Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1362:

Khi Bùi Tích đến, còn tưởng rằng Sở Hoan có việc quan trọng cần thương lượng, vào đến sảnh chính, Sở Hoan đã mỉm cười mời Bùi Tích ngồi, Bùi Tích hỏi:

- Nhị đệ, ngày mai là đại hôn, còn chuyện gì chưa liệu tính chu toàn sao? Sắp tới các vị cô nương nhập phủ, mọi việc đều phải cân nhắc kỹ lưỡng, ba vị cô nương hôm nay đều là nghĩa nữ của các gia tộc lớn, đây đều là những người có địa vị, chúng ta lơ là sơ suất thì không sao, nhưng chớ để người khác vì sự sơ suất của chúng ta mà phật lòng sinh chuyện.

Mắt thấy hôn lễ cận kề, Lý phu tử vẫn chưa thể đến kịp trước hôn lễ.

Bùi Tích với tư cách huynh trưởng kết nghĩa của Sở Hoan, có một số việc, đương nhiên phải tự mình lo liệu.

Sở Hoan mỉm cười, vỗ nhẹ chiếc hộp trên bàn, rồi nói:

- Đại ca, đây là quà tặng cho huynh.

Bùi Tích khẽ giật mình, cười hỏi:

- Là hôn lễ của đệ, đâu phải của ta. Hơn nữa, ta đây nghèo hèn không tặng nổi hậu lễ gì, sao đệ lại quay ra tặng quà cho ta?

- Huynh cứ mở ra xem đi.

Sở Hoan lại mỉm cười nói.

Bùi Tích thấy Sở Hoan cười cổ quái, trong lòng cũng có chút kỳ lạ, bèn mở hộp ra. Bên trong hộp đặt một chiếc hộp ngọc, y ngẩng đầu liếc nhìn Sở Hoan, Sở Hoan chỉ vào hộp ngọc nói:

- Mở tiếp ra đi.

Bùi Tích cảm thấy hiếu kỳ, lấy hộp ngọc ra, đặt vào lòng bàn tay, mở ra xem, lập tức thốt lên:

- Đây là... Thiên Sơn Tuyết Liên.

Y kiến thức rộng rãi, đương nhiên chỉ liếc một cái là nhận ra Tuyết Liên này.

- Đúng vậy.

Sở Hoan cười nói:

- Đây là Thiên Sơn Tuyết Liên hiếm có khó cầu trên thế gian, đại ca, bây giờ Tuyết Liên này đã là của huynh rồi.

Bùi Tích đóng hộp ngọc lại, bỏ vào hộp gỗ, cau mày nói:

- Nhị đệ, đệ muốn làm gì? Đệ có biết giá trị của Thiên Sơn Tuyết Liên này không?

Sở Hoan mỉm cười nói:

- Giữa huynh đệ tặng quà cho nhau, còn bàn chi đến giá trị?

- Đệ biết ý ta không phải như vậy.

Trong mắt Bùi Tích vẫn còn hiện lên một tia kinh ngạc:

- Nhị đệ, Thiên Sơn Tuyết Liên, như đệ nói, thế gian hiếm có. Đây là kỳ vật ở đỉnh Thiên Sơn, bao nhiêu người khao khát mà không chiếm được, cho dù ngàn vàng trong tay, cũng không mua nổi.

Dừng một chút, y nghiêm nghị nói:

- Sao đệ lại có được vật này?

Sở Hoan khẽ thở dài:

- Là một vị cố nhân mang quà đến, lễ vật ở ��ây, người lại chẳng biết tung tích nơi đâu.

- Người này quả nhiên khó lường.

Bùi Tích gật đầu, lại không hỏi nhiều, chỉ nói:

- Nếu là bằng hữu tặng, đệ phải cẩn thận cất giữ. Tác dụng của Tuyết Liên này, nếu như đệ không rõ, có thể tìm trong sách y thuật của tiền triều, chương cuối cùng, có giới thiệu kỹ về Thiên Sơn Tuyết Liên...

