(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1329:
Nghe Mị Nương kể, tuy tin vào lời nàng về viên đá gọi là Long Xá Lợi, nhưng cái gọi là lời tiên tri Long Xá Lợi hiện thân, Thiên Long trọng sinh thì hắn vẫn bán tín bán nghi.
Mị Nương thông minh đến nhường nào, thấy sắc mặt hắn, liền véo nhẹ vào bắp đùi hắn:
– Chàng không tin ta?
– Không phải. Chỉ là ta vẫn chưa hiểu rõ lắm những lời Thú Bác Già nói. Mị Nương, lời lão nói về sáu viên Long Xá Lợi, e rằng là thật, nhưng Phật Tông Thiên Long rốt cuộc là gì? Vì sao Long Xá Lợi hiện thân thì Thiên Long sẽ trọng sinh? Lão nói Thiên Long trọng sinh, Phật Tông sẽ hưng thịnh khắp nhân gian. Thiên Long đó có uy lực lớn đến nhường nào mà lợi hại như vậy? Thiên Long... rốt cuộc là gì?
Dù sao Sở Hoan cũng không tin trên thế gian này có Cửu Thiên Thần Long thật sự bay lượn, đó chỉ là truyền thuyết thần thoại mà thôi. Hắn nghĩ nếu quả thực có Thiên Long Phật Tông, thì đó cũng chỉ là một cách nói ám chỉ.
Mị Nương lắc đầu:
– Người ta cũng không biết... Thú Bác Già kia là một hòa thượng chất phác, sau đó ta có hỏi lão Thiên Long là gì, nhưng lão thà chết cũng không nói... Cho nên, từ đó, ta vẫn luôn rất ngạc nhiên.
– Hả?
– Đến khi Thanh Thiên Vương mang bản đồ ra, phái chúng ta đi tìm Long Xá Lợi, lúc đó ta cũng rất thắc mắc, vì sao Thanh Thiên Vương lại muốn tìm Long Xá Lợi? Ta biết, trong tay chàng nhất định có một viên, nhưng chàng hết lần này đến lần khác không chịu cho người ta xem thử, người ta tò mò, nên mới vào thư phòng của chàng muốn tìm Long Xá Lợi, xem thử rốt cuộc Long Xá Lợi kia có gì...
Sở Hoan ôm lấy vòng eo nõn nà của nàng, vừa cười vừa hỏi:
– Thực sự chỉ muốn xem Long Xá Lợi thôi sao?
– Người ta không lừa người đâu.
Nàng chớp chớp mi, nũng nịu nói:
– Ca ca tốt, chàng nói cho ta biết đi, có phải chàng có Long Xá Lợi không?
Sở Hoan thở dài:
– Ta cũng muốn có, tiếc là... thực sự không có.
– Thật không có?
Mị Nương nhìn thẳng vào mắt hắn, vừa cười vừa hỏi lại.
– Thật không có.
Nàng cong đôi môi đỏ mọng lên:
– Hừ, không nói thì thôi, người ta cũng không thèm.
Nàng giãy ra khỏi ngực hắn, xoay người sang chỗ khác, quay lưng về phía hắn, hơi cúi xuống, cặp mông đầy đặn hơi vểnh lên.
Sở Hoan nghiêng người sang, từ phía sau ôm lấy nàng, bụng dưới dán sát vào cặp mông đẫy đà, bóng loáng mượt như ngọc bích của nàng, khẽ nói vào tai nàng:
– Không có Long Xá Lợi, chỉ có một con Thần Long, nàng có muốn xem thử không?
– A?
Mị Nương hơi giật mình, nhưng lập tức hiểu ra, khẽ mắng yêu:
– Đồ lưu manh...
Cảm giác ở mông nóng như lửa, nàng vội vàng vặn eo:
– Không được... chàng đã muốn người ta hai lần rồi, không cho chàng! Ôi, đồ bại hoại...!
Yêu kiều mắng hắn một tiếng, nàng lại chủ động cong mông đón hắn tiến vào, chốc lát, trong phòng đã nồng nặc xuân tình.
