Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 133:

Lục Thế Huân dù có chút chếnh choáng hơi men nhưng vẫn chưa hoàn toàn mất đi lý trí, thấy Lâm Lang cầm kéo đâm tới, gã không lùi mà tiến tới, nhanh chóng vươn tay túm lấy cổ tay Lâm Lang, giữ chặt rồi cười ha hả:

- Muội tử ngoan, vi huynh cũng đã luyện võ vài năm, muội chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh mà đòi giết ta sao?

Lâm Lang chỉ là một nàng yếu đuối, còn Lục Thế Huân lưng hùm vai gấu, lại còn biết võ công, Lâm Lang tất nhiên không phải là đối thủ của gã. Chỉ trong chớp mắt nàng đã bị khống chế cổ tay. Lục Thế Huân vừa nói vừa giật lấy cây kéo từ tay nàng.

Mặt Lâm Lang trắng bệch vì sợ hãi. Lục Thế Huân miệng nồng nặc mùi rượu, ôm cơ thể mềm mại, uyển chuyển của Lâm Lang vào ngực, thở hổn hển:

- Muội tử ngoan, muội hãy nghe lời ta, ta sẽ cho muội biết thế nào là khoái lạc, sau này tuyệt đối không bạc đãi muội.

Lâm Lang giãy dụa trong tay hắn nhưng Lục Thế Huân với sức lực dồi dào, ôm chặt lấy nàng. Lâm Lang kinh hãi kêu lên:

- Lục Thế Huân, ngươi… mau thả ta ra… Ngươi không sợ vương pháp sao?

Lục Thế Huân ghì chặt hai tay Lâm Lang, khiến nàng không thể cử động, hắn nham hiểm nói:

- Vương pháp? Ngươi định báo quan sao? Ha ha, tốt, lão tử cứ gạo nấu thành cơm trước đã, rồi muốn đi tố cáo thì cứ việc. Đến lúc đó, lão tử sẽ nói ngươi vì cô quạnh mà câu dẫn ta. Khi đó, ngươi thân bại danh liệt, ta cũng chẳng cần quan tâm.

Gã thở hổn hển như trâu, kéo Lâm Lang vào phòng trong. Mặt nàng xám ngoét như tro, cả người lạnh toát, nàng thề rằng nếu tối nay bị Lục Thế Huân chiếm đoạt, nàng quyết sẽ không sống nữa.

Lục Thế Huân quẳng Lâm Lang lên giường, định nhào tới vồ lấy nàng, đúng lúc đó, nghe thấy từ bên ngoài vọng vào tiếng kêu thảm thiết xen lẫn tiếng giao đấu. Lục Thế Huân dù đã ngà ngà say, nhưng vẫn cảm thấy có điều lạ.

Không đợi gã kịp đi ra, lại nghe tiếng loảng xoảng, cửa phòng ngoài đã bị đá văng ra. Lục Thế Huân giật mình, nhìn về phía đó, thì thấy Sở Hoan tay cầm đại đao, hùng hổ xông vào.

Sắc mặt Lục Thế Huân đại biến. Sở Hoan trầm giọng nói:

- Bạch Hạt Tử, ngươi canh giữ cửa, không cho bất cứ kẻ nào tiến vào đây, kẻ nào dám xông vào, chém đứt tay hắn cho ta, mọi trách nhiệm ta – Sở Hoan – sẽ gánh chịu.

Lâm Lang đang uất ức tủi nhục, đột nhiên nghe giọng Sở Hoan tựa như giữa biển cả mênh mông thấy được con thuyền cứu sinh, nàng thất thanh gọi to:

- Sở Hoan, mau tới cứu ta!

Lục Thế Huân thấy Sở Hoan sát khí đằng đằng, hùng hổ tiến tới, trong lòng không khỏi hoảng hốt. Gã ngàn vạn lần không ngờ Sở Hoan lúc này lại có thể quay lại nhanh như vậy, tiện tay nhấc cái ghế dựa bên cạnh lên, không nói hai lời, đập thẳng về phía Sở Hoan.

Gã nổi danh ăn chơi trác táng khắp Thái Nguyên, cờ bạc, gái gú, rượu chè, không gì là không thông thạo, ngay cả ẩu đả gây hấn cũng chẳng ngán. Dưới trướng còn nuôi một đám thủ hạ, bản thân gã cũng từng tìm võ sư học vài năm võ công.

Gã thân hình cao lớn, lực lưỡng, trời sinh khỏe mạnh, võ công tuy không mấy cao cường, nhưng cũng có thể đối phó với vài ba người.

Gã đập chiếc ghế vào Sở Hoan, Sở Hoan chẳng tránh né mà tiến lên nghênh đón, đại đao vung lên, "xoảng" một tiếng, chiếc ghế liền bị chém thành hai mảnh.

Lục Thế Huân lại càng thêm hoảng sợ, gã từng chứng kiến đao pháp của Sở Hoan, tự biết bản thân không phải đối thủ. Lúc này men rượu chợt tan biến, gã lùi lại hai bước, phẫn nộ quát:

- Sở Hoan, ngươi định làm gì?

