(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1254:
Ánh mắt Lô Hạo Sinh thoáng hiện nét sầu lo, y định nói thêm gì đó nhưng Tề Vương đã khoát tay ngăn lại:
– Bổn vương biết ngươi nghĩ cho ta, nhưng trong lòng bổn vương cũng hiểu rất rõ... Thôi được rồi, ngươi cứ xuống nghỉ ngơi trước đi, chuyện này nói sau.
Thấy Tề Vương có vẻ mệt mỏi, Lô Hạo Sinh thoáng chút do dự, cuối cùng vẫn đứng dậy thi lễ, rồi xoay người lui ra ngoài. Đến trước cửa, y khẽ ngập ngừng một lát, rồi vẫn quay đầu lại nói:
– Điện hạ, xin ngài nghĩ cho kỹ. Ty chức vẫn muốn nhắc lại lời đó, giấu tài mới là sách lược vẹn toàn nhất...
Tề Vương gật đầu, Lô Hạo Sinh cười khổ thở dài rồi lui xuống.
Tề Vương cảm thấy hoa mắt váng đầu, đầu óc suy nghĩ rối bời. Y đặt tay lên bàn, nhíu mày day trán, nghĩ lại những chuyện gần đây, cảm giác bất an trong lòng càng ngày càng mạnh mẽ.
Giống như rất nhiều người, Tề Vương đương nhiên cũng thắc mắc về sự sắp đặt của Hoàng đế. Y rời kinh thành đi tuần phương Bắc, vì sao lại trao quyền giám quốc cho Thái tử?
Tề Vương từng cho rằng Hoàng đế có ý phế trữ. Hán Vương đã phát điên, Thái tử lại tàn tật, ngôi vị Thái tử vốn dĩ nên thuộc về mình. Kể từ khi tham gia chính sự, Tề Vương của ngày xưa, cậu thiếu niên ngây ngô khờ khạo ấy đã hoàn toàn biến mất.
Mẫu thân y là công chúa triều trước, phụ thân y là đương kim Hoàng đế.
Ngoài y ra, không thể là ai khác.
Nhưng Hoàng đế lại giao ngôi vị Giám quốc cho Thái tử, việc này nằm ngoài dự đoán của rất nhiều người. Tề Vương cũng vô cùng kinh ngạc, đương nhiên y hiểu rõ tầm quan trọng của chức Giám quốc. Hành động lần này của Hoàng đế chẳng khác nào công khai tuyên bố với tất cả mọi người rằng người thừa kế ngôi vị Hoàng đế vẫn là Thái tử. Dường như lão muốn dùng cách này để cảnh cáo những kẻ có ý phế trữ trong thiên hạ.
Từ khi Thái tử giám quốc, phe cánh của Tề Vương bị đả kích nghiêm trọng, y lại thúc thủ vô sách, mơ hồ, trong lòng dâng lên một chút cảm giác sợ hãi.
Cảm giác sợ hãi này không đến từ Thái tử, mà lại đến từ Hoàng đế.
Chẳng lẽ ngay từ đầu Hoàng đế chưa bao giờ muốn giao ngôi vị cao quý ấy cho mình? Nếu đã vậy, vì sao sau khi Hán Vương thất thế, lão lại muốn y xuất cung mở phủ, thậm chí còn phớt lờ, coi như không thấy những kẻ thuộc phe Hán Vương quay sang tìm nơi nương tựa ở y?
Nếu không được Hoàng đế sủng ái và chống đỡ, y cảm thấy con đường phía trước hoàn toàn u ám.
Mơ mơ màng màng, Tề Vương nghe bên tai có tiếng gọi dịu dàng vang lên. Y ngẩng đầu, thấy một khuôn mặt thanh tú, lập tức ngồi thẳng dậy, khuôn mặt vốn đang mệt mỏi chợt tươi cười:
– Lăng Sương, nàng còn chưa ngủ ư?
Ánh mắt Mạc Lăng Sương lộ vẻ lo lắng:
– Vương gia, bọn họ nói ngài vẫn chưa nghỉ ngơi, thiếp... thiếp đến xem thử...
Trong khay ngọc trên tay nàng đựng một chén ngọc:
– Đây là cháo long nhãn táo đỏ thiếp hầm cho ngài, còn đang nóng, ngài dùng đi.
Tề Vương mỉm cười:
– Vất vả cho nàng rồi.
Y bưng chén ngọc lên, nhấp một thìa:
– Tay nghề của nàng ngày càng tốt rồi, vừa thơm vừa ngon.
– Gần đây tinh thần của Vương gia hình như rất suy sụp.
Nàng do dự một lát rồi khẽ hỏi:
– Vương gia cần phải giữ gìn thân thể hơn.
Tề Vương ăn vài miếng rồi buông chén:
– Không sao, Phụ hoàng bắc tuần, lại mệnh ta phụ tá Thái tử giám quốc, cho nên công việc cũng vất vả hơn rất nhiều...
Y chỉ vào chiếc ghế bên cạnh:
– Lại đây, Lăng Sương, ngồi xuống nói chuyện với ta.
Nàng do dự một lát rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.