Cặp mông Mị Nương đẫy đà như trăng tròn, co giãn như bông, lại bóng loáng tựa đồ sứ, mỗi lần va chạm, sóng mông lại cuộn lên đầy mị hoặc.
Một đêm xuân phong vô độ trôi qua, đến bình minh, Sở Hoan tỉnh lại, phát hiện nàng không còn ở bên cạnh. Hắn liền xoay người ngồi dậy. Xung quanh vắng lặng không tiếng động, nhìn đầu giường, mảnh chăn thêu hoa cũng không thấy. Vén chăn lên, thấy mình chẳng mảnh vải che thân mới xác định đêm qua không phải mơ.
Hắn đứng dậy, mặc xiêm y, bước tới bên cửa sổ, ngắm nhìn tuyết trắng bay bay, lại nhìn cây đại thụ trụi lá trong nội viện. Nhớ lại phong tình mị hoặc của Mị Nương, tâm tình hắn nhộn nhạo như sóng nước, chẳng thể bình tĩnh. Nghĩ đến nữ tử quyến rũ kia uyển chuyển hầu hạ dưới thân mình, bộ dáng hấp dẫn mê hoặc lòng người, ngực hắn tựa như bị móc treo ngược lên, tim đập bình bịch, cả người run rẩy.
Đương nhiên hắn biết nàng không ra khỏi phủ Tổng đốc, có lẽ sợ buổi sáng sẽ có người trông thấy nên nàng đã lén trốn đi rồi.
Đêm qua giằng co trên người nàng đến hơn nửa đêm, đến tận khi nàng mềm nhũn chẳng còn sức lực, hắn cũng cảm thấy mình hơi đuối sức, cũng muốn ăn chút gì đó. Hắn bèn mặc xiêm y, thu dọn một chút mới ra ngoài cửa chính thư phòng, chỉ thấy bên ngoài là một gã hộ vệ phủ Tổng đốc, vừa thấy hắn đã vội vàng hỏi:
– Sở đốc, ngài có thể ra rồi.
Thấy trời trắng xóa tuyết, hộ vệ này vẫn đứng đó, cả người cũng phủ đầy tuyết trắng, Sở Hoan ngạc nhiên hỏi:
– Tuyết lớn thế này đứng đây làm gì?
– Sở đốc, là Kỳ Thống lĩnh bảo tiểu nhân chờ ở đây. Đêm qua Kỳ Thống lĩnh đã tìm Sở đốc khắp nơi trong phủ nhưng vẫn không tìm được, chỉ thấy trong thư phòng này còn leo lét ánh đèn dầu, cũng không chắc Sở đốc có ở trong không, nên đã gọi một hồi, nhưng Sở đốc không trả lời, chỉ đoán hoặc là ngài đang ngủ hoặc không ở đó. Vì Sở đốc có lệnh, chúng ta cũng không thể đi vào tìm, cho nên khi trời còn chưa sáng, Kỳ Thống lĩnh đã phái tiểu nhân chờ ở đây, nếu Sở đốc từ trong ra lập tức đi bẩm báo.
Sở Hoan lập tức nhớ lại, hôm qua khi cùng Mị Nương lên đỉnh Vu Sơn có nghe tiếng Kỳ Hồng gọi to, có điều lúc đó cũng chẳng kịp trả lời, hắn chỉ hỏi:
– Sáng sớm đã chờ ở đây, muốn bẩm báo chuyện gì?
– Sở đốc, nửa đêm hôm qua, có người đột nhiên đến phủ muốn gặp Sở đốc. Kỳ Thống lĩnh, hình như cũng biết người kia, lập tức phái chúng ta đi tìm Sở đốc...!
– Hả?
Sở Hoan còn tưởng có chuyện gì lớn bằng trời, hóa ra nguyên nhân chỉ là có người muốn tìm mình, hắn liền hỏi:
– Là ai?
– Tiểu nhân không biết, hình như... là một nữ nhân...!
– Nữ nhân?
