(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1371:
Người điên trong chuồng ngựa ấy, hóa ra là Hán Vương Doanh Bình.
Hán Vương với dung mạo phi phàm tựa nữ nhân thuở nào giờ chẳng còn chút phong thái ấy nữa, thậm chí còn chẳng bằng một tên ăn mày. Xương gò má nhô cao trên khuôn mặt gầy guộc. Làn da từng trắng nõn nay cũng đầy sẹo, khiến người ta trông thấy tựa ác quỷ địa ngục, dơ bẩn đáng sợ khác thường. Hán Vương trước mắt, quả thật khác xa một trời một vực so với Hán Vương tuấn lãng, hoa quý thuở nào.
Nhưng đôi mắt kia vẫn không đổi thay, vẫn sáng lấp lánh, vẫn sắc bén thanh tịnh.
Điền Hậu đã nhận ra Hán Vương, nhưng lại có chút không dám tin.
Y ngước nhìn bốn phía, rốt cuộc đã hiểu vì sao trước kia mình thấy nơi này có phần quen thuộc. Là bởi nơi này vốn là chuồng ngựa trong hậu viện của phủ Hán Vương. Mấy lần Thái tử truyền đòi Hán Vương đều phái Điền Hậu đích thân tới, y đã từng ghé qua chuồng ngựa này không ít lần.
Chỉ là lần trước nhìn thấy Hán Vương đã hoàn toàn phát điên, chẳng còn ra hình người. Trước kia, đôi mắt của Hán Vương đều u ám vô thần, không còn thần thái, rất khác với ánh mắt hiện giờ.
Từ khi Hán Vương phát điên, trên thực tế vẫn bị giam lỏng trong phủ Hán Vương, cổng viện hoang vắng, ngoại trừ mấy trung bộc còn ở lại trong Vương phủ, kẻ hầu người hạ đều sớm đã bỏ đi tứ tán.
Việc Hán Vương đột nhiên phát điên đương nhiên khiến rất nhiều người chú ý, thậm chí có lần đã có người cho rằng y giả điên giả dại.
Y cùng với Hoàng Củ mưu đồ soán vị tại Thông Thiên Điện, phạm quốc pháp, đương nhiên đều phải bị trừng phạt. Cho dù có giả điên cũng khó lòng thoát khỏi sự trừng phạt của Hoàng đế. Kết quả là Hoàng đế cũng không hạ sát thủ xuống Hán Vương, chỉ giam lỏng trong phủ.
Hán Vương chính là kình địch lớn nhất của Thái tử, đương nhiên cần phải xác định xem y điên thật hay điên giả.
Từ sau khi Hán Vương phát điên, Thái tử không hề lơ là việc kiểm tra y. Mà Điền Hậu vẫn luôn đi theo bên cạnh Thái tử, vẫn biết rõ Thái tử đối đãi với Hán Vương thế nào.
Thái tử thường xuyên lấy cớ gọi Hán Vương đến Thái tử phủ, lại dùng đủ thủ đoạn hành hạ Hán Vương cực kỳ tàn ác, vũ nhục.
Trong mắt Thái tử, căn bản chẳng xem Hán Vương ra gì, thậm chí ngay cả một con chó cũng không bằng. Giờ hồi tưởng l���i những cảnh đó, chính Điền Hậu cũng cảm thấy sợ nổi da gà, thậm chí muốn phát nôn.
Khi đó y hoàn toàn xác định, nhất định Hán Vương đã thực sự phát điên. Bởi vì là một người bình thường, căn bản sẽ không chịu được những thủ đoạn tàn khốc kia. Cho dù bị đánh tới thấu xương thấu tủy, đều sẽ lộ sơ hở.
Nhưng Hán Vương cứ ngây ngây ngô ngô. Thái tử kiểm tra vô số lần về cả tâm lý và sinh lý, cuối cùng xác định quả thực Hán Vương đã phát điên.
Nhưng Điền Hậu thật không ngờ rằng Hán Vương đang giả điên.
