Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1357:

Khi Tề Vương trở về chỗ ở của mình, đã thấy Lô Hạo Sinh đứng trước cửa đợi. Thấy vậy, Người lấy làm lạ, bèn hỏi:

– Trưởng sử vẫn chưa nghỉ ngơi sao?

Lô Hạo Sinh chắp tay hành lễ, đáp:

– Có vài việc cần bẩm báo với Vương gia, bởi vậy bỉ chức mới đứng đợi ở đây. Chẳng hay hiện giờ Vương gia có tiện không?

Lô Hạo Sinh đã cùng Tề Vương vào sinh ra tử, lòng trung thành của y không gì có thể nghi ngờ. Sau khi dẫn y vào phòng và an tọa, Tề Vương cười nói:

– Trưởng sử có chuyện gì muốn nói vậy?

– Tâm trạng Vương gia dường như rất vui vẻ?

Thấy nét mặt tươi rói của Tề Vương, y cũng mỉm cười hỏi lại:

– Phải chăng là vì Sở Đô đốc?

Tề Vương hơi nghiêng người về phía trước, hạ giọng nói:

– Trưởng sử, Sở Hoan đã bày tỏ thái độ, nguyện giúp bổn vương đoạt lại ngai vị. Chỉ là chuyện này không thể nóng vội, cần phải bàn bạc kỹ càng thêm.

– Tây Bắc hiện tại vẫn chưa yên bình, dù Sở Đô đốc có lòng muốn giúp Vương gia, e rằng cũng khó lòng mà làm được.

Y khẽ nói thêm:

– Chỉ khi nào bình định được Tây Bắc, tập kết đủ binh mã, thuế lương, mới có khả năng đối đầu cùng Thái tử.

– Ý của Sở Hoan cũng chính là như vậy.

Tề Vương gật đầu đồng tình:

– Tiếu Hoán Chương và Chu Lăng Nhạc đều là những kẻ lòng lang dạ sói. Chưa diệt trừ được hai gian tặc này, Tây Bắc khó lòng yên ổn, đương nhiên không thể bàn đến chuyện xuất binh được rồi.

Thấy y mỉm cười, Tề Vương bèn hỏi lại:

– Trưởng sử vừa nói có chuyện muốn bẩm báo với bổn vương, chẳng hay là chuyện gì?

Y trầm ngâm giây lát, rồi hạ giọng nói:

– Khi Vương gia còn ở chuồng ngựa, Người có giao tình thế nào với Hiên Viên Thắng Tài?

– Hiên Viên Thắng Tài ư?

Tề Vương lắc đầu, đáp:

– Bổn vương gặp mặt vài lần, không có thâm giao. Trước khi y theo Sở Hoan, từng là quân cận vệ. Y vốn là người của Hiên Viên thế gia, có công lao lớn với đế quốc. Nghe nói từ nhỏ đã học võ tại võ đường của Hiên Viên gia. Đúng rồi, kiếm pháp của y rất lợi hại, nghe nói do Hiên Viên Thiệu đích thân truyền thụ. Sau khi trưởng thành, y gia nhập cận vệ quân, làm việc dưới trướng Hiên Viên Thiệu. Chỉ có điều, dù xưng hô huynh đệ với Hiên Viên Thiệu, nhưng y cũng không được người trong quân cận vệ kính trọng. Chuyện thăng chức của y đều dựa vào bản lĩnh cá nhân. Sau đó, Sở Hoan đến Tây Bắc nhậm chức, Hiên Viên Thắng Tài bị điều động đi theo. Khi Sở Hoan đến Tây Bắc, được mang theo một trăm thân binh, hộ vệ, Hiên Viên Thắng Tài cũng được y dẫn theo.

Y khẽ vuốt cằm. Thấy vậy, Tề Vương lấy làm lạ, bèn hỏi:

– Trưởng sử, sao lại bất chợt hỏi về Hiên Viên Thắng Tài?

– À, vừa nãy khi bữa tiệc rượu tan, tại hạ có nói chuyện vài câu với Hiên Viên Thắng Tài.

Y mỉm cười, nói tiếp:

– Hiên Viên Thắng Tài là người hài hước, lời nói cử chỉ đều rất đúng mực, quả thực là một nhân tài hiếm có.

