(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1267:
La Định Tây ra hiệu cho người đưa Hoàng Diệp đi, tạm thời giam lỏng, không cho phép bất kỳ ai tiếp xúc. Khi mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa, y định quay về linh đường thì một tiếng gọi vang lên:
– La Thống lĩnh, chờ một chút!
La Định Tây ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Tiếu Hằng đang tiến đến gần.
– Tiếu Đại nhân, xảy ra chuyện gì vậy?
Thấy vẻ mặt Tiếu Hằng có vẻ nghiêm trọng, La Định Tây tiến lên vài bước, hỏi:
– Có phát hiện gì mới sao?
Tiếu Hằng liếc nhìn xung quanh một lượt, sau đó mới khẽ nói:
– Tình trạng Tiếu Tổng đốc hiện tại thế nào?
– Vô cùng đau lòng.
La Định Tây thở dài một tiếng:
– Tiếu Tổng đốc có hai vị công tử. Hôm nay là kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh...!
Y lắc đầu, giọng nói cũng đầy thổn thức.
– Tình hình bên Lưu Kiền thế nào?
Tiếu Hằng khẽ hỏi:
– Y có khai không?
– Dù có chết y cũng không chịu nhận là mình đã sai người đến Ngọc Điền.
La Định Tây cười nhạt:
– Giờ vẫn tiếp tục thẩm vấn, chỉ là miệng tên này rất kín kẽ.
– Chuyện này nhất định không thể nào không liên quan đến Lưu Kiền.
Tiếu Hằng lấy ra một vật từ trong ống tay áo, đưa cho La Định Tây:
– La Thống lĩnh, ngài xem đây là thứ gì.
La Đ��nh Tây nhận lấy, nhìn kỹ một lúc, rồi cau mày nói:
– Đây là... biên lai gửi tiền.
– Đúng vậy.
Tiếu Hằng khẽ nói:
– Ta đã cho người lục soát chỗ ở của Lưu Kiền, không thu được nhiều thứ giá trị, nhưng lại phát hiện ra thứ này dưới gầm giường y. Vật này được cất giấu rất kỹ, nếu không phải vì chúng ta phát hiện dưới giường có dấu vết như đã từng bị dịch chuyển, e rằng cũng khó mà tìm thấy.
– Ba ngàn lượng!
La Định Tây giật mình thốt lên:
– Đây là biên lai gửi tiền của Lưu Kiền?
– Lúc đó có mấy người của ta ở đó, bọn họ đều có thể làm chứng.
Tiếu Hằng thấp giọng nói:
– Có phải là tiền riêng của y hay không, ta cũng không dám chắc, nhưng thứ này đích thực được tìm thấy trong phòng y.
La Định Tây cau mày nói:
– Lương tháng của Lưu Kiền cũng chỉ vỏn vẹn 50 lạng bạc, một năm không đến 200 lạng. Dù y có nguồn thu nhập khác, e rằng cũng không vượt quá 400 lượng. Vậy mà 3000 lượng này y phải tích góp ít nhất trong mười năm trời.
Tiếu Hằng khẽ nói:
– La Thống lĩnh đừng quên, hai năm trước, Lưu Kiền đã sắp xếp nhà cửa cho con trai y ở bên ngoài, chuyện đó đã tốn không ít tiền. Bản thân y cũng từng đánh bạc vài lần, hơn nữa còn có mấy lần lén mượn tiền từ khoản thu chi của phủ. Dù sau đó đã hoàn trả, nhưng trên người y tuyệt đối không thể có nhiều tiền như thế.
– Ngươi nói không sai.
La Định Tây nhìn biên lai gửi tiền:
– Ngày tháng ghi trên đó là nửa tháng trước... lại còn là một lần gửi tới 3000 lượng.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều lộ vẻ như vừa phát hiện ra điều gì đó trọng đại.
– Nếu không có gì ngoài dự đoán, thì đây chắc chắn là một nguồn tiền bất chính khác của Lưu Kiền.
Tiếu Hằng cười nói:
– Nếu đem liên hệ với chuyện lần này...!
