(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 134:
Sở Hoan mặt không chút thay đổi, bình thản nói: - Ngươi trở về cũng thật nhanh chóng! Mặt Tiêu Thần như gỗ điêu, không chút biểu cảm, bình tĩnh nói: - Sở Vệ tướng nói gì, tại hạ nghe không rõ. - Thì ra ngươi không hiểu? Khóe miệng Sở Hoan lộ ra một tia cười: - Lúc trước bản tướng vừa gặp chuyện, suýt chút nữa bị người giết chết, bản tướng còn tưởng rằng các hạ dẫn người tới gây ra. Lâm Lang đứng bên cạnh nghe thấy, kinh ngạc nói: - Sở Hoan, ngươi làm sao vậy? Ngươi có bị thương không? Sở Hoan lắc đầu, cười nói: - Đại đông gia không cần lo lắng, chỉ là bọn chuột nhắt trốn chui trốn nhủi, bọn chúng còn không gây thương tổn cho ta. Tiêu Thần mặt không chút thay đổi nói: - Sở Vệ tướng bị người ám sát? Tại hạ thật sự phải chúc mừng ngài, có thể sống trở về. Vẻ mặt gã nhìn bình thản đến lạ thường, giống như đang nói chuyện phiếm với Sở Hoan vậy, mà tay gã nắm đao, vững vàng và đầy lực, lưỡi đao đặt ở yết hầu Bạch Hạt Tử. Bạch Hạt Tử không thể cử động, chỉ có thể vẻ mặt phẫn nộ nhìn Tiêu Thần, cũng không dám hành động hồ đồ. Võ công Bạch Hạt Tử không kém, nếu không cũng không thể tạo dựng được một thế lực ở huyện Thanh Liễu. Nhưng vừa rồi Tiêu Thần vừa đến, chưa đến năm chiêu, đã bị gã đánh bay, đao trong tay cũng bị Tiêu Thần cướp đi. Võ công của người này, quả nhiên không thể khinh thường. Sở Hoan nhìn chằm chằm Tiêu Thần nói: - Thu đao của ngươi, nếu không ta dám cam đoan ngươi tuyệt đối không thể sống sót rời khỏi phủ Vân Sơn. Hắn nói đơn giản, nhưng trong giọng điệu lại mang theo sự kiên quyết khiến người ta không thể nghi ngờ. Không ngờ Tiêu Thần thật sự thu đao, thậm chí còn ném đao xuống đất. Sở Hoan lộ ra vẻ hài lòng, Tiêu Thần bèn nói: - Ngươi muốn giết hắn hay không? Sở Hoan đương nhiên hiểu được Tiêu Thần ám chỉ ai, thản nhiên cười nói: - Ngươi không biết là giờ giết hắn, sẽ làm bẩn đao của ta sao? - Được. Tiêu Thần gật đầu: - Giờ ta có thể dẫn hắn đi hay không? - Hy vọng các ngươi có thể thuận buồm xuôi gió. Sở Hoan lại cười nói: - Chắc chắn phủ thành đã bắt đầu truy lùng bọn phản tặc, các hạ vẫn nên cẩn thận một chút, đừng để bị người coi là phản tặc mà bắt giữ. Tiêu Thần lắc đầu nói: - Sở Vệ tướng nói chuyện thâm sâu khó lường, ta chỉ là tùy tùng thân cận của Lục công tử, làm gì có chuyện phản tặc ở đây? - Trong số thuộc hạ của Lục Thế Huân, võ công các hạ chắc hẳn là cao nhất. Sở Hoan thở dài: - Ta chỉ không hiểu, vừa rồi ta ở đây, đối phó chỉ là một đám tép riu, nhưng lại không gặp được các hạ. Tiêu Thần rốt cuộc lộ ra một nụ cười cổ quái: - Người có vai vế khác nhau, ta cũng không thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh. - Nói có lý. Sở Hoan gật đầu: - Vì