Tề Vương cười đáp:

– Đó là lẽ đương nhiên. Hiên Viên Thắng Tài là con cháu Hiên Viên gia, có tư cách vào Diễn Vũ Đường học tập. Hiên Viên gia đều là những anh hùng trung can nghĩa đảm. Y dù sao cũng là em họ của Hiên Viên Thiệu. Hiên Viên Thiệu lợi hại như vậy, Hiên Viên Thắng Tài đương nhiên cũng không thể tầm thường được.

– Trung can nghĩa đảm ư!

Y trầm ngâm hồi lâu, rồi nói:

– Bẩm Vương gia, vừa rồi tại hạ có nói chuyện vài câu với Hiên Viên Thắng Tài. Binh lực hiện tại của Tây Quan không ít, nhưng tiền bạc, lương thảo, ngựa chiến, tất cả đều thiếu hụt trầm trọng. Nếu Tiếu Hoán Chương và Chu Lăng Nhạc thực sự ra tay với Sở Hoan, thì chưa chắc Sở Hoan đã có thể thắng được.

Tề Vương khoát tay, nói:

– Dưới gầm trời này vốn không có chuyện gì là tuyệt đối. Sở Hoan rất thông minh, hơn nữa từ xưa đến nay đều gặp dữ hóa lành. Bổn vương tin rằng hắn nhất định có thể giải quyết được mọi khó khăn trước mắt.

Y khẽ nhíu mày, do dự giây lát, rồi hạ giọng nói:

– Bẩm Vương gia, Người cũng biết rõ, quân Tây Quan trước đây đã trải qua một cuộc thanh lọc lớn. Quân chủ lực của Tây Quan trên thực tế chính là đội quân do Dư Bất Khuất lưu lại. Khi Sở Hoan mới nhậm chức ở Tây Quan, chủ tướng của quân Tây Quan khi đó là Đông Phương Tín. Trong một thời gian ngắn, Sở Hoan đã xử lý Đông Phương Tín, hơn nữa còn loại bỏ hoàn toàn thân tín của y.

Tề Vương hứng khởi đáp:

– Ngươi đã biết thủ đoạn của Sở Hoan cao minh đến vậy, chúng ta càng nên tin tưởng vào năng lực của hắn. Hắn có thể nhanh chóng giải quyết Đông Phương Tín đã chứng minh bản lĩnh phi thường của hắn rồi. Chu Lăng Nhạc và Tiếu Hoán Chương dù khó xử lý, nhưng đối với hắn, cũng chỉ là vấn đề thời gian. Trưởng sử, ngươi đa mưu túc trí, bổn vương vẫn còn trẻ tuổi, sau này ngươi hãy ra sức giúp đỡ bổn vương, bày nhiều kế sách cho Sở Hoan. Dù thế nào cũng phải loại trừ hai tên phản tặc đó!

– Bình định Tây Quan trước, sau đó mới bình định thiên hạ, con đường này quả thật không sai chút nào.

Ánh mắt y lấm lét, như có điều muốn nói nhưng lại do dự, cuối cùng vẫn đứng dậy, thưa:

– Kính xin Vương gia nghỉ ngơi sớm. Bỉ chức xin cáo lui...!

– Trưởng sử, chẳng phải ngươi đang có điều gì khó nói đó sao?

Tề Vương dù sao cũng không phải kẻ ngu dốt. Người đã thấy bộ dạng muốn nói lại thôi của y, cảm thấy y như có điều gì đó đang giấu trong lòng, bèn khẽ nói:

– Trưởng sử, bổn vương gặp nạn rời kinh, bên cạnh ngoại trừ Lăng Sương, chỉ còn lại một mình ngươi. Dù bổn vương không giỏi nhìn người, nhưng bổn vương biết, ngươi là người bổn vương có thể tin cậy. Nếu ngươi có gì muốn nói, cứ việc nói ra, không cần e ngại.

Y suy nghĩ một hồi, rồi lại ngồi xuống, khẽ thở dài:

– Bẩm Vương gia, đáng lẽ mới đến Tây Bắc, ty chức không nên nói những lời xằng bậy. Nhưng... đúng như những gì Vương gia vừa nói, ty chức đã theo Vương gia, phải luôn vì lợi ích của Vương gia mà suy tính. Có những chuyện tuy khó nói, nhưng vẫn cần bẩm báo với Vương gia.

