Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1235:

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của nam nữ sau cơn hoan ái. Cửa sổ đóng chặt, trời không trăng, ngay cả vầng trăng cũng dường như chẳng muốn nhìn thấu sự hỗn loạn của đêm nay.

Cả hai người toàn thân đẫm mồ hôi nhưng vẫn quyến luyến không rời. Thân thể mềm mại trắng nõn của Tiếu phu nhân tựa như tuyết tan, mềm nhũn dính chặt vào Tiếu Hằng.

Chờ đến khi cơ thể hồi phục đôi chút sức lực, lúc này một tay Tiếu phu nhân đặt trên ngực Tiếu Hằng, từ trên nhìn xuống khuôn mặt tuấn tú của chàng, ánh mắt quyến rũ như tơ lụa, đôi má ửng hồng như cánh đào, nàng khẽ mắng yêu:

- Tên xấu xa này, đúng là gan tày trời, ngay cả thê tử của thúc phụ cũng không buông tha.

Sau khi đã cùng Tiếu phu nhân hoan ái, Tiếu Hằng cảm thấy vô cùng thỏa mãn, lúc này đương nhiên sẽ không còn e ngại người thím vốn cao quý đoan trang hằng ngày này nữa. Một tay chàng đang vuốt ve bộ ngực trắng như tuyết của nàng, tay còn lại mơn trớn bờ mông căng tròn mịn màng, dù gương mặt còn vương chút mệt mỏi, ánh mắt lại tràn đầy vẻ hưng phấn, nhẹ giọng cười nói:

- Chẳng lẽ thím chưa từng nghe thúc phụ dạy, bậc nam nhi không chỉ cần có dã tâm, mà còn phải có gan dạ hay sao...!

- Cho nên ngươi tuân theo lời thúc phụ, lại đem dã tâm cùng gan dạ ấy dùng lên người thím sao?

Tiếu phu nhân bật cười thành tiếng, thân thể mềm mại run lên, lồng ngực phập phồng gợi cảm, khiến Tiếu Hằng không khỏi rục rịch muốn động thủ lần nữa.

Tiếu Hằng thuận thế xoay người, đè tấm thân trưởng thành đầy đặn, trắng nõn của Tiếu phu nhân xuống dưới, nhìn chăm chú khuôn mặt ửng hồng vì hoan lạc của nàng, khẽ thở dài một tiếng:

- Được thím thành toàn, dẫu có chết cũng cam lòng...!

Tiếu phu nhân một tay che miệng Tiếu Hằng, khẽ mắng:

- Không được nói lời xui xẻo, nếu như ngươi chết, thím phải làm sao đây? Mới vừa có được thân thể của thím, giờ đã không thèm để ý thím nữa rồi ư?

Tiếu Hằng vội nói:

- Thím nói phải lắm... sau này cháu còn phải phục vụ thím... Thím, sau này cháu có thể gọi nhũ danh của người không?

- Chẳng phải như thế này tốt hơn sao?

Tiếu phu nhân ánh mắt quyến rũ như tơ, khẽ nói:

- Sau này cứ gọi ta là thím vậy...!

- Cháu xin tuân lệnh!

Tiếu Hằng cảm thấy tim mình đập dồn dập, hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của Tiếu phu nhân, hỏi:

- Trong lòng thím vẫn luôn nghĩ đến cháu, vậy tại sao lúc đầu lại đuổi cháu đi? Thím cũng biết, lúc ấy cháu đã đau lòng đến nhường nào.

Tiếu phu nhân liếc xéo chàng, nói:

- Ngươi ức hiếp thím, lẽ nào thím lại để ngươi tùy tiện ức hiếp sao? Ai bảo thím ngày đêm nhung nhớ ngươi chứ, hôm nay... hôm nay thím bị ngươi cưỡng bức mà thôi...!

Tiếu Hằng cười khẽ một tiếng, kề sát tai Tiếu phu nhân hỏi khẽ:

- Có đúng như vậy không?

Lồng ngực đầy đặn của Tiếu phu nhân phập phồng, hơi thở dồn dập, nàng run giọng nói:

- Kỳ thực... hừm, ai biết được lòng ngươi là thật hay giả chứ, thím làm sao có thể tùy tiện dâng thân thể này cho ngươi. Nếu ngươi không dám tiếp tục tiến tới, nghĩa là ngươi không dám mạo hiểm vì thím, đương nhiên thím sẽ không giao tấm thân này cho một kẻ gan bé như chuột...!

