(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1356:
Đêm xuống tĩnh mịch, vạn vật chìm vào im lặng. Trong căn phòng vắng ngắt, Tề Vương nhấp một ngụm trà. Khi đặt chén xuống, ánh mắt chàng bỗng lóe lên vẻ đau khổ. Chần chừ một lát, Tề Vương cuối cùng cũng cất lời:
– Sở Hoan, ngươi nói xem... sao phụ hoàng lại...!
Chàng ngập ngừng một lát rồi tiếp lời:
– Ngươi nói xem, có phải phụ hoàng muốn hãm hại ta?
Sở Hoan khẽ giật mình. Tề Vương cười khổ:
– Ngươi nói xem, liệu phụ hoàng có muốn ta chết không?
– Vương gia, sao người lại nói như vậy?
Sở Hoan cau mày. Dù trong lòng hắn vẫn luôn hoài nghi điều này, nhưng hắn không thể nói thẳng với Tề Vương:
– Vương gia là Hoàng tử của Thánh Thượng. Người xưa có câu “Hổ dữ không ăn thịt con”, có lẽ Vương gia đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
– Thật ra ta cũng không tin.
Tề Vương cười khổ:
– Nhưng trên đường đi, ta đã suy nghĩ rất nhiều. Ngươi nói xem, với trí tuệ của phụ hoàng, người chắc chắn biết ta không phải đối thủ của Thái tử. Hơn nữa, Thái tử một khi có cơ hội nhất định sẽ hãm hại ta. Vậy tại sao khi người đi bắc tuần lại để ta ở lại Kinh thành, lại để ta nằm trong tay Thái tử?
Sở Hoan cau mày, không biết phải trả lời thế nào.
– Thái tử muốn giết ta vì lo ta sẽ tranh đoạt hoàng vị với y.
Tề Vương tựa người vào ghế, vẻ mặt vô cùng bất lực:
– Nhưng phụ hoàng tại sao cũng muốn giết ta? Lẽ nào người muốn truyền ngôi cho Thái tử nên lo ta sẽ cản đường? Vậy nên đã để ta ở lại Kinh thành mặc Thái tử định đoạt. Ngươi nói “hổ dữ không ăn thịt con”, vậy ngươi nói xem tại sao người lại làm vậy? Thái tử là con trai người, ta... ta cũng là con trai người mà.
Sở Hoan chỉ có thể đáp:
– Có lẽ Thánh Thượng không suy nghĩ nhiều đến vậy. Người chỉ lo lắng Thái tử ở lại Kinh thành một mình sẽ không thể giải quyết ổn thỏa mọi chuyện. Để Vương gia ở lại, thứ nhất có thể giúp đỡ Thái tử, thứ hai cũng có thể rèn luyện chính sự. Thái tử có thể tâm ngoan thủ lạt, nhưng có lẽ Thánh Thượng cũng cho rằng Thái tử sẽ nghĩ đến tình huynh đệ mà không mưu hại Vương gia.
Tề Vương cười nhạt:
– Như vậy, chẳng phải phụ hoàng đang đánh cược vào lòng nhân từ của Thái tử hay sao? Lấy tính mạng của ta để đánh cược xem Thái tử có phải người niệm tình huynh đệ hay không?
Sở Hoan lại trầm mặc.
Về việc này, hắn vẫn luôn hoài nghi bên trong nhất định có nguyên do sâu xa.
Hơn nữa, rất nhiều dấu hiệu cho thấy, Hoàng thượng dường như không hề quan tâm đến sự sống chết của Tề Vương.
Quả thật, như lời Tề Vương đã nói. Thái tử là con trai Hoàng thượng, Tề Vương cũng là con trai người. Huống hồ “hổ dữ không ăn thịt con”, cho dù Hoàng thượng đã già đến mức hồ đồ cũng không thể không để ý đến sự sống chết của con trai mình. Lại nói, Tề Vương do Hoàng hậu sinh ra, mà Hoàng thượng luôn hết mực sủng ái Hoàng hậu, cũng từng hết mực yêu thương người con trai này. Nhưng từ khi Tề Vương trưởng thành, Hoàng thượng luôn giữ chàng trong cung, không cho rời cung lập phủ. Dù vậy, bên ngoài lại xây dựng cho Tề Vương một vương phủ tráng lệ. Điều này cho thấy Hoàng thượng thật lòng yêu thương người con trai này.
Hoàng tử trưởng chết sớm, Thái tử tàn phế, người con thứ ba là Hán Vương lại là một phế nhân. Xét về tình và lý, Hoàng thượng sẽ truyền ngôi vị cho người con trai mà người yêu quý nhất, đó dường như là lẽ thường tình.
