Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1365:

Ba người Lâm Lang đầu đội khăn hồng, chỉ nghe tiếng ồn ào vây quanh nhưng không rõ có chuyện gì, ngoài tân nương Phó gia còn có ba người Sở Hoan muốn cưới trước đó, cũng chẳng rõ bên cạnh có mấy người. Đợi tới khi kính trà, Tố Nương dâng liên tiếp ba chén trà mới cảm thấy hình như hơi lạ.

Đến lượt Lâm Lang và Đại Nhi cũng có chút bất ngờ, đặc biệt là Đại Nhi.

Nàng vốn nghĩ mình kính trà Lâm Lang xong là xong, lại nghe Phạm Huyền bên cạnh chỉ cho biết vẫn còn người kính trà cho mình, cảm thấy nghi ngờ, nhưng giờ đây trước mặt mọi người, trước vô số ánh mắt đang theo dõi, cho dù thắc mắc cũng chỉ có thể hoàn thành theo như kịch bản của một buổi đại hôn.

Sau lễ bái đường, bốn vị tân nương được các hỷ bà đưa về phòng tân hôn của mình. Đến tận lúc này, rất nhiều người vẫn không hiểu, tân nương Phó gia này rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Cũng có vài người quen với nhà họ Phó, biết được hiện giờ đứa con gái duy nhất miễn cưỡng có thể lấy chồng của nhà họ Phó cũng mới chỉ là một tiểu nha đầu hơn mười tuổi của Phó Hợi. Ngoài ra, Phó gia cũng không có nữ nhi nào hợp tuổi để gả. Nếu quả thực Phó gia kết thân với Sở Hoan, dù sao cũng là đại gia tộc quyền thế, cũng phải miễn cưỡng xứng đôi, nếu không, Phó gia tuyệt đối không đến mức tìm một đứa con gái chi thứ để gả.

Nhưng rất nhiều người chỉ cần liếc một cái là nhận ra, tân nương Phó gia kia tuyệt đối không phải tiểu nữ nhi mười tuổi của Phó Hợi. Mặc dù nàng đội mũ phượng, trùm khăn đỏ, nhưng nhìn dáng người đó cũng không phải một tiểu nữ hài mười tuổi có được. Dù xiêm y có phần che lấp, nhưng thân hình thướt tha thì không thể che giấu hoàn toàn, ai cũng có thể nhìn ra, tân nương Phó gia kia có một thân hình tuyệt đẹp.

Đến khi mấy vị tân nương quay về phòng tân hôn của mình, vẫn không ít người đang thử nói suy đoán của mình, rốt cuộc vị tân nương Phó gia kia đến từ đâu?

Sau những nghi lễ rườm rà, mọi người cùng buông lỏng. Tuy Sở Hoan không muốn phô trương quá mức, nhưng vẫn có hơn mười bàn khách, được bày trong phủ Tổng đốc.

Tiệc tùng linh đình, lời chúc tụng không ngớt, càng không cần phải nói.

Tuy Sở Hoan là Tổng đốc, nhưng hôm nay, với thân phận chú rể, không thể thiếu việc tới từng bàn mời rượu. Đến bàn của C��u Như Huyết, hắn mới đặt mông ngồi xuống.

Bàn này đều là người nhà, chủ yếu là đám người đi đón dâu cùng Cừu Như Huyết. Trong tiếng ngươi chê ta cười, Sở Hoan châm rượu. Tuy tửu lượng của hắn không kém, nhưng thực sự cũng chẳng phải quá cao. Lúc trước đã uống không ít ở các bàn, giờ cũng đã có mấy phần say. Cừu Như Huyết mỉm cười ghé sát lại:

“Sở đốc, bên này uống ít một chút cũng được, cũng không thể làm trễ chuyện đêm động phòng.”

Tôn Tử Không cười hắc hắc:

“Sư phụ, Cừu lão đại nói đúng lắm. Bốn vị sư mẫu còn đang chờ ngài... Cũng muộn rồi, ngài vẫn nên kiềm chế một chút đi, rượu này uống ít một chút, tối còn có đại sự cần làm...!”

Mọi người trên bàn đều bật cười.

