Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1233:

Tiếu Hằng chần chừ một thoáng, rồi cũng đứng dậy cất lời:

– Thưa thím, thím dùng bữa đi, cháu xin phép ra ngoài tuần tra một lượt. Dẫu sao nơi đây cũng hẻo lánh, dạo gần đây bọn ngang ngược quấy nhiễu, bọn cường đạo cướp bóc không từ một nơi nào. Cháu phải cẩn thận dặn dò kỹ lưỡng bọn thủ vệ mới yên lòng.

– Ở chốn này cũng có bọn đạo tặc sao?

Gương mặt xinh đẹp trắng ngần của Tiếu phu nhân thoáng lộ vẻ kinh ngạc, một tay đặt lên bầu ngực đầy đặn:

– Đây là chốn cửa Phật thanh tịnh, bọn họ cũng dám giương oai làm càn ở đây sao?

Tiếu Hằng cười đáp:

– Thím không cần lo lắng, cháu chỉ cẩn thận đề phòng. Biết thím đến đây bái Phật, cháu đã sớm phong tỏa khu vực này, trong vòng mười dặm quanh Cổ Thủy tự đều được kiểm tra nghiêm ngặt. Cháu chỉ sợ có kẻ lọt lưới, thím không cần sợ hãi!

Tiếu phu nhân nghe vậy mới mỉm cười nói:

– Thì ra là vậy.

Đôi mắt đẹp đảo qua một lượt, suy tư giây lát rồi nói:

– Con cũng mệt mỏi rồi, không cần vội, cứ cùng thím dùng chút bữa đã!

Tiếu Hằng lập tức đáp:

– Cháu xin vâng lời thím dạy.

Tiếu Hằng tiến lên trước, mở hộp đựng thức ăn, lần lượt bày ra năm sáu đĩa thức ăn tinh xảo. Tiếu phu nhân nhìn mấy món ăn, nói:

– Hằng nhi thật có lòng, những món ăn này đều là những món thím thường ngày yêu thích!

Tiếu Hằng đáp:

– Bởi cháu biết rõ khẩu vị của thím, nên mới đặc biệt dặn dò nhà bếp riêng chuẩn bị mấy món này, chỉ mong hợp ý thím.

– Sao con biết ta thích ăn những món này?

Đôi mắt đẹp của Tiếu phu nhân đảo qua, ánh mắt tràn đầy phong tình:

– Thím nhớ hiếm khi cùng con dùng bữa, cũng chưa từng nói con biết ta thích ăn gì.

Tiếu Hằng đáp:

– Là do cháu hỏi thăm nhà bếp Phủ Tổng đốc, nên mới hiểu rất rõ khẩu vị của thím.

– Ngay cả món ăn thím thích con cũng tìm hiểu sao?

Tiếu phu nhân thở dài nói:

– Làm khó con rồi, đến thúc phụ con còn chưa biết thím thích ăn gì.

Tiếu Hằng đặt xong xuôi mấy món ăn, lấy ra một bình rượu, đặt bên cạnh, cười nói:

– Thúc phụ công vụ bận rộn, cả ngày quay cuồng, khó lòng chăm sóc chu đáo được, cháu xin thay thúc phụ chăm sóc thím một chút.

– Con thật có lòng.

Tiếu phu nhân khẽ cười, đặt chuỗi hạt Phật l��n bàn.

Ánh mắt Tiếu Hằng chợt lóe, đặt xuống hai ly rượu, Tiếu phu nhân nói:

– Hằng nhi không biết thím không uống được rượu sao?

– Thưa thím, đây là rượu bắp, không hề hại sức khỏe.

Tiếu Hằng khẽ nói:

– Sắp sang đông rồi, đêm lạnh giá, nhấp vài ngụm rượu, cơ thể sẽ ấm áp, giấc ngủ cũng an ổn hơn.

Tiếu phu nhân nở nụ cười say đắm lòng người, dáng vẻ thùy mị mê hoặc, dịu dàng nói:

– Hằng nhi quả nhiên chăm sóc chu đáo, sau này ai gả cho con, thật có phúc phận!