Ánh mắt y lộ vẻ kinh hãi tột độ, trong đầu nhớ lại những tra tấn trước kia Hán Vương đã phải chịu. Chúng đã vượt quá cực hạn mà thân xác huyết nhục có thể chịu đựng. Bất kể là thân xác huyết nhục nào, cũng không thể không để lộ chút sơ hở, dù chỉ là một ánh mắt cũng khó lòng qua mắt Thái tử. Ấy vậy mà Hán Vương vẫn chịu đựng được, không thể tưởng tượng nổi. Điền Hậu thật sự không tài nào hiểu được, làm sao mà Hán Vương lại có thể chịu đựng được mọi thứ.
Hán Vương lạnh lùng nhìn ��iền Hậu, rồi lại nhìn sang cánh tay của y, thản nhiên nói:
— Trong mắt y, giá trị của ngươi chỉ là một cánh tay mà thôi.
— Thần đã là một kẻ tàn phế, vì sao Vương gia lại gọi tới? Vương gia giả ngây giả dại, trăm phương ngàn kế, tất có mưu tính không nhỏ, lại dễ dàng tiết lộ chân tướng với thần như vậy, ngài thực sự không sợ thần tiết lộ ra ngoài sao?
Hán Vương lắc đầu:
— Bởi vì Bổn vương biết rõ, miệng ngươi sẽ kín hơn bất cứ người nào khác!
— Vương gia tín nhiệm thần như vậy sao?
— Tín nhiệm ngươi?
Hán Vương lạnh lùng cười:
— Ngươi là thứ gì, sao Bổn Vương lại tín nhiệm ngươi? Chỉ là Bổn Vương biết rõ, ngươi là chó nhà, nhưng lại muốn cắn người, muốn phát tiết hết nỗi hận trong lòng ra ngoài. Hiện nay chỉ có Bổn Vương có thể giúp ngươi. Trừ phi ngươi muốn chết đi đầy đầu oán hận như một con chó ghẻ, nếu không, ngươi chỉ còn cách giữ bí mật này cho ta.
Khóe mắt Điền Hậu run rẩy, trầm mặc một lát, rốt cuộc nói:
— Ngài giúp ta? Vương gia, ngài đừng quên, hiện giờ ngài cũng là chó nhà có tang. Phe Hán Vương của ngài tàn tạ không còn chút gì. Trong thiên hạ còn có mấy người mà ngài có thể sai khiến? Ngài nói không sai, thế lực của Thái tử khổng lồ, thần muốn giết y, nhưng ngài cũng đã nói, y chỉ cần động một đầu ngón tay là có thể lấy mạng thần...!
Y nhìn hai mắt Hán Vương dò xét, cười lên chói tai:
— Ngài là trụ cột của Hoàng đế, nhưng bây giờ ngay cả một tên ăn mày cũng không bằng. Ngài cũng giống như ta, chỉ là một con chó nhà có tang. Ngài giả ngây giả dại, có thể giữ được tính mạng đã là phúc lớn, dựa vào cái gì mà tranh đoạt cao thấp với Thái tử?
Hán Vương cười quỷ dị:
— Ngươi cảm thấy Bổn Vương không đối phó được y sao?
— Năm đó phe Hán Vương quyền hành khuynh đảo triều đình, chỉ vì có Hoàng Củ tộc làm trụ cột.
Điền Hậu chậm rãi nói:
— Hoàng Củ tộc đã không còn nữa. Sau chuyện Thông Thiên Điện, phe Hán Vương chịu đả kích nghiêm trọng, thuộc hạ đều tản mát, nương tựa dưới trướng Tề Vương. Sau khi Thái tử chiếm ưu thế, phe Tề Vương cũng lung lay. Cho dù là phe Hán Vương hay Tề Vương đ���u chỉ còn là quá khứ. Đã không có Hoàng thị tộc, ngài chẳng còn lại gì...!
Hán Vương chỉ quỷ dị cười cười, không nói lời nào.
— Dù sao Tề Vương cũng vẫn còn một Tổng đốc Tây quan Sở Hoan để mà dựa vào, ngài lại chẳng còn chốn nương tựa nào.