Y nhìn La Định Tây một hồi rồi không nói gì thêm.
Bỗng có tiếng nói vang lên từ phía sau:
– Hằng nhi, có phải muốn gặp thúc phụ ngươi?
Là Tiếu phu nhân đang thướt tha bước ra từ trong nhà.
Tiếu Hằng vội tiến lên, chắp tay hành lễ, rồi thuật lại chuyện về biên lai tiền của Lưu Kiền. Tiếu phu nhân nghe xong, khẽ nhíu mày, nói:
– Sự việc quan trọng, mau đi bẩm báo lão gia!
Lúc này, toàn thân Tiếu Hoán Chương dường như không còn chút sức lực nào. Năng lượng trong cơ thể ông tựa hồ đã bị rút cạn. Sau khi đi vào, Tiếu phu nhân đến bên cạnh ông, khẽ nói:
– Lão gia, Hằng Nhi tìm được vật khả nghi.
Tiếu Hoán Chương nhíu mày. Tiếu Hằng liền tiến lên, thuật lại những gì mình đã nói với La Định Tây. Nhìn thấy biên lai, ánh mắt Tiếu Hoán Chương lạnh ngắt, cất lời:
– Biên lai gửi tiền, xác định là của Lưu Kiền?
– Cháu không dám chắc liệu có phải là của y hay không, nhưng biên lai đích thực được tìm thấy trong phòng Lưu Kiền.
Tiếu Hằng nghiêm túc nói:
– Cháu nghĩ chuyện Lưu Kiền phái người đi Ngọc Điền là thật. Nhưng việc y sai người đi có thể không phải là chủ ý của y, mà bị kẻ khác lợi dụng.
– Bị người lợi dụng?
– Thúc phụ, biên lai gửi tiền này được ghi từ nửa tháng trước. Hay nói cách khác, nửa tháng trước, y đột nhiên có được 3000 lượng bạc. Đây tuyệt đối không phải là một con số nhỏ. Với mức lương của y, phải mất đến mười năm trời mới tích góp được số tiền này.
Tiếu Hằng nghiêm nghị nói:
– Cháu cho rằng, không thể nào có người tự dưng lại ban cho y một số tiền lớn đến như vậy. Nếu cháu đoán không nhầm, số tiền đó chính là thù lao để y làm chuyện này!
– Tiền thù lao!
Ánh mắt Tiếu Hoán Chương khẽ run lên:
– Chính 3000 lượng này hại chết Tĩnh Khiêm?
La Định Tây cau mày nói:
– Đại nhân, ti chức đang nghĩ một chuyện.
– Chuyện gì?
– Nếu chuyện này thực sự có liên quan đến Lưu Kiền, vậy tại sao khi chúng ta bắt giữ, y lại không hề có biểu hiện gì bất thường?
La Định Tây nói khẽ:
– Y bị kẻ khác lợi dụng, sai người đưa tin cho Nhị công tử. Nếu lúc đó y không biết kẻ đó muốn giết Nhị công tử thì không nói làm gì. Nhưng hiện tại, y đã biết Nhị công tử bị hại, chắc chắn phải biết chuyện này có liên quan đến người y đã sai đi đưa tin. Vậy tại sao y không bỏ trốn?
Tiếu phu nhân nói:
– Chuyện này kỳ thực rất dễ lý giải.
– Hả?
– Chuyện y sai người đi gặp Tĩnh Khiêm là một bí mật, rất ít người biết được.
Ti���u phu nhân nói tiếp:
– Có thể Lưu Kiền cảm thấy rằng, chuyện Tĩnh Khiêm bị hại sẽ không có ai biết y là người sai người đi đưa tin, nên y mới dám mạo hiểm ở lại. Hơn nữa, chuyện đã rồi, không thể cứu vãn được nữa, y đành ở lại đánh cược một phen. Toàn bộ Bắc Sơn đều do lão gia quản lý, dù y có muốn chạy trốn cũng không thoát khỏi bàn tay của lão gia đâu.
