(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1320:
Lính gác cổng thành phía Tây đều thuộc Võ Kinh Vệ. Võ Kinh Vệ tổng cộng có sáu bảy nghìn binh mã, phần lớn đóng quân ở các cổng thành bên trong, chức quan cao nhất dĩ nhiên là Thống Lĩnh Võ Kinh Vệ.
Nhưng trong đó lại có một đội quân đặc biệt, họ tuy cũng là một bộ phận của Võ Kinh Vệ, nhưng lại thường trực ở Thự Môn. Hơn nữa, người đứng đầu của họ tuy là một Đô Ti, nhưng ngay cả Thống Lĩnh Võ Kinh Vệ cũng không có quyền chỉ huy ông ta. Quyền hạn của viên Đô Ti này trực tiếp thuộc quyền Hoàng đế.
Đội quân này chuyên thủ vệ mười cổng của Đô Ti Phủ trong kinh thành. Người đứng đầu các Đô Ti là Thập Môn Đô Ti. Tuy nằm trong biên chế của Võ Kinh Vệ, nhưng họ không thuộc quyền thống soái của Võ Kinh Vệ mà có quyền tự chủ tuyệt đối. Thập Môn Đô Ti Phủ giống như Thần Y Vệ Bạch Lầu, trực tiếp nghe lệnh Hoàng đế.
Thập Môn Đô Ti Phủ không có nhiều người, tổng cộng không quá một nghìn người, lực lượng cảnh vệ Thập Môn thường đóng quân gần cổng thành.
Cửa thành phía Tây là một trong bốn cổng chính của kinh thành, binh lực canh gác dĩ nhiên cũng đông hơn một chút. Vào thời điểm thông thường, có sáu mươi người, ba mươi người canh gác trên tường thành, ba mươi người còn lại thì gác dưới thành.
Hàng ngày, chức trách chính của họ, ngoài việc kiểm tra xe cộ qua lại, còn phải mở cổng thành lúc sáng sớm và đóng cổng thành lúc tối. Dù công việc hết sức nhàm chán, nhưng đây lại là một nha môn quan trọng.
Gió lạnh gào thét, dưới cổng thành phía Tây, một Vệ Giáo lật đật bước tới. Y ngáp một cái, đi đến cạnh cổng thành, nhìn thấy dưới chân thành có mấy chục người tụ tập.
Những người này chỉ muốn ra khỏi thành, chỉ là còn một lúc nữa mới đến giờ Thìn hai khắc, đành phải chờ đợi.
Binh sĩ gác cổng thành phải nghiêm ngặt tuân thủ giờ mở và đóng cổng, việc này không thể qua loa một chút nào. Có riêng một binh sĩ chuyên canh thời gian. Vệ Giáo vươn người lười biếng hỏi:
– Mấy giờ rồi?
– Bẩm đại nhân, giờ đã là giờ Thìn một khắc, còn một khắc nữa.
Vệ Giáo gật gật đầu, ngẩng nhìn sắc trời. Mùa đông bình minh đến muộn, nhưng lúc này trời cũng đã rạng sáng. Y phất tay, lập tức có một binh sĩ lớn tiếng hô:
– Xếp hàng đi, sắp mở cổng thành rồi, từng người một tiến lên, đừng chen lấn.
Đ��m người chờ ra khỏi thành lập tức xếp hàng. Chợt nghe tiếng vó ngựa hí vang từ phía sau, chỉ thấy vài người cưỡi ngựa hộ tống một chiếc xe ngựa đang tiến lại gần. Vệ Giáo liếc nhìn, cười với binh sĩ:
– Ngươi đoán xem đây là xe của ai?
– Tiểu nhân không biết, Vệ Giáo đại nhân, chẳng lẽ ngài biết sao?
– Ngươi là đồ ngu ngốc.
Vệ Giáo ngáp một cái mắng:
– Ngươi trực ở đây đâu phải ngày một ngày hai? Thật chẳng biết gì cả! Đó là xe của Hình Bộ Hữu Thị Lang Cố đại nhân, đi qua cổng Tây chúng ta nhiều lần, lẽ nào lão tử lại không rõ sao?
– Đại nhân tinh mắt, tiểu nhân bội phục.
Binh sĩ bên cạnh cười hì hì nói.
Vệ Giáo nhấc chân đá một cái, cười nói:
– Mấy lần trước ta cũng không để ý thấy Thị Lang lại ra khỏi nha môn sớm như vậy. Các ngươi cũng biết, gần đây Hình Bộ bắt người khắp nơi, trong kinh thành tìm, ngoài kinh thành cũng tìm. Nhưng đến chỗ này bắt người, không thể bỏ sót bất kỳ ai, cũng khó trách các đại nhân này lại phải tới sớm như vậy.
Trong lúc còn đang trò chuyện, chiếc xe ngựa đã t���i gần.
Vệ Giáo tiến ra đón, nhìn thoáng qua Mã Trọng Hành đang dẫn đầu, chắp tay cười nói:
– Cố đại nhân lần này định ra khỏi kinh thành sao?
Mã Trọng Hành cũng không nói gì, chỉ gật gật đầu.
Vệ Giáo đến cạnh xe ngựa, cung kính nói vào bên trong:
– Cố đại nhân, cổng thành còn chưa mở, phải chờ một lát, mong lão đại nhân đừng trách tội.
Trong xe chỉ "Ừ" một tiếng, cũng không nói gì nhiều.