Điền Hậu cười lạnh:
— Năm đó ngài mượn thế lực của Hoàng thị tộc, khống chế tài nguyên, thanh thế Hán Vương phe hùng mạnh, thậm chí đã khống chế Võ Kinh Vệ Kinh thành. Nhưng lúc này không giống với trước kia, Võ Kinh Vệ hiện đang trong tay Thái tử. Kể cả mười hai Đồn vệ quân cũng có sự nhúng tay của Thái tử. Đến như Lôi Cô Hành và Xích Luyện Điện, ngài còn biết rõ hơn thần, bọn họ cũng kết giao thân cận với Thái tử. Chắc chắn bọn họ cũng sẽ không ngần ngại đứng về phía Thái tử... Ngài muốn giúp ta, nhưng bây giờ ngay cả bản thân ngài còn chẳng tự giúp được mình...!
Đột nhiên từ trong cổ họng của Hán Vương phát ra tiếng khậc khậc do nén cười, tiếng cười như dòng nước sôi bị nắp ấm đè nén, không thể thoát ra ngoài. Điền Hậu nhìn Hán Vương cười một cách quỷ dị, khiến y phải nhíu mày.
— Ngươi có biết đó là ai không?
Hán Vương chắp một tay sau lưng, giơ ngón tay chỉ một người đội mũ rộng vành bên cạnh.
Từ sau khi đưa Điền Hậu tới chuồng ngựa, người nọ vẫn đứng một bên như tượng đá, không nhúc nhích, ngay cả một câu cũng không nói.
Điền Hậu nhìn sang, trong lòng cũng cảm thấy rất kỳ quái. Y cũng biết võ công của người nọ tuyệt đối không yếu, bằng không, người ấy đã chẳng thể lặng lẽ giải quyết hai tên thích khách mà không gây ra tiếng động nào. Trong lòng y vốn dĩ nghĩ người n��y là một thuộc hạ do Hán Vương chiêu mộ, nhưng sau câu hỏi của Hán Vương, hiển nhiên thân phận của kẻ đó không hề tầm thường.
— Bổn Vương không cần Lôi Cô Hành, cũng không cần Xích Luyện Điện, lại càng không cần phe Hán Vương gì hết.
Hán Vương đưa nắm tay lên chỉ trời:
— Thứ Bổn Vương cần là thiên đạo!
— Thiên đạo?
Điền Hậu khẽ giật mình.
Người đội mũ kia giơ tay lên, chậm rãi tháo mũ xuống. Điền Hậu mới nhìn ra trên đầu người này không một sợi tóc, là một cái đầu trọc lốc, tựa như hòa thượng. Y tinh mắt nhìn lại, đầu kẻ đó không có vết sẹo hương, cũng không phải kẻ xuất gia.
Đầu trọc cũng không khiến cho Điền Hậu bất ngờ. Bất ngờ là màu da của người này.
Trước đó không nhìn rõ mặt người này, Điền Hậu cũng không để tâm. Lúc này người nọ tháo mũ xuống, y không chú ý cũng không được nữa. Tướng mạo người này cũng không có gì đặc biệt, chỉ là màu da vàng như nến, một màu vàng xám xịt tựa kẻ mắc bệnh nặng, nhưng ánh mắt người đó lại vô cùng tinh tường, sáng rõ.
Điền Hậu đã từng g��p nhiều người, nhưng chưa từng thấy ai có làn da vàng sạm như vậy. Trong ngọn đèn dầu lờ mờ, làn da vàng như nến kia thậm chí còn hơi sáng lên nhàn nhạt.
Điền Hậu thấy có người kỳ lạ như vậy, không khỏi siết chặt tay, không kiềm chế được mà lùi lại một bước.
— Một người ôm hận chết đi trọn đời sẽ không được siêu sinh.
Người nọ khàn giọng cười:
— Muốn thoát khỏi kiếp không thể siêu sinh chỉ có hai cách.
Điền Hậu đăm đăm nhìn người nọ. Y lại tiếp tục nói:
— Phương pháp thứ nhất, đương nhiên là trước khi rời bỏ nhân thế phát tiết hoàn toàn nỗi hận của mình, không phải chết trong uất hận.