- Không cần làm vậy.

Sở Hoan mỉm cười nói:

- Đồ đã là của đại ca rồi, đại ca biết dùng thế nào là tốt nhất rồi.

Bùi Tích vốn là người làm việc dứt khoát, nhưng giờ phút này lại lắc đầu:

- Vật này, cho dù là huynh đệ, cũng không thể nhận. Nhị đệ, đệ luyện võ công, nếu có Tuyết Liên này tương trợ, hiển nhiên sẽ tiến thêm một bậc trên con đường võ học. Dù không dùng để luyện võ, có lẽ một ngày nào đó, cũng có thể dùng đến.

Sở Hoan thu hồi nét tươi cười, nghiêm mặt nói:

- Đại ca, bệnh ở chân huynh, nói cho cùng, không phải nguyên nhân từ xương cốt, mà là do kinh mạch. Một trong những tác dụng lớn nhất của Tuyết Liên này, đó là có thể khôi phục khả năng sống của kinh mạch. Đệ nghĩ rằng, nếu như dùng Tuyết Liên này, bệnh ở chân huynh, chắc có thể khỏi hẳn.

Bùi Tích lắc đầu cười khổ:

- Đây là bệnh mãn tính, không thể hồi phục. Vật quý như vậy, dùng cho một cái chân, thật sự là lãng phí của trời...

Y dừng một chút, rồi nói tiếp:

- Huynh cùng thánh y Trương Nhất Dương là bạn cũ, y thuật của lão, đệ cũng được chứng kiến qua. Ngay đến bản lĩnh của lão cũng bó tay hết cách, sẽ không vì một viên Tuyết Liên mà thay đổi.

Sở Hoan lắc đầu nói:

- Thánh y cao siêu, nhưng người xưa nói phải, không bột đố gột nên hồ. Nếu không có thuốc tốt thực sự, có những bệnh, chỉ sợ thánh y cũng không trị được. Thiên Sơn Tuyết Liên này, lại đúng là kỳ vật trị liệu kinh mạch. Chỉ cần tìm được thánh y, lại có Tuyết Liên, chắc có thể trị khỏi bệnh ở chân của đại ca.

Bùi Tích vẫn lắc đầu nói:

- Ta đã thành thói quen, không cần Tuyết Liên nữa. Nhị đệ, đem Tuyết Liên cất kỹ đi, việc này không cần nhắc lại.

- Đã như vậy...

Sở Hoan cầm hộp ngọc, đi đến bên lò lửa cạnh đó, nói:

- Đối với đệ mà nói, bệnh ở chân của đại ca, so với bất cứ điều gì cũng quan trọng hơn. Nếu như Tuyết Liên không dùng được cho chân đại ca, vậy là vô giá trị, không bằng vứt vào trong lửa, một mồi lửa thiêu hủy.

Bùi Tích cười khổ, nói:

- Nhị đệ, đệ... đệ cần gì phải làm vậy? Tuyết Liên này quý giá biết bao, dù cho huynh thật sự nhận, cũng chưa chắc hữu dụng, rất lãng phí.

- Thử một lần, vẫn tốt hơn không thử.

Sở Hoan nói:

- Đại ca, cách làm người của đệ, huynh hẳn đã rõ. Đệ làm việc, nói được làm được.

Y đặt hộp ngọc kia lên lò lửa, chỉ cần buông lỏng tay, sẽ rơi thẳng vào trong lửa.

Bùi Tích thở dài một tiếng, nói:

- Đã như thế, đệ cứ giữ lại trước, đợi huynh xem xét phải sử dụng Tuyết Liên này như thế nào.

