Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1253:

Trương Nguyên Đạt chưa dứt lời, một tiếng cười lạnh đã vọng đến:

– Các ngươi muốn chết thì chết được rồi đấy.

Trong tiếng cười, Tề Vương được vài viên quan hộ tống tiến lại gần.

Thấy Tề Vương giá lâm, Lô Hạo Sinh khẽ cau mày, Trương Nguyên Đạt cùng chư quan sai Hình bộ liền quỳ xuống hành lễ:

– Tham kiến Vương gia!

Tề Vương bước tới trước cổng lớn, nhìn thấy một đám quan sai Hình bộ đông nghìn nghịt, sắc mặt liền nổi giận:

– Há phải Cầu Tuấn Cao bảo các ngươi tới náo loạn Vương phủ?

– Ty chức không dám.

Trương Nguyên Đạt quỳ trên mặt đất, cúi đầu tâu:

– Vương gia thân phận tôn quý, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, chúng ty chức tuyệt đối không dám tự tiện quấy nhiễu. Song, vụ án này thực sự trọng đại, chúng ty chức phụng mệnh Bộ Đường đại nhân, nhất định phải đưa hình phạm về bẩm báo.

Khẽ ngẩng đầu, y nhìn vị Thiếu khanh Thái Phó tự Ngô Đường Xuân đang đứng sau lưng Tề Vương, khóe miệng lướt qua một nụ cười lạnh.

Tề Vương cười lạnh nói:

– Nếu hôm nay Bổn Vương không cho phép các ngươi bắt người tại đây thì sao?

– Vậy ty chức cũng chỉ đành đợi tại đây, chờ hình phạm Ngô Đường Xuân ra khỏi phủ. Chúng ty chức không dám tự tiện xông vào Vương phủ mạo phạm Vương gia, song thân mang nhiệm vụ, cũng chẳng thể không làm mà rút lui.

– Các ngươi...

Tề Vương nổi giận lôi đình, lớn tiếng quát:

– Mã Trọng Hành, hãy đuổi bọn chúng ra khỏi con đường này!

Mã Trọng Hành đang định hạ lệnh, thì Lô Hạo Sinh đã trầm giọng nói:

– Chậm đã.

Tề Vương quay sang nhìn Lô Hạo Sinh, Lô Hạo Sinh bèn khẽ nói:

– Điện hạ, tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu. Bọn họ là quan sai Hình bộ, tay cầm chứng cứ, truy bắt phạm nhân, có lý có cứ rõ ràng. Nếu Điện hạ ngăn trở, e rằng sự việc sẽ càng thêm lớn chuyện...

Quay sang nhìn thấy chư quan Hình bộ đều đang quỳ gối bên ngoài Vương phủ, y càng hạ giọng xuống:

– Điện hạ, nếu hiện giờ ngang nhiên đuổi họ đi, e rằng bọn họ sẽ bị xử phạt nghiêm khắc...

Dẫu sao Tề Vương cũng chẳng phải kẻ ngu xuẩn, y nhíu mày hỏi:

– Lô Trưởng sử, theo ý khanh, giờ chúng ta nên làm thế nào?

– Tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu.

Lô Hạo Sinh khẽ nói:

– Tình thế trước mắt, Điện hạ chỉ có thể nhẫn nhịn việc này, tạm thời không thể xung đột trực tiếp với bọn họ...!

– Chẳng lẽ khanh muốn giao Ngô Đường Xuân ra?

Lô Hạo Sinh khẽ thở dài:

– Với tình hình hiện tại, cũng chỉ đành làm như vậy, trước hết cứ phải giao người cho bọn họ, chúng ta sẽ bàn bạc đối sách sau...

Thiếu khanh Thái Phó tự Ngô Đường Xuân tái mặt, nghe Lô Hạo Sinh và Tề Vương bàn chuyện, trong lòng lại vô cùng lo lắng, bèn tiến tới quỳ rạp xuống đất:

– Vương gia, hạ quan vốn tuân theo pháp luật. Bọn họ muốn bắt hạ quan, việc này chính là âm mưu của chúng, Cầu Tuấn Cao bịa đặt tội danh hãm hại trung lương. Vương gia... Vương gia cứu mạng...!

