(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1395:
Sở Hoan không xuống ngựa, mỉm cười nói: “Hóa ra là Ngọc Hồng Trang. Lâu rồi không gặp. Không biết dạo này việc làm ăn của Ngọc Hồng Trang có phát đạt không?”
Người phụ nữ kiều diễm đứng trước Tây Phong quán, với bộ ngực đẫy đà nhưng dáng vẻ kín đáo ấy, chính là Ngọc Hồng Trang.
Ngọc Hồng Trang mang vẻ mặt phiền muộn, giơ tay chỉ vào bên trong quán mà nói: “Sở đại nhân ngài xem, giờ ăn vừa qua mà trong quán chẳng có một bóng người.”
Cửa quán mở rộng, bên trong ánh nến mờ mịt, không khí lạnh lẽo, gần như không một bóng thực khách. Sở Hoan ngạc nhiên hỏi: “Quan khách đến dùng bữa sớm như vậy ư?”
“Sớm ư?” Ngọc Hồng Trang liếc nhìn Sở Hoan, vẻ phong tình vạn chủng, đáp lời: “Sở đại nhân, ngài cũng đã thấy đấy, quán của thiếp vắng vẻ đìu hiu. Từ sáng đến tối chẳng có nổi mấy thực khách. Xưa kia, thiếp đứng trước cửa mời đón khách, mười người đến thì có đến mười một người nán lại dùng bữa.”
Sở Hoan thầm nghĩ: “Ăn vận diêm dúa, chau chuốt đẹp đẽ như thế này quả là mê hoặc lòng người. Đàn ông qua cửa quán thực ra không phải vì muốn dùng bữa mà là vì ham muốn vẻ đẹp phong tình của nàng mà dừng chân, vừa ăn vừa ngắm giai nhân.”
Sở Hoan vừa cười vừa nói: “Nếu đã vậy, sao giờ lại không có khách dùng bữa? Chẳng lẽ món ăn trong quán Ngọc Hồng Trang lại không còn ngon nữa ư?”
“Sở đại nhân, ngon hay không, sao ngài không vào quán nếm thử một chút? Thiếp sẽ sai người làm hai món ngon mời Sở đại nhân thưởng thức.” Ngọc Hồng Trang khẽ thở dài một tiếng, hờn dỗi nói: “Quán của tiện thiếp làm ăn ế ẩm như vậy, chẳng phải đều là do Sở đại nhân gây ra hay sao?”
Sở Hoan vẫn ngồi trên lưng ngựa, nhìn xuống Ngọc Hồng Trang đối thoại, trong lòng vẫn cảm thấy đôi chút không thoải mái. Hắn đáp: “Do ta gây ra ư? Ngọc Hồng Trang, câu nói này của nàng ta thật sự không hiểu. Bản quan cai quản Tây Quan, luôn đặt việc buôn bán của các hàng quán lên hàng đầu, tiền thuế đều được ưu tiên giảm chỉ còn một phần ba so với trước đây.”
Ngọc Hồng Trang thở dài, ngước nhìn trời mây rồi nói: “Sở đại nhân, bên ngoài gió lạnh, ngài hãy vào trong quán uống một chén trà nóng. Dù sao chúng ta cũng là cố nhân. Thiếp không cầu đại nhân chiếu cố gì cả, nếu ngài không chê thiếp thì xin mời vào dùng một chén trà nóng.”
Sở Hoan suy nghĩ một lát, rồi cột ngựa trước cửa, bước vào trong quán. Trên tường phòng vẫn còn vương ánh sáng từ bếp lửa. Hắn tìm một chiếc bàn rồi ngồi xuống, phóng tầm mắt nhìn quanh. Căn phòng quả thật lạnh lẽo, không hề có một bóng phục vụ nào. Hắn ngạc nhiên hỏi: “Tại sao lại không có ai phục vụ thế này? Ta nhớ lần trước vẫn còn hai người trong quán kia mà.”
“Ốc không mang nổi mình ốc còn dám thuê thêm người làm gì?” Ngọc Hồng Trang mang đến một ấm trà sạch sẽ cùng ấm nước nóng, tự tay rót cho Sở Hoan một ly trà. Sau đó nàng mới ngồi xuống cạnh Sở Hoan, nhìn hắn chăm chú. Trong quán không có một ai khác, mặc dù cửa quán luôn rộng mở nhưng trong căn phòng ăn chỉ có độc một nam một nữ.