Tiếu Hằng chợt bừng tỉnh, ôm chặt lấy thân thể Tiếu phu nhân:

- Thì ra là vậy, đây là khảo nghiệm thím dành cho cháu...!

- Tại sao người ta lại đến đây chứ?

Tiếu phu nhân thấp giọng nói:

- Chẳng phải là vì biết rõ tâm ý ngươi dành cho thím sao. Mấy năm nay, ngươi có lòng với thím, trong lòng thím biết rõ. Có ngươi luôn quan tâm chăm sóc, trong lòng thím vui mừng khôn xiết, chỉ có đến đây, mới có thể tránh được lão già kia, cũng có thể... cũng có thể để ngươi ức hiếp ta chứ...!

Tiếu Hằng vui mừng khôn tả, lúc này mới biết, vốn tưởng rằng mình đang toan tính dụ dỗ Tiếu phu nhân, ai ngờ người phụ nữ xinh đẹp này sớm đã có ý với mình. Chuyến đi bái Phật lần này, mục đích chính là tạo cho chàng một cơ hội.

Tiếu phu nhân đưa tay khẽ vuốt những sợi tóc xanh ướt đẫm mồ hôi trên trán, nói khẽ:

- Duyên phận của chúng ta, e rằng chỉ có một đêm nay mà thôi, sau này muốn được ở bên nhau, chắc chắn là điều không thể nào...!

Tiếu Hằng vội kêu lên:

- Sao thím lại nói những lời như vậy?

- Về đến Du Xương, thím chỉ có thể ở yên trong phủ, không thể bước chân ra khỏi nhà, ngày đêm luôn có người theo sát.

Tiếu phu nhân thở dài thườn thượt:

- Dẫu có muốn ở bên nhau cũng chẳng có lấy một cơ hội.

Tiếu Hằng nhíu mày nói:

- Cháu lúc nào cũng muốn được ở bên thím, làm sao có thể chia lìa được chứ?

- Chẳng lẽ ngươi không sợ thúc phụ ngươi?

Đôi mắt mê ly của Tiếu phu nhân khẽ chớp:

- Nếu lão mà biết chuyện này, ta và ngươi sẽ không còn đường sống đâu... Đồ ngốc, có được một đêm này, ngươi còn chưa thỏa mãn sao?

Tiếu Hằng cười lạnh nói:

- Mấy năm nay, cháu chạy ngược chạy xuôi vì lão ta, như một con chó bị lão sai bảo, gọi đến thì đến, gọi đi thì đi, nói cho cùng, cũng chỉ vì muốn được nhìn thấy thím mà thôi... Tất cả những gì cháu làm, cũng chỉ là vì muốn có được thím, nếu như không có được thím, thì hà cớ gì cháu phải nhẫn nhịn lão ta nữa?

Tiếu phu nhân nói:

- Thím cũng biết ngươi đã làm rất nhiều, nhưng ngươi có làm bao nhiêu đi nữa, cũng chỉ là cháu của lão ta, chứ không phải con trai ruột của lão...!

Ngừng một lát, ngón tay nàng khẽ khàng vẽ thành những vòng tròn trên ngực Tiếu Hằng. Nàng xuất thân danh gia vọng tộc, từ nhỏ đã quen được chiều chuộng, lại còn rất biết cách chăm sóc bản thân, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, mơn trớn trên ngực Tiếu Hằng, khiến chàng cảm thấy ngứa ngáy và vô cùng dễ chịu.

- Hiện giờ lão ta còn cần dùng đến ngươi, không thể thiếu ngươi được, nên cũng chẳng có gì phải lo ngại. Nhưng Hằng nhi có từng nghĩ, nếu thúc phụ ngươi qua đời rồi, ngươi sẽ đi đâu về đâu không?

Tiếu Hằng chợt giật mình.

- Ngươi với Tĩnh Sanh vốn đã bất hòa, ngay cả Tĩnh Khiêm cũng chẳng có thiện cảm gì với ngươi.

Tiếu phu nhân khẽ thở dài:

- Nếu thúc phụ ngươi ra đi, quyền lực đều sẽ nằm trong tay bọn chúng, ngươi nghĩ bọn chúng sẽ đối xử tử tế với ngươi ư?