Tiếu Hằng rót rượu, cười đáp:

– Thím quá khen.

– Đúng rồi, Hằng nhi, lần trước thím định tìm vợ cho con, con nói trong lòng đã có ý trung nhân, vậy rốt cuộc ai đã chiếm cứ trái tim con?

Tiếu phu nhân nở nụ cười:

– Con nói thím nghe, thím đã từng gặp qua chưa?

– Thím... thím từng gặp rồi, – Tiếu Hằng khẽ đáp.

– Hả?

Tiếu phu nhân suy nghĩ giây lát, bỗng nhoẻn miệng cười:

– Vậy để thím đoán thử... là Tường Nhi đúng không?

– Tường Nhi?

– Thím sống trong phủ, ít khi ra khỏi phủ, những cô nương tốt gặp cũng chẳng nhiều. Bọn nha đầu trong phủ con dĩ nhiên không thể vừa mắt, chỉ có cháu gái Tường Nhi của ta là thường xuyên đến phủ.

Tiếu phu nhân nhìn Tiếu Hằng, khẽ nói:

– Hằng nhi, có phải con nhìn trúng Tường Nhi không? Nếu đúng là như vậy thì cũng môn đăng hộ đối. Chuyện này cứ giao cho thím, thím sẽ nhờ thúc phụ thúc đẩy nhân duyên này, đến lúc đó sẽ thân càng thêm thân.

Tiếu Hằng vội vàng đáp:

– Thím đoán sai rồi... không... không phải Tường cô nương!

– Không phải Tường Nhi?

Gương mặt xinh đẹp của Tiếu phu nhân thoáng hiện vẻ nghi hoặc:

– Vậy là ai? A, Hằng Nhi, lẽ nào ngay cả Tường Nhi con cũng không vừa mắt? Hay Tường Nhi không xinh đẹp?

– Không phải, không phải.

Tiếu Hằng vội vàng xua tay đáp:

– Tường Nhi có tướng mạo xinh đẹp nổi tiếng, có người cô như thím, Tường Nhi sao có thể không xinh đẹp?

Tiếu phu nhân cười quyến rũ:

– Có người cô như ta thì sao? Thím là hoa tàn nhụy úa rồi, đã là lão thái bà rồi...!

Không đợi Tiếu phu nhân nói xong, Tiếu Hằng lập tức đáp:

– Thím, thím không phải hoa tàn nhụy úa, càng không phải là lão thái bà. So với Tường Nhi, thím không những xinh đẹp, mà còn...!

Rồi y không nói tiếp nữa.

Tiếu phu nhân dường như rất ngạc nhiên, hỏi:

– Hơn nữa còn... điều gì?

– Hơn nữa còn... còn thú vị hơn...!

Đôi má Tiếu Hằng ửng đỏ, không dám nhìn thẳng Tiếu phu nhân.

Tiếu phu nhân lập tức cười khanh khách, thân thể đầy đặn được trang điểm xinh đẹp, đôi gò bồng đảo đầy đặn khẽ rung lên, nói:

– Đứa nhỏ này, mồm miệng cứ như bôi mật vậy...!

Ánh mắt Tiếu Hằng đảo qua đôi gò bồng đảo chập chờn kia, xấu hổ đỏ bừng mặt. Tiếu phu nhân vốn là một mỹ nhân, nàng nay đã quá ba mươi, nhưng lại được chăm sóc rất mực cẩn thận, eo thon mông nở, thân thể đầy đặn song không hề mập mạp, toàn thân cứ như trái đào mật, lại có nét quyến rũ thùy mị của người phụ nữ trưởng thành. So với những tiểu cô nương trẻ trung thì đây mới là sức hấp dẫn chí mạng đối với đàn ông.

– Thưa thím, cháu xin kính thím một ly trước, cảm ơn thím trước nay đã chiếu cố cháu.