Đặc biệt, Ngọc Hồng Trang lại vô cùng xinh đẹp quyến rũ, khiến người ta luôn có cảm giác bị mê hoặc. Sở Hoan cảm thấy không thoải mái, liền hỏi: “Lúc nãy Ngọc Hồng Trang nói việc làm ăn buôn bán của quán ế ẩm là do ta gây ra, tại sao lại nói như vậy?”
“Sở đại nhân thật đúng là quý nhân hay quên.” Ngọc Hồng Trang cười khổ, nói tiếp: “Chuyện xảy ra lần trước, lẽ nào Sở đại nhân đều không nhớ chút nào sao?”
Sở Hoan ngẩn người một lúc, rồi cũng chợt nghĩ ra. Lần trước hắn đến đây cũng đã là chuyện của rất lâu về trước rồi. Sở Hoan từ Vân Sơn đến Kinh thành, sau đó lại từ Kinh thành đến Tây Quan nhậm chức.
Quả thật kỳ lạ, bởi Ngọc Hồng Trang cũng đã đổi đời theo đúng lộ trình này. Khi Sở Hoan còn ở Vân Sơn, Ngọc Hồng Trang cũng mở sòng bạc tại Vân Sơn. Sở Hoan đến Kinh thành còn chưa kịp ổn định, Ngọc Hồng Trang cũng đã đến Kinh thành mở xưởng thêu. Đến khi Sở Hoan nhậm chức tại Tây Quan, Ngọc Hồng Trang lại một lần nữa xuất hiện tại Tây Quan, mở một quán ăn nhỏ. Nói khó nghe một chút, thì nàng ta đúng là như miếng cao da chó, luôn bám theo Sở Hoan không rời.
Sở Hoan trong lòng biết rất rõ, Ngọc Hồng Trang tự nhận mình là phụ nữ đã có chồng. Người đàn ông có biệt hiệu Hổ Phích Lịch – Hoàng Như Hổ, chính là phu quân của ả. Nhưng Sở Hoan cũng cảm nhận được rằng, Hoàng Như Hổ và Ngọc Hồng Trang có quan hệ thân mật là thật, song quan hệ vợ chồng thì chỉ là một trò bịt mắt thiên hạ mà thôi.
Đương nhiên, hắn không thể tùy tiện tuyệt đường Ngọc Hồng Trang, bởi lẽ nhìn vào chính bản thân hắn, mấy năm nay đã có biết bao nhiêu chuyện kỳ lạ xảy đến. Sở Hoan biết cặp phu phụ giả mạo này có thân phận không hề bình thường. Vì vậy, lần trước đến đây cũng là vì muốn chính miệng Ngọc Hồng Trang nói ra thân phận thật sự và ý đồ của bọn chúng.
Chỉ là hôm đó lại không đúng lúc, Cao Hoắc – con trai của thân sĩ Cao Liêm vùng Thanh Châu Bắc Sơn – đã đến gây sự. Cao Hoắc thèm thuồng dung mạo nữ chủ quán, vì vậy đã gây ra một trận phong ba trong quán. Lúc đó, Sở Hoan có ý định diệt trừ tận gốc tầng lớp thân sĩ Bắc Sơn đang bành trướng ở Tây Quan, nên đã lợi dụng sự việc của Cao Hoắc, làm cho nó rầm rộ lên, triệt để loại bỏ thế lực Bắc Sơn ra khỏi Tây Quan.
Nhưng sau lần đó, Sở Hoan phải lo liệu quá nhiều việc nên đã quên mất quán ăn này. Nếu như không phải hôm nay đột nhiên đi ngang qua đây, có lẽ hắn cũng đã quên mất Ngọc Hồng Trang vẫn còn ở Sóc Tuyền.
Sự việc lần trước đột nhiên trở lại rõ nét trong đầu, hắn lại một lần nữa cảm thấy nghi ngờ về thân phận của Ngọc Hồng Trang. Cho đến tận ngày hôm nay, hắn vẫn ch��a thể biết rốt cuộc Ngọc Hồng Trang là bạn hay là thù.
“Ngọc Hồng Trang muốn nói đến chuyện gì?” Sở Hoan mỉm cười. “Là chuyện hai chúng ta cùng ở trong phòng kia, hay là chuyện gì khác?”
Hôm đó, khi Sở Hoan đến quán ăn này, hắn đã cùng Ngọc Hồng Trang vào căn phòng bên trong để bày tiệc rượu. Ý đồ của Ngọc Hồng Trang là muốn mời Sở Hoan dùng rượu, cốt để sau này được chiếu cố nhiều hơn.