sao ngươi còn không mang hắn đi? Tiêu Thần suy nghĩ một lát, bỗng nhiên nói: - Sở Vệ tướng, võ công của ta rất yếu, không phải đối thủ của ngài, nhưng có một điểm tại hạ rất tự tin. - Ồ? Sở Hoan cười nói: - Ngươi quả thật có bản lĩnh đáng để tự tin. - Tại hạ tự tin, nếu tại hạ muốn thoát thân khỏi tay Sở Vệ tướng, cũng không khó khăn. Tiêu Thần cười cổ quái: - Giờ đây tại hạ mong muốn mang theo Lục công tử rời khỏi nơi này, hơn nữa cam đoan với Sở Vệ tướng, chỉ cần Vệ tướng nương tay thả chúng ta một đường, cũng sẽ tránh được rất nhiều phiền toái cho Vệ tướng. Sở Hoan thở dài: - Ta hiểu ý ngươi rồi. Ngươi đang uy hiếp ta. - Không dám! Tiêu Thần nghiêm túc nói. Sở Hoan thản nhiên nói: - Nếu bản tướng không để ngươi đi, ngươi sẽ làm thế nào? - Sở Vệ tướng sẽ để ta đi. Tiêu Thần nói rất khẳng định: - Nếu không thì Vệ tướng cũng sẽ không một mình tới đây. Sở Vệ tướng, Lục công tử là người có chỗ dựa, nếu ngài thật sự không để chúng ta đi, ta chỉ sợ sau này ngài sẽ gặp rất nhiều phiền phức. Sở Hoan lắc đầu nói: - Ta không sợ thế lực chống lưng của Lục Thế Huân, nhưng ta rất ngạc nhiên đối với thế lực chống lưng của các hạ. Lục Thế Huân chỉ là một tên ăn chơi sa đọa, dưới tay hắn có chút tay đao, ta cũng không lạ gì, nhưng một nhân vật như các hạ lại làm việc dưới tay hắn, ta liền thấy hơi tò mò. - Tò mò sẽ hại chết người. Tiêu Thần thở dài, nhìn Lục Thế Huân co quắp trên mặt đất, nói: - Sở Vệ tướng, nếu ta không mang Lục công tử đi, chỉ sợ hắn thật sự sẽ chết ở chỗ này, ngài cũng không muốn để Tô phủ xảy ra chuyện chết người vào lúc này chứ. Sở Hoan trầm ngâm một lát, rốt cuộc nói: - Rời khỏi phủ Vân Sơn, tốt nhất không nên trở về, bất kể sau lưng ngươi có bí mật gì, không liên quan tới ta. Hắn dừng lại một chút, chậm rãi nói: - Nhưng ngươi phải nhớ, nếu ta thật sự muốn giết ngươi, cho dù ngươi chạy đến chân trời góc bể, bất kể sau lưng ngươi có bao nhiêu thế lực, ta đều có thể chém rụng đầu ngươi, ngươi tin hay không? Tiêu Thần đương nhiên thật sự gật đầu: - Ta tin tưởng, cho nên hôm nay ta chỉ đành cầu xin ngài! Sở Hoan xoay người, nhấc Lục Thế Huân lên, đưa tay móc trong ngực gã một lượt, lấy ra một chồng ngân phiếu. Người này đi ra ngoài, quả thật mang theo không ít bạc. Sở Hoan đặt ngân phiếu ở trên bàn, thản nhiên nói: - Lục gia nợ Tô gia mười vạn lượng bạc, đây là tiền đặt cọc, khoản tiền còn lại, hy vọng sau khi ngươi trở lại Thái Nguyên, nói cho Lục Lão đông gia một tiếng, để ông ta sớm ngày mang tới đây, tránh cho lúc đó ra công đường, e rằng sẽ khó coi. Tiêu Thần gật đầu nói: - Lời Sở Vệ tướng nói, tại hạ nhất định sẽ chuyển lời! Lúc này Sở Hoan mới ném Lục Thế Huân sang, Tiêu Thần đưa tay đỡ lấy, nói: - Đa tạ Sở Vệ tướng! - Trong một canh