Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1222:

Sở Hoan khẽ gầm lên một tiếng, Lâm Đại Nhi thoáng chần chừ. Sở Hoan nắm chặt lấy tay nàng. Dù tiếng “ầm ầm” vẫn vang vọng từ đại điện, nhưng giờ phút này, cả hai chẳng bận tâm nữa, vội vàng lao như bay về phía kho củi bên kia.

Thân thể Lâm Đại Nhi vẫn còn suy yếu, song nàng biết giờ là lúc ngàn cân treo sợi tóc, không thể chần chừ thêm nữa, đành dốc sức liều mạng theo Sở Hoan tiến về kho củi. Sở Hoan chỉ lo đối phương sẽ mai phục, đột ngột xuất hiện. Nhưng khi họ chạy đến kho củi, chẳng thấy một bóng người ngăn cản, song hắn cũng chẳng dám lơ là cảnh giác, liền kéo tay Lâm Đại Nhi bước vào.

Sở Hoan bất ngờ tiến vào khiến đàn ngựa kinh hãi hí vang. Mười mấy con vật trở nên rối loạn, dây cương vẫn bị cột chặt, bốn vó chỉ có thể điên cuồng khua khoắng, tỏ rõ vẻ vô cùng bất an.

Sở Hoan bước vào sân, nhắm ngay một con ngựa, kéo tay Lâm Đại Nhi tiến lại gần. Bất chợt, Lâm Đại Nhi thất thanh kêu lên:

– Sở… Sở Hoan, chàng xem…!

Sở Hoan khẽ giật mình, dừng chân quay đầu lại, chỉ thấy Lâm Đại Nhi nhìn chằm chằm một phía, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ kinh hãi.

Sở Hoan nhìn theo ánh mắt nàng, sắc mặt lập tức biến đổi. Hắn chỉ nhìn thấy bên chân tường có một người nằm ngang trên mặt đất, rõ ràng cổ họng của người đó đã bị cắt, máu tươi từ miệng vết thương chảy ra ngoài.

Hắn chỉ liếc một cái liền xác định, thi thể nằm dưới đất kia chính là thủ vệ bên cạnh kho củi lúc trước.

Trước khi Sở Hoan tiến vào đại điện, trong lúc giả như lơ đãng, hắn đã quan sát tình hình bên ngoài. Chỗ kho củi này đặc biệt lọt vào mắt hắn. Khi đó, trong lòng hắn đã có tính toán, tới khi ấy muốn trở về thì phải giải quyết thủ vệ canh gác nơi đây, cho nên đã quan sát kỹ ngoại hình người này, phán đoán võ công đến bậc nào. Chỉ là hắn không thể tưởng tượng nổi, tên thủ vệ này lại bị người ta giết chết, thi thể cũng bị kéo tới mặt sau bức tường.

Sở Hoan nhíu mày, trong lòng hắn rất rõ ràng, chuyện này không thể là sự sắp đặt bên trong. Những chuyện như này xảy ra, chỉ có khả năng khác, ở đây ngoại trừ Thanh Thiên Vương, còn có người khác đang ẩn núp.

Hắn nghĩ tới chẳng lẽ là Cừu Như Huyết và đồng bọn, nếu đúng vậy thì đám người này thật cao minh, lại truy đuổi chuẩn xác đến tận nơi này. Chỉ là lúc này không có thời gian cho hắn nghĩ nhiều, hắn buông tay Lâm Đại Nhi, thấp giọng nói:

– Ở đây chờ ta, ta đi dẫn ngựa.

Hắn chạy nhanh như bay, vọt tới bên cạnh đàn ngựa. Với nhãn lực của hắn, đương nhiên biết rõ con nào là con tuấn mã tốt nhất. Rút ra Huyết Ẩm đao bên hông, chặt đứt dây cương, rồi thuận tay thu đao lại, bắt lấy dây cương, leo lên ngựa, ngẩng đầu đi về phía Lâm Đại Nhi:

– Đại Nhi, chúng ta đi…!

