(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1351:
- Sở… Sở đốc…!
Một lát sau, Tiếu Hằng thở dài một tiếng, bình tâm lại, nhưng ngay lập tức trên mặt lại hiện lên vẻ lo lắng. Y quẳng thanh kiếm trên tay xuống, bước đến cửa sổ nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, xác nhận cửa đã đóng chặt mới quay người lại, nhưng lại thấy Sở Hoan đã ngồi trên ghế, thậm chí còn gác chân lên.
Tiếu Hằng đi tới, ngồi lên chiếc ghế bên cạnh Sở Hoan, cười khổ:
- Sở đốc, ngài đúng thật là thần quỷ khó lường. Tiểu nhân từng gặp vô số người, nhưng chưa từng thấy ai có gan dạ bằng ngài. Cái gọi là “quân tử không đứng dưới tường nguy”, nay Bắc Sơn và Tây Quan sắp sửa khai chiến, ngài lại dám xuất hiện ở chốn này sao?
- Tiếu công tử, ngươi cho rằng đây là bức tường nguy?
Sở Hoan lại cười nói:
- Bổn đốc lại chẳng cảm thấy như vậy. Hay là tại phủ đệ của Tiếu công tử, bổn đốc lại không an toàn?
- Ở đây tất nhiên là vô cùng an toàn.
Tiếu Hằng bất đắc dĩ đáp:
- Nhưng một khi rời khỏi phủ đệ này, bên ngoài tiểu nhân không dám đảm bảo.
Y hơi ghé sát lại gần:
- Sở đốc, nghe nói ngài ở Sóc Tuyền, sao lại như có phép thần thông, đột ngột xuất hiện tại đây?
Sở Hoan cười nói:
- Bổn đốc từng nói nhớ nhung Tiếu công tử nên đặc biệt đến đây bái kiến.
- Sở đốc chớ có giễu cợt.
Tinh thần Tiếu Hằng rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn bình tâm lại sau cơn kinh hãi ban nãy, thở dài nói:
- Sở đốc một mình tới đây, với dũng khí ngút trời, tất nhiên không chỉ đơn thuần là đến thăm tiểu nhân.
- Tiếu công tử, mật thư của ngươi ta nhận được rồi.
Sở Hoan chẳng tiếp tục dài dòng nữa, trực tiếp nói:
- Nhưng ta không thể hiểu nổi!
Tiếu Hằng khẽ giật mình.
- Ngươi từng nói rằng Tiếu Tĩnh Khiêm chết, Tiếu Hoán Chương tất nhiên sẽ phái người đến Sóc Tuyền trước, kết hợp cùng Tây Quan của ta để cùng đánh dẹp Chu Lăng Nhạc.
- Nhưng bây giờ hỏa lực của Bắc Sơn lại đang tập trung ở biên giới, muốn dùng binh với Tây Quan ta. Bức mật thư đó của ngươi, ta đã đọc đi đọc lại mấy lần, thật sự không thể hiểu nổi, bởi vậy đặc biệt tự mình đến đây để xin lãnh giáo.
Tiếu Hằng nghĩ một chút mới nói:
- Sở đốc, Chu Lăng Nhạc đang hùng cứ hai châu Túc Châu và Sa Châu. Túc Châu lại núi non hiểm trở, địa thế hiểm yếu, cửa khẩu cũng rất nhiều, quan ải trùng trùng, càng là nơi “nhất phu đương quan, vạn phu mạc khai”, chưa chắc có thể tấn công vào Thiên Sơn được.
- Hả?
- Cho nên dự định của Tiếu Hoán Chương là cố ý để mọi người cho rằng cái chết của Tiếu Tĩnh Khiêm là do Sở đốc gây ra, rồi phát binh giả vờ đánh Tây Quan.
Tiếu Hằng giải thích nói:
- Chu Lăng Nhạc thấy Bắc Sơn và Tây Quan phân tranh, tất nhiên là sẽ chẳng thể ngồi yên. Lòng y tràn đầy dã tâm, một lòng muốn nuốt trọn toàn bộ Tây Bắc, làm bá chủ Tây Bắc danh xứng với thực. Cơ hội tốt như vậy, tất nhiên y sẽ không bỏ lỡ, ắt sẽ xuất binh từ Tây Lô công kích vào Tây Quan. Khi đó, binh sĩ Thiên Sơn của y sẽ ra quân. Bắc Sơn sẽ thừa cơ đánh thẳng vào Thiên Sơn, nắm được sào huyệt của y, lập tức hai đường giáp công, Chu Lăng Nhạc ắt sẽ thất bại thảm hại.
- Thật là diệu kế, diệu kế!
Sở Hoan lại cười nói:
- Ý ngươi là Tiếu Hoán Chương đánh Tây Quan nhưng không phải đánh thật sự, chẳng qua là muốn giả vờ tiến công, dụ quân Thiên Sơn của Chu Lăng Nhạc ra ngoài.
- Đúng là như vậy.
Tiếu Hằng thấy vẻ mặt Sở Hoan mỉm cười, lập tức cảm thấy bầu không khí nhẹ nhõm đi không ít.
- Sở đốc, kế sách này của Tiếu Hoán Chương thật sự tài tình. Chu Lăng Nhạc cho dù thông minh hơn nữa cũng không tài nào ngờ rằng đây là kế sách của chúng ta.
- Nếu như thật đúng như vậy, tất nhiên đó là một diệu kế.
Sở Hoan thở dài:
- Bổn đốc chỉ sợ giả thành thật.
- Giả thành thật?
Tiếu Hằng khẽ giật mình lắc đầu nói:
- Chắc chắn không thể nào! Tiếu Hoán Chương đã xác định Tiếu Tĩnh Khiêm chết trong tay Chu Lăng Nhạc, đến nay, y vẫn căm thù Chu Lăng Nhạc đến tận xương tủy. Mối thù giết con, y hận không thể ăn thịt lột da Chu Lăng Nhạc, làm sao có thể bỏ qua Chu Lăng Nhạc không đánh, lại muốn phân cao thấp với Sở đốc chứ?
Sở Hoan cười nói:
- Nói thì nói như vậy, nhưng... nếu như Tiếu Hoán Chương không cảm thấy Tiếu Tĩnh Khiêm là do Chu Lăng Nhạc giết, mà lại đổ cái chết của Tiếu Tĩnh Khiêm lên đầu ta, thì việc y xuất binh đánh Tây Quan cũng không có gì lạ.
Tiếu Hằng khẽ rùng mình, cau mày nói:
- Chuyện này... chuyện này không thể nào!
- Không thể?
Sở Hoan thản nhiên nói:
- Ngươi đâu phải con giun trong bụng Tiếu Hoán Chương, y nghĩ gì, làm sao ngươi biết được?
- Sở đốc ngài... chẳng lẽ ngài muốn nói rằng, Tiếu Hoán Chương căn bản không hề đổ cái chết của Tiếu Tĩnh Khiêm lên đầu Chu Lăng Nhạc?
Tiếu Hằng cau mày:
- Điều này... không thể nào! Kế sách dẫn binh đánh Tây Quan, vốn dĩ không có nhiều người biết, là do y tỉ mỉ lập ra. Nếu như y thật sự muốn đánh Tây Quan, thì vì sao còn phải lập ra cái kế sách này?
- Vì mê hoặc kẻ khác mà thôi.
Sở Hoan nói:
- Có lẽ chính là vì mê hoặc Tiếu công tử ngươi cũng không chừng đấy.
Sắc mặt Tiếu Hằng hơi tái đi, nhưng nghĩ một lát vẫn lắc đầu tin chắc mà nói:
- Sở đốc, chỉ e ngài nghĩ quá nhiều rồi. Tiểu nhân có thể nhìn ra, Tiếu Hoán Chương đúng là đang dùng kế.
Sở Hoan gật đầu nói:
- Ta cũng hi vọng là thế. Nếu như quả thật là lợi dụng kế này để dụ binh Chu Lăng Nhạc, quân Tây Quan ta đương nhiên là nỗ lực phối hợp, dù cho phải dâng Giáp Châu cho quân Tây Bắc đó, ta cũng chẳng có hai lời.
Tiếu Hằng lộ vẻ vui mừng.
- Sở đốc nói là thật sao?
Y hơi nghiêng người về phía trước.
- Sở đốc, có một điều Sở đốc không biết, thực ra ngài đến thật đúng lúc, vốn dĩ sáng sớm ngày mai, tiểu nhân đã định lên đường đến Sóc Tuyền để bái kiến Sở đốc rồi.
- Hả?
- Tiếu Hoán Chương chỉ e hai quân của ta và ngài thật sự giao chiến, nên phái tiểu nhân đến Sóc Tuyền để giải thích rõ ràng với Sở đốc.