Tề Vương cau mày, đúng lúc này Trương Nguyên Đạt đã ở ngoài cửa lớn tiếng gọi vào:

– Ngô Đường Xuân, Bộ Đường đại nhân vẫn còn đang chờ ngươi tại đại đường Hình bộ. Ta khuyên ngươi đừng để Vương gia khó xử.

Tề Vương vừa muốn cất lời, Lô Hạo Sinh lại lắc đầu, ý bảo lúc này Tề Vương không nên can thiệp quá sâu.

Ngô Đường Xuân cũng đã lăn lộn chốn quan trường nhiều năm, vừa nhìn đã hiểu rõ Lô Hạo Sinh đang muốn khuyên Tề Vương vào lúc này đừng để bị cuốn vào vũng nước đục, y chỉ đành nói:

– Vương gia, hạ quan sẽ tự mình tới Hình bộ, chỉ mong người bình an...

Dập đầu hai cái, y đứng dậy chắp tay với chư quan viên, không nói thêm lời nào mà bước ra ngoài cửa.

Y vừa ra khỏi cửa, Trương Nguyên Đạt liếc mắt ra hiệu, mấy quan sai Hình bộ liền nhào lên như lang như hổ, chớp mắt đã trói chặt Ngô Đường Xuân lại.

Trương Nguyên Đạt đứng dậy, chắp tay với những người trong phủ:

– Vương gia thông tình đạt lý, ty chức xin tạ ơn Vương gia.

Y khua tay ra hiệu:

– Đưa đi!

Một đám quan sai Hình bộ lập tức áp giải Ngô Đường Xuân rời đi.

Tề Vương siết chặt nắm tay, cắn răng lao tới trước cổng chính, trơ mắt nhìn đám quan viên Hình bộ áp giải Ngô Đường Xuân đi mà không tài nào làm được gì.

Chư quan viên ngơ ngác nhìn nhau, đợi tới khi y ủ rũ bước vào trong phủ, lập tức một người cả giận đứng dậy:

– Thế này còn có Vương pháp hay không? Người của Hình bộ lại dám đến Vương phủ bắt người, chuyện này... Chuyện này thực sự quá đáng rồi.

– Vương gia, Hình bộ làm vậy căn bản là không coi Vương gia ra gì cả.

Một viên quan khác phẫn hận nói:

– Mặc dù Cừu Tuấn Cao hung tàn, nhưng cũng không có được lá gan lớn như vậy. Nếu không phải có người chống lưng phía sau, y tuyệt đối không dám phách lối ngang ngược, không coi ai ra gì đến thế...

– Câm mồm!

Lô Hạo Sinh trầm giọng quát:

– Ngươi nói vậy là có ý gì?

Viên quan kia khẽ gật đầu, thấy sắc mặt Lô Hạo Sinh không mấy dễ chịu, cũng không dám nhiều lời.

Thấy thần sắc Tề Vương tiều tụy, hơi ngây ngẩn thất hồn lạc phách, Lãng Vô Hư đang định nói chuyện, thì Lô Hạo Sinh đã lên tiếng:

– Chư vị đại nhân, hôm nay Vương gia đã bận rộn cả ngày. Giờ đêm đã khuya, Vương gia cũng nên nghỉ tạm, các vị cũng nên về nghỉ ngơi đi thôi...

Mọi người đều hiểu ý của Lô Hạo Sinh, quay sang nhìn nhau, Tề Vương cũng xua tay:

– Tất cả cứ về đi, ngày khác Bổn Vương sẽ nói chuyện với các ngươi.

Tề Vương đã nói vậy, mọi người cũng không tiện nán lại đây, đều lần lượt cáo từ. Lãng Vô Hư là người cuối cùng rời đi, an ủi Tề Vương:

– Điện hạ, người phải bảo trọng.

Tề Vương gật gật đầu, nghiến chặt răng khẽ nói:

– Lãng đại nhân, chuyện khanh nói, Bổn Vương nhất định phải chém kẻ đó làm muôn mảnh.

– Vương gia cứ yên tâm, hạ quan sẽ toàn lực ứng phó.

Lãng Vô Hư nghiêm mặt đáp.