Tiếu Hằng nâng ly rượu lên, nghiêm mặt nói:

– Nếu không có thím, cháu sẽ không có được như ngày hôm nay.

Tiếu phu nhân cũng nâng chén rượu lên, nói:

– Thím chỉ là phận nữ nhi, giúp được gì cho con đâu. Đều do thúc phụ con đề bạt.

– Thưa thím, trước nay trong lòng cháu hiểu rõ, đại huynh xưa nay luôn chướng mắt cháu, thường xuyên gièm pha cháu trước mặt thúc phụ. Nếu không phải thím thường xuyên nói đỡ cho cháu với thúc phụ, cháu sớm đã không biết sẽ ra sao rồi.

Tiếu Hằng khẽ thở dài:

– Thím đối với cháu có ơn sâu nghĩa nặng, trong lòng cháu rõ như gương.

Tiếu phu nhân khẽ thở dài:

– Hằng nhi tuấn tú lịch thiệp, văn võ song toàn, vốn là nhân tài hiếm thấy, thím chỉ thỉnh thoảng nói vài lời đúng sự thật với thúc phụ con, cũng không hề chiếu cố gì đặc biệt.

Tiếu Hằng một hơi uống cạn chén rượu.

Tiếu phu nhân do dự đôi chút, vẫn nâng chén rượu lên uống. Tiếu Hằng nói:

– Thím có thể uống ít thôi...

Nhưng đã thấy Tiếu phu nhân uống cạn chén rượu.

Tiếu phu nhân đặt chén rượu xuống, đôi má trắng ngần đã phiếm hồng, dưới ánh đèn dầu càng thêm xinh đẹp mê hồn, dáng vẻ thùy mị. Tiếu Hằng ngơ ngẩn ngồi nhìn, yết hầu khẽ động.

Tiếu phu nhân thấy thế, khẽ cười nói:

– Hằng nhi làm sao vậy? Lẽ nào mới một chén đã say rồi?

Tiếu Hằng nhìn gương mặt ửng đỏ tựa hoa đào xinh đẹp của Tiếu phu nhân, lấy lại tinh thần, cảm thấy có chút thất thố, định đứng dậy tạ lỗi, nào ngờ ống tay áo khẽ phất, đã làm rơi một đôi đũa xuống.

– Thưa thím, cháu thất lễ!

Tiếu Hằng hơi bối rối, chắp tay khom người, nhặt đôi đũa. Lúc nhặt đôi đũa lên, định đứng dậy, khóe mắt liếc qua, thoáng nhìn thấy đôi giày thêu của Tiếu phu nhân.

Tiếu phu nhân mặc chiếc váy gấm màu vàng nhạt, lộ vẻ xinh đẹp tao nhã, đôi chân ngọc đi đôi giày thêu, đó là đôi giày thêu hoa uyên ương.

Hô hấp của Tiếu Hằng lập tức trở nên dồn dập, đôi giày thêu vốn được làm vô cùng tinh xảo, đi trên đôi chân nhỏ nhắn duyên dáng của Tiếu phu nhân vô cùng vừa vặn. Chiếc váy chỉ che đi cặp đùi đẹp, nơi mắt cá chân lộ ra lại được lớp lụa trắng bao lấy.

Cả căn phòng hoàn toàn yên tĩnh, Tiếu Hằng thở hổn hển, khuôn mặt căng thẳng đến đỏ bừng. Như có ma xui quỷ khiến, thân thể y dưới gầm bàn khẽ động, cánh tay vươn về phía chân trái của Tiếu phu nhân, gần trong gang tấc, bàn tay run rẩy trong chốc lát đã nắm chặt lấy chân ngọc của Tiếu phu nhân.

Tiếu phu nhân kêu "A!" một tiếng, Tiếu Hằng giật mình, vội vàng buông tay ra. Tiếu phu nhân đã vội đứng dậy, nhanh chóng lùi về sau vài bước, rời khỏi mép bàn. Tiếu Hằng vẫn cả gan, bò dưới gầm bàn, rồi bò đến bên cạnh Tiếu phu nhân, quỳ xuống dưới tà váy của Tiếu phu nhân, giang rộng hai tay, ôm lấy hai chân Tiếu phu nhân.