Sở Hoan nghe Bùi Tích đồng ý, lúc này mới mỉm cười, tiến đến, đem hộp ngọc nhét vào trong tay Bùi Tích, cười nói:

- Đã là đồ của huynh, đệ sao có thể giữ. Huynh đều nói rồi, Thiên Sơn Tuyết Liên quý giá tột bậc, đệ sợ để ở bên người, ngay đến ngủ cũng chẳng yên.

- Đệ ngủ không yên, đem Tuyết Liên cho huynh, trong tay huynh, chẳng lẽ có thể ngủ được sao?

Bùi Tích lắc đầu, sâu thẳm trong đáy mắt hiện lên vẻ cảm kích vô vàn.

- Huynh là đại ca, những chuyện này, huynh phải gánh vác nhiều hơn.

...

...

Thời gian một ngày trôi qua trong chớp mắt, thành Sóc Tuyền chỉ cần là quán rượu có chút tiếng tăm, đều được đặt trước hết. Đây đương nhiên là do tam gia tộc Tô - Tiền - Hồng ra tay hào phóng.

Tô lão thái gia tiếp xúc với lễ bộ ty sớm nhất, sớm xác định Lâm Lang phải xuất giá từ cửa Tô phủ. Theo phong tục Tây Bắc, lúc khuê nữ xuất giá, nhà gái sẽ mời thân bằng quyến thuộc tới tham gia tiệc rượu trước. Tiệc rượu qua đi, dưới sự chứng kiến của thân bằng quyến thuộc, tân nương tử mới có thể lên kiệu hoa của nhà trai, một đường rước dâu với sáo và trống rộn ràng vào bên trong nhà trai, buổi tối nhà trai sẽ cử hành đại tiệc.

Đối với gia tộc nhà gái mà nói, bữa tiệc rượu buổi trưa này vô cùng trọng yếu.

Tô gia hiện nay vẫn là gia tộc lớn nhất của Tây Quan Đạo. Theo lời Tô lão thái gia, Lâm Lang vốn là khuê nữ Tô gia, hơn nữa lúc nhà họ Tô gặp khó khăn, chính Lâm Lang đã thu nhận và giúp đỡ già trẻ Tô gia, chăm sóc để Tô gia có thể trở lại như ngày xưa. Cũng chính bởi vì có sự hỗ trợ của Sở Hoan, hôm nay khuê nữ nhà mình được gả cho tổng đốc Tây Quan đạo. Cho dù nói theo phương diện nào, đều là việc lớn hiếm có mười năm của Tô gia. Vì thế, sau khi hôn lễ được quyết định, Tô lão thái gia đã bao trọn bốn quán rượu lớn nhất trong thành Sóc Tuyền, các quán rượu đẳng cấp thấp hơn một chút cũng được Tô lão thái gia đặt trước.

Chờ đến khi Tiền gia cùng Hồng gia nhận nghĩa nữ, lúc vui mừng hớn hở chuẩn bị hôn sự, lại đột nhiên phát hiện, họ phải đi đặt quán rượu, nhưng các quán rượu đã bị Tô gia chiếm giữ hết.

Bề ngoài, bảy họ Tây Quan cùng thân sĩ lớn nhỏ của Tây Quan là nhất thể, nhưng bên trong, các đại gia tộc đều có sĩ diện riêng. Tiền gia gia chủ Tiền Bá Di cùng Hồng gia gia chủ Hồng Thắng Đào không nói hai lời, cùng nhau đến Tô phủ. Lúc đầu vẫn cười cười nói nói, hy vọng lão thái gia chỉ nhận hai quán rượu, Tô lão thái gia giả câm vờ điếc, dông dài cả buổi, không có ý định nhượng bộ.

Hồng Thắng Đào tính tình nóng nảy, tuyên bố nếu lão thái gia không nhường quán rượu, lão sẽ phái người đến bốn quán rượu phóng một mồi lửa, thiêu rụi quán rượu, để mọi người đều không ai được dùng.

Mọi quyền dịch thuật của đoạn truyện này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free