Tề Vương cười, nói:

– Đúng là nên như vậy.

– Bẩm Vương gia, Người cũng đã biết, sau khi thay đổi một loạt tướng lĩnh, những tướng lĩnh này đều là do Sở Đô đốc tự mình cất nhắc lên.

Y khẽ nói thêm:

– Ngoài ra, các quan viên địa phương chung quanh Tây Quan đạo cũng đều do Sở Đô đốc đích thân sát hạch, đề bạt. Bất luận là quân Tây Bắc hay các nha môn Tây Bắc, tất cả đều là nhân mã của Sở Đô đốc. Dù một số quan viên vẫn chưa nhận được sự bổ nhiệm chính thức từ triều đình, chỉ là tạm thời nhậm chức, nhưng trên thực tế lại đều đã có danh vọng cùng quyền lực.

Tề Vương nói:

– Tây Bắc trước đây thường xuyên xảy ra bạo loạn, nhiều chức quan còn trống, có chỗ trống đương nhiên sẽ có người bổ sung. Sở Hoan lệnh quan viên làm việc trước, sau đó mới bẩm báo triều đình, cũng không có gì đáng trách. Dù sao đi nữa, nếu cứ đợi đến khi triều đình ủy nhiệm, e rằng các nha môn Tây Bắc sẽ khó lòng vận hành trôi chảy, dễ dẫn đến sự trì trệ và chia rẽ.

– Vậy thì Vương gia có từng nghĩ đến, Chu Lăng Nhạc và Tiếu Hoán Chương đều không nghe theo lệnh triều đình, mà chia bè kết phái. Như vậy... Sở Đô đốc có thể cũng hành xử như vậy không?

Tề Vương nhíu chặt mày:

– Lô Trưởng sử, Sở Hoan khác hẳn bọn chúng. Sở Hoan trung can nghĩa đảm, sao có thể đánh đồng hắn với đám tặc tử kia được? Lúc đầu ngươi cũng chính là người khuyên bổn vương nên đến Tây Bắc tìm kiếm sự trợ giúp. Nay đã đến Tây Quan rồi, sao ngươi lại nảy sinh ý nghĩ như vậy?

– Bẩm Vương gia, ty chức không phải có điều gì bất mãn với Sở đại nhân.

Y hạ giọng nói tiếp:

– Ý của ty chức là, những quan viên và tướng lĩnh kia đều là người do Sở đại nhân đích thân đề bạt. Với sự dặn dò của Sở đại nhân, bọn họ đương nhiên không dám không nghe theo. Giao tình giữa Vương gia và Sở đại nhân lại thâm hậu, Sở đại nhân đương nhiên cũng một lòng trung thành và tận tâm với Vương gia. Chỉ là...!

– Chỉ là gì?

Y thở dài, đáp:

– Chỉ là Vương gia có từng nghĩ đến, nếu những tướng lĩnh này theo Sở đại nhân bình định xong Tây Bắc, bọn họ sẽ kể công, sinh lòng kiêu ngạo. Đến lúc đó, ngoài Sở đại nhân ra, liệu còn có ai có thể quản thúc được họ? Nói cho cùng, những người đó theo Sở đại nhân chém giết, không phải là để cầu một tiền đồ xán lạn sao...!

Ngừng một lát, y lại thở dài, nói tiếp:

– Lỡ như, sau khi bình định xong Tây Bắc, những tướng lĩnh này đã an nhàn phú quý rồi, liệu còn có nguyện ý vì Vương gia mà tiến đánh Quan Trung nữa không?

– Bọn chúng đã nghe theo Sở Hoan, đến khi đó, chỉ cần Sở Hoan hạ lệnh, lẽ nào bọn chúng dám không tuân theo?

Tề Vương nói.

– Bẩm Vương gia, Thiên Quân Vạn Mã chính là vạn người vạn tâm tư. Lẽ nào Sở đại nhân có thể khống chế được tâm tư của tất cả mọi người?