Sở Hoan khẽ giật mình, hơi cau mày, nghĩ mãi nhưng cũng không ra rốt cuộc là nữ nhân nào muốn tìm mình.
– Người ở đâu?
– Vốn vẫn chờ ở đại sảnh, sau nửa đêm vẫn không tìm thấy Sở đốc, Kỳ Thống lĩnh đã thu xếp cho nàng ở Noãn Thính phía tây, giờ chắc vẫn đang chờ ở đó.
– Đợi cả đêm?
Sở Hoan hơi kinh ngạc:
– Vậy đi, ngươi đi xuống trước, bảo phòng bếp chuẩn bị chút đồ ăn đưa đến Noãn Thính, chuẩn bị thêm cho ta một chút, ta sẽ tới Noãn Thính gặp người đó.
Noãn Thính phía tây được đốt than, mặc dù bên ngoài rất lạnh nhưng trong sảnh lại vô cùng ấm áp.
Trong sảnh có một chiếc giường mềm, một cô nương mặc áo vải thô dựa nghiêng trên giường, hình như đã ngủ thiếp đi. Khi hắn vào trong, cô nương vẫn đang ngủ say. Hắn chắp hai tay sau lưng, ghé sát vào nhìn khuôn mặt kia mà không khỏi kinh ngạc, ngàn vạn lần hắn cũng không ngờ rằng, người ở đây chờ mình cả đêm lại chính là muội muội của Đại Tướng quân Tây Bắc Cam Hầu, Cam Ngọc Kiều.
Hắn từ ba mươi sáu ổ bảo quay về cũng chưa được bao lâu, ấn tượng về Cam Ngọc Kiều vẫn rất sâu sắc, chỉ là thực sự không nghĩ ra vì sao nàng lại tới đây.
Kỳ Hồng đi theo sau hạ giọng nói:
– Sở đốc, tối qua đột nhiên Ngọc Kiều cô nương tới, đơn thân độc mã, xem chừng đi rất gấp. Đến trước cửa phủ đã muốn xông vào, bị các huynh đệ bên ngoài ngăn lại. Ty chức nhận được báo vội vàng ra xem mới phát hiện ra là Ngọc Kiều cô nương, vội vàng đưa nàng vào trong phủ. Nàng chỉ nói muốn lập tức gặp ngài, có việc gấp cần bàn, ty chức chỉ có thể tìm trong phủ, nhưng không thể tìm thấy Sở đốc. Ngọc Kiều cô nương vẫn chờ ở đại sảnh, ty chức thấy nàng mệt mỏi, chắc hẳn còn chưa ăn gì, cho nên đã làm cho nàng chút thức ăn, nhưng nàng chỉ đợi ngài mà chẳng ăn miếng nào. Sau nửa đêm, thấy nàng vô cùng mệt mỏi, ty chức bèn dẫn nàng tới đây...
Sở Hoan gật gật đầu, khẽ nói:
– Nhìn nàng rất mệt mỏi, trước hết để cho nàng nghỉ ngơi một lát, ta đã cho người chuẩn bị đồ ăn trước rồi, đợi nàng tỉnh lại thì dùng một chút.
– Sở đốc, ty chức chỉ thấy lạ, vì sao Ngọc Kiều cô nương lại đột nhiên tới Sóc Tuyền?
Kỳ Hồng cau mày:
– Xem chừng trên đường nàng rất căng thẳng, không biết chuyện gì khiến nàng vội vã như vậy?
– Ta cũng không biết.
Sở Hoan lắc đầu, sắc mặt ngưng trọng lại:
– Có điều, chắc không phải đến đây tìm phiền toái, đơn thương độc mã, sao lại cảm thấy giống như đào phạm vậy...
– Đào phạm?
Kỳ Hồng khẽ giật mình, lập tức cười khẽ:
– Sở đốc, ca ca của nàng là Đại Tướng quân Tây Bắc, ngay cả Cam Hầu cũng phải nể nàng vài phần, sao nàng lại là đào phạm...!
– Ai là đào phạm?