Âm thanh im bặt, trên mặt hắn tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Lâm Đại Nhi vẫn đứng cạnh cánh cửa bị sập bên kho củi. Tuy nhiên lại không chỉ có mình nàng, một thanh đao nhỏ đang gác trên cổ nàng, một bóng người đứng sau Lâm Đại Nhi, bị che lấp mất nửa thân hình.

Sở Hoan trong lòng trầm xuống, thầm mắng mình hồ đồ mới không đưa Lâm Đại Nhi cùng đến chỗ đàn ngựa. Hắn chỉ nghĩ rằng trong một phút ngắn ngủi đó sẽ không thể có chuyện gì. Nhưng đối phương đã thừa dịp này tóm được Lâm Đại Nhi.

Chỉ muốn tự vả mình mấy bạt tai, nhưng Sở Hoan biết rõ lúc này phải giữ tỉnh táo, trầm giọng nói:

– Các ngươi muốn nuốt lời ư? Viên đá đã giao cho các ngươi, còn muốn thế nào nữa?

Một tiếng nói sâu kín từ sau lưng Lâm Đại Nhi truyền tới:

– Anh hùng cứu mỹ nhân, dễ dàng thế sao? Sở đại nhân, ngươi cho là chúng ta đều là một đám ngu ngốc sao?

Sở Hoan nghe thấy giọng nói ấy, trong đầu “ong” lên một tiếng.

Giọng quen thuộc như vậy, dù trong bóng tối, đối phương lại đứng sau lưng Lâm Đại Nhi, Sở Hoan không thấy rõ dáng người, nhưng vẫn thốt lên:

– Mị Nương… Mị Nương, là ngươi sao?

Nửa thân hình xinh đẹp đứng lấp sau lưng Đại Nhi lộ ra, mang theo cả chiếc mặt nạ che nửa khuôn mặt. Đôi mắt mê người kia, lúc này nhìn chằm chằm Sở Hoan, khẽ thở dài:

– Hóa ra ngươi vẫn còn nhớ rõ ta?

– Quả đúng là ngươi?

Sở Hoan vừa mừng vừa sợ. Sau khi theo Tây Lương từ biệt Mị Nương tới nay đã gần hai năm chưa gặp lại nàng, hơn nữa cũng không có tin tức gì. Sở Hoan cũng chỉ thỉnh thoảng nhớ tới người đẹp tuyệt thế khiến người khác khó quên, nhưng chưa hề nghĩ tới gặp nhau trong tình cảnh như này.

– Vậy thì tốt quá, Mị Nương, không nên ở đây lâu, chúng ta đi mau…!

Nói đến đây, hắn mới tỉnh ra, Liễu Mị Nương cũng là người của Thanh Thiên Vương.

Nghe Sở Hoan nói những lời thâm tình tha thiết, Mị Nương dường như quên mất thân phận của mình, quên đi nguy hiểm đang cận kề. Đôi mắt nàng dần hiện lên vẻ phức tạp, buồn bã cất tiếng:

– Xem ra ngươi… ngươi thực sự chưa từng quên ta.

Lâm Đại Nhi nghe hai người nói chuyện, rõ ràng có quan hệ gì đó, khẽ chau cặp lông mày, chỉ là trong tình huống như thế này, nàng có thể nói gì.

Lúc này ba người cũng nghe thấy âm thanh chém giết vang từ đại điện.

Mị Nương nhìn thi thể nằm trong góc tường, cười khổ nói:

– Bạch Tượng mới đầu không có ý định hại đến tính mạng các ngươi, hắn đã cam đoan với ta sẽ tha cho các ngươi an toàn rời khỏi… Sở đại nhân cần gì phải ra tay với chúng ta?

Sở Hoan nhíu mày, thấp giọng nói:

– Ngươi cho rằng là người của ta làm?

– Trừ ngươi ra, còn ai có bản lĩnh đó.

Mị Nương u oán nói:

– Ngươi làm quan lớn, tâm cũng trở nên ác độc hơn…!

– Tạm thời không nói đến mấy chuyện này.