Tiếu Hằng nói:
- Tiếu Hoán Chương nói một khi kế sách thành công, tiêu diệt Chu Lăng Nhạc, thì hai châu Thiên Sơn, ngài và y mỗi người sẽ lĩnh một châu.
Sở Hoan vuốt cằm, cười nhạt nói:
- Thiên hạ này là của triều đình, Tiếu Hoán Chương lại tùy tiện phân chia Thiên Sơn như vậy sao?
- Sở đốc đã đến nước này rồi, chúng ta đâu cần phải nói những lời đường đường chính chính đó nữa.
Tiếu Hằng thở dài nói:
- Đại Tần đã chẳng còn có thể khôi phục lại vinh quang thuở trước. Thiên hạ này cũng đã sớm tan rã. Tuy nói đến nay chỉ có loạn phỉ nổi dậy quấy phá, nhưng các quan viên nắm giữ quyền trọng ở các châu các đạo, có mấy ai không phải những kẻ đang ngấm ngầm chuẩn bị tấn công? Chỉ là chưa ai dám làm chim đầu đàn mà thôi. Mệnh lệnh của triều đình, đừng nói ở Tây Bắc, cho dù là ở trong quan ải cũng đã khó mà chấp hành được. Tây Bắc này đã là nơi độc lập bên ngoài, Chu Lăng Nhạc dã tâm bừng bừng, Tiếu Hoán Chương lại giấu giếm quỷ quyệt, chẳng lẽ Sở đốc đến tận bây giờ, trong lòng vẫn còn cái gọi là đế quốc Đại Tần hay sao?
Sở Hoan cười nhạt một tiếng, không nói gì.
- Ngoài việc chia đều Thiên Sơn, còn có một c��ch khác, đó là cả hai châu Thiên Sơn đều quy về Tiếu Hoán Chương, nhưng Tiếu Hoán Chương sẽ cắt nhường Thanh Châu, cùng với ruộng đất Bắc Đại Phiến chiếm giữ hơn một nửa địa bàn Thanh Châu, toàn bộ thuộc về Sở đốc. Chỉ cần có được vùng đất ấy, Tây Quan sẽ có một hành lang thông đạo nhập quan, sau này muốn buôn bán muối trong biên ải sẽ dễ như trở bàn tay.
Tiếu Hằng nhìn Sở Hoan nhưng lại không nhìn thấy một tia hưng phấn trên mặt Sở Hoan, không khỏi cẩn thận từng li từng tí hỏi dò:
- Có phải Sở đốc cảm thấy ý này không thành sự sao?
Sở Hoan mỉm cười nói:
- Cũng coi là rất công đạo. Nếu sự thật là như vậy, ta cầu còn không được ấy chứ.
Hắn nhàn nhạt hỏi:
- Tiếu Hoán Chương đương nhiên sẽ không hào phóng như vậy. Vậy cần Tây Quan phối hợp với y như thế nào?
- Kỳ thực việc Sở đốc cần làm chẳng hề khó khăn.
Tiếu Hằng thấy khẩu khí Sở Hoan dường như đã cởi mở hơn đôi chút, vội nói:
- Chỉ cần binh mã của Hiên Viên Thắng Tài lui về Thành Thanh Đường trước, đợi sau khi bọn ta đánh sang Sông Lương T��, Sở đốc hãy lệnh cho quân Tây Quan giả vờ bại trận tan tác, rút lui đến Thành Giáp Châu, như vậy, đại sự ắt sẽ thành.
- Để quân Tây Quan lui khỏi Thành Thanh Đường trước, sau đó giả vờ bại trận tan tác, chạy đến Thành Giáp Châu?
Sở Hoan mỉm cười nói:
- Cái này nghe có vẻ rất dễ phối hợp. Từ Sông Lương Tử đến huyện Thành Thanh Đường chẳng quá hai mươi dặm, huyện Thành Thanh Đường đến Thành Giáp Châu cũng không tới trăm dặm...!
Tiếu Hằng cười nói:
- Đúng vậy.
- Tiếu Hằng chẳng lẽ ngươi không cảm thấy điều kiện này mới nghe qua dường như rất bình thường, nhưng ngẫm kỹ lại lại khiến lòng người kinh hãi tột độ?
Sở Hoan thở dài nói:
- Tiếu công tử, cho dù ngươi không hiểu phương pháp hành quân chiến đấu, nhưng Tiếu Hoán Chương lại đưa ra điều kiện như vậy, ngươi cũng nên hỏi y vì sao lại phải làm như vậy?