— Vậy còn phương pháp thứ hai?
Điền Hậu hỏi.
— Vĩnh sinh bất diệt. Nếu vĩnh sinh bất diệt, dù có hận ý cũng chẳng cần bận tâm đến sinh tử luân hồi, càng không lo không được siêu sinh.
— Vĩnh sinh bất diệt?
Điền Hậu nở nụ cười khinh thường:
— Giữa thiên hạ này, có vĩnh sinh bất diệt sao? Sao ta chưa bao giờ nghe nói?
— Đơn giản là Lão Quân chưa từng giáng lâm, cũng vì ngươi không phải là đệ tử của Lão Quân.
Người da vàng nọ đứng bên cạnh Điền Hậu, nhỏ giọng lẩm nhẩm:
— Thiên Môn sơ khai, Lão Quân giáng thế, phàm là đạo dân của ta, đều được hưởng vĩnh sinh...!
Bỗng nhiên Điền Hậu biến sắc, thất thanh nói:
— Ngươi... ngươi là người của Thiên Môn Đạo?
— Thiên Môn sáu đạo, Tướng đạo đứng đầu, Thất Hùng Tướng đạo ngang dọc thiên hạ.
Người da vàng nọ cười nhạt một tiếng, chắp tay sau lưng:
— Áo giáp vàng, ngựa sắt, tung hoành ngang dọc, ta chính là Kim Tướng quân!
Từ trong ánh mắt của Điền Hậu lại hiện ra vẻ khiếp sợ tột độ, thật không ngờ kẻ có làn da vàng như nến này lại chính là Kim Tướng quân, một trong Thất Hùng Tướng đạo lừng danh trong truyền thuyết.
Điền Hậu đi theo Thái tử nhiều năm, những bí mật mà người khác không hay biết, đương nhiên y cũng biết được đôi chút nhờ đi theo Thái tử.
Thiên Môn Đạo bắt nguồn từ Giang Hoài, tiền triều cũng không quá để tâm. Đợi đến khi triều đình ý thức được thì Thiên Môn Đạo đã đầu độc được dân tâm, thậm chí có khi đã âm mưu tạo ph��n. Thiên Môn Đạo giống như một thứ ôn dịch, nhanh chóng lan tràn, cho đến khi trở thành mối họa uy hiếp lớn nhất của triều đình bấy giờ.
Khi mới biết đến Thiên Môn Đạo, triều đình cũng không biết nhiều lắm. Nhưng từ khi Thiên Môn Đạo lan tràn càng lúc càng lớn, triều đình cũng biết càng ngày càng nhiều hơn.
Điền Hậu đi theo bên cạnh Thái tử, đã biết Thiên Môn Đạo chia làm sáu đạo: Kim, Quỷ, Ám, Tướng, Thuật, Binh. Mà trong sáu đạo đương nhiên mạnh nhất chính là Thất Hùng Tướng đạo.
Cho tới hôm nay, ngay cả Thái tử cũng không biết Tướng đạo có phải chỉ có bảy người này không, song không hề nghi ngờ rằng Thất Hùng Tướng đạo lại là nhân vật quan trọng của Thiên Môn Đạo, thống lĩnh vài chục vạn đạo đồ Thiên Môn Đạo.
Mà người trước mắt y đây lại chính là Kim Tướng quân, một trong Thất Hùng của Tướng đạo Thiên Môn Đạo. Đương nhiên Điền Hậu cũng biết rõ, trừ Mộc Tướng quân, một trong Thất Hùng Tướng đạo đã từng xuất hiện ở An Ấp khi Sở Hoan còn ở đó, thì vị trước mắt này chính là vị Tướng quân Thiên Môn Đ��o thứ hai mà Điền Hậu biết.
Chỉ là bây giờ y cũng không ngờ, Hán Vương vậy mà lại đi cùng Kim Tướng quân Thiên Môn Đạo.
Những trang chữ này là kết tinh của sự tận tâm đến từ truyen.free.