Ngọn đèn dầu lập lòe càng tôn thêm vẻ xinh đẹp động lòng người của nàng. Nàng nghiêng người ngồi ở mép ghế, lộ vẻ khá lo lắng, khẽ cắn môi dưới, cúi đầu, không nói lời nào.
Tề Vương thở dài:
– Lăng Sương, nàng sống ở đây có quen không?
– À?
Nàng ngẩng đầu, thấy y đang nhìn mình, vội cúi đầu khẽ nói:
– Lăng Sương được Vương gia chiếu cố, lại quan tâm tới cả gia đình, trong lòng vô cùng cảm kích. Thiếp...
Tề Vương ngắt lời:
– Nàng ở bên cạnh ta rất lâu rồi, nhưng... nhưng hình như nàng vẫn chưa quen được với cuộc sống bên cạnh ta?
– Thiếp... thiếp không có... Được làm kẻ hầu hạ bên cạnh Vương gia là phúc phận của thiếp...
– Lăng Sương, có phải giữa chúng ta vẫn có khoảng cách không?
Tề Vương nhướn mày:
– Khi nói chuyện với ta, nàng vẫn luôn nho nhã lễ phép như vậy... Ta thấy, dường như khoảng cách giữa chúng ta rất xa.
– Vương gia...
Nàng ngẩng đầu nhìn y, thấy y có vẻ không vui:
– Vương gia là Hoàng tử, thiếp... thiếp chỉ là thị nữ hầu hạ bên cạnh ngài, không thể... không thể thất lễ...
– Thị nữ?
Tề Vương cười khổ:
– Nàng trả lời thật lòng xem, từ khi nàng đến bên cạnh ta, ta đã từng đối đãi với nàng như một thị nữ bao giờ chưa?
Lăng Sương lộ vẻ bất an, nàng cúi đầu khẽ đáp:
– Vương gia đối với Lăng Sương rất tốt. Lăng Sương vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, chưa bao giờ dám quên...
– Lăng Sương, nàng nói ta nghe xem, ta phải làm thế nào nàng mới chịu mở lòng với ta? Ta biết, thường ngày nàng vẫn rất quan tâm tới ta, nhưng ta cũng biết, sự quan tâm của nàng đối với ta chỉ là vì... vì...
Y cười khổ lắc đầu:
– Mà thôi, không nói nữa, muộn rồi, nàng đi nghỉ trước đi.
Nàng đứng dậy, nhìn y tiều tụy mà khẽ nhíu mày, muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng vẫn thi lễ:
– Vương gia, ngài... ngài nên nghỉ sớm một chút...
Dứt lời, nàng quay người định lui ra. Tề Vương ngẩng đầu nhìn bóng lưng xinh đẹp của nàng, vụt đứng dậy, bước tới vài bước, không đợi nàng kịp phản ứng đã ôm lấy vòng eo của nàng từ đằng sau.
Nàng "À" một tiếng, quá sợ hãi, cố giằng ra:
– Vương gia, Vương gia, ngài buông ra...
Y vẫn ôm chặt eo nàng, hơi thở dồn dập:
– Lăng Sương, nàng nói ta nghe, có phải nàng không yêu ta không? Hay vì chuyện năm đó, nàng cảm thấy ta là kẻ nhát gan? Có phải trong lòng nàng vẫn luôn xem thường ta?
Lần đầu tiên Tề Vương gặp nàng là khi nàng đang bị lăng nhục, y hơi chần chừ không đứng ra giải vây, ngược lại là Sở Hoan thấy chuyện bất bình chẳng tha mà ra tay cứu nàng.
Chuyện này vẫn luôn canh cánh trong lòng, nó là một tảng đá đè nặng tâm y.
Nàng vẫn cố hết sức giãy ra, y cũng không dám dùng sức nhiều nên nàng thoát được. Lăng Sương thả rơi khay, quỳ rạp xuống đất:
– Vương gia, ngàn vạn lần ngài không nên nói vậy. Từ trước tới giờ thiếp chưa bao giờ nghĩ như thế.
Thấy nàng quỳ xuống, y vươn tay đỡ nàng dậy, nàng lại hoảng sợ co rụt lại. Tay y khựng lại giữa khoảng không, một lát sau mới chầm chậm thu về, y xoay người tịch mịch ngồi lại xuống ghế, cười khổ:
– Lăng Sương, nàng là một cô nương thông minh, ta không tin nàng không hiểu tâm ý của ta. Ngay lần đầu tiên nhìn thấy nàng ở Vân Sơn Phủ, ta đã thích nàng. Ngay khi đó ta đã quyết định, cả đời này, nếu không phải nàng ta sẽ không cưới ai khác. Vì thế, ta đã tốn không ít tâm tư, ngày nàng tiến cung, nàng không biết trong lòng ta hạnh phúc biết bao nhiêu đâu.
Nàng vẫn quỳ dưới đất, thân thể mềm mại khẽ run lên nhưng không lên tiếng.
– Nhưng giờ thì ta đã biết, hôm đó, ta rất hạnh phúc, nhưng nàng lại đau khổ.