Sở Hoan cười vui mắng hai câu, cũng không nghi ngờ gì nhưng cũng biết nhiệm vụ tối nay gian khổ, dù sao cũng là đêm tân hôn, cũng không thể lạnh nhạt bất kỳ ai.

Chỉ là bốn vị giai nhân đều đang chờ ở phòng tân hôn, nhưng trong lòng hắn lại hơi lo lắng.

Đúng lúc này, một gã gia phó trong phủ lặng lẽ bước tới, khẽ nói hai ba câu vào tai khiến hắn nhíu mày. Thấy sắc mặt hắn, Cừu Như Huyết biết đã xảy ra chuyện, thấp giọng hỏi:

“Sở đốc, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Hắn khẽ đáp:

“Không có chuyện gì lớn. Cừu huynh, ngươi theo ta ra ngoài, những người khác cứ tiếp tục uống rượu đi, đừng để cho người khác nhìn ra động tĩnh.”

Thấy hắn nói vậy, mọi người biết đã xảy ra chuyện. Nhìn theo Sở Hoan dẫn Cừu Như Huyết ra ngoài, không ai dám làm ra động tĩnh, cảm thấy không biết vào lúc nào mà khiến cho hắn sốt ruột đến vậy.

Sở Hoan cùng Cừu Như Huyết ra ngoài cửa, tới chỗ vắng vẻ, hắn ra lệnh:

“Cừu huynh, ngươi dẫn người trong phủ đi xem qua một chút, xem có kẻ nào gây rối không?”

Thấy sắc mặt hắn nghiêm trọng, Cừu Như Huyết lập tức gật đầu, nhanh chóng lui ra thu xếp.

Sở Hoan nhìn sang phía gia phó:

“Hiện giờ tình hình thế nào rồi?”

“Vẫn chưa tỉnh.”

Gia phó nọ thấp giọng báo:

“Tiểu nhân đã nói với họ, không thể để lộ ra ngoài. Tiểu nhân đến bẩm báo với lão gia, đợi lão gia biết mới tìm cách xử lý!”

Sở Hoan gật đ���u:

“Ngươi làm vô cùng tốt!”

Không nói gì nữa, hắn bước nhanh qua Đông viện. Phòng tân hôn của Tố Nương đã giăng đèn kết hoa. Bên trong, ba hỷ nương đang lo lắng không thôi. Thấy hắn tới, cả ba vội vàng bước lại. Sở Hoan nhíu mày hỏi:

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Phu nhân tiến vào động phòng vốn vẫn rất vui vẻ, nhưng đột nhiên ngã vật xuống bất tỉnh nhân sự, mặc kệ bọn nô tì gọi thế nào cũng không tỉnh lại.”

Một hỷ nương lo lắng báo:

“Đến bây giờ vẫn bất tỉnh nhân sự.”

Sở Hoan bước nhanh vào phòng tân hôn, thấy Như Liên cũng ở trong phòng. Thấy hắn tới, vành mắt nàng hơi đỏ hoe:

“Sở đại ca, ngươi tới xem, không biết Tố Nương tỷ bị làm sao...!”

“Tiểu muội, đừng nói vội, không sao!”

Thấy Như Liên đang bối rối, hắn vội vàng an ủi, đi đến bên giường. Chỉ thấy Tố Nương đang nằm trên giường, mũ phượng cùng khăn hồng đội đầu đã được gỡ xuống. Theo như phong tục, khăn hồng này là do tân lang mở, hiện giờ như vậy rõ ràng đã có chuyện. Mấy hỷ nương không biết làm sao mới đành gỡ kh��n để xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sở Hoan ngồi xổm trên giường, thấy hai mắt Tố Nương nhắm nghiền, sắc mặt bình thản, hô hấp đều đều như đang ngủ say, bèn nắm lấy tay nàng, nhỏ giọng gọi mấy tiếng. Nhưng nàng lại không chút phản ứng, như thể đang bất tỉnh.

Sở Hoan nhíu mày, chợt nghe bên ngoài có tiếng kêu. Sau khi dặn dò Như Liên coi sóc Tố Nương, hắn bước ra ngoài, chỉ thấy một gia bộc đứng đợi sẵn:

“Lão gia, Lâm Lang phu nhân... Lâm Lang phu nhân đã xảy ra chuyện!”