Sở Hoan lạnh lùng nhìn gã, nắm chặt đao, từng bước tiến lại gần.

Lục Thế Huân kinh hoàng bạt vía, cao giọng la lớn:

- Người đâu, tới mau, người đâu…

Tối nay gã dẫn theo tùy tùng tới đây, cũng đều là những kẻ có bản lĩnh, mong có thể giúp gã thoát khỏi hiểm cảnh này.

Gã hô mấy tiếng, nhưng chẳng có ai lên tiếng đáp lại. Bạch Hạt Tử lúc này đang nắm chặt đao trong tay, chắn ngang trước cửa, không một ai dám xông vào.

Lâm Lang lúc này đã vội vàng quấn lại xiêm y, nước mắt tuôn như mưa, chạy tới bên cạnh Sở Hoan. Sở Hoan đặt nàng ra sau lưng, xót xa liếc nhìn nàng một cái, khẽ nói:

- Đại đông gia, không việc gì chứ?

Lâm Lang cắn răng, chỉ tay về phía Lục Thế Huân, uất hận lên tiếng:

- Sở Hoan… hắn… súc sinh!

Sở Hoan khẽ cười lạnh, không nói thêm lời nào nữa, tiến lên phía trước. Lục Thế Huân lại vớ lấy một bình hoa, đập xuống. Sở Hoan xuất đao chém vỡ bình hoa đó, thân người đã vọt tới bên cạnh Lục Thế Huân, tung chân đá thẳng vào người gã.

Lục Thế Huân biết không còn đường lui, cắn chặt răng, nắm chặt nắm đấm, đấm vào chân Sở Hoan.

Gã ra quyền cực kỳ hung hãn, gió quyền vù vù, mắt thấy nắm đấm đã sắp trúng mắt cá chân Sở Hoan, chỉ trong chớp mắt, chân Sở Hoan như biến mất không còn tăm hơi. Lục Thế Huân còn chưa kịp phản ứng, Sở Hoan đã thuận thế đá vào bụng gã một cước như trời giáng.

Lục Thế Huân cảm thấy bụng đau quặn, thân hình to lớn bay văng ra ngoài, rơi đập vào một chiếc ghế, khiến chiếc ghế vỡ nát.

Sở Hoan không đợi Lục Thế Huân đứng dậy được, lại nhanh chóng bước tới, đạp mạnh một cước vào ngực gã.

Lục Thế Huân tuy rằng bụng đau nhói, nhưng nhìn thấy Sở Hoan sát khí đằng đằng, biết chuyện sinh tử liên quan đến tính mạng, liền dốc toàn lực xoay người tránh thoát cú đá của Sở Hoan.

Sở Hoan đá trúng chân bàn, giận dữ quát lên một tiếng, chiếc bàn liền bị hắn đạp nát.

Khóe môi Sở Hoan nhếch lên nụ cười lạnh, tung người nhảy vọt qua bàn, đại đao trong tay chém xuống, chỉ nghe Lục Thế Huân "ối" một tiếng, hông gã đã trúng một đao của Sở Hoan.

Lục Thế Huân hồn vía lên mây, run rẩy nói:

- Sở Hoan… ngươi không thể giết ta.

Thấy Sở Hoan tiến lại gần, Lục Thế Huân vẫn cố nhấc chân quét vào hai chân Sở Hoan.

Võ công của gã trong mắt Sở Hoan chẳng đáng là gì. Hắn nhấc một chân lên đỡ, lại nghe hai tiếng "rắc rắc" vang lên, Sở Hoan thì bình yên vô sự, nhưng xương bánh chè của Lục Thế Huân đã bị đá gãy vụn.

Lục Thế Huân ở Thái Nguyên nổi tiếng hô mưa gọi gió, chưa từng chịu khổ bao giờ, liền kêu lên thảm thiết. Sở Hoan đã bước tới, đại đao trong tay dí sát vào cổ họng gã.

Lục Thế Huân toàn thân run rẩy, run rẩy nói:

- Không… không nên. Sở Hoan… ngươi giết ta, sẽ phải đền mạng.

Sở Hoan híp mắt lạnh lùng nhìn Lục Thế Huân, rồi mở miệng nói:

- Bản tướng thân là Vệ tướng Cấm Vệ quân. Ngươi tự tiện xông vào nhà thiện dân làm càn, ta hoàn toàn có thể giết ngươi.

Lâm Lang tuy rằng hận Lục Thế Huân thấu xương, nhưng cũng biết gia thế Lục Thế Huân vững chắc, Sở Hoan tuy là Vệ tướng, nhưng nếu giết Lục Thế Huân chắc chắn sẽ vướng phải phiền toái lớn, nên bước lên, nắm lấy tay Sở Hoan, giọng run rẩy nói:

- Sở Hoan, ngươi… chỉ cần đuổi hắn đi là được, bắt hắn hứa không được đặt chân vào Tô gia ta nửa bước.

Sở Hoan thản nhiên nói:

- Đại đông gia, ngài đi Thái Nguyên có từng đặt tiền cọc không?