Nhưng Sở Hoan lại hoài nghi về thân phận của Ngọc Hồng Trang. Lúc đó, hắn giả vờ muốn vui chơi với nàng, thậm chí còn muốn được cởi bỏ lớp yếm của Ngọc Hồng Trang để ngắm nhìn bộ ngực đồ sộ của ả ta.
Nếu khi đó không phải vì Cao Hoắc dẫn thuộc hạ xông vào, có lẽ Sở Hoan đã thực hiện được ý định của mình.
Mặc dù Ngọc Hồng Trang xinh đẹp quyến rũ, với bộ ngực đầy đặn có thể mê hoặc tất cả đàn ông trên đời này, nhưng Sở Hoan đương nhiên không thể nhàm chán đến mức thất lễ với nàng. Lúc đó, vây quanh Sở Hoan là những chuyện kỳ lạ, lũ người xuất hiện cũng kỳ quái, đa phần trên ngực đều có một biểu tượng chữ “vạn”. Sở Hoan không biết rốt cuộc biểu tượng đó có ý nghĩa gì, nhưng hắn cũng hiểu rằng đám người có biểu tượng như vậy trên ngực chắc chắn là thành viên của một bang hội bí mật nào đó.
Chỉ tiếc rằng cho đến hôm nay, những kẻ mang biểu tượng đó trên ngực đều đã chết sạch, không thể làm rõ chân tướng. Ngọc Hồng Trang theo hắn từ đầu đến cuối, Sở Hoan trong lòng luôn nghi ngờ người đàn bà này có quan hệ với nhóm người kia. Hắn luôn muốn xem trên ngực của Ngọc Hồng Trang có biểu tượng đó hay không. Nếu trên ngực ả ta thực sự có biểu tượng đó, thì có thể tìm ra sơ hở, từ đó làm sáng tỏ những băn khoăn trong lòng mình.
Sở Hoan cười mà như không cười, cố ý hỏi như vậy. Ngọc Hồng Trang đương nhiên cũng không thể quên những sự việc xảy ra ngày hôm đó. Gương mặt nàng ửng hồng, dường như có chút sợ hãi, lùi về phía sau vài bước, cắn bờ môi hồng nhìn Sở Hoan khẽ giận dỗi: “Thiếp muốn nói với ngài, ngài… ngài cố tình trêu đùa thiếp rồi. Sở đại nhân, ngài không muốn lấy dân làm gốc hay sao?”
“Lấy dân làm gốc là việc đương nhiên.” Sở Hoan nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Ngọc Hồng Trang, nói: “Chỉ có điều, nàng có phải là lương dân hay không thì bản quan còn chưa rõ. Ý nàng muốn nói là vì sự việc của Cao gia nên không có khách nào dám đến đây dùng bữa sao?”
“Không phải như vậy sao?” Ngọc Hồng Trang khẽ thở dài: “Từ hôm đó trở đi, người ta đều nói quán cơm của thiếp có tà khí. Sự việc Cao gia mở quán ăn riêng, rồi sau đó công tử Cao gia lại vì đó mà mất đi trí nhớ. Sở đại nhân, chỗ đất này đúng là đem lại xúi quẩy. Ngài xem, như vậy thì còn ai dám đến dùng bữa nữa? Những ngày vừa qua, quán ăn giảm giá rất nhiều nhưng người đến dùng cũng chẳng có bao nhiêu. Thiếp thực sự đã hết cách rồi, không thể nuôi được hai người phục vụ nên đành phải cho họ nghỉ việc. Hơn nữa quán ăn một ngày cũng chẳng có mấy người, tiện thiếp tự mình phục vụ thôi.”
“Nếu đã như vậy thì sao còn ở lại nơi đây làm gì?” Sở Hoan mỉm cười: “Ở Sóc Tuyền tuy không thể kiếm được nhiều tiền nhanh chóng, nhưng bản quan khuyên nàng hãy đi đến đó làm ăn buôn bán, sợ gì lại không tốt hơn được?”