“Làm sao vậy?”

“Lâm Lang phu nhân bất tỉnh nhân sự, gọi thế nào cũng không tỉnh. Lão gia, ngài nhanh chóng qua đó xem một chút!”

Sở Hoan thầm cả kinh, thầm nghĩ, Tố Nương ngủ say không tỉnh, sao Lâm Lang cũng vậy? Vội vàng đi ra ngoài, bước về phía Lâm Lang.

Trạch viện trong phủ Tổng đốc rất nhiều, cho dù là Đông viện cũng chia ra tiền viện và hậu viện. Tố Nương ở tiền viện của Đông viện, còn Lâm Lang ở hậu viện, cách nhau cũng không quá xa. Sở Hoan vừa ra cửa, còn chưa đi được vài bước, lại có một người chạy tới bối rối báo:

“Lão gia, không xong, Lâm cô nương... A, không phải, Đại Nhi phu nhân đã xảy ra chuyện.”

“Chẳng lẽ Đại Nhi cũng bất tỉnh?”

Gia phó khẽ giật mình, ngơ ngác hỏi:

“Lão gia biết rồi sao?”

Trái tim Sở Hoan như bị siết chặt lại, thực ra hắn vẫn luôn đề phòng cẩn mật. Hôm nay là đại hôn, nói không chừng còn có kẻ khác rắp tâm đến gây rối, cho nên sớm đã dặn Cừu Như Huyết sắp xếp cảnh vệ chu đáo. Ngoài ra, ngoài đường phố quanh phủ Tổng đốc cũng phòng bị nghiêm ngặt hơn.

Chỉ trong nháy mắt, bốn vị tân nương của mình đã có ba người bất tỉnh nhân sự, đương nhiên đây là một chuyện lạ lùng, kỳ quái, không chừng người thứ tư cũng ngất xỉu rồi.

Hắn quay sang nhìn Tố Nương, tuy vẫn đang ngủ say không tỉnh, nhưng dường như không ai bị thương tổn gì, có thể nhìn ra từ sắc mặt.

Đương nhiên chuyện này không phải ngẫu nhiên.

Do dự một chút, thấy tình hình Tố Nương cũng không đáng ngại lắm, bèn tới Tây viện, vào tiểu viện của Đại Nhi. Mấy hỷ nương chăm sóc nàng cũng đang vô cùng lo lắng.

Sau tiệc rượu sẽ là động phòng, còn một nghi l�� nữa, nhưng đêm nay tân nương tử lại ngủ say không tỉnh, sao có thể cử hành nghi lễ đó đây.

Vào trong phòng tân hôn, Sở An Dung chẳng hề bị náo nhiệt đại hôn hôm nay ảnh hưởng, vẫn ngủ say sưa ngon lành. Chị em Trân Ny Ti vẫn đi đi lại lại trong phòng, mặt mày lo lắng khôn nguôi. Thấy hắn tiến vào, Bố Lan Thiến lập tức bước tới la lên:

“Sở lang, chàng nói xem có phải có kẻ hãm hại không?”

“Sao lại nói vậy?”

Bố Lan Thiến nghiêm túc nói:

“Ta cũng đã bàn với Trân Ny Ti, Lâm tỷ tỷ sẽ không vô cớ bất tỉnh nhân sự như vậy, chỉ sợ bị người ta hạ độc...”

“Hạ độc?”

Sở Hoan nhíu mày, đi tới bên giường. Đại Nhi nằm trên giường, mũ phượng và khăn hồng cũng đặt sang một bên, hai mắt cũng nhắm nghiền, hơi thở đều đều.

Nếu nói Tố Nương và Lâm Lang bị người hạ độc, Sở Hoan còn cảm thấy có khả năng. Nhưng Lâm Đại Nhi xuất thân từ chốn giang hồ, giang hồ đầy rẫy đủ loại thủ đoạn hèn hạ. Đại Nhi từng lăn lộn chốn đó, những trò vặt này nàng nắm rõ như lòng bàn tay. Kiếp sống giang hồ nhiều năm cũng rèn cho n��ng tính cảnh giác mọi lúc mọi nơi. Muốn hạ độc Tố Nương và Lâm Lang rất dễ dàng, nhưng hạ độc Đại Nhi thực sự lại không dễ dàng...

