(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1334:
Tề Vương sắc mặt tái nhợt, âm thanh cũng phát run: – Mã… Mã Trọng Hành, ngươi thật sự là người của Thái tử. Ngươi… Ngươi ở bên bổn vương đều do Thái tử sắp xếp?
Mã Trọng Hành nói: – Vương gia, đến nước này, không còn gì phải giấu diếm nữa. Quả không sai, ta nghe theo sự phân phó của Thái tử, nhưng nói là người của Thái tử thì chưa hẳn. Ta chỉ nghe theo lệnh của Điện soái. Điện soái lệnh ta nghe theo sự phân phó của Thái tử, ta đương nhiên phải tuân lệnh hành sự.
– Mã Trọng Hành, tên khốn ngươi! Tề Vương toàn thân run rẩy vì phẫn nộ: – Tên tiểu nhân hèn hạ, vô sỉ! Uổng công bổn vương tin tưởng ngươi, ngươi… Không ngờ ngươi lại là phản đồ!
Mã Trọng Hành thở dài: – Vương gia, thực ra chuyện này không thể trách ta. Nói cho cùng, cũng không thể trách Vương gia, mà chỉ có thể trách Vương gia thân là hoàng tử, lại càng là chướng ngại vật trên con đường đăng cơ của Thái tử điện hạ. Nếu ngươi không phải là hoàng tử thì sẽ không có nhiều thị phi như vậy.
Y lắc đầu: – Ngươi từ đầu đến cuối đều bị Thái tử nắm trong lòng bàn tay mà không hay biết, có lúc ta cũng cảm thấy lo lắng thay cho ngươi. Nói cho cùng, ngươi và Thái tử đều là hoàng tử của Thánh thượng, thật không biết hai người vì sao lại khác xa nhau đến vậy…!
Tề Vương nắm chặt thanh đao trong tay, lạnh lùng nói: – Tên phản đồ ngươi! Ta muốn giết ngươi! Tiến lên hai bước, vung đao chém về phía Mã Trọng Hành. Mã Trọng Hành vẫn giữ nụ cười trên môi, không vội rút đao, đợi đến khi đao của Tề Vương chém xuống, y mới đưa tay ra đỡ lấy, dùng sức mạnh. Tề Vương không kìm được lui về phía sau. Mã Trọng Hành cười lớn nói: – Nhớ năm đó, khi Thái tử trạc tuổi ngươi, đã có thể ra trận giết địch, lập công hiển hách, trở thành Hán Vương, có thể nói cũng là một thân võ nghệ cao cường...! Nhìn Tề Vương với vẻ cợt nhả: – Thân thủ của ngươi như vậy mà cũng đòi làm quân nhân thiên hạ?
Tề Vương thở phì phò, cười lạnh nói: – Ngươi là phản đồ, cớ sao lại cùng chúng ta rời thành? Ngươi biết kế hoạch thoát khỏi kinh thành của chúng ta, cớ sao không báo cáo Thái tử?
– Đối với kế hoạch của các ngươi, Thái tử nắm rõ như lòng bàn tay. Mã Trọng Hành thản nhiên nói: – Ngươi cho rằng gần đây Tề Vương phủ chỉ có Võ Kinh Vệ sao? Không ngại nói cho ngươi hay, xung quanh Tề Vương phủ còn có rất nhiều người ẩn nấp trong bóng tối. Ngươi không nhìn thấy bọn họ nhưng hành tung của ngươi đều bị bọn họ nắm rõ như lòng bàn tay. Đêm ngươi rời khỏi Tề Vương phủ, bọn họ đều giám sát chặt chẽ.
Tề Vương giật mình nói: – Nếu đã vậy, cớ sao... cớ sao bọn họ không ngăn lại?
– Điều này tất nhiên đều là ý của Thái tử. Mã Trọng Hành nắm lấy đao, thổi nhẹ lên lưỡi đao, vẻ mặt thản nhiên: – Thái tử mặc dù hạ lệnh xử lý triệt để, nhưng nể tình Vương gia đối đãi với ta không tệ, nên cũng không thể để Vương gia chết một cách hồ đồ.
Nhìn về phía Lô Hạo Sinh, cười nhẹ nói: – Lô trưởng sử, ngươi túc kế đa mưu, bây giờ đã hiểu rõ ý của Thái tử rồi chứ?