Tiếu Hằng nhíu mày, nói:

- Đại huynh luôn coi cháu như kẻ thù, đợi đến lúc y nắm được quyền lực, e rằng cháu sẽ chết không toàn thây.

- Hằng nhi cam tâm ngồi chờ chết như vậy sao?

Đôi mắt Tiếu phu nhân chớp nhẹ:

- Cho dù là Tĩnh Sanh hay Tĩnh Khiêm, so với ngươi, vẫn kém xa lắm. Tính tình Tĩnh Sanh nóng nảy, làm việc không chu đáo, còn Tĩnh Khiêm chỉ thích tranh đoạt, đấu đá... Thiếp lo Tiếu gia sau này sẽ suy tàn trong tay bọn chúng...!

Tiếu Hằng trầm tư, cười khổ đáp:

- Sự tình đã đến nước này, cháu có thể làm được gì nữa?

Tiếu phu nhân cười yêu kiều, nói khẽ:

- Nếu thúc phụ ngươi trao cả gia tộc cho ngươi, dĩ nhiên ngươi sẽ không còn khổ não nữa.

- Trao lại cho cháu ư?

Tiếu Hằng lắc đầu nói:

- Thím à, thím cũng hiểu rõ thúc phụ là người như thế nào mà. Đại huynh và nhị huynh vô tài vô đức vẫn có thể nắm giữ những chức vụ quan trọng, cháu chạy ngược chạy xuôi vì lão ta, đến giờ cũng chỉ có một chức vụ nhỏ ở Bộ Lại. Nói là Chủ sự Bộ Lại, nhưng việc khảo hạch, bổ nhiệm, miễn nhiệm quan viên của Bắc Sơn đạo, xưa nay Bộ Lại nào có thể tự mình làm chủ, tất cả đều do một tay thúc phụ khâm điểm. Bộ Lại chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch mà thôi.

Dừng lại một chút, chàng nói:

- Lão ta đối đãi với cháu như vậy, làm sao có thể giao vị trí gia chủ cho cháu chứ? Cho dù lão có ý định này, thì Đại huynh và Nhị huynh làm sao có thể đồng ý cho được?

Tiếu phu nhân buồn bã lên tiếng:

- Đúng vậy... nếu không có đại huynh, nhị huynh của ngươi, nhìn khắp Tiếu thị gia tộc, cũng chỉ có một mình ngươi là có thể gánh vác trọng trách gia chủ... Thế nhưng có hai huynh đệ bọn chúng, ngươi...!

Gương mặt xinh đẹp của nàng lộ vẻ vô cùng buồn bã, bàn tay trắng nõn như ngọc vuốt ve lồng ngực Tiếu Hằng, khẽ thì thầm:

- Nếu ngươi có thể trở thành gia chủ, sau này chúng ta có thể thường xuyên ở bên nhau, bằng không thì...!

Tiếu Hằng nhíu mày, thần sắc dần trở nên nghiêm trọng, trong mắt chàng dần ánh lên vẻ tàn độc.

- Thôi, chúng ta đừng nói chuyện này nữa, sau này sẽ từ từ nghĩ cách.

Ánh mắt Tiếu phu nhân rưng rưng như sắp khóc:

- Thím mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lát... Tên bại hoại ngươi, giày vò chết thím rồi đây...!

Tiếu Hằng nhìn thấy vẻ yêu kiều của nàng, cảm thấy có chút nao lòng, hiểu rõ ý tứ của nàng, chàng kéo Tiếu phu nhân lên người mình, cười tà mị nói:

- Chẳng biết bao giờ cháu mới có thể ở bên thím lần nữa, Tối nay thím đã mệt mỏi, vậy để cháu hầu hạ thím thật tốt nhé...!

Sau đó liền tách đôi chân trắng muốt của Tiếu phu nhân ra, hiên ngang tiến vào, Tiếu phu nhân uốn éo thân mình, giọng nói yêu kiều:

- Đừng... dừng lại, đừng... dừng lại mà Hằng nhi, thân thể thím yếu ớt, làm sao chịu nổi sự giày vò như thế này, cầu xin ngươi...!

Nàng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, ánh mắt mê ly lạc thần, vòng eo uốn éo tựa như một chú cừu trắng non nớt đang giãy giụa, giọng nói nài van ấy càng kích thích thú tính trong Tiếu Hằng.

Ngay đúng lúc này, trong bóng đêm tịch mịch, một tiếng thở dài bỗng vọng đến.