Ngọc Hồng Trang ánh mắt sầu muộn nhìn Sở Hoan, khẽ nói: “Trong Tây Quan tham quan ô lại quá nhiều, chỉ làm ăn nhỏ như thiếp thì không đủ để nộp thuế. Nếu buôn bán không tốt mà tiền thuế cho quan phủ không được thiếu một xu nào. Hơn nữa, thuế càng ngày càng cao, người làm ăn buôn bán nhỏ sao có thể sống nổi? Tốt nhất là cứ ở lại Sóc Tuyền, mọi người đều nói Sở đại nhân ngài là một quan thanh liêm, lao dịch thuế khóa đều giảm nhẹ, nên cho dù làm ăn buôn bán không được tốt lắm thì cũng không sợ không sống nổi. Thiếp… thiếp không nỡ rời khỏi nơi đây.”
Sở Hoan cười nói: “Hóa ra là như vậy. Thật ra… một mỹ nhân như Ngọc Hồng Trang đây, dù có phải rời khỏi Sóc Tuyền, thì bản quan cũng không nỡ.”
Vừa nói, một tay hắn đột nhiên vươn ra, nắm chặt lấy bàn tay trắng ngọc ngà đang đặt trên bàn của Ngọc Hồng Trang. Tốc độ của hắn vô cùng nhanh, hành động lại bất ngờ, nên phút chốc bàn tay của Ngọc Hồng Trang đã bị nắm chặt. Tấm thân nàng khẽ run lên nhè nhẹ, nói không nên lời: “Sở đại nhân… ngài… ngài muốn làm gì?”
Muốn rút tay ra nhưng Sở Hoan nắm rất chặt, khiến Ngọc Hồng Trang không thể nhúc nhích. Nàng chỉ biết đưa mắt nhìn ra ngoài. Bên ngoài đường phố đã là một màn đêm đen kịt, lạnh lẽo và vắng vẻ, không một bóng người qua lại. Nàng liền đau khổ cầu xin: “Sở đại nhân, như thế này để người khác nhìn thấy sẽ không hay đâu, ngài… ngài hãy bỏ thiếp ra trước đã.”
Sở Hoan mặt không biến sắc, nở một nụ cười, nói: “Ngọc Hồng Trang xông pha nhiều nơi, có điều gì chưa từng trải qua đâu. Chẳng lẽ có chút việc nhỏ này cũng khiến Ngọc Hồng Trang phải sợ hãi hay sao?”
“Bây giờ là chuyện nhỏ, nhưng thiếp lo rằng Sở đại nhân sẽ không cẩn thận mà gây ra chuyện lớn.” Ngọc Hồng Trang ánh mắt lấp lánh, lay động lòng người.
Sở Hoan tiến lại gần hơn, hạ thấp giọng nói: “Ngọc Hồng Trang nói chuyện lớn là chuyện gì? Nàng nghĩ ta sẽ gây ra chuyện lớn gì?”
Gò má Ngọc Hồng Trang ửng đỏ, nàng cúi đầu, khẽ nói: “Đại nhân, trong lòng ngài biết rõ, ngài là quan, thiếp là dân, dân thì không đấu được với quan nhưng… thiếp là người phụ nữ đã có chồng. Nếu như để chuyện này truyền ra ngoài thì thiếp không sống nổi mất.”
“Ngọc Hồng Trang dung mạo như hoa như nguyệt, cái tên Hổ Phích Lịch đó thật không xứng với một đại mỹ nhân như nàng. Trong phủ bản quan còn một viện chưa có chủ, nên muốn mời Ngọc Hồng Trang vào đó ở. Không biết ý Ngọc Hồng Trang thế nào?” Vừa nói, Sở Hoan nắm chặt tay Ngọc Hồng Trang, một ngón tay khẽ vuốt ve nhè nhẹ trên mu bàn tay nàng.
Ngọc Hồng Trang cắn bờ môi đỏ, tức giận nói: “Sở đại nhân, ngài… ngài muốn làm một tên hoạn quan, cướp vợ người ta hay sao? Loài quạ nào cũng đen, hóa ra Sở đại nhân cũng… cũng chẳng phải người tử tế gì!”
Mặc dù Ngọc Hồng Trang liễu yếu đào tơ, khi tức giận nhưng giọng nói lại rất mềm mỏng, chỉ có biểu hiện phẫn nộ chứ không hề có ý tức giận thật sự.
“Bản quan có nhã ý với Ngọc Hồng Trang, lẽ nào nàng không có chút lòng nào với bổn quan? Nếu thực sự có thể ở cùng với Ngọc Hồng Trang, làm một con quạ đen cũng đâu có gì là không tốt?”
Mỗi dòng chữ được chuyển tải tại đây đều là thành quả lao động của truyen.free.