Đợi tới khi Lãng Vô Hư rời đi, Tề Vương quay vào trong sảnh, Lô Hạo Sinh mới khẽ nói:

– Điện hạ, bọn họ đang rối tung cả rồi, ngài tuyệt đối không thể rối loạn dù chỉ một tấc.

– Lô Trưởng sử, chẳng lẽ Bổn Vương phải ngồi chờ chết như vậy ư?

Tề Vương cau mày.

– Điện hạ, xin thứ cho ty chức cả gan, với thực lực hiện tại của Vương gia, căn bản không phải đối thủ của Thái tử. Cho dù những quan viên bị bắt đó đều là người của phe Tề Vương, nhưng trước kia bọn họ đều thuộc phe Hán Vương. Điện hạ cũng biết, phe Thái tử và Hán Vương minh tranh ám đấu đã nhiều năm, người phe Thái tử vẫn luôn coi người của Hán Vương như cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt. Những quan viên bị bắt ban đầu đều thuộc phe Hán Vương, và đều là những kẻ vô cùng thân tín. Hôm nay Thái tử tính sổ một lượt, ấy cũng là chuyện đã nằm trong dự liệu.

Tề Vương nhìn y, không nói lời nào.

– Đám người này tìm đến Điện hạ để nương tựa, nói cho cùng cũng bởi đã mất đi chỗ dựa, sợ bị Thái tử tính sổ, cho nên mới muốn nhờ Điện hạ che chở. Điện hạ thân thể vạn kim, không nên để bị những kẻ này kéo vào vũng nước đục...

– Ý khanh là...

– Chỉ cần Điện hạ không hành động thiếu suy nghĩ, cho dù Thái tử có thái độ thế nào với Điện hạ cũng không dám làm gì ngài.

Lô Hạo Sinh đanh mặt lại:

– Ty chức cho rằng Hình bộ gây chiến, thứ nhất là muốn túm người của Hán Vương về tính sổ. Thứ hai, cũng chưa chắc đã không có ý muốn kéo Điện hạ vào vòng xoáy này. Hình bộ có thể nhanh chóng nắm được những bằng chứng chính xác về việc những kẻ này ăn hối lộ phi pháp, chỉ có thể giải thích rằng căn bản mông của chúng không sạch. Nếu Điện hạ cũng bị liên lụy vào, e rằng vũng nước bẩn kia cũng sẽ vấy bẩn lên người ngài.

Tề Vương ngồi tựa vào ghế, như có điều suy nghĩ.

Lô Hạo Sinh hơi trầm ngâm, tiếp tục nói:

– Ty chức cho rằng hiện giờ chiến lược tốt nhất của Điện hạ chính là đóng cửa từ chối tiếp khách, thậm chí có thể cáo ốm không ra mặt. Chỉ cần phía Thái tử không bắt được sơ hở của Điện hạ, cho dù bọn họ có huyên náo hung hăng thế nào, Điện hạ cũng sẽ bình yên vô sự.

Tề Vương thản nhiên nói:

– Khanh cảm thấy bọn họ thực sự muốn tóm phe Hán Vương về tính sổ ư? Lô Trưởng sử, khanh đừng quên, những người này hiện giờ cũng đã đến dưới trướng Bổn Vương, coi như đã xem Bổn Vương là chủ nhân. Thái tử để Hình bộ đuổi theo cắn bọn họ, Bổn Vương không cho rằng bọn họ muốn tính sổ gì cả, mà là trực tiếp muốn nhắm vào Bổn Vương... Nếu như Bổn Vương không làm gì, vậy thì chính là ngồi chờ chết rồi.

Trong lòng Tề Vương chưa hẳn đã không cho rằng Lô Hạo Sinh nói có lý, nhưng có một chuyện đã bén rễ thâm căn cố đế trong lòng y. Ban đầu, khi ở Trung Nghĩa Trang, y thiếu chút nữa đã bị ám sát, chuyện này vĩnh viễn đã ghi dấu trong lòng y.

Trước kia, khi bị đâm lén, điều đầu tiên y nghĩ đến là Thái tử. Tuy nhiên, khi đó y vẫn chưa xác định, dù sao trước đó quan hệ giữa y và Thái tử vẫn vô cùng hòa thuận, rất khó tưởng tượng được Thái tử sẽ hạ độc thủ với mình như vậy.