Vệ Giáo nói với phu xe:
– Mấy vị huynh đệ, công vụ của Cố đại nhân khẩn cấp. Các ngươi không cần chờ ở phía sau này, cứ tiến lên trước. Chờ sau khi mở cổng thành, các ngươi cứ ra khỏi thành đầu tiên, tránh làm lỡ đại sự của Thị Lang đại nhân.
Phu xe kia cười ha ha, tay nắm dây cương khẽ rung lên. Phía trước có binh sĩ lớn tiếng hô hoán để hàng người lui lại phía sau, nhường cho Mã Trọng Hành tiến lên xếp hàng đầu tiên.
Đám người đang xếp hàng nhìn thấy xe quan, cũng không dám nói thêm gì.
Vệ Giáo ở cổng thành này biết rõ khó mà nhờ vả được chút quan hệ nào với Hình Bộ Thị Lang. Việc cho xe ngựa xếp hàng lên trước chỉ là tiện tay mà thôi, nhưng trong lòng hắn cũng nghĩ, đến ngày nào vị Thị Lang đại nhân cao hứng mà nghĩ đến mình, chưa hẳn đã không có tiền đồ.
Đám người Tề Vương trong xe ngựa lúc này lại vô cùng căng thẳng.
Qua rèm che có thể nhìn thấy cổng thành ở phía trước. Chỉ cần cổng thành mở ra, xe ngựa rời đi, coi như tạm thời thoát khỏi lồng giam.
Cũng chính lúc này, tâm trạng y càng thêm căng thẳng.
Đêm nay quả nhiên kinh tâm động phách, những chuyện đã xảy ra khiến cả cuộc đời y khó mà quên được. Hôm nay, khoảng cách để thoát thân chỉ còn một bước ngắn, sau chưa đến một phút nữa cổng thành sẽ mở, y có thể ra ngoài. Y chỉ hy vọng có thể an toàn vượt qua khoảng thời gian ngắn ngủi này, tim y thắt lại. Y chỉ sợ đến khắc cuối cùng, đội quân của Thái tử đột nhiên đuổi kịp, như vậy tất cả sẽ trở thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Kỳ thực, một phút đồng hồ trôi qua không quá lâu, nhưng chẳng những Tề Vương cảm thấy một ngày dài bằng một năm, mà những người khác cũng đều có cảm giác thời gian dường như ngưng đọng. Bốn phía đều là binh sĩ Võ Kinh Vệ, chỉ cần có một chút sơ hở thì hậu quả khó mà lường được. Lăng Sương hai bàn tay trắng ngần nắm chặt, nhắm mắt lại, hô hấp rất nhẹ. Trong khoảng thời gian rất ngắn ngủi này, trong lòng nàng cũng vô cùng khẩn trương.
Bỗng nghe thấy một trận tiếng vó ngựa vang lên. Tiếng vó ngựa kia không ít, có hơn mười người, tiếng vó ngựa ầm ầm từ phía sau truyền đến, tựa như một trận sấm rền.
Đám người bên ngoài xe ngựa, gồm Mã Trọng Hành, tất cả đều cảm thấy lòng mình thắt chặt. Cừu Như Huyết đã chen lên, vọt đến buồng sau xe ngựa. Cỗ xe này được thiết kế đặc biệt, phía sau có lỗ nhỏ, từ trong lỗ có thể nhìn thấy tình hình thực tế phía sau. Con ngươi của Cừu Như Huyết đặt chính giữa lỗ thủng, thấy đám người phía sau không xếp hàng, mà từ đằng xa một đội quân đang phi ngựa như bay tới, khí thế như lang như hổ.
Cừu Như Huyết nắm chặt chuôi đao, những người khác trong xe thấy Cừu Như Huyết như vậy, càng có cảm giác sắp xảy ra biến cố. Sắc mặt Tề Vương lập tức tái nhợt, Lô Hạo Sinh cũng lập tức cau mày đầy lo lắng.
Đội quân kia đến thật nhanh, căn bản không thèm để ý đám người đang xếp hàng, phi ngựa thẳng đến dưới cổng thành. Mã Trọng Hành bên cạnh vẫn án binh bất động, đám người không ai dám nhìn ngang ngó dọc.
Đội quân này ai nấy đều mặc áo bông vải bình thường, đội mũ bông vải, thế nhưng bên hông hơi gồ lên. Mã Trọng Hành liếc mắt một cái là có thể nhận ra, những người này bên hông đều giắt bội đao, chỉ là giấu dưới áo bào, hiển nhiên là cố ý không để người ta nhìn thấy bọn họ mang bội đao trong người.
Mã Trọng Hành dựa vào xuất thân của những người trong đội hình, không những vừa nhìn đã thấy những người này mang theo bội đao, hơn nữa còn nhìn ra xuất thân quân nhân của họ. Người đã từng ở trong quân đội khác với người bình thường, người bên trong xe ngựa cũng là quân nhân, có thể nhạy bén cảm nhận khí tức quân nhân trên đám người mới đến này.
Người dẫn đầu kia quay đầu lại nhìn Mã Trọng Hành một cái, cũng không nói thêm gì. Lúc này Vệ Giáo đã nhanh chân tiến lên phía trước, trầm giọng hỏi:
– Các ngươi là ai? Không biết ra khỏi thành phải xếp hàng à?
Người dẫn đầu lườm Vệ Giáo một cái, trong ánh mắt tràn ngập khinh thường, thản nhiên nói:
– Có việc gấp, không thể đợi được.
Nguồn dịch thuật này được cung cấp bởi truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.