Tiếu Hằng khẽ vuốt cằm, trầm ngâm nói:
– Thím nói rất đúng. Nếu không phải Hoàng Diệp đã khai ra, thì chúng ta cũng không thể biết được Lưu Kiền đã sai người báo tin cho Nhị ca. Y không có bất kỳ hành động nào, chính là muốn đánh cược một phen.
Y dừng lại một lát, rồi nói tiếp:
– Có lẽ, y thật sự không hề có ý muốn hại Nhị huynh, chỉ là thấy tiền mà nảy sinh lòng tham, sau khi nhận được tiền của người ta, mới sai người đi báo tin cho Nhị huynh. Đến nay, người đưa tin vẫn chưa bị bắt. Nếu chúng ta không tìm được biên lai trong phòng y, cũng sẽ không có bất kỳ chứng cứ nào để buộc tội y đã sai người đi đưa tin...!
Tiếu Hoán Chương nhìn Tiếu Hằng rồi lại nhìn La Định Tây, cất lời:
– Các ngươi thấy, ai có thể lợi dụng Lưu Kiền?
Tiếu Hằng và La Định Tây nhìn nhau một lúc, rồi đều im lặng không nói gì.
– Tĩnh Sanh đi đâu rồi?
– Đại huynh đang bận rộn chuẩn bị tang lễ, có rất nhiều việc phải lo, hiện giờ đang rất bận.
Tiếu Hằng khẽ nói:
– Có nên đi mời đại huynh đến?
Tiếu Hoán Chương lắc đầu, trầm ngâm suy nghĩ một hồi, rồi nói:
– Định Tây, Hằng nhi, hai người là những người bản đốc tín nhiệm nhất. Hiện tại ta có chuyện muốn hỏi các ngươi, các ngươi không cần lo sợ, cứ nghĩ sao nói vậy.
Hai người cùng chắp tay hành lễ.
Tiếu Hoán Chương lạnh lùng, im lặng một lúc lâu rồi mới cất lời:
– Định Tây, vừa rồi ngươi cũng nghe Hoàng Diệp đã nói. Trước khi Tĩnh Khiêm chết, nó đã gọi tên Tĩnh Sanh... Trước khi chết, Tĩnh Khiêm đã nghi ngờ Tĩnh Sanh hãm hại nó...!
Gương mặt ông nhăn lại, hai bàn tay cũng đang dần run rẩy:
– Các ngươi có tin lời Hoàng Diệp?
Sắc mặt Tiếu Hằng có chút khó coi, y lập tức nói:
– Thúc phụ, tuyệt đối không thể có chuyện đó được. Hoàng Diệp nói lung tung, phải xử tử y!
– Ta muốn các ngươi nói thật lòng mình, không cần phải kiêng dè gì cả.
Tiếu Hoán Chương chậm rãi nói:
– Những gì chúng ta nói ở đây, không được truyền ra ngoài dù chỉ nửa chữ. Nhưng bây giờ, các ngươi có thể nói hết những lời trong lòng mình.
La Định Tây do dự một chút, rồi lên tiếng:
– Đại nhân, thứ cho ti chức nói thẳng, Hoàng Diệp có lẽ không dám nói dối. Chuyện này, nếu không phải Nhị công tử thực sự đã hô tên Đại công tử trước khi chết, y tuyệt đối không dám ngậm máu phun người, nói năng lung tung.
– Hằng nhi, ngươi thấy sao?
– La Thống lĩnh nói Hoàng Diệp không dám nói dối, có lẽ là thật.
Tiếu Hằng trầm ngâm nghĩ một hồi, rồi nói:
– Nhưng cháu tuyệt đối không tin đại huynh làm chuyện này.
– Như vậy, tại sao trong lúc nguy cấp nhất, Tĩnh Khiêm lại gọi tên Tĩnh Sanh?
Ánh mắt Tiếu Hoán Chương lạnh lùng, khẽ cất lời:
– Tĩnh Khiêm và Tĩnh Sanh là huynh đệ ruột thịt. Tại sao khi bị người phục kích, điều đầu tiên nó nghĩ đến lại là Tĩnh Sanh?