Kỳ Hồng và Sở Hoan đang thầm thì bàn tán, đột nhiên sau lưng có tiếng hỏi.
– Các ngươi nói ai?
Hai người lại càng hoảng sợ, quay đầu lại, thấy Cam Ngọc Kiều đã ngồi dậy, hai hàng lông mày cau lại, chăm chú nhìn hai người. Sở Hoan và Kỳ Hồng liếc nhìn nhau, rất nhanh hắn đã chuyển sang vẻ mặt tươi cười, chắp tay cười nói:
– Ngọc Kiều cô nương, ngươi tỉnh lại rồi, là chúng ta đánh thức ngươi sao? Thật xin lỗi. Ha ha, không có gì đâu, chỉ là gần đây chúng ta đang truy tìm một tên đào phạm, ta đang phân phó Kỳ Hồng phải bắt y để quy án với tốc độ nhanh nhất!
– Thì ra hộ vệ phủ Tổng đốc cũng phụ trách bắt đào phạm?
Cam Ngọc Kiều không cười, đứng dậy hoạt động tay chân một chút, rồi nhìn sang Sở Hoan nhíu mày hỏi:
– Sở... Sở đại nhân, tối qua ngài không ở phủ Tổng đốc phải không?
– Hả? Là thế này, Ngọc Kiều cô nương không biết đó thôi, gần đây ở khu vực biên giới giữa Tây Quan và Bắc Sơn đã xảy ra chút hiểu lầm, cho nên ta vẫn đang xử lý chuyện đó, nên hơi bận rộn. Đêm qua... đêm qua ta không ở trong phủ, cũng không biết cô nương sẽ tới, cũng không biết có bỏ lỡ chuyện đại sự gì không?
Sở Hoan cười thân thiện, cẩn trọng nói:
– Ha, đúng rồi, Ngọc Kiều cô nương, ngài còn chưa ăn gì phải không? Tới đây, mời ngồi, lập tức sẽ có người đưa đồ ăn tới, một đường vất vả rồi. Mặc kệ chuyện gì, chúng ta cũng không cần vội, ăn trước đã rồi từ từ nói.
– Sở đại nhân đúng là không cần vội.
Cam Ngọc Kiều tức giận nói:
– Đại quân áp sát biên cảnh, Sở đại nhân vẫn bình tĩnh thản nhiên như vậy, đây có phải là “Thái Sơn sụp đổ mà sắc mặt không đổi” trong truyền thuyết không?
Sở Hoan cười ha ha. Lúc này gia nhân đã đưa đồ ăn lên, bày ra bàn. Hiện nay lương thực ở Tây Quan vẫn khó khăn, cho dù là phủ Tổng đốc, cuộc sống hàng ngày vẫn vô cùng tiết kiệm. Bữa sáng chỉ hai chén cháo loãng, mấy cái bánh bao chay, lại thêm hai đĩa dưa muối. Bánh bao kia coi như đã là đồ ăn xa hoa.
Cam Ngọc Kiều cũng không khách khí, cầm bánh cắn một tiếng. Sở Hoan liếc Kỳ Hồng một cái, y liền lui xuống. Lúc này Sở Hoan mới mỉm cười:
– Ngọc Kiều cô nương, ngài từ Nhạn Môn Quan đến, là Cam Tướng quân phái ngài tới sao?
– Nếu là y phái người, hà tất phải phái ta tới đây?
Cam Ngọc Kiều cắn thêm một miếng bánh, cầm đũa gắp dưa, xem chừng cũng khá đói, nàng nói:
– Sở đại nhân, có phải quân đội của Tiếu Hoán Chương đã sắp đánh tới?
Sở Hoan mỉm cười:
– Ngọc Kiều cô nương biết rõ chuyện này như vậy ư?
– Cho dù là kẻ điếc cũng nghe được.
Nàng đặt đũa xuống, nhìn chằm chằm Sở Hoan:
– Sở đại nhân, ta tới chỉ muốn nói với ngài một điều, có người muốn ta kết hôn!
Quý độc giả đang thưởng thức bản dịch tinh tế, được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.