giờ, hy vọng các ngươi đã rời khỏi phủ thành Vân Sơn. Sở Hoan thản nhiên nói: - Nếu không ta thật sự không dám cam đoan các ngươi có thể trở về Thái Nguyên! Tiêu Thần đáp: - Sở Vệ tướng yên tâm, sau một canh giờ, chúng ta chắc chắn đã rời khỏi phủ thành. Nói xong câu đó, Tiêu Thần không chút chậm trễ, xoay người bỏ đi. - Chờ một chút! Sở Hoan bỗng nhiên nói. Tiêu Thần cũng không quay đầu lại, chỉ bình tĩnh hỏi: - Sở Vệ tướng lại đổi ý sao? - Ngươi cũng nên cho ta biết, ngươi tên là gì? - Tiêu Thần! Tiêu Thần trả lời: - Tên này, Sở Vệ tướng nhất định sẽ ghi nhớ! Nói xong, Tiêu Thần cất bước rời đi. Lúc này Sở Hoan mới nhìn sang Lâm Lang, ôn hòa nói: - Đại đông gia, nàng không sao chứ? Lâm Lang lắc đầu, trong mắt tràn đầy vẻ biết ơn, nói: - Sở Hoan, lần này lại là ngươi cứu ta một mạng, ta... ta nợ ngươi quá nhiều...! Sở Hoan cười ha ha, nói: - Ta là sư phụ hộ viện mà nàng bỏ tiền ra thuê, bảo vệ nàng là chức trách của ta, không có gì là nợ nần cả. Hắn dừng lại một chút, nhìn Lâm Lang, nhấn từng chữ một: - Chỉ cần ta còn sống, sẽ không để ai sỉ nhục nàng! Lâm Lang cảm thấy ấm áp trong lòng, hốc mắt lập tức đỏ hoe. Bạch Hạt Tử đứng dậy từ trên mặt đất, cũng không bị thương nặng, tiến đến hỏi: - Sở huynh, sao lại để bọn họ rời đi? Vừa rồi bị ám sát, chẳng lẽ là bọn họ giở trò quỷ quyệt? Sở Hoan bình tĩnh nói: - Lục Thế Huân thì không nói làm gì, Tiêu Thần cũng không phải người thường. Hắn rất bình tĩnh, người như vậy... cực kỳ đáng sợ! Bạch Hạt Tử cười lạnh nói: - Nếu thật sự là hắn, chúng ta bắt hắn tới đại lao, xem hắn còn hống hách được gì? Sở Hoan chỉ thản nhiên cười, nhìn Lâm Lang, cũng không nói lời nào. Bạch Hạt Tử cũng là người khôn khéo, chợt hiểu ra. Không phải Sở Hoan không thể giết chết Tiêu Thần, nhưng hiển nhiên là vì suy xét an toàn của Lâm Lang. Tiêu Thần kia có khí chất âm u lạnh lẽo, nếu phía sau gã thực sự có thế lực khác, cho dù bắt Tiêu Thần, chỉ sợ đám người phía sau gã sẽ gây bất lợi cho Lâm Lang. Sở Hoan không thể lúc nào cũng kè kè bên Lâm Lang bảo hộ nàng, hơn nữa trước khi chưa làm rõ lai lịch thực sự của đối phương, xử lý như vậy cũng xem như là thỏa đáng. *** Gió đêm lạnh lẽo, một chiếc xe ngựa trên đường dài vắng vẻ chạy về phía cổng thành. Xung quanh xe ngựa, hơn mười tên tùy tùng theo sau, không ít người đều băng bó, trông chật vật không tả nổi. Tiêu Thần cưỡi một con ngựa, theo sát phía sau chiếc xe ngựa. Dọc theo con phố dài, từ một ngõ nhỏ truyền ra tiếng mèo kêu, trầm thấp và quỷ dị. Tiêu Thần nhìn xung quanh, đầu ngựa vừa quay, lập tức im lặng không tiếng động rẽ vào trong ngõ nhỏ. Trong ngõ nhỏ, một chiếc xe ngựa đang dừng. Phu xe mặc áo bông dày cộm toàn thân, đội mũ rộng vành, thậm chí còn che kín mặt, chỉ lộ ra độc đôi mắt. Tiêu Thần đến bên cửa xe, liền dừng lại. Bên trong xe truyền ra một giọng nói cực kỳ già nua: - Không ai theo dõi chứ? - Ngươi hẳn là tin tưởng ta. Tiêu Thần thản nhiên nói. - Hắn thế nào rồi? Tiêu Thần thấp giọng đáp: - Phế một chân. Hơn nữa từ nay về sau không bao giờ có thể chạm vào nữ nhân...! Bên trong xe ngựa phát ra tiếng cười: - Sở Hoan ra tay quả nhiên đủ độc ác. Tiêu Thần thản nhiên nói: - Sở Hoan là người cực kỳ thông minh, cho dù hắn có phẫn nộ đến mấy, cũng tuyệt đối không xuống tay giết Lục Thế Huân. Ta từng nghĩ hắn sẽ khiến Lục Thế Huân trở thành phế nhân, nhưng không thể tưởng được hắn lại khiến Lục Thế Huân đoạn tử tuyệt tôn. - Hắn là người ngoan độc. Người trong xe ngựa nói: - Nếu không vì lợi ích của hai chúng ta, ta thật hy vọng lần này hắn có thể chết! Tiêu Thần thản nhiên nói: - Hắn đương nhiên không thể chết được. Nếu hắn chết, chúng ta sẽ không thể mượn tay hắn để phế Lục Thế Huân, càng không thể khiến Lục gia và Tô gia từ nay về sau trở thành kẻ thù. Cuối cùng Tô gia cũng không có gì để dựa dẫm, đây chẳng phải vừa lòng ngươi sao? - Chỉ tiếc sáu gã cao thủ ta khổ công huấn luyện. Người trong xe ngựa thở dài: - Trong một đêm, đã chặt đứt một cánh tay của ta. - Người huấn luyện ra, vốn dĩ là để chịu chết. Giọng Tiêu Thần lạnh lẽo như băng, cực kỳ coi thường sinh mạng: - Trong tay ngươi không thiếu tiền bạc, có tiền, tự nhiên sẽ có thêm người! Người trong xe ngựa trầm ngâm một lát, rốt cuộc nói: - Lục Thế Huân đã phế rồi, ta nghe nói Lục Tiễu Phong có bệnh tim, lần này đả kích đối với hắn e rằng không nhỏ, người già... e rằng cũng không chống đỡ được bao lâu. Lão lập tức cười nói: - Nếu Lục Tiễu Phong chết rồi, chỉ để lại một đứa con vô dụng như vậy, còn không phải mặc ngươi sắp đặt? Lục Thế Huân tự cho là tối nay mọi việc đều do một tay hắn sắp đặt, chỉ tiếc hắn ngu xuẩn căn bản không biết, là chính hắn tự đẩy mình xuống vực thẳm. Khóe miệng Tiêu Thần lộ ra nụ cười cổ quái: - Lần này ít nhiều cũng nhờ ngươi! Gã quay đầu ngựa lại, thấp giọng nói: - Không nên khinh thường Sở Hoan, người này lai lịch bất minh, ta chỉ sợ phía sau hắn cũng có thế lực chống lưng thật lớn. Trừ khi bất đắc dĩ, không nên giao chiến với hắn, nếu không chỉ sợ sẽ làm hỏng đại sự...! - Chuyện bên này, ta đương nhiên biết xử lý ra sao. Người trong xe ngựa chậm rãi nói: - Ngươi xử lý tốt chuyện ở Thái Nguyên là được rồi! Tiêu Thần khẽ nhíu mày, cũng không nói nhiều, quất cương ngựa, đi ra khỏi ngõ nhỏ, đuổi theo xe ngựa của Lục Thế Huân. Mà chiếc xe ngựa trong ngõ nhỏ cũng nhanh chóng rời đi, mọi chuyện dường như chưa từng xảy ra.
Tuyệt phẩm này, từng lời từng chữ đều thuộc về bản quyền trọn vẹn của truyen.free, xin quý độc giả thấu rõ.