Tiếu Hằng giật mình nói:
- Sở đốc điều này... trong chuyện này chẳng lẽ có gì đáng để hỏi ư? Tiếu Hoán Chương không cần Sở đốc nhường Thành Giáp Châu, chỉ cần Thành Thanh Đường, một huyện nh���, là đã có thể khiến Chu Lăng Nhạc sập bẫy, chẳng lẽ...!
Không đợi Tiếu Hằng nói hết lời, Sở Hoan đã thản nhiên nói:
- Nếu như ta thật sự đồng ý, chỉ e kẻ sập bẫy chính là ta.
- Lời này của Sở đốc nên hiểu như thế nào?
- Ngươi đã đến Tây Quan, cũng nên biết từ Sông Lương Tử đến huyện Thành Thanh Đường tuy chỉ có hai mươi dặm, nhưng đường sá gập ghềnh, đồi núi nhấp nhô, địa thế hiểm trở. Chưa nói ngựa, đến người đi bộ cũng chẳng thể thuận lợi như thế.
Sở Hoan đứng dậy, đi đến bàn. Trong phòng, trên bàn bày ấm trà và đồ uống trà, Sở Hoan ngồi xuống cầm một tách trà đặt trên bàn lên:
- Đây là Thành Thanh Đường. Địa thế từ Thanh Đường đến Sông Lương Tử ngươi có thể đi xem, hai mươi dặm này không chỉ có nhiều đồi núi, hơn nữa cây cối rậm rạp, là nơi rất dễ mai phục.
Hắn lại cầm chiếc ấm trà lớn đó sang đặt ở chỗ không xa tách trà ban nãy.
- Đây là Thành Giáp Châu, cách Thành Thanh Đường chẳng đến trăm dặm. Nói cụ thể hơn, chắc chắn chỉ có mấy chục dặm, trong một ngày là có thể đ��n nơi. Từ Thành Thanh Đường đến Thành Giáp Châu, địa thế như thế nào ngươi có còn nhớ không?
Tiếu Hằng nghĩ một chút mới nói:
- Dường như... dường như một con đường bằng phẳng...!
- Không sai.
Sở Hoan thở dài nói:
- Địa thế phía Nam Thành Thanh Đường hoàn toàn không giống với phía Bắc Thành Thanh Đường. Phía Nam Thanh Đường đến Sông Lương Tử, đồi núi nhấp nhô, cây cối rậm rạp, còn phía Bắc Thành Thanh Đường đến Thành Giáp Châu lại là địa thế bằng phẳng, bình nguyên rộng lớn. Tiếu công tử, hẳn ngươi biết, Thành Thanh Đường lúc ban đầu vốn là nơi nào không?
Tiếu Hằng có chút xấu hổ, y xưa nay chẳng mấy hứng thú với địa lý, miễn cưỡng cười đáp:
- Xin Sở đốc chỉ giáo.
- Bổn đốc nói cho ngươi biết, Thành Thanh Đường ban đầu vốn là một cứ điểm trọng yếu. Khi xây dựng ban đầu, là vì thấy địa thế phía Nam bất lợi, nên mới đặc biệt xây dựng cứ điểm này ở đó, dùng để ngăn chặn uy hiếp từ phía Nam.
Sở Hoan chậm rãi nói:
- Sau này, lần lượt có người di chuyển đến, rồi được tu sửa lại, mới có Thành Thanh Đường như ngày nay.
Tiếu Hằng hơi cau mày, dường như hiểu ra điều gì đó, nhưng nhất thời vẫn chưa hoàn toàn thấu triệt.
Sở Hoan thản nhiên nói:
- Quân Tây Quan rút khỏi Thành Thanh Đường, đồng nghĩa với việc đem tuyến đầu cứ điểm dâng không cho Tiếu Hoán Chương. Sông Lương Tử và Thành Thanh Đường dựa vào địa thế phương Nam, sẽ hoàn toàn mất đi tác dụng. Điều này còn chưa phải là quan trọng nhất. Tiếu Hoán Chương đề xuất để hai quân giả bộ giao chiến ở Thanh Đường, sau đó ra vẻ không đánh lại quân Tây Quan, giả bộ thua chạy tan tác, toàn bộ rút đến Thành Giáp Châu. Hẳn ngươi từng nghĩ, đây là một cái bẫy cực lớn. Nếu như Tiếu Hoán Chương giấu giếm dụng tâm hiểm ác, chỉ e quân Tây Quan ta giả bộ thua sẽ trở thành một trận thua chạy tan tác thật sự!
Truyện được dịch thuật từ truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.