Thấy sắc mặt Đại Nhi cũng vẫn yên ổn, tựa như không giống trúng độc, hắn cũng bớt lo. Nếu như đối thủ thực sự hạ độc, ít nhất cũng không phải muốn lấy mạng người khác.

“Đại Nhi quay về đã ăn gì hay uống gì chưa?”

Sở Hoan quay đầu lại, hỏi thăm mấy hỷ nương sau lưng.

“Đại nhân, tuyệt đối không có.”

Một hỷ nương khẳng định chắc chắn:

“Theo như phép tắc, sáng sớm hôm nay tân phu nhân có uống một chén cháo, mấy người bọn nô tì cũng uống một chén. Sau đó chưa hề ăn thêm thứ gì, ngay cả một ngụm nước cũng không uống. Sau khi bái đường, chúng nô tì mới dẫn phu nhân vào đây, chờ đại nhân tới mở khăn hồng. Tân phu nhân vẫn ngồi chờ trên giường, nhưng đột nhiên ngã xuống bất tỉnh nhân sự, chúng nô tì gọi sao cũng không tỉnh...”

“Chưa ăn gì sao? Cũng không uống gì... Vậy thì không phải trúng độc... Nếu chén cháo buổi sáng có vấn đề gì, các ngươi cũng ăn, vì sao vẫn bình y��n vô sự?”

Trong lòng cũng biết không phải do chén cháo buổi sáng có vấn đề. Nếu như cháo Tiền phủ có vấn đề, Tố Nương và Lâm Đại Nhi đều chưa từng ăn cháo Tiền phủ, sao lại có dấu hiệu giống hệt Đại Nhi?

Hắn sờ cằm trầm ngâm, thoáng chốc ánh mắt sáng bừng, bật thốt kêu lên:

“Ra là vậy...!”

“Sở lang, chàng biết đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Bố Lan Thiến vội hỏi.

“Không có gì, các ngươi chăm sóc nàng cho kỹ là tốt rồi, chẳng mấy chốc sẽ tỉnh dậy!”

“Đại nhân, vậy không cần mời đại phu sao?”

Hỷ nương hỏi.

Hắn lắc đầu:

“Không cần, ta có cách của mình.”

Không nói nhiều nữa, hắn bước ra ngoài, vội vàng đến hậu viện Tây viện, vào thẳng phòng tân nương Phó gia trong nội viện.

So với ba phòng tân hôn khác, phòng tân hôn này bài trí vô cùng đơn giản, có vẻ như rất vội vàng. Hai hỷ nương ở bên cạnh thấp giọng nói chuyện, tân nương Phó gia ngồi bên giường, mũ phượng khăn hồng vẫn trùm nguyên vẹn.

“Các ngươi ra ngoài trước đi!”

Sở Hoan phất phất tay với hai bà nương, cả hai vội vàng đứng dậy ra ngoài. Hắn đi theo đóng cửa lại, bước tới bên giường, nhìn tân nương, cười khổ:

“Mỵ Nương, là nàng làm?”

Tân nương tử kia đưa tay tự mở khăn hồng của mình, ánh mắt quyến rũ như xuân, da dẻ nõn nà, mặt như hoa đào, kiều mỵ vô cùng, đôi mắt đầy ủy khuất, lại đáng yêu dịu dàng nũng nịu:

“Người ta vừa mới bước vào cửa nhà chàng, chàng đã hưng sư vấn tội, người ta đã làm gì sao? Sao khiến cho lão nhân gia người động can qua như vậy?” Chuyện của các nàng không liên quan tới ta, chàng có chứng cứ cứ lấy ra.”

Sở Hoan ngồi xuống bên cạnh nàng, như cười như không:

“Mỵ Nương phu nhân, nàng là thần tiên hay sao, còn biết trước? Ta đã nói rằng có quan hệ với các nàng sao? Không phải nàng chưa gì đã tự khai rồi sao?”

Mỗi con chữ, mỗi đoạn tình, nguyện được trọn vẹn khám phá độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free