Thế nhưng, thời gian dần trôi, nhận định trong lòng y càng lúc càng chắc chắn, tình thế đến nông nỗi này y đã hoàn toàn khẳng định rồi. Chuyện lần trước xảy ra ở Trung Nghĩa Trang nhất định là do Thái tử sai sử sau lưng.

Nguyên nhân của nó y cũng hiểu rõ, đơn giản là vì Thái tử muốn kế thừa đại thống, nhưng lại có rất nhiều chướng ngại vật chắn trên con đường leo lên ngôi vị Hoàng đế của y. Tề Vương vẫn được Hoàng đế yêu thích đương nhiên là một chướng ngại vật cứng cỏi nhất trong mắt y. Loại bỏ được chướng ngại vật này chính là việc Thái tử cần phải làm để leo lên ngôi vị Hoàng đế.

Cho nên Tề Vương rất khẳng định rằng, trước kia việc hành thích thất bại ở Trung Nghĩa Trang, Thái tử nhất định vô cùng thất vọng. Y lại càng thêm khẳng định, chỉ cần có cơ hội, Thái tử tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình với mình.

Cũng vì nguyên nhân như vậy, việc Hình bộ gây chiến lần này, trong lòng Tề Vương cũng vô cùng khẳng định, hiển nhiên Thái tử muốn thừa dịp Hoàng đế bắc tuần, y đang nắm quyền giám quốc mà chuẩn bị xuống tay với mình.

– Điện hạ, cho dù bây giờ người có đối chọi gay gắt với Thái tử thì cũng được gì?

Lô Hạo Sinh tận tình khuyên nhủ:

– Lúc trước, Hán Vương đắc thế, đã từng gắt gao ngăn cản phe Thái tử. Phe Hán Vương trải khắp triều dã, ngay cả Hoàng tộc như An Quốc công cũng là bạn thân của Hán Vương. Bản thân Hán Vương cũng văn võ toàn tài, tâm cơ thâm trầm, cuối cùng không phải vẫn là Hán Vương suy sụp, còn Thái tử vẫn ngồi vững trên ngai vị của mình đó sao?

Tề Vương cau mày.

– Tâm cơ của Thái tử thâm sâu khó lường. Xin thứ cho ty chức nói thẳng, nếu Điện hạ muốn chống đỡ, tuyệt đối không phải đối thủ của y.

Lô Hạo Sinh cười khổ:

– Cơ hội của Điện hạ chỉ có ở Thánh thượng. Chỉ cần Điện hạ có thể bình an vô sự, ngài đã lọt vào mắt xanh của Thánh thượng, Thái tử cũng chỉ có thể thúc thủ vô sách. Cho dù tất cả quan viên tới tìm nơi nương tựa đều bị Thái tử đạp xuống ngựa, chỉ cần Điện hạ không ngã thì người có thể cười cuối cùng vẫn sẽ là Điện hạ. Nhưng nếu lúc này Điện hạ bị dính vào đám người như Lãng Vô Hư kia, để Thái tử bắt được cơ hội, Điện hạ... Điện hạ nhất định là lành ít dữ nhiều.

– Bổn Vương có thể không đối đầu gay gắt với Thái tử.

Tề Vương siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy cánh tay:

– Nhưng con chó điên Cầu Tuấn Cao này, nhất định Bổn Vương phải diệt trừ. Bổn Vương là Hoàng tử Đại Tần, Cầu Tuấn Cao là một kẻ ác quan, lại dám phái người tới quý phủ Bổn Vương bắt người, không kiêng nể gì. Nỗi nhục lớn thế này nếu Bổn Vương cũng phải nuốt xuống, cả triều văn võ đều biết rõ, Bổn Vương làm sao có thể ngẩng mặt lên được?

Ngưng mắt nhìn Lô Hạo Sinh:

– Nếu như quần thần đều xem thường Bổn Vương, khanh cảm thấy, cho dù Phụ hoàng có che chở Bổn Vương, thì Bổn Vương có thể phục chúng được sao?

Hành trình kỳ vĩ này chỉ độc nhất vô nhị tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free