Tiếng thở dài này tựa như sấm sét ngang trời, khiến thần sắc Tiếu Hằng bỗng đại biến.

Tiếu phu nhân không hề nghe thấy, th��y Tiếu Hằng đột nhiên bật dậy, hơi giật mình, nàng cũng ngồi thẳng lên, hỏi:

- Hằng nhi, chàng làm sao vậy?

Lúc này Tiếu Hằng mặt xám ngoét như tro tàn, hồn xiêu phách lạc, chàng liếc nhìn khắp căn phòng, không thấy bất kỳ bóng người nào, chàng nhíu mày, khẽ hạ giọng hỏi:

- Thím à, thím có nghe thấy âm thanh kỳ quái nào không?

Gương mặt Tiếu phu nhân thất sắc, kinh ngạc thốt lên:

- Sao... sao có thể có người được chứ?

Lúc nãy họ đã đóng chặt cửa sổ, để đề phòng bất trắc, thậm chí còn đặt một chiếc ghế ở cửa chính đại sảnh. Nếu có người đi vào từ cửa chính, dĩ nhiên sẽ phát ra tiếng động, trong lòng nàng tự hỏi, lẽ nào trong lúc cùng Tiếu Hằng hoan ái điên cuồng, ý loạn tình mê mà có kẻ đã lén bước vào, phát ra tiếng động nhưng mình lại không hề nghe thấy sao?

Nàng vội kéo chăn che lấy cơ thể. Tiếu Hằng cũng vội kéo áo choàng khoác lên mình, thuận tay vớ lấy thanh trường kiếm đặt ở đầu giường, chàng bình tĩnh lại, cẩn thận quét mắt nhìn khắp phòng thêm lần nữa. Chợt như nghĩ ra điều gì đó, chàng ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà. Vừa nhìn thấy, hồn chàng đã bay phách lạc, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.

Lúc chàng nhìn lên, trên nóc nhà, chẳng biết một viên ngói lợp mái đã bị gỡ ra tự lúc nào, để lộ một lỗ hổng lớn bằng nắm đấm.

Tiếu phu nhân nhìn theo ánh mắt chàng, cũng thấy lỗ hổng ấy, gương mặt xinh đẹp của nàng lập tức tái nhợt, thân thể đầy đặn run rẩy, nàng kinh hoàng thốt lên:

- Hằng nhi, có người...!

Tiếu Hằng gần như đứng không vững nữa, chàng cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Đêm nay được thỏa nguyện ước, cùng người phụ nữ xinh đẹp này hoan ái điên cuồng, Tiếu Hằng vốn vô cùng vui sướng, nhưng chuyện này, nếu để lan truyền ra ngoài, hậu quả khó lường.

Trong thời đại này, nam nữ bình thường lén lút tư thông, nếu bị người khác biết được đã mang hậu quả khôn lường. Huống hồ hai người lại có mối quan hệ mẫu chất, nếu để người ta biết, chẳng những chết không toàn thây, hơn nữa còn thân bại danh liệt, muôn đời bị người đời nguyền rủa.

Cho dù Tiếu Hằng hay Tiếu phu nhân đều đã bừng tỉnh khỏi cơn mặn nồng ân ái, hoảng sợ nhìn chằm chằm lỗ hổng lớn bằng nắm đấm trên nóc nhà. Cảm giác lạnh lẽo từ gan bàn chân bay thẳng lên đỉnh đầu.

- Hằng nhi, mau tìm ra kẻ đó.

Tiếu phu nhân dù sao cũng không phải là người phụ nữ tầm thường.

Tiếu Hằng cứ nghĩ mình đã bày mưu tính kế dụ dỗ được Tiếu phu nhân, thực tế lại là Tiếu phu nhân đã bố trí tỉ mỉ, dẫn dụ Tiếu Hằng mắc câu, nàng tâm cơ thâm trầm, biết rõ mấu chốt của sự việc:

- Tuyệt đối không thể để hắn đi được...!

Tiếu Hằng dù sao cũng là kẻ thông minh, hiểu rõ ý đồ của Tiếu phu nhân, đó chính là phải tìm cho ra kẻ rình lén kia, giết người diệt khẩu, dù thế nào đi nữa, cũng không thể để người khác biết chuyện xảy ra đêm nay.

Từng câu chữ trong bản dịch này đều là công sức độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free