Sở Hoan thở dài:

– Có phải ta gây ra hay không, rất nhanh sẽ biết kết quả. Mị Nương ngươi trả Đại Nhi ra trước đi, đây không phải nơi có thể ở lâu.

Mị Nương lắc đầu nói:

– Ngươi giết người của chúng ta, còn muốn nghĩ tới chuyện bình an rời đi, trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như vậy… Sở đại nhân, ta cho ngươi một lựa chọn, ta có thể tha cho các ngươi một người rời đi, ngươi tự mình lựa chọn, là nàng ta hay là ngươi?

– Lời này của ngươi có ý gì?

Gương mặt xinh đẹp của Mị Nương hiện ra vẻ nghiêm túc, đôi mắt nhìn thẳng vào Sở Hoan:

– Ngươi thông minh như thế lẽ nào không hiểu ý của ta? Ngươi và nàng, chỉ một người có thể sống sót.

Thanh đao nhỏ trên tay nàng để ngang cổ họng Lâm Đại Nhi, chỉ cần nhẹ nhàng dùng sức, Lâm Đại Nhi tất nhiên sẽ hương tiêu ngọc vẫn.

Sở Hoan nhíu mày, không hề do dự:

– Ngươi thả nàng đi, ta tùy ngươi định đoạt.

– Thật sao?

Sở Hoan nghiêm mặt đáp:

– Ngươi biết ta không lừa gạt ngươi.

Mị Nương cười khổ một tiếng hỏi:

– Cũng giống như lúc trước ngươi dùng tính mạng của mình để ta sống sót?

– Nếu như ngày này giờ này, là ngươi bị người ta cưỡng ép, ta cũng sẽ lựa chọn như thế vậy.

Sở Hoan nói:

– Mị Nương, đại sự của Thanh Thiên Vương cuối cùng cũng không thành… Ngươi rời đi cùng ta đi!

Mị Nương ngừng lại nhìn Sở Hoan, khẽ thở dài, thu hồi thanh đao:

– Các ngươi đi đi, đi càng xa càng tốt..!

Không nói thêm gì, xoay người quay đi, thân người nhỏ bé bay vọt về phía đại điện.

Sở Hoan sửng sốt một lúc, thúc ngựa tiến đến, giơ tay ra:

– Đại Nhi, chúng ta đi…!

Lâm Đại Nhi hơi do dự, sau đó vẫn vươn tay ra. Sở Hoan kéo tay Lâm Đại Nhi, đưa nàng lên ngựa, quay đầu lại thúc ngựa đi. Đi khỏi một quãng, cũng không có gì ngăn trở, nhưng có thêm hai thi thể. Hai thi thể này không cần nhìn cũng biết là thủ hạ của Thanh Thiên Vương.

Theo phán đoán từ thi thể đó, bọn họ bị chém chết rất nhanh gọn.

Sở Hoan lúc này cũng thầm hiểu ra, mục tiêu của nhóm người Bạch Tượng Hầu là mình, nhưng bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ẩn mình, bọn họ cũng bị một thế lực khác nhắm đến.

Thế lực này hiển nhiên rất đáng sợ. Bọn họ trong bóng tối im ắng không tiếng động giết chết bố phòng bốn phía của Thanh Thiên Vương. Tiếng chém giết truyền đến từ đại điện kia rõ ràng vô cùng kịch liệt. Trong lòng biết con Hoàng tước ẩn phục phía sau, hiện tại rơi vào cảnh khó khăn, đám người Mị Nương hẳn đang gặp phải tình cảnh hết sức nguy hiểm.

Đại Nhi ôm chặt lấy eo Sở Hoan từ phía sau. Khi vừa sắp phi ra khỏi rừng trúc, bất ngờ Sở Hoan ghìm cương ngựa lại.

Đại Nhi cau mày nói:

– Vì sao không đi tiếp?

– Đại Nhi, nàng hãy nghe ta nói…!

Sở Hoan quay đầu lại:

– Nàng rời khỏi đây trước, ta sẽ nhanh chóng đuổi kịp…!