Lô Hạo Sinh thở dài một tiếng: – Không thể tưởng tượng được tâm cơ của Thái tử lại âm hiểm tàn nhẫn đến vậy. Người không dám ra tay với Vương gia ở kinh thành, nên vẫn luôn chờ đợi, cho tới bây giờ mới ra tay làm khó dễ.
– Thông Châu là nơi Thái tử tự mình lựa chọn. Mã Trọng Hành nói: – Vương gia bất luận là chết ở kinh thành hay là chết ở vùng lân cận, đối với Thái tử đều không có lợi lộc gì. Đất Thông Châu ở nội địa Tân Sơn này, cách Tây Cốc quan mấy ngày đường, đã cách xa kinh thành. Điều quan trọng nhất là Thông Châu hiện tại đang là thời điểm hỗn loạn. Trước đây Tây Bắc có rất nhiều dân chạy loạn lưu lạc đến đây, mặc dù phần lớn đã trở về, nhưng vẫn còn không ít kẻ lưu lại cướp bóc tại Thông Châu. Mà bản địa Thông Châu cũng là nơi ngư long hỗn tạp. Nghe nói lúc đầu vị tri châu Thông Châu Triệu Nghiễm Khánh kia vẫn là người của Thiên Môn đạo, mặc dù y đã chết, nhưng Thông Châu có lẽ vẫn còn dư nghiệt của Thiên Môn đạo...!
Tề Vương đột nhiên bừng tỉnh, ngộ ra: – Các ngươi giết chết bổn vương tại Thông Châu là có thể đổ tội giết người lên đầu đám lưu dân, giặc cướp, thậm chí là Thiên Môn đạo?
– Vương gia anh minh! Mã Trọng Hành cười nói: – Nếu không phải vì nguyên nhân này, ta cớ gì phải vất vả khổ sở theo các ngươi một đoạn đường dài đến Thông Châu? Vương gia yên tâm, ta sẽ lưu lại một cái xác toàn thây cho Vương gia. Sau khi các ngươi chết, sẽ có những thi thể đã chuẩn bị sẵn được đưa tới. Chúng chính là hung thủ đã giết các ngươi, mà ta chính là người cuối cùng còn sống sót. Khi quan phủ tìm đến, ta sẽ kể tường tận cho họ biết tình huống thích khách đã giết chết các ngươi ra sao, từ đầu đến cuối...!
– Quả nhiên là tàn nhẫn đến cực điểm. Lô Hạo Sinh thở dài nói: – Thái tử cố ý thả chúng ta rời thành, Mã Trọng Hành đi theo bên cạnh chúng ta. Cừu đại hiệp mặc dù dọc đường cẩn trọng, cố gắng không để lại dấu vết, nhưng Mã Trọng Hành ngươi, tất nhiên là đã để lại ký hiệu dọc đường. Đám thích khách của Thái tử đương nhiên sẽ theo dấu vết ngươi để lại mà đuổi tới đây.
– Ta đã nói rồi mà, Lô trưởng sử là người thông minh. Mã Trọng Hành cười nói: – Lô trưởng sử, ngươi túc kế đa mưu, lúc đầu cớ sao không đi theo Thái tử? Với tài trí của ngươi, chưa hẳn không được Thái tử trọng dụng. Theo tên phế vật này đến mức mất mạng, thật là oan uổng.
Tề Vương tận tai nghe gã nhục mạ mình là phế vật, càng nghiến răng nghiến lợi, toàn thân run rẩy, lạnh lùng nói: – Mã Trọng Hành, ngươi hèn hạ vô sỉ không sợ trời phạt sao?
– Trời phạt? Mã Trọng Hành lắc đầu nói: – Ta là quân nhân, quân nhân lấy việc tuân lệnh làm thiên chức. Điện soái đối với ta ơn trọng như núi, ta đương nhiên sẽ dùng cả mạng để báo đáp.
Dừng một chút, y thở dài nói: – Vương gia, thật không dám giấu giếm, dù ta không muốn giết ngươi, đó cũng không phải do ta quyết định. Người nhà ta đều ở Liêu Đông, đều nằm trong tay Điện soái. Nếu lần này không thể giết Vương gia thì kẻ phải chết e là chính người nhà ta. Đem một cái đầu của ngươi đổi lấy mười mấy cái đầu của cả nhà ta, ngươi thấy ta còn lựa chọn nào khác sao?
– Ngươi sẽ không được chết yên lành! Vương gia lại nắm chặt đao: – Dù chết, ta cũng phải kéo ngươi theo!