Tiếu phu nhân hoa dung thất sắc, nhìn quanh một lượt, lúc này mới run giọng khẽ nói:

– Hằng nhi, ngươi... ngươi đang làm gì vậy, mau buông tay ra, lỡ như có người trông thấy!

– Thưa thím, sẽ không... không ai trông thấy đâu...!

Tiếu Hằng ôm chặt lấy hai chân Tiếu phu nhân, đầu y vùi vào hai đùi Tiếu phu nhân, tham lam ngửi mùi hương trên người Tiếu phu nhân:

– Cháu... cháu đã dặn dò bọn họ, dù là ai cũng không được phép vào, thím... cháu... cháu nhớ thím lắm!

Trên mặt Tiếu phu nhân vừa sợ vừa giận, liều mạng đẩy Tiếu Hằng ra, hơi thở cũng trở nên dồn dập, lùi ra sau mấy bước. Dưới hơi thở hổn hển, đôi gò bồng đảo đầy đặn phập phồng, đưa tay chỉ vào Tiếu Hằng, cả giận nói:

– Ngươi... ngươi muốn làm gì? Ngươi nên biết, ta... ta là thím của ngươi, sao ngươi có thể bất kính đến vậy?

Tiếu Hằng không ngờ Tiếu phu nhân phản ứng kịch liệt đến vậy, có chút ngẩn người. Tiếu phu nhân giơ tay chỉ ra cửa chính:

– Cút, ngươi cút ra ngoài ngay cho ta!

Tiếu Hằng định nói gì đó, Tiếu phu nhân lại khẽ nói:

– Chuyện vừa rồi, coi như chưa có gì xảy ra, ngươi uống say rồi, ta không trách ngươi. Giờ ngươi ra ngoài đi, chuyện này, sẽ không truyền ra ngoài.

Tiếu Hằng không thể làm gì khác, chỉ có thể đứng dậy, không dám nói nhiều lời, xoay người bước ra cửa, đi đến ngồi xuống bậc thềm đá trước cửa. Một trận gió lạnh thổi qua, y rùng mình một cái, lúc này mới nhận ra toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, tim vẫn đập thình thịch, trong đầu nghĩ đến thân thể xinh đẹp và tư thái thành thục của Tiếu phu nhân, nhất thời không tài nào dứt ra được.

Căn phòng bên trong hoàn toàn yên tĩnh, Tiếu Hằng do dự đôi chút, cuối cùng cũng đứng dậy, đi đến cửa lớn. Ra đến cổng, y tựa người sát bên, không thấy một bóng thủ vệ nào, chỉ thấy cách đó không xa có hai tên thủ vệ, đều là do Tiếu Hằng đặc biệt sắp xếp từ lúc đầu, vốn định cùng Tiếu phu nhân thành toàn chuyện tốt đẹp, không ngờ lại xảy ra tình huống như vậy.

Y không rời đi, chỉ đứng trên con đường nhỏ ngoài sân đi đi lại lại hồi lâu, dừng bước lại, nhớ đến dáng vẻ của Tiếu phu nhân, thầm nghĩ:

– Lần này là cơ hội ngàn năm có một, nếu bỏ lỡ, sau này sẽ không còn cơ hội nào nữa. Cho dù phải chết, cũng phải hoàn thành tâm nguyện, nàng có thân phận như vậy, thật sự xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không dám nói ra ngoài... Thuốc tạm thời chưa phát tác, đợi một lát nữa thuốc phát tác rồi, e là sẽ dễ dàng hơn nhiều...!

Lòng y sinh ác niệm, mắt nhìn chằm chằm cửa sân, cắn răng một cái, lại nhẹ nhàng đẩy cửa, thuận tay chốt cửa sân lại, len lén bước vào căn phòng kia.

Độc giả yêu mến có thể tìm đọc trọn bộ bản dịch này tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free