Y cười khổ:
– Lăng Sương, ta đưa nàng vào cung phải chăng là một sai lầm?
Nàng ngẩng đầu nhìn y đang chán nản, lòng khẽ run lên.
– Trong thiên hạ, khoảng cách xa nhất không phải là ngàn dặm vạn dặm, mà là khi ta và nàng gần ngay trước mắt mà lại cứ như kẻ xa lạ. Có lẽ, ngay từ đầu đã là ta đơn phương chờ đợi, bây giờ nghĩ lại, đúng là ta đã quá ngây thơ.
Đột nhiên y cười như tự giễu:
– Nữ nhân ta không thích thì tới quá nhiều, nhưng nữ nhân ta thật lòng thật dạ yêu thương lại chưa từng có được lòng nàng...
– Vương gia, Lăng Sương không phải kẻ ngu, thiếp hiểu rõ tâm ý của người. Nhưng... Vương gia là dòng dõi Hoàng đế, thân phận tôn quý, thân thể vạn kim, còn Lăng Sương...
Nàng cười buồn:
– Xuất thân thanh lâu, mặc kệ thế nào cũng không thể làm nhục thanh danh của Vương gia... Vương gia, trên đời này có rất nhiều cô nương tốt, đúng như ngài đã nói, nữ nhân muốn được hầu hạ ngài quá nhiều, Lăng Sương chỉ là thân phận ti tiện, thực sự không thể làm ô nhục Vương gia...
Tề Vương nổi giận:
– Sao nàng lại nói vậy? Cái gì mà xuất thân thanh lâu? Trong mắt ta, nàng thanh bạch hơn tất cả nữ nhân trong thiên hạ. Nàng có thể không quan tâm ta, nhưng... nhưng nàng không thể tự nói mình như vậy. Lăng Sương, nàng chính là cô nương thuần khiết thanh bạch nhất thế gian này, nếu ai dám có một tia khinh thường thân thế nàng, nhất định ta sẽ chém kẻ đó làm muôn mảnh.
Nhìn y nổi giận, trong lòng nàng chộn rộn đầy phức tạp, đôi môi đỏ phấn nhuận khẽ giật giật, nhưng lại không thể nói nên lời.
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng động:
– Điện hạ, có khách cầu kiến!
Tề Vương khẽ giật mình, nhíu mày hỏi:
– Trễ thế này, là ai tới gặp?
– Người nọ vào từ cửa sau.
Bên ngoài vọng vào.
– Hiện giờ đang chờ Vương gia tiếp kiến.
Nghĩ một lát, Tề Vương nói:
– Dẫn người đó tới đây.
Y quay sang Lăng Sương:
– Lăng Sương, nàng xuống nghỉ ngơi trước đi, muộn rồi, đừng để bị ảnh hưởng tới sức khỏe.
Nàng đứng dậy, do dự một chút, rốt cuộc nói:
– Vương gia, ngài cũng đừng làm gì ảnh hưởng tới sức khỏe.
Y miễn cưỡng cười cười, khẽ gật đầu. Nàng như muốn nói thêm gì đó rồi lại thôi, rốt cuộc vẫn phải lui xuống.
Cũng không bao lâu sau, bên ngoài lại vang lên:
– Điện hạ, người đã tới rồi!
Tề Vương nhìn ra phía cửa phòng, chỉ thấy một người đang vội vàng đi vào, vừa thấy y đã quỳ rạp xuống khóc nức nở:
– Điện hạ, nô tài có thể gặp lại ngài rồi...
Người này một thân áo thô váy vải, đầu đội mũ vải thô, thoạt nhìn qua chỉ là một thị dân bình thường. Tề Vương nhìn kỹ lại một lượt, thất thanh hỏi:
– Tạ Thắng, sao lại là ngươi?
Kẻ quỳ dưới đất chính là thái giám thiếp thân của Tề Vương khi y còn ở trong cung. Lúc trước, khi Tề Vương từ Dương Tiền tới phủ Vân Sơn, Tạ Thắng cũng đi theo.
Tạ Thắng đã theo Tề Vương nhiều năm, cũng là một người y vô cùng tín nhiệm. Chỉ là, từ khi y xuất cung mở phủ, với tư cách hoạn quan, gã cũng chỉ có thể ở lại trong cung, không thể theo y xuất cung vào phủ.
Lúc này, thấy Tạ Thắng đáng lẽ nên ở trong cung, đột nhiên lại xuất hiện trước mắt mình với bộ dạng như vậy, Tề Vương thực sự kinh hãi, vội đứng dậy kéo gã đứng lên, giọng nói cũng thêm vài phần vui vẻ:
– Sao ngươi lại xuất cung rồi?
– Điện hạ, nô tài phải đi rồi, nhưng nô tài rất nhớ Điện hạ, nên trước khi đi phải tới đây nhìn thấy ngài một lần cuối.
Tạ Thắng nước mắt lưng tròng:
– Tối nay có thể nhìn thấy Điện hạ, cho dù có chết nô tài cũng thỏa lòng.
Mọi tâm huyết và công sức chuyển ngữ chương truyện này đều thuộc về truyen.free.