Mã Trọng Hành nói: – Vương gia, các ngươi không phải là đối thủ của ta. Nếu ngoan ngoãn chịu chết thì đau đớn sẽ bớt đi nhiều. Hơn nữa, ngươi ngàn vạn lần đừng nên hận ta, ta chỉ là phụng mệnh hành sự. Ngươi muốn trách thì cứ trách Thái tử, thậm chí là... Thánh thượng!
– Ngươi... ngươi có ý gì? – Vương gia hẳn là chưa quên, là Thánh thượng tự mình hạ chỉ phái ta đến Tề Vương phủ đảm nhiệm thống lĩnh hộ vệ. Mã Trọng Hành chậm rãi nói: – Người khác không biết quan hệ của ta và Thái tử, chẳng lẽ Thánh thượng lại không biết? Thánh thượng đương nhiên biết ta chính là người của Điện soái, ngài càng hiểu rõ mối quan hệ giữa Thái tử và Điện soái. Điều ta đến phủ ngươi, ta vẫn nghĩ không thông cớ sao Thánh thượng lại sắp xếp như vậy.
Tề Vương lảo đảo, sắc mặt hoàn toàn trắng bệch. Lô Hạo Sinh lúc này cũng đã nhíu mày.
– Cừu Như Huyết...! Tề Vương đột nhiên nhớ tới: – Cừu Như Huyết đang ở đâu? Các ngươi... các ngươi đã làm gì y rồi?
Mã Trọng Hành bất đắc dĩ lắc đầu: – Thực lòng mà nói, Cừu Như Huyết mang lòng hiệp nghĩa, là một nhân tài, ngay cả ta cũng vô cùng bội phục. Chỉ tiếc là không phải người của Thái tử, không phải người của chúng ta, thì chỉ có thể là kẻ thù của chúng ta. Ta nghĩ hiện tại y đã chết ở trong khu rừng kia rồi...!
Tề Vương và Lô Hạo Sinh sắc mặt tái nhợt. Cừu Như Huyết là hy vọng cuối cùng của bọn họ, nhưng lời Mã Trọng Hành vừa nói ra thì tia hy vọng cuối cùng của bọn họ cũng đã tan vỡ. Hơn nữa, họ tin rằng lời Mã Trọng Hành nói tuyệt đối không phải là giả. Mã Trọng Hành dám ở nơi này vạch trần tất cả, phơi bày bộ mặt thật một cách tự nhiên, không hề bận tâm. Chúng đã muốn ra tay thì đương nhiên không thể không diệt trừ kẻ nguy hiểm nhất là Cừu Như Huyết.
Tề Vương và Lô Hạo Sinh, thậm chí cả Mã Trọng Hành đều xác định Cừu Như Huyết đã bị giết, thế nhưng, Cừu Như Huyết lại chưa chết, vẫn sống rất tốt, ít nhất là hiện tại.
Khi y mở chiếc thi thể giống hệt kia ra, chiếc thi thể kia trong nháy mắt liền phát ra chiêu thức sát hại, dưới thân chôn một con dao nhọn. Lợi dụng lúc lật người, đao nhọn đã xuất thủ, một đao xé gió vút lên từ dưới, hàn quang tỏa sáng.
Mũi đao nhanh đến nỗi gần như không thể tránh né, nhưng Cừu Như Huyết vẫn phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, lạ thường. Y nghiêng người né sang bên cạnh, dù vậy, ánh đao vẫn xẹt qua, khiến một ống tay áo rời khỏi thân thể.
Tuy nhiên, không hề có vệt máu.
Cừu Như Huyết né tránh cực kỳ nhanh nhẹn, nhưng đao của tên đó quả thực rất nhanh. Một ống tay áo bên trái bị đứt lìa ngay bả vai. Chỉ là, tên kia thật không ngờ bên trong ống tay áo bên trái của Cừu Như Huyết trống rỗng, không hề có cánh tay. Thứ bị chém đứt chỉ là ống tay áo, cánh tay trái ấy mấy năm trước đã không còn.
Trong lúc Cừu Như Huyết né tránh, đao trong tay y cũng đã chém trả lại. Đối phương ra đòn rất nhanh, nhưng đao của y lại càng nhanh hơn. Đối phương vừa chém đứt ống tay áo không có cánh tay của y, thì đao của y đã chém đứt cổ đối phương.
