ra một túi gấm. Lâm Đại Nhi khẽ nhíu mày, nhìn túi gấm một cái, lập tức khuôn mặt hơi biến sắc. Đơn giản là vì nàng nhìn thấy túi gấm kia dường như có dính vết máu. Bên trên túi gấm vì sao lại có vết máu?
Sở Hoan cười nói:
- Viên đá trong này, ta nên giao cho ai đây?
- Ta!
Kim Lang Hầu lập tức giơ tay ra.
Sở Hoan cười nhạt một tiếng, tay dùng lực mạnh, dường như cùng lúc thấp giọng nói:
- Đi mau!
Hắn ném túi gấm vào trong đại điện, nhưng lực quá lớn, túi gấm vẽ ra một đường vòng lớn, bay qua đầu Kim Lang Hầu, lướt qua tượng Phật, rồi rơi xuống đằng sau tượng Phật.
Kim Lang Hầu lúc này chỉ muốn có được viên đá. Lúc túi gấm bay qua đỉnh đầu, gã đã xoay người, đứng trên tượng Phật. Nhìn thấy túi gấm rơi cách đó không xa, gã hưng phấn không thôi. Nhảy xuống từ trên tượng Phật, gã bước vài bước vọt tới bên cạnh túi gấm, đang muốn xoay người túm lấy, bỗng nghe tiếng vang “ầm ầm” thật lớn. Tiếng động đúng là truyền đến từ trên đỉnh đầu. Kim Lang Hầu ngẩng phắt đầu, phát hiện trên nóc nhà có một lỗ thủng lớn, vô số gạch ngói vụn rơi xuống. Gã lắp bắp kinh hãi, biết rõ không né tránh thì tất cả những gạch ngói vụn kia sẽ nghiền nát mình. Gã phản ứng nhanh chóng, lắc mình một cái, không để ý tới túi gấm, né sang một bên.
Đợi gã né sang bên cạnh, lại nhìn tiếp, bỗng phát hiện ra, theo gạch ngói rơi lả tả trên nóc nhà, một bóng người cũng từ đó mà rơi xuống.
Không đợi gã khôi phục tinh thần, bóng người kia đã ở trên mặt đất, nắm lấy túi gấm trong tay, lăn đến một bên, cười khùng khục:
- Đi mòn giày sắt tìm không thấy, đến tay lại chẳng tốn thời gian...!
Thành quả dịch thuật này được độc quyền phát hành bởi truyen.free.