Hơn nữa, có rất nhiều dấu hiệu cho thấy Hoàng thượng cũng đã có những dự liệu riêng. Nhưng việc đột nhiên ủy thác quyền hành cho Thái tử, đẩy Tề Vương vào tình cảnh nguy hiểm, xét về mặt logic thì có chút không hợp lý. Sở Hoan không thể hiểu tại sao Hoàng thượng lại có sự thay đổi lớn đến vậy.
Nếu nói để Tề Vương ở lại Kinh thành để rèn luyện chính sự, Sở Hoan cho rằng cách rèn luyện này quá đỗi tàn khốc.
Thấy Sở Hoan không nói lời nào, Tề Vương chỉ có thể cười khổ, suy nghĩ một lát rồi nói:
– Sở Hoan, ngươi nghĩ ta có cơ hội trở lại Kinh thành hay không?
– Sao Vương gia lại hỏi vậy?
Sở Hoan đáp:
– Người đương nhiên có thể trở về Kinh thành rồi.
Suy nghĩ một lát, Sở Hoan nói tiếp:
– Tất cả những chuyện này sẽ phải được làm sáng tỏ. Có thể sau khi Thánh Thượng trở về, mọi hiểu lầm sẽ được gỡ bỏ, lúc đó sẽ tuyên triệu Vương gia hồi kinh.
– Nếu thực sự phụ hoàng muốn giết ta?
Tề Vương nghiêng người về phía trước, nắm chặt cánh tay Sở Hoan:
– Nếu tất cả đều là ý của phụ hoàng, người thực sự muốn mượn tay Thái tử để giết ta, như vậy, cho dù người về kinh rồi triệu ta về kinh, thì chẳng phải ta tự chui đầu vào lưới hay sao?
Sở Hoan biết Tề Vương đang dùng sức nắm chặt tay mình. Hắn hiểu tâm trạng phức tạp của Tề Vương lúc này, có lẽ là sợ hãi, nhưng phần nhiều là bi phẫn.
Sở Hoan đủ thông minh. Trước mặt hắn, Tề Vương chỉ như một đứa trẻ. Hắn hiểu hàm ý sâu xa trong câu nói của Tề Vương. Suy nghĩ một lát, hắn nhìn thẳng vào Tề Vương nói:
– Vương gia có nhớ lúc chúng ta ở Vân Sơn không?
Tề Vương gật đầu:
– Đương nhiên, bạn bè của ta rất tốt. Nhưng ngươi là người bạn duy nhất của ta. Thu hoạch lớn nhất ở Vân Sơn chính là được kết bạn với người như ngươi.
– Thần vốn chỉ là một tên tiểu tướng dưới trướng Kiều Tổng đốc. Nếu không phải quen biết Vương gia, có lẽ cả đời này thần cũng không có cơ hội vào cung.
Sở Hoan nhìn thẳng vào Tề Vương:
– Vương gia, người đề bạt thần vào kinh, mối ân tình này thần sẽ không bao giờ quên.
Trong lòng Tề Vương vô cùng xúc động, cảm thấy ấm áp lạ thường:
– Sở Hoan, không cần nói như vậy. Chúng ta là bạn bè, nên giúp đỡ lẫn nhau.
– Đúng! Chúng ta là bạn bè.
Sở Hoan đưa tay nắm chặt cánh tay Tề Vương:
– Nhưng có được ngày hôm nay là nhờ vào hồng phúc của Vương gia. Sinh ra trên thế gian này là một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, có hai việc nhất định phải làm, nếu không chết không nhắm mắt.
– Là việc gì?
– Có oán phải báo, có ân phải trả.
Sở Hoan ôn tồn nói:
– Thần chỉ mong khi thần chết đi, những việc ân oán như vậy không khiến bản thân phải tiếc nuối.
Tề Vương suy nghĩ một lát, rồi nói:
– Ngươi nói đúng. Ân oán trên đời phải trả hết mới có thể thanh thản.
– Ân tình của Vương gia thần nhất định phải báo.
Sở Hoan chậm rãi nói:
– Hiện thần chỉ có thể hứa rằng sẽ cố gắng hết sức để báo đáp Vương gia.
Nếu Vương gia có việc gì cần giúp, thần nhất định sẽ không chối từ.
Vẻ mặt Tề Vương vô cùng xúc động, một tay nắm chặt cánh tay Sở Hoan, tay kia cũng siết chặt trên tấm ván:
– Sở Hoan... Ngươi nói đều là thật sao?