Máu tươi bắn ra ngoài, kẻ nằm trên mặt đất lấy tay bụm chặt cổ bị chém đứt, cơ thể run rẩy, tia máu đỏ tươi phun trên nền tuyết trắng, cảnh tượng kinh tâm động phách.
Cừu Như Huyết biết một đao của mình chắc chắn trúng, sau khi né tránh cũng không quay đầu lại, mà lập tức đứng yên, quan sát nơi cách đó không xa. Chỉ là, lúc này y phát hiện, nơi cách đó không xa dần hiện ra ba đạo thân ảnh quỷ mị.
Ba đạo thân ảnh giống như những linh hồn tử vong.
– Đao pháp tốt! Đạo thân ảnh ở giữa dẫm lên tuyết, chậm rãi đi tới. Cừu Như Huyết nhìn thấy động tác bước đi của gã, khóe mắt hơi giật giật. Đối phương bước đi trầm tĩnh mà ổn định, nhưng bộ pháp lộ ra lại vô cùng nhẹ nhàng.
Cừu Như Huyết nắm chặt đao, nhìn chằm chằm kẻ đó nhưng cũng không bỏ qua sự đề phòng phía sau. Y nửa đời bôn ba với đao kiếm, đổ máu, trải qua vô số thời khắc sinh tử, nhưng hôm nay lại có một cảm giác mãnh liệt báo cho y biết, có lẽ tất cả những tình cảnh nguy hiểm từng trải qua trước đây cũng không thể sánh bằng kẻ địch phải đối mặt tối nay. Xác định phía sau không có người, Cừu Như Huyết mới chậm rãi lùi lại vài bước, lưng tựa vào một thân cây lớn xù xì.
Y không xác định được đối phương có cung thủ mai phục hay không, càng không biết được đối phương có phải là cao thủ am hiểu ám khí hay không. Lưng tựa cây đại thụ thì đại thụ liền trở thành một lớp bảo vệ tự nhiên, tránh bị đánh lén từ phía sau.
Ba kẻ địch xếp thành hình tam giác tiến đến gần, cách chừng bốn năm bước chân, cuối cùng dừng lại. Cừu Như Huyết nhìn thấy cả ba người đều mặc áo bông vải thô, thoạt nhìn cũng giống như bách tính bình thường, nhưng ánh mắt của ba tên đều vô cùng sắc bén, đặc biệt là tên ở giữa, mặt chữ quốc, vóc dáng khôi ngô, mắt to mày rậm, ánh mắt cũng sắc bén dị thường, một đôi mắt giống như rắn độc đang nhìn chằm chằm y.
Cừu Như Huyết nhìn quét một lượt, thản nhiên nói: – Giả thần giả quỷ, thủ đoạn thấp hèn, cũng chỉ có thể làm những chuyện này trong đêm tối mà thôi.
– Đều nói Cừu Như Huyết là giang hồ đệ nhất đao khách, không giết trẻ nhỏ, không giết phụ nữ, không giết người xuất gia, được xưng là ba không giết. Người trong giang hồ đều gọi một tiếng Cừu Tam gia, bằng hữu khắp thiên hạ. Tên ở giữa thản nhiên nói: – Giang hồ đao khách vô số, có danh có tiếng thì chẳng được bao nhiêu, mà Cừu Tam gia không chỉ có danh có tiếng, mà còn là người có danh tiếng lẫy lừng nhất. Ta vẫn luôn muốn diện kiến kẻ mà người giang hồ xưng tụng là đệ nhất đao khách Cừu Như Huyết!
Cừu Như Huyết thấy gã hiểu rõ thân phận của mình như lòng bàn tay thì nhíu mày, nhìn chằm chằm kẻ đó hỏi: – Ngươi là người phương nào?
Kẻ đó không trả lời, nhìn trái nhìn phải rồi nói: – Hai người các ngươi đi giúp Mã Trọng Hành xử lý một chút...! Cừu Như Huyết nghe vậy lòng chùng xuống.
Y cực kỳ nhạy bén, một câu nói kia của đối phương lập tức khiến Cừu Như Huyết hiểu ra rất nhiều điều, tức khắc cảm thấy toàn thân lạnh lẽo. Đ�� không phải cái lạnh do đêm đông mang đến, mà là cái lạnh thấu xương từ trong cốt tủy truyền ra.
Hai kẻ kia cùng chắp tay, lập tức xoay người rời đi, trong nháy mắt biến mất trong đêm tối.
Mỗi con chữ nơi đây đều là tâm huyết, dành riêng cho độc giả truyen.free.