– Chàng muốn đi cứu cô ta?

Lâm Đại Nhi hỏi.

Sở Hoan cười khổ:

– Ta cũng không muốn trơ mắt nhìn cô ta chết ở đây… Cô ấy tha cho nàng, ta giống như thiếu nợ cô ấy một mạng, cũng nên trả lại một mạng này.

Lâm Đại Nhi dừng trên người Sở Hoan hỏi:

– Cô ấy đối với chàng rất quan trọng?

– Bất luận thế nào, ta cũng không thể trơ mắt nhìn cô ấy chết ở đây.

Ánh mắt Sở Hoan trở nên kiên định. Hắn tung người xuống ngựa, nhét dây cương vào tay Lâm Đại Nhi, nắm tay nàng ôn nhu nói:

– Đại Nhi, dù có chuyện gì, nàng cũng phải sống sót. Ta biết nàng không tiếp nhận ta, nhưng chúng ta còn có đứa trẻ…!

Vành mắt Lâm Đại Nhi đỏ hoe:

– Ta… Không có không tiếp nhận chàng… Ta chỉ không muốn nợ chàng quá nhiều.

Giọng nói của nàng chưa bao giờ nhẹ nhàng đến vậy, âm thanh khẽ run run.

Sở Hoan khẽ giật mình, nở nụ cười rạng rỡ như gió xuân. Hắn giơ tay vỗ mạnh vào mông ngựa. Con tuấn m�� hí dài một tiếng, phóng như bay về phía trước. Lâm Đại Nhi quay đầu lại, nức nở:

– Không cho phép chàng chết. Nếu chàng chết rồi, ta sẽ hận chàng cả đời.

Trong lòng Sở Hoan khẽ chấn động, càng không phải nói nhiều, rút Huyết Ẩm đao ra, xoay người chạy về phía ngôi miếu đổ nát.

Bên trong đại điện có hơn mười thủ hạ của Thanh Thiên Vương, nhưng người của đối thủ cũng không ít hơn đám người của bọn họ.

Hơn nữa, đám người này đều mặc áo choàng đen, binh khí cũng đủ loại.

Rõ ràng đám người Bạch Tượng đang ở thế hạ phong. Kim Lang Hầu đến tận lúc này vẫn chưa lấy lại được tinh thần…

Hắn nghĩ mãi không rõ, vì cái gì mà những người này đều từ trên trời giáng xuống. Chẳng lẽ thật sự là do sự sắp đặt của Sở Hoan, nhưng trước đó Sở Hoan đâu có biết trước nơi sẽ tới, hắn làm sao có thể mai phục nhiều cao thủ ở đây được.

Nếu như nói đám sát thủ vô tình này là thuộc hạ của Sở Hoan, như vậy thực lực của hắn hiển nhiên kinh khủng hơn nhiều so với dự liệu.

Kim Lang Hầu lúc nãy cũng thấy rõ, kẻ rơi xuống từ trên nóc nhà cướp đi túi gấm. Thân hình y nhỏ gầy, giống như một con khỉ, càng nhìn càng thấy cổ quái khác thường. Động tác của y nhanh nhẹn, tốc độ vô cùng nhanh. Không đợi Kim Lang Hầu lên phía trước cướp lấy túi gấm, nóc miếu vốn đã hỏng hóc lâu năm bỗng “Ầm ầm” không ngớt. Chỉ trong chốc lát, liền lộ ra hơn mười chỗ thủng, vô số gạch ngói vụn rơi lả tả. Trong lúc mọi người trong đại điện né tránh, từ trong lỗ thủng dường như rơi xuống một đám sát thủ mặc áo choàng đen. Bọn họ không nói một lời, ra tay hung ác, từ đầu tới cuối đuổi tận giết tuyệt.

Kẻ như con khỉ đoạt được túi gấm, xem ra mừng rỡ như điên, không quan tâm chuyện chém giết xung quanh. Y thò tay vào túi gấm, lấy ra món đồ bên trong. Chỉ thoáng nhìn qua, sắc mặt liền âm trầm xuống.

Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free