– Vương gia, chuyện đã đến nước này, người và Thái tử như nước với lửa, không thể dung hòa.
Sở Hoan nghiêm túc nói:
– Chỉ cần Sở Hoan còn sống, nhất định sẽ bảo vệ Vương gia. Tâm tình của Vương gia thần hiểu. Vương gia suýt chút nữa bị Thái tử hại chết, người nhất định vô cùng hận y. Nhất định Vương gia cũng mong có ngày được trở về Kinh thành báo thù rửa hận.
Tề Vương nghe Sở Hoan nói vậy, biết rằng Sở Hoan đã coi mình là bạn. Nếu không, hắn nhất định sẽ phải tra vấn mình. Nếu không phải hắn coi Tề Vương làm bạn, nhất định sẽ không nói những lời như vậy.
– Không sai!
Tề Vương lập tức nói:
– Khi rời khỏi Kinh thành, ta đã tự thề với bản thân mình rằng “nhất định sẽ có ngày trở về báo thù rửa hận”.
Sở Hoan gật đầu, nghiêm nghị nói:
– Tâm tình của Vương gia, thần có thể hiểu được. Nhưng bây giờ thì chưa thể.
Tề Vương khẽ giật mình.
– Vương gia, thế cục Tây Bắc hiện giờ người cũng rõ. Thực ra, hiện nay Tây Quan đang phải đối mặt với tình thế vô cùng khó khăn. Tiếu Hoán Chương và Chu Lăng Nhạc đều là những kẻ lòng muông dạ thú, muốn độc bá Tây Bắc, muốn trở thành Vương chủ chính thức của nơi đây.
Sở Hoan nghiêm túc nói:
– Muốn tận trung với Vương gia thì phải chiếm được Tây Bắc. Cho dù là Tiếu Hoán Chương hay Chu Lăng Nhạc, đều phải khai trừ. Nếu không, để một trong hai người bọn họ chiếm được Tây Bắc, họ sẽ theo quy tắc riêng của mình, tách khỏi Đại Tần để trở thành một nước độc lập.
Tề Vương gật đầu:
– Ta hiểu ý của ngươi.
– Chúng ta hiện nay còn quá yếu. Nếu muốn báo thù rửa hận, cần phải có thực lực tuyệt đối.
Sở Hoan trầm giọng nói:
– Vương gia, người cũng biết, Thánh Thượng có ý định muốn phế Thái tử, nhưng tại sao còn chưa hạ chỉ?
Tề Vương nhớ lại lời Lữ Hạo Sinh từng nói với mình, nhẹ nhàng đáp:
– Có lẽ do kiêng dè quân đội.
Sở Hoan gật đầu:
– Đúng vậy! Chính là vì quân đội. Nước ta tứ đại tướng có Đại tướng quân Trấn quốc Lôi Cô Hành và Đại tướng quân Vệ quốc Xích Luyện Điện. Giao tình của bọn họ với Thái tử cũng không hề lạnh nhạt. Từ trước đến nay, họ đều ủng hộ Thái tử, thậm chí còn ủng hộ Thái tử thống nhất thiên hạ cả trăm năm về sau. Mặc dù trước đây Thánh Thượng có thành kiến với Thái tử, từng có ý muốn phế truất, nhưng vì Lôi Cô Hành và Xích Luyện Điện nên Thánh Thượng ắt có chút kiêng dè. Lôi Cô Hành và Xích Luyện Điện đều là những đại tướng khai quốc. Đặc biệt là Xích Luyện Điện trấn giữ Liêu Đông, binh mã Liêu Đông đều là thân tín của hắn. Ngay cả Cao Lệ Nhân cũng có phần lo sợ. Nước ta mạnh như ngày hôm nay chính là nhờ vào thiết kỵ của Xích Luyện Điện tại Liêu Đông.
Tề Vương cười khổ:
– Lúc Thái tử ra đời, phụ hoàng vẫn còn đang chinh phạt thiên hạ. Khi y còn rất nhỏ cũng đã theo quân lính ra trận. Doanh trại của Xích Luyện Điện và Lôi Cô Hành y đều từng ở cùng. Vậy nên họ có giao tình từ trước khi lập quốc.
Ngừng lại một lát, Tề Vương lại cười nhạt:
– Mọi người đều biết, mối quan hệ của bọn họ rất sâu đậm. Bọn họ tất nhiên sẽ bảo vệ Thái tử, đó ắt cũng là điều mà họ phải suy tính.