La Định Tây vốn cao lớn, vạm vỡ, nhìn rất tráng kiện, dũng mãnh, vậy mà lúc này ông ta lại cúi đầu, không nói một lời. Tiếu Hằng cũng hơi cau mày, không dám thốt lên dù chỉ một tiếng.
– Sao không nói gì?
Tiếu Hoán Chương nói.
La Định Tây quỳ xuống:
– Đại nhân, đây là chuyện nội bộ của đại nhân, ti chức thực sự không dám nhiều lời. Ti chức... cũng không dám nói lung tung.
– Tiếu Hằng, ngươi nói?
– Thúc phụ, chuyện này...!
Do dự một chút, y cũng quỳ xuống theo:
– Thúc phụ, xin thứ lỗi cháu không dám nói lung tung...!
Toàn thân Tiếu Hoán Chương khẽ run lên:
– Bản đốc tín nhiệm các ngươi đến vậy. Nay đến một lời thật lòng các ngươi cũng không dám nói sao?
Ông ta thở hổn hển, rồi ho khan vài tiếng.
Tiếu phu nhân vội vàng vỗ lưng ông, thở dài:
– Lão gia, ông cần gì phải làm khó bọn họ. Kỳ thực... haiz, kỳ thực giữa hai huynh đệ đó vốn có mâu thuẫn. Chuyện này rất nhiều người đều biết, chỉ là lão gia ông không muốn suy nghĩ nhiều mà thôi...!
– Ý nàng là?
– Lão gia, thứ cho thiếp nói thẳng, lẽ nào lão gia lại không biết, huynh đệ bọn họ vẫn luôn tranh giành vị trí gia chủ?
Tiếu phu nhân cười nhạt:
– Trong tộc có người chống đỡ cho Tĩnh Khiêm, cũng có người ủng hộ Tĩnh Sanh. Gia sản của lão gia, giữa huynh đệ họ... làm sao có thể không có tranh chấp?
Nàng ta không nói tiếp nữa, chỉ thở dài một tiếng.
Tiếu Hoán Chương mấp máy môi:
– Nàng nói là, Tĩnh Sanh vì vị trí gia chủ mà giết hại Tĩnh Khiêm?
– Thiếp không dám nói vậy đâu ạ.
Tiếu phu nhân vội nói:
– Nhưng mâu thuẫn giữa hai huynh đệ họ rất sâu sắc. Hai người vốn luôn đề phòng lẫn nhau, nên khi gặp nạn, Tĩnh Khiêm liền nghĩ là do Tĩnh Sanh... Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của Tĩnh Khiêm, Tĩnh Sanh chưa chắc đã sai người ra tay.
– Tuyệt đối không phải do đại huynh gây ra.
Tiếu Hằng ngẩng đầu lên, khẳng định nói:
– Dù đại huynh có đôi lúc nóng vội, nhưng tuyệt đối sẽ không thủ túc tương tàn, dù có vì vị trí gia chủ cũng không ra tay độc ác như vậy với Nhị huynh!
Tiếu Hoán Chương lạnh lùng nói:
– Bản đốc cũng không tin Tĩnh Sanh lại làm ra chuyện như vậy...!
Chợt nghe bên ngoài có tiếng vọng vào:
– Đại nhân, có người của Hình bộ cầu kiến!
Tiếu Hoán Chương đáp:
– Cho hắn vào!
Một người trung niên, mặc quan phục, bước vào. Y quỳ gối trước linh cữu Tiếu Tĩnh Khiêm, dập đầu vài cái, sau đó mới đứng dậy, đi đến chỗ Tiếu Hoán Chương, nói:
– Đại nhân bớt đau buồn, bảo trọng thân thể!
Tiếu Hoán Chương hỏi:
– Tần Chủ sự, tình hình bên đó thế nào?
Người đó chính là Tần Lăng, Chủ sự Bộ Hình của đạo Bắc Sơn. Y khom người nói:
– Đại nhân, ti chức đã sai người đến hiện trường điều tra kỹ lưỡng, đã thu thập được một số chứng cứ quan trọng!
Mọi tình tiết tinh túy của tác phẩm đều được truyen.free chuyển tải trọn vẹn, chân thực nhất đến quý độc giả.