Sở Hoan cũng biết, Lâm Lang nếu đi mua lương thực ở Thái Nguyên, theo quy củ, sẽ phải đặt tiền cọc trước.

Lâm Lang gật đầu:

- Đã thanh toán một ngàn lượng bạc, nếu lần này bọn họ không chuyển lương tới…

- Đó là vi phạm quy ước.

Sở Hoan cười lạnh:

- Lục công tử, lúc ấy các ngươi đã thỏa thuận ra sao? Nếu vi phạm, thì sẽ phải xử lý thế nào?

Lục Thế Huân lúc này chỉ mong giữ được mạng sống, mọi chuyện khác đều chẳng còn quan trọng. Gã run rẩy nói:

- Chúng ta… chúng ta sẽ bồi thường.

- Bao nhiêu?

Lục Thế Huân nhìn sang Lâm Lang. Lâm Lang cắn răng đáp:

- Bọn họ lúc đó đã hứa nếu trái với thỏa thuận, sẽ đền gấp mười lần.

Sắc mặt Lục Thế Huân khẽ biến đổi. Kỳ thực, theo quy ước thông thường, cho dù hai bên không thực hiện được giao hẹn, nhiều nhất cũng chỉ cần bồi thường gấp năm lần tiền đặt cọc. Nhưng Lục Thế Huân lúc ấy vì muốn lấy lòng Lâm Lang, vỗ ngực hứa hẹn nếu không thực hiện được giao hẹn sẽ đền gấp mười lần, chẳng qua là muốn thể hiện chút hào khí trước mặt Lâm Lang mà thôi.

Dù là như thế, thì đối với gia tộc giàu có như Lục gia mà nói, cũng chẳng đáng là bao. Lục Thế Huân lập tức đáp:

- Mười ngàn lượng, Lục gia sẽ làm theo quy ước.

- Không được.

Sở Hoan lắc đầu:

- Ngươi không chuyển lương thực tới, khiến Tô gia lâm vào cảnh khốn cùng, nói không chừng, toàn bộ thị trường rượu cũng bị chấn động, mười ngàn lượng là không đủ!

- Vậy ngươi… muốn thế nào?

- Mười vạn lượng bạc!

Sở Hoan lạnh lùng nói:

- Một văn tiền cũng không được thiếu!

Lâm Lang giật mình kinh sợ. Lục Thế Huân cũng biến sắc mặt, thầm nghĩ Sở Hoan đúng là sư tử há miệng, nhưng giờ phút này chỉ cầu giữ được mạng sống, hơn nữa, cho dù bây giờ có đáp ứng, quay về vẫn có thể nghĩ cách đối phó, quan trọng là vượt qua hiểm cảnh trước mắt đã. Liền cắn răng đáp:

- Được, mười vạn thì mười vạn.

- Đại đông gia, lấy bút, lập chứng từ!

Sở Hoan nói.

Lâm Lang khẽ nhíu mày, cảm thấy có chút bất ổn. Sở Hoan quay đầu nhìn nàng, Lâm Lang không dám chần chừ, lấy giấy bút ra viết chứng từ. Sở Hoan lúc này mới c���m tay Lục Thế Huân điểm chỉ, đem chứng từ giao cho Lâm Lang rồi nói:

- Việc công đã xong, nên bàn việc tư.

- Việc tư?

Lục Thế Huân vội vàng kêu lên:

- Cái gì mà việc tư?

- Ta thân là hộ viện Tô phủ, có trách nhiệm bảo hộ sự an toàn của Đại đông gia, ngươi tối nay dám khinh nhờn Đại đông gia, ta đương nhiên sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.

Sở Hoan thản nhiên nói.

Lục Thế Huân thấy thái độ cổ quái của Sở Hoan, trong lòng căng thẳng, vội vàng kêu lên:

- Ngươi… ngươi muốn làm gì? Ngươi nếu giết ta, thì mười vạn lượng kia… sẽ không còn.

Sở Hoan khẽ cười lạnh, nhấc chân lên, đá thẳng vào hạ bộ của Lục Thế Huân. Cú đá này lực đạo cực lớn. Lục Thế Huân đau đến tê tâm liệt phế, kêu lên thảm thiết.

Lâm Lang ở bên cũng sợ hãi thất sắc.

Sở Hoan đá thêm ba cước vào hạ bộ của gã. Lục Thế Huân cuối cùng không chịu nổi, ngất lịm đi. Sở Hoan lúc này mới thu đao về.

Bỗng nghe bên ngoài "rầm" một tiếng, Sở Hoan quay đầu nhìn lại, thấy Bạch Hạt Tử đang nằm trên đất, chật vật giãy dụa muốn đứng dậy. Từ bên ngoài, một người chậm rãi bước vào, thần sắc lạnh lùng, chính là Tiêu Thần, một thuộc hạ thân cận của Lục Thế Huân.

Đao của Bạch Hạt Tử lúc này đã nằm gọn trong tay Tiêu Thần. Tiêu Thần bước tới bên cạnh Bạch Hạt Tử, đại đao đã chĩa thẳng vào cổ họng gã.

Mọi bản dịch từ nguyên tác đều được lưu trữ cẩn mật tại Truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free