– Tứ đại tướng quân thì Dư tướng quân và Phong tướng quân đã không còn. Hiện chỉ còn lại Xích Luyện Điện và Lôi Cô Hành.
Sở Hoan nhíu mày:
– Dưới tay hai người này, binh lính nhiều vô kể. Hơn nữa, bọn họ cũng là những lão tướng đã xông pha chiến trường nhiều năm, trong thiên hạ ắt cũng có tiếng tăm. Có hai người này ủng hộ Thái tử, Thánh Thượng đương nhiên không thể tùy tiện phế truất. Đặc biệt, Vương gia cũng biết, thực lực của Thái tử mạnh hơn chúng ta rất nhiều.
Tề Vương buông lỏng cánh tay Sở Hoan, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
– Vậy nên, nếu Vương gia muốn báo thù rửa hận, quyết không thể nóng vội. Hơn nữa, những chuyện như thế này cũng không thể vội vàng được.
Sở Hoan nhẹ nhàng nói:
– Thực lực của Thái tử hùng mạnh như một người thanh niên tráng kiện. Ngoài thực lực tuyệt đối, tất cả đều là uổng phí. Xét đến cùng, nếu muốn đối đầu với Thái tử, chúng ta chỉ còn cách mạnh mẽ lên. Bước đầu tiên sẽ phải giải quyết vấn đề khó khăn của Tây Bắc hiện nay. Nếu chúng ta có thể chiếm được Tây Bắc, ẩn mình dưỡng sức, đứng bên ngoài quan sát thế cục thay đổi. Chỉ cần có thời cơ, một tiếng hiệu lệnh của Vương gia, tất cả dũng sĩ, lực lượng binh lính ở Tây Bắc sẽ dốc toàn bộ sức lực. Lúc đó còn lo gì không thể đấu cùng Thái tử hay sao?
Sở Hoan nói một tràng khiến Tề Vương thông suốt hơn rất nhiều. Hơn nữa, trong lời nói của Sở Hoan, chàng cảm nhận được sự ủng hộ sâu sắc của hắn đối với mình.
Dù sao Tề Vương cũng là đệ tử của Từ Tòng Dương, đọc không ít sách, cũng nghe không ít phong tục tập quán. Trong lòng chàng hiểu rõ, luận về tài phú, Tây Bắc là một vùng đất nghèo nàn, nhưng luận về dũng mãnh, huynh đệ Tây Bắc vô cùng hung hãn, chiến đấu vô cùng ác liệt. Nếu có thể khống chế được cả vùng Tây Bắc, sau đó nghỉ ngơi dưỡng sức, thao luyện binh mã, nhất định sẽ có một quân đoàn Tây Bắc thiện chiến. Quân đoàn này tiến vào kinh thành cùng Thái tử so tài cao thấp, chẳng lẽ còn không rửa sạch được nỗi hận thù?
– Sở Hoan, tất cả ta sẽ nghe theo ngươi.
Trong mắt Tề Vương lập lòe ánh hào quang:
– Chúng ta sẽ bình định vùng Tây Bắc trước, nghỉ ngơi dưỡng sức. Nhất định sẽ có ngày tiến vào Kinh thành, chặt đầu Thái tử!
Sở Hoan nghe vậy, biết rõ Tề Vương đã hận thấu xương Thái tử.
– Vương gia, trên đường người đã mệt mỏi rồi, người mau đi nghỉ đi.
Sở Hoan đứng dậy, mỉm cười nói:
– Hai ngày sau chúng ta nhất định sẽ quay lại Sóc Tuyền.
Tề Vương đứng dậy, suy nghĩ một lát rồi hỏi:
– Sở Hoan, ngươi có thể giúp ta một chuyện được không? Tiếu Hoán Chương thật sự muốn tạo phản sao? Nếu ta đích thân xuất binh, y có chịu thuần phục ta hay không?
Sở Hoan lắc đầu cười nói:
– Vương gia, cho dù là Tiếu Hoán Chương hay Chu Lăng Nhạc, đều đã không coi triều đình ra gì rồi. Bọn họ một lòng muốn tranh bá Tây Bắc. Đừng nói là Vương gia, có khi thánh chỉ của Thánh Thượng bọn họ cũng sẽ làm ngơ.
Tề Vương nắm chặt nắm đấm, lạnh lùng nói:
– Vậy phải đánh! Phải thu phục hai tên cẩu tặc này đã.
Bản dịch này do truyen.free dày công biên soạn, độc quyền giới thiệu đến quý vị độc giả.