Y nghiêm nghị nói:

– Bọn họ theo Sở đại nhân chinh chiến Tây Bắc, chỉ vì nếu không ra sức chiến đấu thì không có tiền đồ, không thể nở mày nở mặt. Nhưng đ��i với bọn họ, việc tiến đánh Quan Trung là vì cớ gì? Vương gia cũng biết, người Tây Bắc tính cách cương liệt, nếu Sở đại nhân làm trái lại ý nguyện của tất cả mọi người, e rằng bản thân hắn cũng sẽ gặp nguy hiểm?

Tề Vương nhíu mày trầm tư:

��� Lẽ nào bọn chúng không thể một lòng trung thành vì bổn vương?

– Bẩm Vương gia, đến tận bây giờ, trữ quân của triều đình vẫn là Thái tử.

Y nghiêm túc nói:

– Vương gia lại chưa ban bố ân huệ gì với bọn chúng, e rằng bọn chúng chưa chắc đã nguyện ý bán mạng vì Vương gia.

– Chuyện này...!

Tề Vương nắm chặt hai tay, thần sắc ngưng trọng.

Y nói khẽ:

– Thực ra Sở đại nhân nói rất đúng, muốn tiến vào Quan Trung, nhiệm vụ vô cùng nặng nề, đường sá lại xa xôi, không phải một hai năm là có thể hoàn thành, vẫn cần rất nhiều thời gian chuẩn bị. Ty chức muốn nói, Vương gia đã đến Tây Bắc rồi, thì nên thể hiện sự tôn quý của bậc Vương gia. Những ngày này, nên để các tướng lĩnh Tây Bắc biết rõ, người mà bọn họ cần thuần phục chính là Tề Vương điện hạ!

– Ý của ngươi là gì?

– Bẩm Vương gia, Người nhất định phải có một nhóm người tận trung với mình bên cạnh.

Y hạ giọng nói tiếp:

– Ty chức đã nghĩ rằng, người đầu tiên chúng ta cần tranh thủ chính là Hiên Viên Thắng Tài. Y là người của Hiên Viên thế gia, điều quan trọng nhất, hiện tại y đang thống lĩnh binh mã Tây Quan. Một khi y đã nguyện một lòng tận trung với Vương gia, thì Vương gia sẽ có thêm một sự giúp đỡ lớn lao!

Tề Vương nhìn chằm chằm vào mắt y, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, rồi nở một nụ cười nhạt:

– Trưởng sử, ngươi đã cùng bổn vương vào sinh ra tử. Khi bổn vương chán nản nhất vẫn không hề vứt bỏ bổn vương, kỳ thực bổn vương rất cảm kích ngươi. Nhưng hiện tại, chúng ta mới đặt chân đến Tây Quan, ngươi đã nói ra những lời này, lẽ nào ngươi muốn, sau khi đặt chân vào Tây Quan, ta và Sở Hoan lại mỗi người một ngả?

– Bẩm Vương gia, ty chức...!

– Thôi, không cần nói nữa.

Tề Vương khoát tay ngắt lời:

– Trưởng sử, những lời ngươi nói hôm nay, bổn vương sẽ coi như chưa từng nghe thấy. Ra khỏi cánh cửa này, ngươi vẫn là trưởng sử của bổn vương, vẫn là tâm phúc đáng tin cậy của bổn vương. Nhưng sau này, tuyệt đối không được nói những lời như vậy nữa. Ngay cả một chữ cũng không được thốt ra. Nếu không phải Sở Hoan đã thu nhận bổn vương, e rằng hiện tại bổn vương đã lưu lạc nơi nào không biết, không có chỗ dung thân... Nếu có một ngày hắn thực sự đồng ý vì bổn vương mà nhập Quan, thì đó là tình nghĩa sâu đậm của hắn với bổn vương. Cho dù hắn không đi, bổn vương cũng sẽ không trách cứ hắn.

Y khẽ thở dài, chắp tay hành lễ, nói:

– Là ty chức đã lỡ lời. Bẩm Vương gia, ty chức cũng hy vọng Sở đại nhân một lòng trung thành và tận tâm với Vương gia, càng hy vọng có một ngày, Vương gia có thể thống lĩnh đại quân, tiến vào Quan Trung, nhập kinh thành!

Bản văn này, truyen.free giữ trọn quyền biên dịch và phát hành độc quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free